Wednesday, March 1, 2017

Nam, Bắc giành vỉa hè, Trung đòi biển

Hải Âu (Danlambao) - Rõ ràng lãnh đạo cộng sản đang muốn đẩy cơn sốt “giành lại vỉa hè” lên tầm quốc gia để nhằm kiếm chút niềm tin trong quần chúng. Từ thành Hồ cho đến thành Hà đã bắt đầu đẩy mạnh tiến độ đập, phá, cẩu, hốt những vật cản nằm trên vỉa hè. Công bằng mà nói thì đây là “mục tiêu” đúng đắn sau quá trình quản lý rừng rú của cộng sản. Phần đông quần chúng ủng hộ “cơn sốt” này. Điều đó chứng tỏ người dân Việt Nam có phần quá dễ dãi khi vội vàng thừa nhận việc “giành lại vỉa hè”, việc mà lẽ ra sẽ không cần phải làm nếu ngay từ đầu cộng sản đưa ra chính sách quản lý đúng đắn.

Nguyễn Ngọc Tường, Phó trưởng ban thường trực Ban an toàn giao thông thành Hồ cho rằng: “chính quyền phường biết người lấn chiếm vỉa hè nhưng không xử lý được. Cứ mỗi khi đi kiểm tra, chẳng hiểu sao chủ quán đều biết và đối phó, phải chăng trong lực lượng chức năng có người tiếp tay cho nạn lấn chiếm vỉa hè". 

Phần người dân sống dưới sự cai trị vừa đểu cáng vừa tàn bạo của cộng sản trong suốt thời gian dài nên buộc phải luồn cúi để an phận kiếm cơm. Hơn nữa việc lấn chiếm vỉa hè là việc vi phạm pháp luật, vì thế có thể hiểu rằng kẻ thừa hành pháp luật thỏa thuận (bằng tiền) với người vi phạm pháp luật. Chỉ như thế mới giải thích được tệ trạng lấn chiếm vỉa hè đã được dung dưỡng và tồn tại trong nhiều năm qua.

Hiện nay thành Hồ có hơn 4.800 tuyến đường ở 24 quận, huyện, trong đó có hơn 2.200 tuyến đường có vỉa hè. Giả như lấy số 2200 nhân cho con số triệu đồng mà những hàng quán lấn chiếm vỉa hè phải chi cho sự “bảo kê” của quan cán địa phương thì quả thật đây là một món hời không nhỏ. Trong khi đó UBND Quận 1 kể từ ngày tạo “cơn sốt” đã lập biên bản xử lý 790 trường hợp lấn chiếm vỉa hè, thu về cho ngân sách thành phố hơn 500 triệu đồng. Một con số quá chênh lệch so với món hời từ việc “thỏa thuận” lấn chiếm vỉa hè. Đó là chưa trừ khoản chi phí phải bỏ ra để thực hiện “cơn sốt”. Chính vì thế “chuyện giải phóng vỉa hè” là chuyện không hề đơn giản.

Với việc tạo ra cơn sốt bằng cách đập, phá, cẩu, hốt mà Đoàn Ngọc Hải đang làm đã nhận được sự khích lệ từ lãnh đạo cấp cao của nhà cầm quyền cộng sản. Không để thua phó chủ tịch UBND quận nhất của thành Hồ, mới đây phó chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm, Phạm Tuấn Long cũng đã xua quân ra đường để đuổi, để hốt, để xử lý những người, những vật, những nơi vi phạm lấn chiếm vỉa hè. Dù chưa quyết liệt như thành Hồ nhưng Hoàng Trung Hải, bí thư cộng sản Hà Nội, cũng đã nhấn mạnh “việc lập lại trật tự vỉa hè không chỉ làm một hai hôm là xong, mà phải làm thường xuyên, gắn liền với văn hóa của người dân”.

Chuyện cơn sốt giành lại vỉa hè ở thành Hồ và thành Hà cho thấy cộng sản đang ra sức mị dân bằng việc đập, phá, cẩu, hốt. Bên cạnh đó hiệu quả của trò mị dân này còn nhằm mục đích hạ nhiệt những cơn sóng ngầm trong lòng người dân xung quanh “vệt nước đỏ” đang xảy ra nhiều nơi tại biển miền Trung. Bộ Tài Nguyên và Môi Trường vừa công bố kết luận, những vệt nước đỏ tại biển miền Trung là do “tảo đỏ nở hoa” hay còn gọi là thủy triều đỏ. Tất cả các thông số sau khi lấy mẫu nước kiểm tra và xét nghiệm đều đạt qui chuẩn cho phép. Vì thế hiện tượng này được xem là bình thường. Kết luận này cách đây ít ngày đã từng được báo chí nhà sản làm thay mà không cần lấy mẫu kiểm tra hay xét nghiệm. Báo nhà sản còn khẳng định đây là hiện tượng “mé nước”, người dân được điềm này sẽ trúng đậm cá tôm.

Điềm may mà báo sản nói đến là việc người dân dùng lưới thả xuống biển sẽ trúng đậm cá tôm ư? Không biết thế nào chứ mấy bữa nay ngư dân miền Trung không ai dám quăng lưới xuống biển. Họ chỉ quăng lưới trên một số đoạn đường quốc lộ ở Quảng Bình. Ấy vậy mà mới quăng được vài tiếng thì trúng mẻ lớn, trong mẻ lưới ấy toàn là áo xanh côn an, áo vàng “con sâu gặm tiền”. Trúng cả một mớ cơ động gậy gộc và một số “côn đồ thường phục” nữa chứ báo sản ơi. Với kết quả đạt được từ những mẻ lưới trên quốc lộ vừa qua, nhà cầm quyền hãy tin rằng ngư dân miền Trung phần đã thấu hiểu đảng và nhà nước cộng sản, phần đã tin vào khả năng bói toán của báo sản rồi.

Người dân Quãng Bình xuống đường giăng lưới 
chặn ngang quốc lộ để phản đối Formosa 
và đòi nhà nước bồi thường chính đáng.

Có lẽ sau thảm họa môi trường biển do Formosa gây ra thì ngư dân miền Trung từ nay không cần ra khơi đánh bắt cá tôm dưới biển nữa. Hãy cứ ra quốc lộ, đến trụ sở của nhà cầm quyền hay sang nhà riêng của các quan chức cộng sản mà chài lưới ắt hẳn sẽ trúng đậm. Niềm tin vào đảng và khả năng cai trị của cộng sản cũng từ đấy mà được người dân biết đến như thế nào. Vì thế bà con ngư dân không cần phải tạo cơn sốt như thành Hồ miền Nam hay thành Hà miền Bắc, mà hãy tạo cơn sóng thật lớn. Những cơn sóng có thể cuốn sạch “thủy triều đỏ” mang những tế bào búa liềm ra khỏi Việt Nam.

02.03.2017


Formosa cút - tự do đến, độc tài cút - dân chủ đến

Mai Hữu Tín (Danlambao) - Với các động thái gần đây nhất, dường như đang có sự vuốt ve từ phía nhà cầm quyền CSVN. Khác với những tháng vừa qua, những cuộc bắt bớ, uy hiếp, hăm dọa và vây bủa dường như đang giảm dần cường độ.

Vào tháng trước chị Bùi Minh Hằng được thả với đấy đủ hành trang. Tiếp đến là TNLT- Anh Đặng Xuân Diệu bị trục xuất đi Pháp. Rồi cuộc họp mặt với các viên chức của Liên Âu của đại diện XHDS mà không bị cản trở.

Trên các loại báo chính thống, các tin tức mà trước kia thuộc loại "nhạy cảm" giờ được đang thoải mái loan ra. Những tin tức v/v trừng phạt, kỷ luật các quan chức CS trong vụ Formosa được các báo lề phải thi nhau đưa, dẫn. Báo chí được đăng tải, chạy những tiêu đề nhạy cảm nói về lòng tin của nhân dân vào Đảng vào Công an bị giảm sút nghiêm trọng. Liền sau đó, trên mặt báo lại đầy những tin tức về các hành động mang tính mị dân của cán bộ CS thành Hồ được đăng tải liên tục. 

Một sự thay đổi khá đột ngột của CSVN hay tạm thời chỉ là chiến thuật vừa tấn công vừa xoa dịu?

Dã tâm của nhà cầm quyền CSVN chưa bao giờ thay đổi. Vậy điều gì đã tạm thời làm cho họ chùn tay??? 

Các bình luận chính trị của hàng ngàn chuyên gia làng báo lề dân chắc đã nói hết những gì cần phải nói rồi. 

Riêng tôi chỉ nhận thấy rằng: 

Hà Nội nhận thấy cuộc chơi đã thay đổi với những lực lượng mới tham dự. 

- Với Hoa Kỳ, các con bài gần như đã chơi gần hết. Một Tổng thống Trump, khó đoán và khó gạt gẫm như Obama. Một TPP gần như đã chết hẳn. Nguồn lực của Hoa Kỳ cho Việt Nam và Biển Đông sẽ không còn hào phóng như trong thời kỳ Obama mà sẽ được tính toán và đổi chác công bằng dưới thời Trump. Hà nội sẽ khó có cơ hội đễ lợi dụng như trước kia. Hoa Kỳ - Trump cũng không tỏ ra mặn mà với Nhân Quyền làm cho CSVN mất đòn bẩy để vòi vĩnh và mặc cả 

- Liên Âu, với cách tiếp cận mềm mỏng và dễ tiếp nhận trong vấn đề Nhân Quyền. Các khuyến cáo cũng như những đả kích, góp ý của Liên Âu với Hà Nội đều không quá gay gắt. Liên Âu cũng không có sự thù hằn gây ra bởi chiến tranh với Hà nội. Đồng thời xưa nay, Liên Âu vẫn có xu hướng hơi thiên tả, phần nào phù hợp với cách nhìn, cách xử sự của CSVN.

Quan trọng hơn nữa, Liên Âu cũng là nơi chứa chấp và là nơi tẩu tán tài sản của rất nhiều quan chức CSVN.

Nay, với việc Liên Âu là nguồn đối thoại, áp lực chính cho vấn đề Nhân Quyền, cũng là nơi cấp viện, và cũng sẽ là nơi tiêu thụ hàng hóa cho Việt Nam nếu FTA được thông qua để thay thế cho TPP gần như đã chết, thì bàn cờ Dân chủ - Nhân Quyền của Việt Nam đã thay đổi tay chơi.

Nhưng, điều quan trọng hơn hết chính là, cuộc biểu tình của 18.000 dân Hà Tĩnh là yếu tố quan trọng nhất đã làm Hà Nội sợ hãi. 

Lần đầu tiên sau hơn 42 năm, xuất hiện một cuộc biểu tình to lớn như vậy, và được dẫn dắt bởi Công giáo, một lực lượng luôn làm sợ hãi cho bất cứ thể chế Cộng sản nào. Đã thế, cuộc biểu tình lại nhắm vào Formosa, một sai lầm "chết người" của Hà Nội. Formosa giờ trở nên một quả bom nổ chậm, không chỉ với Môi trường và Biển của Việt Nam mà còn là ngòi nổ có thể làm sụp đổ cả chế độ. Đến một lúc nào đó, không phải chỉ có Võ kim Cự mà sẽ đến lượt Formosa bị hy sinh để làm dê tế thần cứu chế độ CSVN. 

Đáng tiếc, Formosa sẽ còn tiếp tục xã thải để đầu độc Biển, tàn hại Môi trường cho đến ngày nó vĩnh viễn đóng cửa. Nhưng hy vong rằng, đến ngày đó, Tự Do, Dân Chủ cho dân tộc Việt Nam cũng sẽ đến để tiển chân Formosa và đảng CS Ba Đình về Tàu. 

Formosa Cút - Tự do đến 
Độc tài Cút - Dân Chủ đến 

2/3/2017

Lâm tặc đây! Tô Lâm vào cuộc đi!

CTV Danlambao - Nếu người dân bất mãn vì tình trạng lề đường bị chiếm đóng, ngăn cản người đi bộ và làm xấu đi quang cảnh của thành phố thì tình trạng hủy hoại rừng còn gây ra những hệ luỵ gấp ngàn lần. Đó là tình trạng lũ lụt triền miên mỗi năm đã phá hoại mùa màng, nhà cửa và thiệt hại đến mạng sống của người dân... Từ vỉa hè đến núi rừng, tất cả đều có bàn tay của các quan chức, cán bộ làm nên hệ luỵ này. Đó là kết quả của điều 4 Hiến pháp. Tất cả phải nằm dưới sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản.

*

Theo thông tin của báo lề đảng Dân Trí thì lâm tặc đang hoành hành tại hai tiểu khu 678D và 688 thuộc địa phận Ban quản lý rừng phòng hộ Hướng Hóa – Đakrông (tỉnh Quảng Trị) quản lý.

Theo bài báo này thì: Trong khi lực lượng có trách nhiệm bảo vệ rừng vẫn đang đau đầu tìm kiếm biện pháp hạn chế, ngăn chặn các đối tượng tự ý khai thác gỗ rừng trái phép, một số cuộc truy quét “lâm tặc” đã được tổ chức, song thực trạng phá rừng rầm rộ vẫn diễn ra. Những cánh rừng tự nhiên phòng hộ vẫn tiếp tục “chảy máu”.

Tại sao có tình trạng "lực lượng có trách nhiệm bảo vệ rừng vẫn đang đau đầu tìm kiếm biện pháp hạn chế" mà "tình trạng tàn phá rừng phòng hộ đang diễn ra ngày càng nhức nhối tại địa phương này"?

Nếu nhìn vào "quy trình hoạt động của lâm tặc" thì: Phải có tổ chức nhân sự, phương tiện như máy cưa, dụng cụ chuyển cây, xe tải để đưa cây đốn từ rừng về thành. Phải có nơi mua gỗ. Đường dây này không thể "tối như đêm 30" để mà lực lượng quản lý rừng không biết và từ đó đau đầu không giải quyết được.

Hãy nhìn vào những hình ảnh này của phóng viên để thấy nếu muốn cắt đốn và chuyên chở những cây rừng bị đốn này về thành phố thì không thể nào qua mắt được bộ phận kiểm soát (ảnh và ghi chú của Đăng Đức, báo Dân Trí:
Phần ngoài cây gỗ mà lâm tặc bỏ lại
Một cây gỗ vừa mới bị cưa chỉ cách thời điểm chúng tôi vào rừng vài giờ


Hai thân gỗ mà "lâm tặc" chưa kịp chuyển đi
Một gốc cây vừa mới bị cưa không lâu

Hàng loạt bìa gỗ được phát hiện suốt đường đi

Gốc cây gỗ có đường kính khoảng 50 cm bị đốn hạ
Gỗ rừng bị cắt ngổn ngang
Rừng bị phá nát.

Vấn nạn chỉ xảy ra và kéo dài nhiều năm và không giải quyết dứt điểm được là do chính các lực lượng quản lý rừng, cùng với công an và thành phần lâm tặc cấu kết với nhau để khai thác rừng và thu lợi nhuận từ tài nguyên của quốc gia.

Nếu người dân bất mãn vì tình trạng lề đường bị chiếm đóng, ngăn cản người đi bộ và làm xấu đi quang cảnh của thành phố thì tình trạng hủy hoại rừng còn gây ra những hệ luỵ gấp ngàn lần. Đó là tình trạng lũ lụt triền miên mỗi năm đã phá hoại mùa màng, nhà cửa và thiệt hại đến mạng sống của người dân.

Từ vỉa hè đến núi rừng, tất cả đều có bàn tay của các quan chức, cán bộ làm nên hệ luỵ này. Đó là kết quả của điều 4 Hiến pháp. Tất cả phải nằm dưới sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản.

02.03.2017

Sau cường hào ác bá đến lượt công an côn đồ vào cuộc giải phóng vỉa hè

Người Quan Sát - Cơn sốt giải phóng vỉa hè bất chấp quy trình luật pháp của các quan quận, tỉnh, thành phố đã được nâng lên thành tổng chiến dịch với sự vào cuộc của thành phần côn an - viết tắt cho cụm từ côn đồ  công an.

Bộ trưởng Bộ Côn an là Tô Lâm đã chỉ đạo lực lượng áo xanh, áo vàng, áo đen phối hợp với các quan lại địa phương để "tăng cường công tác tuần tra, kiểm soát, kịp thời phát hiện và xử lý nghiêm các trường hợp lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, vi phạm trật tự an toàn giao thông, trật tự công cộng, kiên quyết không để tái diễn vi phạm..." (1)

Người nào không sống ở Việt Nam đọc chỉ đạo này cứ tưởng là những tệ trạng này chỉ mới xảy ra, hoặc bao năm nay lực lượng côn an cũng như những kẻ cầm quyền địa phương tìm cách khắc phục nhưng chưa thành công vì không kiên quyết.

Thật sự thì những vấn nạn này là kết quả cộng hưởng của khả năng yếu kém về quản trị đất nước, hành vi hối lộ tham nhũng và bao che từ các quan chức lớn nhỏ, trong đó lực lượng côn an đóng vai trò tiên phong đối với những người vi phạm chiếm đóng vỉa hè.

Nếu quan chức ở trên và thành phần côn an áp dụng nghiêm chỉnh những quy định của pháp luật thì trong thể chế công an trị và độc tài này, chắc chắn không có một người dân nào dám vi phạm.

Đống rác vỉa hè nhìn qua thấy toàn hình ảnh của người dân nhưng thủ phạm và chủ nhân của đống rác nhiều năm ấy không ai khác hơn là côn an và các quan lại cộng sản.

Giải quyết vấn nạn vỉa hè là điều đáng hoan nghinh. Nhưng cần bình thản nhìn lại nguồn gốc của tệ trạng và cách thức giải quyết để có một đánh giá công bằng và chính xác.

02.03.2017


____________________________________


Thành quả của truyền thông Lề Dân: “Đại lộ danh vọng” đã bị cho vào thùng rác

CTV Danlambao - Cái bào thai "tuyến phố ghi danh" hay "đại lộ danh vọng" vừa mới được hình thành trong cái bụng đầy ký sinh trùng của loài sản đã được tượng hình đã được các quan chức Ba Đình cho trục thai an toàn.

Đứa con làm ra tiền chưa sinh mà đã bị bóp mũi chết này mới đây đã được nhà cầm quyền quận Hoàn Kiếm đem ra rao hàng bằng bảng kết quả “lấy ý kiến dân”: 822 người (96%) ủng hộ, 34 người (4%) có ý kiến khác”.

Thế nhưng chỉ trong thời gian ngắn, vào ngày 28.02.2017, Phạm Tuấn Long, Phó Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm cho biết: “Qua khảo sát, có nhiều ý kiến trái chiều về đề xuất này. Trên cơ sở đó, UBND quận Hoàn Kiếm thấy rằng nội dung ý tưởng chưa thực sự phù hợp và đã chỉ đạo đơn vị tư vấn loại bỏ nội dung này trong phương án thiết kế dự án đầu tư”. (1)

Rõ ràng là từ ban đầu các quan tham Hoàn Kiếm đã tự biên tự diễn cái gọi là 96% người dân ủng hộ.

Rõ ràng là truyền thông độc lập của mạng xã hội đã thành công trong việc vạch trần và lên án đề án "đại lộ danh vọng" này.

Theo ý muốn của các quan tham thì "tuyến phố ghi danh" này sẽ là một “Đại lộ danh nhân”, nơi ghi danh những danh nhân, nghệ sĩ, nhà khoa học, nhà nghiên cứu... có đóng góp lớn cho sự phát triển của Hà Nội, tương tự như “Đại lộ danh vọng” của nước Mỹ.

Tuy nhiên, đây là âm mưu để khai thác khu vực chung quanh hồ Gươm, là vùng đất có giá trị hơn vàng. Sau khi ý tưởng chỉ vừa mới được đề xuất là ngay lập tức Cty CP Đầu tư AMD, một công ty kinh doanh lĩnh vực siêu thị, trung tâm thương mại, đã xin UBND thành phố Hà Nội được là cơ sở đầu tư dự án. (2)

Đây là một mưu đồ cấu kết giữa các quan chức và thành phần con buôn lợi dụng dự án để chiếm cứ đất vàng Hoàn Kiếm cho lợi nhuận cá nhân.

Không những thế, về mặt chính trị thì “đại lộ danh nhân” này sẽ là nơi ghi dấu những "danh nhân" có công trong cuộc giết người cải cách ruộng đất, tàn phá và giết hại người dân trong cuộc xâm lược miền Nam theo ý đồ của Trung cộng và Liên sô, những tên đầu sỏ đứng đầu đảng cộng sản đã biến Sài Gòn từ Hòn Ngọc Viễn Đông thành cái hồ chí minh lụt lội.

Đề xuất cho dự án và âm mưu làm giàu qua dự án đã bị vạch trần bởi "những ý kiến trái chiều".

Những ý kiến "trái chiều" nhưng rất "phải" đó đến từ người dân và nó có được là nhờ sức mạnh của truyền thông Lề Dân đã phân tích, vạch trần thủ đoạn và thông tin đến cho nhiều người.

02.03.2017



_____________________________________


Bạo hành và gian dối!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận - Cuộc tuần hành khiếu kiện của giáo dân Song Ngọc ngày 14-02-2017 đã ghi dấu máu của những ngư dân vô tội. Linh mục Nguyễn Đình Thục, lãnh đạo tinh thần của họ, trong Bản tường trình về sự kiện đó ngay hôm sau, đã cho biết có hai cuộc đàn áp của nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An.

Khoảng 16h, khi đến đoạn đường cách trạm 5, xã Diễn Hồng, huyện Diễn Châu chừng 1km, đoàn người thấy rất nhiều công an giao thông đứng phân luồng, tách đoàn đi riêng một bên. Đến trạm 5, công an bắt đầu dùng gậy uy hiếp và ép bà con tập trung nơi bãi đất trống bên đường.

Được giới thiệu với đại tá Nguyễn Hữu Cầu, giám đốc công an tỉnh đang có mặt tại đó, linh mục Thục bắt tay ông với lời chào thân thiện. Bất ngờ cả một toán thường phục lao vào nhà tu hành, không phải để bắt ông đi mà là để tẩn cho ông một trận, ngay trước con mắt thản nhiên của đại tá Cầu và nhiều công an sắc phục. Cùng lúc, công an truy bắt các giáo dân cầm điện thoại hoặc cầm máy quay phim chụp hình. Nhiều người bị đánh tàn nhẫn, bị tước hoặc bị phá các phương tiện truyền thông, bị cướp tiền bạc và vật dụng khác. Có anh em còn bị đưa đi rất xa và bỏ lại nơi hoang vắng mà chẳng còn tài sản gì. Một chiếc xe hơi thuộc đoàn cũng bị cẩu lên xe cảnh sát và chở đi.

Chừng nửa giờ sau, vâng lời trưởng ban hỗ trợ các nạn nhân ô nhiễm biển giáo phận Vinh, linh mục Thục dẫn đoàn người đến một bãi đất khá lớn khác để “làm việc” với phó chủ tịch tỉnh Lê Xuân Đại (kẻ từng đề nghị Tòa Giám mục chuyển Lm Đặng Hữu Nam ra khỏi Nghệ An) nhằm bàn chuyện tuần hành sao cho không trở ngại giao thông công cộng!?! Tay này xuất hiện nhưng chẳng thèm nói gì với Lm Thục, khiến ông linh cảm đây chỉ là chiêu trò, bẫy sập cho cuộc đàn áp lần thứ hai. Mà đúng thế, khoảng 17g, khi đoàn người đang đứng với nhau thì nghe có tiếng ồn ào cách mình chừng 150m. Họ thấy nhiều gạch đá tung lên trời từ giữa họ bởi những kẻ lạ hoắc đã trà trộn vào (dễ trà trộn vì giáo dân không đồng phục mà chỉ đeo một tràng chuỗi để phân biệt). Thoáng sau, họ nghe rất nhiều tiếng nổ kinh hoàng và nhìn thấy hàng trăm cảnh sát cơ động xông vào đánh đập mình cách tàn nhẫn, bất kể người già hay trẻ con, đàn ông hay phụ nữ. Trước tình thể đó, Lm Thục khuyên bảo họ ngồi xuống đọc kinh để khỏi hoảng loạn. Nhưng nhiều tiếng nổvang ngay sát đoàn, khiến lắm kẻ yếu tinh thần phải bỏ chạy. Cảnh sát cơ động chỉ chờ có thế để truy sát. Hàng trăm giáo dân bị đánh, trong đó gần 30 người bị trọng thương. Nhiều người bị bắt và cướp tài sản.

Cũng trong cùng ngày 15-02, trên mạng xuất hiện lá thư nặc danh của một cảnh sát cơ động trẻ có tham gia vụ đàn áp. Những lời anh ta viết đã xác nhận những gì Lm Thục tường trình về lần ra tay thứ hai. Anh ta cho biết bãi đất được chọn làm nơi để đàn áp, giải tán đoàn người ở gần quốc lộ 1, nơi đang san lấp mặt bằng của thị trấn Yên Lý huyện Diễn Châu. Khi đoàn giáo dân được dẫn xuống bãi đất, bảo đứng chờ đồng chí Phó chủ tịch tỉnh ra nói chuyện, ngay lập tức gần 100 công an mặc thường phục, túi quần nhét đầy những viên đá lớn, trà trộn vào đám đông.

Lê Xuân Đại vừa rời, một tiếng pháo lệnh vang lên. Thế là đám CA thường phục đang xen lẫn giữa đoàn khiếu kiện nhất loạt lấy đá trong túi ném tới tấp vào hàng rào CSCĐ đứng vòng ngoài. Chỉ chờ có thế, CSCĐ cầm dùi cui xông vào đánh loạn xạ đoàn người, đặc biệt những ai cầm điện thoại đang ghi hình để cướp hoặc phá phương tiện của họ. Lúc này những CA thường phục ném đá vội tách khỏi đoàn người, nên chẳng có tên nào hề hấn. Còn giáo dân thì rất nhiều người bị thương tích, máu me be bét nhìn rất kinh hãi. Ai không bị chảy máu bên ngoài thì cũng lãnh nội thương bên trong, vì dùi cui của CA tuy bọc cao su lại làm bằng thép. Chưa hết, còn một trò dàn dựng thô bỉ khác nhằm vu cáo giáo dân vô tội. Trò này liên quan đến một chiếc xe BMWcủa cảnh sát đậu bên đường. Thay kính chống đạn mấy ngày trước đó, xe này đã bị đập vỡ tấm kính phía sau, đèn hiệu trên nóc ngay khi pháo lệnh nổ. Hình ảnh chiếc xe đã được đưa lên Báo Nghệ An như bằng chứng tội phạm, nhưng với nhiều đợt chỉnh sửa bằng photoshop rất nực cười và ngu xuẩn.

Cũng trong ngày 15-02, Ban Công lý và hòa bình Giáo phận Vinh ra “Thông cáo về việc nhà cầm quyền dùng bạo lực ngăn chặn người dân nạp đơn khởi kiện Formosa”. Cùng lúc, thậm chí từ hôm trước, hàng loạt hình ảnh và video clip của báo lề dân về toàn bộ vụ việc đã bay khắp hoàn cầu. Đến ngày 20-02, Văn phòng Tòa Giám mục lại ra thông báo “Về việc hiệp thông với những người dân bị đàn áp trên đường đi nạp đơn khởi kiện công ty Formosa Hà Tĩnh”. Tất cả đều xác nhận tội ác của nhà cầm quyền, từ trung ương cho tới địa phương xứ Nghệ.

Thế mà mới đây, ngày 23-02, sau một loạt bài báo bịa đặt, UBND tỉnh Nghệ An đã sống sượng trơ trẽn, mặt dày mày dạn ra Công văn số 1022 trực tiếp phản hồi 2 văn thư nói trên của Giáo phận Vinh (và gián tiếp là mọi audio, video clip và bài viết của công luận), cho rằng tất cả đã đưa thông tin sai sự thật, vu cáo chính quyền và các lực lượng chức năng. Tội nghiệp dữ!

Công văn cho rằng ngày 13-03, UBND tỉnh và nhiều ban ngành huyện Quỳnh Lưu đã tỏ thiện chí bằng văn bản và hành động để thông báo và đề nghị Lm Thục không tổ chức đông giáo dân kéo vào Hà Tĩnh dễ xảy ra phức tạp về an ninh, trật tự!?! (Họ quên 2 tội là cản trở quyền khiếu kiện của công dân và cấm các xe thuê đến chở giáo dân Song Ngọc). Tiếp đó vu cáo rằngviệc giáo dân tuần hành khởi kiện công ty Formosa đã dẫn đến gây ách tắc giao thông, một số giáo dân quá khích đã có hành vi chống người thi hành công vụ, gây rối an ninh, trật tự tại khu vực thuộc xã Diễn Hồng, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An chiều ngày 14-02-2017.

Công văn cho hay trong quá trình đoàn di chuyển vào Hà Tĩnh, lãnh đạo tỉnh -thiện chí đầy mình- đã có mặt tại hiện trường để tuyên truyền, vận động, nói rõ sẽ trực tiếp nhận đơn khởi kiện Formosa của bà con giáo dân để gửi đến Tòa án thị xã Kỳ Anh giải quyết. (Ủa! Ai bị nấy kiện, và theo luật thì nguyên đơn phải tới tòa án! Đời nào nhà nước lại nhận đơn giùm dân? Tốt thế? Sao không tự mình đứng ra kiện Formosa cùng với dân đi?). UBND tỉnh sẽ theo dõi và thông báo tới Tòa Giám mục và giáo dân rõ kết quả giải quyết đơn khiếu nại. (Giải quyết bằng cách trả đơn lui như vụ Lm Đặng Hữu Nam và giáo xứ Phú Yên chứ gì!). Đồng thời đề nghị Lm Thục và giáo dân Song Ngọc quay trở về, thực hiện việc khởi kiện theo cơ chế cử người đại diện. (Đúng là chà đạp chính luật pháp VC, có từ thời Nguyễn Tấn Dũng, là cấm làm đơn tập thể. Cơ chế cử người đại diện bịa ra lúc nào vậy?). Ở đoạn cuối, công văn trắng trợn vu cáo: “Trong lúc các lực lượng chức năng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh, trật tự đang rút quân thì một nhóm người quá khích dùng gạch, đá tấn công lực lượng Cảnh sát, làm hư hỏng nhiều phương tiện chuyên dụng và các phương tiện đang lưu thông trên Quốc lộ 1A, làm một số cán bộ chiến sỹ bị thương. Trước tình hình đó, để lập lại an ninh, trật tự, lực lượng Công an buộc phải tiến hành giải tán đám đông, bắt giữ một số đối tượng quá khích để hạn chế tối đa các thiệt hại có thể xảy ra cho cả hai bên (Chính quyền tỉnh Nghệ An có đủ các tài liệu, bằng chứng phản ánh đúng thực tế vụ việc nêu trên)”.

Làm rồi chối, bạo hành với dân rồi hoặc ngụy biện thiện chí cách trâng tráo, bẻ cong luật pháp cách bình thản, hoặc vu khống đổ tội cách trắng trợn, biến nạn nhân thành tội nhân, cho dẫu bằng chứng sờ và thừa mứa trong thời đại internet này. Đó chính là phong cách bất di bất dịch, thâm căn cố đế của cộng sản, những kẻ hoàn toàn đứt dây thần kinh xấu hổ, chẳng hề còn chút lương tri và lương tâm, chỉ biết lấy dối trá và bạo hành làm phương tiện và lẽ sống.

Dối trá và bạo hành này còn thể hiện cách khác, đó là phá phách, sách nhiễu. đánh đập hay giết chết nhân dân cách chùng lén, giấu mặt: mặc thường phục, đeo khẩu trang, tháo bảng số, lợi dụng bóng đêm, đợi chỗ vắng người. Bằng chứng gần đây là những cuộc tấn công vào những thành viên cốt cán của Hội Anh em Dân chủ, vốn đang phát triển mạnh. Như đêm 20-12-2016, nhà của kỹ sư Phạm Văn Trội ở Hà Đông bị hơn 30 tên ném gạch đá vào từ nhiều hướng. Cuộc tấn công bắt đầu từ 8g30 tối cho đến 12g đêm. Trước đó, chúng đốt cột điện cho cháy cả hộp 7 công-tơ để mất điện. Một ôtô chở máy phá sóng đến, có 5 hacker cùng máy móc truy tìm các thiết bị nghe nhìn. Một ôtô khác chở chừng 35 tên khủng bố lại. Chúng nhảy xuống bao vây nhà anh. Điện, mạng internet bị cắt, điện thoại không liên lạc được. Nhà anh bị cô lập hoàn toàn. Gạch và đá bay như mưa vào các cửa kính. Gần 3 giờ đồng hồ một vùng quê như loạn, tiếng gào thét của phụ nữ, người già và trẻ em xé tan màn đêm vốn yên bình của khu vực ngoại thành. Được gọi, công an có đến nhưng không can thiệp gì, chỉ đi đi lại lại. Mới hôm kia, chiều ngày 27-02, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, gốc Thanh Hóa, và một anh bạn, trên đường đi đến giáo xứ Cồn Sẻ, đã bị nhóm người lạ mặt ngồi trên một chiếc xe 7 chỗ tấn công tại ngã tư Ba Đồn, Quảng Bình, bắt cóc, trùm mặt, chở lên vùng núi Hương Khê, Hà Tĩnh, đến một khu rừng vắng rồi hành hạ rất dã man! Chúng đánh hai người suốt từ 9g30 tối cho tới 1g sáng. Xong vất họ trần truồng trong đấy sau khi đã lột hết nhẫn, đồng hồ, quần áo tư trang tiền bạc.

Tất cả những điều này đều bị công luận gắt gao lên án. Nhưng thói bạo hành của CS, nhất là của đám công cụ có giảm bớt chăng. E là không! Bởi lẽ mới đây, đài BBC loan tin: ngày 20-01-2017, Học viện Cảnh sát ND tại Hà Nội đã long trọng tổ chức lễ khánh thành tượng D.Dzerzhinsky, người sáng lập cơ quan CA Xô viết với câu nói nổi tiếng: “Cán bộ CA phải có cái đầu lạnh, trái tim nóng và đôi bàn tay sắt”. Y là cha đẻ chủ nghĩa khủng bố CS từ thời Lênin, từng ra lệnh trói tay những người bị lĩnh án tử hình với nhau và đến đêm đẩy lên các xà lan gỗ, đem ra Vịnh Phần Lan ném xuống biển. Hàng triệu dân LX đã chết trong các trại tập trung do y thành lập. Xây và đặt tượng đài một tên ác quỉ khủng bố tại một trường Dùi cui chuyên nghiệp, hẳn đảng CSVN biết nó đang làm gì, sẽ đưa đất nước và dân tộc đi về đâu! Viễn ảnh về một cơn ác mộng kinh hoàng triền miên đang chờ, trừ phi có một cuộc quật khởi!

Vâng, cần phải có một cuộc quật khởi để cứu cả dân tộc. Thực hiện cuộc quật khởi này, thiết tưởng không gì tốt hơn là toàn dân phải xuống đường, xuống đường khắp cả nước, đông tớitrăm ngàn người như bên Đông Âu trước đây. Ngày 05-03 tới là ngày khởi đầu thực tập cho công việc quan trọng và sống còn đó! 

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 262 (01-03-2017)

Ban biên tập

Chứng minh tội ác tày trời của Nguyễn Phú Trọng vì đã ký 15 văn kiện bán nước

Trúc Giang MN (Danlambao) - Tội ác tày trời của Nguyễn Phú Trọng là đã ký 15 văn kiện bán nước ngày 12-1-2017 ngay liền khi đến Bắc Kinh. Qua nội dung của 15 thỏa thuận đã được Trung Cộng soạn sẵn thì hai chữ “Hợp tác” được hiểu là “lệ thuộc”, “trực thuộc” trên cơ sở của một khu tự trị sắc tộc Việt Nam đối với chính quyền trung ương ở Bắc Kinh, theo thỉnh nguyện của Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười tại Hội Nghị Thành Đô ngày 3&4 tháng 9 năm 1990.

Những người trong nước còn e dè nên dùng những từ ngữ nhẹ nhàng đối với hành động nầy của ông Trọng.

Sau khi phân tích và đánh giá nội dung của 15 văn kiện thỏa thuận thì đúng là những văn kiện bán nước và kết luận: “Tội ác tày trời của Nguyễn Phú Trọng”.

Trúc Giang sẽ lần lượt phân tích để chứng minh đó là những văn kiện bán nước và tội ác tày trời của Nguyễn Phú Trọng.

Trung Cộng đã soạn sẵn 15 văn kiện và gọi Nguyễn Phú Trọng qua ký

Ngày 19-1-2017, phóng viên Cát Linh của đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật nguyên văn như sau: “Ngay khi đặt chân đến Bắc Kinh, chiều ngày 12-1-2017 tại Lễ Đường Nhân Dân Bắc Kinh, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã ký kết 15 văn kiện hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc”.

Điều nầy chứng tỏ Nguyễn Phú Trọng chính hiệu là tay sai của Trung Cộng. Bước chân xuống phi trường thì đi ngay vào Đại sảnh đường ký vào 15 văn bản soạn sẵn về những việc trọng đại của quốc gia Việt Nam. Soạn sẵn có nghĩa là áp đặt, không cần tham khảo, đó là thái độ của người cấp trên. Cắm đầu cắm cổ ký tên cho thấy cái thân phận tôi tớ.

Bảo ký là ký. Không cần thảo luận. Bảo thỏa thuận thì nhất trí ngay. Cũng không cần bàn thảo. Trên nói dưới nghe. Đó là sự ngoan ngoãn của tên thái thú Hán Ngụy người địa phương.

Tháp tùng ông Trọng gồm có: Võ Văn Thưởng, Ủy Viên Bộ Chính Trị (UV/BCT), Trưởng Ban Tuyên Giáo, Phạm Bình Minh (UV/BCT) Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại Giao, Ngô Xuân Lịch (UV/BCT), Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tô Lâm (UV/BCT) Bộ trưởng Công An,…

Đáng lý ra, để che giấu sự lệ thuộc trơ trẻn nầy thì nên để cho mấy quan chức tháp tùng ông Trọng, “tiếp cận” với những vị quan thầy đồng nhiệm, cam kết một lòng một dạ thủy chung như nhất, mà Việt Cộng gọi là “nhất quán” rồi sau đó mới ký tên vào 15 văn kiện thỏa thuận về những sự kiện quốc gia trọng đại, như vậy xem ra có lý hơn, mặc dù nội dung cũng như thế. Trái lại, vừa đặt chân xuống phi trường thì hối hả, a thần phù chạy đến Đại sảnh đường ký tên đồng thuận.

Thời gian để thực hiện 15 văn bản thì trước hết phải viết nháp, đánh computer, trình duyệt rồi in ra… cho biết những văn bản đó phải hoàn tất trước sáng ngày 12-1-2017. Để đến trưa ngày 12-1-2017 sẵn sàng cho cha nội đó ký tên.

Ý kiến của người trong nước: Nguyễn Phú Trọng phạm pháp

Những người trong nước, dưới áp lực của chính quyền, nên họ dùng những từ ngữ nhẹ nhàng như: “Những văn kiện không minh bạch”, “Nguyễn Phú Trọng phạm pháp”.

Những văn kiện không minh bạch

Ban Đối Ngoại TW đảng CSVN mô tả chuyến viếng thăm Trung Quốc của Nguyễn Phú Trọng là tiếp tục đưa quan hệ Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình thịnh vượng của khu vực và thế giới.

Toàn là từ ngữ đao to búa lớn nhưng nghĩ lại thì chẳng ra cái thá gì cả. Nó che đậy những đồng thuận bán nước của Nguyễn Phú Trọng.

TS Vũ Cao Phan, Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt-Trung cho biết, những từ ngữ đao to búa lớn đó của Ban Đối ngoại TW đảng CSVN rỗng tuếch và nêu nhận xét như sau: “Chuyến đi của TBT Trọng đã không chứng minh được một sự tiến triển nào cả”.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai cho rằng: “Đấy là những văn kiện không minh bạch, mang tính chất tiêu cực. Ông Trọng đang làm một việc trái luật. Ngay cả trong điều 4 Hiến Pháp cũng không có khoản nào quy định việc anh Trọng làm việc nầy”.

“Nguyễn Phú Trọng phạm pháp”

Ông Nguyễn Khắc Mai đánh giá: “Chúng tôi đánh giá là đại tiêu cực, và chúng tôi yêu cầu phải công khai từng văn kiện, từng câu, từng chữ cho rõ ràng, và Quốc Hội phải xem xét, nghiên cứu rồi phê phán, chỉ rõ ra chỗ nào được, chỗ nào không, chỗ nào đúng chỗ nào sai”.

Ông Nguyễn Khắc Mai kết luận: “Đó là những ký kết phi pháp”. Nguyễn Phú Trọng phạm pháp.

Ông Nguyễn Khắc Mai nêu ý kiến, 15 văn kiện là một bước tiếp theo chương trình 16 chữ vàng và 4 tốt. Đó là một sự đầu hàng nhục nhã. “Riêng cá nhân tôi thì đấy là một tai họa chứ không còn là một mối lo nữa”.

Nói thêm về 16 chữ vàng và 4 tốt. Đó là ngụy trang của chương trình 30 năm để hoàn tất việc sát nhập Việt Nam trở thành một khu tự trị như các sắc tộc Mãn, Tạng, Hồi. Mông, trong đại gia đình các sắc tộc thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh. Chương trình xuất phát từ thỉnh nguyện của Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười ở Hội nghị Thành Đô ngày 3&4 tháng 9 năm 1990.

Nhận xét về kinh tế, ông Mai cho biết: “Những cam kết về kinh tế rất dở hơi, vẫn kéo dài và nâng giá…”. Trong cán cân thương mại Việt Nam vẫn nhập siêu trầm trọng. Theo Tổng cục Thống kê thì: “Trong 5 tháng đầu năm 2016, nước ta nhập khẩu từ Trung Quốc 19,2 tỉ đô la Mỹ và xuất khẩu 7,6 tỉ đô la Mỹ”. (Báo Đất Việt ngày 29-5-2016).

Về đầu tư vào Việt Nam thì trong 10 quốc gia đầu tư vào VN, đứng đầu là Hàn Quốc, tiếp theo là Nhật, Singapore…và Trung Quốc đứng hàng thứ 9, chỉ trước Thái Lan.

Nguyễn Phú Trọng xác định “Việt-Trung là một”, bán nước là tội tày trời

Thỏa thuận 1:

“- Thỏa thuận hợp tác đào tạo cán bộ cấp cao giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc”. 

Cán bộ cao cấp là những người sẽ lãnh đạo đất nước, thế mà phải được Trung Quốc đào tạo cho thấy chính quyền trung ương đào tạo cán bộ địa phương. Kết luận. Việt Nam là một khu tự trị của Trung Quốc. Việt-Trung là một.

Tội ác tày trời của Nguyễn Phú Trọng là đã góp phần giữ Việt Nam nằm trong “thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm” mà chính Nguyễn Cơ Thạch xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Tuyên bố nầy của ông Thạch được nêu ra sau Hội Nghị Thành Đô vào hai ngày 3&4 tháng 9 năm 1990, khi đó Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười thỉnh cầu cho Việt Nam được trở thành một khu tự trị của các sắc tộc thiểu số Mãn, Tạng, Hồi, Mông thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh.

Thỏa thuận 2:

Nguyên văn thỏa thuận: “- Bản ghi nhớ hợp tác giữa Ban Kinh tế Trung ương với Trung tâm Nghiên cứu phát triển Quốc vụ viện Trung Quốc”. 

Nội dung của thỏa thuận nầy là sự hợp tác giữa hai cơ quan kinh tế VN và TQ. Như đã nói trên, hai chữ “Hợp tác” được hiểu là “trực thuộc”, có nghĩa là cơ quan kinh tế VN trực thuộc cơ quan kinh tế TQ. Nói chung là Việt Nam là một khu tự trị thuộc chính quần TW ở Bắc Kinh. Việt-Trung là một.

Kết luận. Nguyễn Phú Trọng bán nước. Bán nước là tội ác tày trời, lịch sử nguyền rủa muôn đời.

Thỏa thuận 3:

“- Công thư trao đổi về việc hỗ trợ kỹ thuật lập quy hoạch tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng”. 

Hai quốc gia độc lập và bình đẳng liên lạc với nhau qua tòa đại sứ, kháng thư, công hàm…

“Công thư” chỉ dùng liên lạc nội bộ trong một nước. Địa phương báo cáo về trung ương bằng công thư hay công văn.

Nguyễn Phú Trọng xác nhận Việt Nam là một tỉnh của Trung Quốc, như khu tự trị của dân tộc Choang ở Quảng Tây chẳng hạn. Việt-Trung là một. Bán nước là tội tầy trời.

Thỏa thuận 4:

“- Tuyên bố Tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Bộ Quốc phòng Trung Quốc đến năm 2025”. 

Hai từ ngữ mang ý nghĩa cốt lõi của thỏa thuận nầy là “Tầm nhìn”, là viễn kiến. Không phải là sự hỗ trợ về vũ khí, kỹ thuật, huấn luyện…mà là thống nhất quan điểm, đường lối, nhiệm vụ và chiến lược, không những trong hiện tại mà còn trong tương lai nữa.

Bí ẩn về con số 2025. Chỉ có hai lãnh tụ đảng và những người trong cuộc mới hiểu nhau thôi. Người dân không nghĩ tới, không cần biết… để cho đảng lo cho mà thôi.

Con số 2025 có thể là con số 2020, tức là năm kết thúc chương trình 30 năm sát nhập mà Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười thỉnh cầu ở Thành Đô năm 1990.

Nói chung Nguyễn Phú Trọng lại xác nhận quan điểm nhất quán của đảng CSVN dựa trên căn bản của chương trình 4 tốt và 16 chữ vàng. Việt-Trung cũng là một. Bán nước!

Thỏa thuận 5:

“- Hiệp định khung hợp tác cửa khẩu biên giới đất liền giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Tổng cục Hải quan Trung Quốc”. 

Vì sao mà Bộ Quốc Phòng Việt Nam phải hợp tác với Tổng Cục Hải Quan Trung Quốc?

Nếu Hải Quan VN hợp tác với Hải Quan Trung Quốc ở các của khẩu đất liền thì nghe còn có lý chút đỉnh. Điều quái gở ở đây là bộ quốc phòng của một nước mà phải hợp tác (hoặc trực thuộc) một Tổng Cục Hải Quan của một nước khác.

Nguyễn Phú Trọng thỏa thuận cho Trung Cộng sử dụng, chỉ huy, sai khiến Bộ Quốc Phòng VN phải làm việc với Tổng Cục Hải Quan Trung Quốc.

Bán bộ quốc phòng đồng nghĩa với bán nước. Nguyễn Phú Trọng bán nước. Nguyễn Phú Trọng xác nhận Việt-Trung là một.

Thỏa thuận 6:

“- Bản ghi nhớ hợp tác giữa Trung ương Hội Chữ thập Đỏ Việt Nam và Trung ương Hội Chữ thập Đỏ Trung Quốc”. 

Hai hội Hồng Thập Tự mắc mớ gì mà phải hợp tác với nhau?

Vì sao phải hợp tác Chữ Thập Đỏ Việt Nam với Chữ Thập Đỏ Trung Quốc?

Chữ Thập Đỏ (Hồng Thập Tự) là tổ chức nhân đạo hoạt động tự nguyện, có mục tiêu nhân đạo, hòa bình, hữu nghị… dựa trên 7 nguyên tắc: Nhân đạo, Vô tư, Trung Lập, Độc Lập, Tự nguyện, “Thống nhất”, Toàn cầu.

Lý do hợp tác giữa Chữ Thập Đỏ Việt Nam và Chữ Thập Đỏ Trung Quốc là nguyên tắc “Thống nhất”.

Nguyên tắc “Thống nhất: Ở mỗi nước, chỉ có duy nhất một Hội Chữ thập đỏ hoặc Trăng lưỡi liềm đỏ. Hội nhất thiết phải mở rộng đối với tất cả mọi người. Hội phải tiến hành sức mạnh nhân đạo của mình trên phạm vi toàn lãnh thổ. Ở mỗi nước, chỉ có duy nhất một Hội Chữ thập đỏ”. (Hết trích) 

Việt Nam sát nhập vào Trung Quốc cho nên chỉ có một Hội Chữ Thập Đỏ mà thôi. Điều nầy được Trung Quốc chứng minh với thế giới là Việt Nam đã sát nhập vào Trung Quốc rồi. Việt-Trung cũng đã là một.

Thỏa thuận 7:

“- Bản ghi nhớ về việc hợp tác làm phim truyền hình chuyên đề “Sức lôi cuốn của Việt Nam - sức lôi cuốn của Trung Quốc” giữa Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc”. 

Mắc mớ gì phải hợp tác hai đài truyền hình với nhau?

Nội dung của thỏa thuận nầy là đài truyền hình VN sẽ chiếu những phim nói về “Sức lôi cuốn của Trung Quốc” để tuyên truyền trong quần chúng Việt Nam.

Đương nhiên là phim do TQ thực hiện. Việc hợp tác nầy đặt đài truyền hình VN dưới sự quản lý của Trung Quốc. Trước đây đã có phim “Lý Công Uẩn: Đường tới thành Thăng Long”. Đài truyền hình của khu tự trị trực thuộc vào chính quyền trung ương ở Bắc Kinh. Việt-Trung cũng là một.

Thỏa thuận 8:

“- Thỏa thuận hợp tác giữa Đài Tiếng nói Việt Nam và Đài Phát thanh quốc tế Trung Quốc”. 

Mắc mớ gì mà phải hợp tác hai đài phát thanh với nhau?

Cũng giống như đài truyền hình, đài phát thanh VN cũng phải đặt dưới quyền lãnh đạo của Trung Quốc. Nội dung chương phát thanh, lịch trình phát thanh do chính quyền TW Bắc Kinh ấn định. Điểm chủ yếu là TQ muốn chứng minh là họ quản lý các cơ sở của họ ở VN. Việt Trung là một.

Thỏa thuận 9:

“- Thỏa thuận hợp tác giữa Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia - Sự thật (Việt Nam) và Nhà xuất bản Nhân dân Trung Quốc giai đoạn 2017-2021."

Mắc mớ gì mà phải hợp tác hai nhà in với nhau? Chứng tỏ Trung Quốc tham gia quản lý các cơ sở thuộc chính quyền của họ. Việt-Trung cũng là một.

Nhà xuất bản là nhà in và phát hành sách, báo, và tài liệu của chính phủ. Vậy thì

mắc mớ gì mà phải hợp tác hai nhà in của hai chính phủ nầy. Nguyễn Phú Trọng phải kéo “bầu đoàn thê tử” vượt ngàn dặm sang Tàu để ký tên vào cái điều ôn dịch thổ tả nầy?

Đó chẳng qua là Trung Cộng muốn chiếm lấy quyền kiểm soát nhà in của chính phủ VN, mục đích cấm in những tài liệu nói “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam” và nói chung là những tài liệu chống Trung Quốc. Đồng thời cũng cho thấy Trung Quốc quản lý các cơ sở trực thuộc. Việt-Trung là một.

Thỏa thuận thứ 10:

“- Bản ghi nhớ về kế hoạch hợp tác giai đoạn 2017-2021 giữa Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị Việt Nam và Hội Hữu nghị đối ngoại nhân dân Trung Quốc”

“Liên hiệp Các tổ chức Hữu nghị Việt Nam” (VUFO=The Vietnam Union of Friendship Organizations) là tổng hợp của các hội hữu nghị Việt Nam với các quốc gia khác (Ngoài Hội Hữu nghị Việt-Trung) như hội hữu nghị Việt-Lào, Việt-Thái Lan, Việt-New Zealand… Các hội hữu nghị đặt dưới sự lãnh đạo của Mặt Trận TQ/VN.

Trung Quốc muốn nắm quyền lãnh đạo và kiểm soát các hội hữu nghị của VN và các quốc gia khác. (ngoài hữu nghị Việt-Trung).

Trung Quốc có ý đồ kiểm soát toàn diện mọi sinh hoạt của khu tự trị Việt Nam chứng tỏ Việt-Trung là một.

Thỏa thuận 11:

“- Kế hoạch hợp tác du lịch Việt Nam - Trung Quốc giai đoạn 2017-2019”

Vì sao phải hợp tác du lịch? Trung Quốc đã đặt công ty du lịch của họ ở Việt Nam để tổ chức hướng dẫn du khách của họ. Chứng tỏ Việt-Trung là một.

Thống kê cho biết, trong năm 2016 số lượng khách du lịch người TQ đã lên tới 2.7 triệu người.

Trung Cộng dùng du lịch để tuyên truyền chống Việt Nam. Ông Nguyễn Hữu Tuấn, giám đốc phòng kinh doanh công ty In-Out Tour cho nhà báo biết: “Gần đây, một số hướng dẫn viên người Hoa nói với du khách trong đoàn của họ về những thông tin không đúng sự thật về các cuộc tranh chấp lãnh thổ và biển đảo giữa VN và TQ. Tây Sa và Nam Sa là của Trung Quốc đã bị Việt Nam cướp lấy. Dù VN không còn là lãnh thổ của TQ nhưng vẫn còn lệ thuộc vào TQ, và họ phải sang chầu và cống nạp mỗi năm. “Bãi biển Mỹ Khê nầy thật sự đã lệ thuộc vào Trung Quốc”

Du khách đốt tiền Việt Nam ở quán bar. Rạng ngày 15-6-2016 một du khách người Hoa yêu cầu cô nhân viên cầm tờ giấy bạc mệnh giá 200,000 đồng rồi bất ngờ bật lửa đốt tờ giấy bạc nầy. Đến lúc tính tiền, anh ta cho biết là đã tiêu hết tiền đổng VN nên trả tiền bằng nhân dân tệ.

Việc du khách TQ đốt tiền đồng VN và sử dụng nhân dân tệ để tiêu xài, thoạt nhìn như một trò đùa nghịch ngợm của một cá nhân. Nhưng thật ra là một hành vi có tính toán, mang ý đồ cho thấy VN đã lệ thuộc vào TQ. Xóa bỏ tiền đồng VN để xài nhân dân tệ. Cùng sử dụng một thứ tiền. Việt-Trung cũng vẫn là một.

Những “sự cố” giữa du khách TQ với Việt Nam. Du khách bị đánh

Ngày 25-1-2017, du khách tên Xie Feng cùng mẹ và vợ chưa cưới vào Việt Nam để chụp hình cưới. Xie phải trả cho nhân viên Việt Nam 330 tệ (48 USD). Ngày 7-2-2017, trên đường về TQ, nhân viên VN ở cửa khẩu đòi tiền. Xie không trả và bị 8 nhiên viên biên phòng vây đánh gần gãy xương sườn. Phía TQ tường thuật như thế.

Ngày 16-2-2017, phía TQ đòi VN phải xin lỗi và bồi thường cho nạn nhân. Phải xử lý nghiêm khắc những người liên hệ, và phải có biện pháp hữu hiệu bảo đảm việc nầy không được tái diễn.

Trước kia, một phụ nữ TQ cáo buộc nhân viên VN ở phi trường Tân Sơn Nhất đã viết chữ Fuck you vào hai trang trong hộ chiếu của y thị.

Trung Quốc dùng du lịch để tuyên truyền với người dân của họ, VN là một bộ phận của TQ (Bãi biển Mỹ Khê là thuộc Trung Quốc). Vì thế họ mới buộc Nguyễn Phú Trọng ký hợp tác du lịch giữa 2 bên. Một nhà quan sát cho biết, nếu TQ đột nhiên cấm du lịch thì VN sẽ bị ảnh hưởng về tài chánh.

Thỏa thuận 12:

Nguyên văn: “- Biên bản ghi nhớ giữa Ngân hàng Đầu tư phát triển Việt Nam và Ngân hàng Phát triển Trung Quốc về việc hợp tác tài trợ dự án và cho vay song phương trung, dài hạn giai đoạn 2017-2019”.

Nội dung của thỏa thuận nầy được xem là bằng chứng mà ngân hàng VN nhận tiền của ngân hàng TQ để chứng minh chính quyền trung ương trợ cấp cho khu tự trị Việt Nam. Giấy trắng mực đen xác nhận mối quan hệ giữa hai bên. Việt-Trung là một.

Thỏa thuận 13:

“- Bản ghi nhớ về hợp tác triển khai viện trợ không hoàn lại chuyên về lĩnh vực y tế công cộng giữa Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam với Bộ Thương mại Trung Quốc”.

Thỏa thuận nầy là biên bản, biên nhận tài chánh mà chính quyền trung ương cung cấp cho địa phương về mặt y tế. Việt-Trung là một.

Thỏa thuận 14:

“- Thỏa thuận hợp tác thả giống nuôi trồng nguồn lợi thủy sinh khu vực vịnh Bắc Bộ Việt Nam - Trung Quốc”. 

Mắc mớ gì phải hợp tác trong việc thả giống thủy sản xuống hai vùng biển?

Biển rộng bao la mà phải thả giống cá tôm xuống bao nhiêu cho đủ? Có thể đàng sau vụ hợp tác nầy là một điều gì đó bí ẩn.

Cũng có thể, thay vì thả cá tôm Trung Cộng thả những bộ cảm biến (Sensor) xuống vùng biển để phát hiện tàu ngầm hoặc ngư lôi… để giám sát tàu ngầm VN.

Thủy sinh là sinh vật sống trong nước bao gồm động vật và thực vật. Động vật gồm có các loài cá, tôm, cua, nghêu sò…Thực vật có san hô…

Vịnh Bắc Bộ là vùng biển có ranh giới giữa VN và TQ. Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ do Lê Khả Phiêu ký ngày 25-12-2000, xác định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của hai bên.

Công luận cho rằng Lê Khả Phiêu đã nhượng hàng ngàn km2 trên biển cho Trung Cộng vì ông nầy bị sập mỹ nhân kế trong vụ cô Trương Mỹ Vân, được gọi là vụ “sướng con koo, mù con mắt”.

Hợp tác nuôi sinh vật biển là Trung Quốc viện trợ những giống sinh vật cho hai vùng biển của VN và TQ. Nói chung là không còn phân biệt ranh giới trên biển nầy của hai nước. Trên biển không có ranh giới như trên bộ, chỗ nào có thủy sinh mà TQ thả xuống là thuộc vùng biển của TQ. Việt Trung thành một.

Thỏa thuận 15:

“- Bản ghi nhớ giữa Bộ Công thương Việt Nam và Tổng cục Giám sát chất lượng, kiểm nghiệm kiểm dịch quốc gia Trung Quốc về việc tăng cường hợp tác trong lĩnh vực hàng rào kỹ thuật thương mại”.

Thỏa thuận nầy cũng có thêm một điều quái gở nữa là một bộ của chính phủ VN mà phải hợp tác với một tổng cục của TQ. “Hợp tác” nầy vẫn còn nghĩa là “trực thuộc”. Hợp tác không bình đẳng chứng tỏ lệ thuộc. Việt-Trung cũng là một.

Trò đánh giặc mồm để che giấu hành vi bán nước

Ngày 17-2-2017, phát ngôn Lê Hải Bình lên tiếng phản đối TQ về việc thành lập ngân hàng ở thành phố Tam Sa (thuộc Hoàng Sa). Ông Bình nhắc lại VN có chủ quyền không thể tranh cãi trên quần đảo nầy. Cha nội nầy lên tiếng giùm ông Trọng để che giấu hành vi bán nước. Kẻ tung người hứng.

Trước đó, ngày 10-10-2016 chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, ông Huỳnh Đức Thơ, lên tiếng phản đối việc TQ tổ chức bầu đại biểu Đại hội Nhân Dân khóa 2 ở Tam Sa.

Ông Thơ cũng yêu cầu TQ không được tái diễn. Nói nghe ngon lành lắm nhưng chỉ là đánh giặc mồm mà thôi, vì không có một biện pháp nào như triệu tập đại sứ Trung Quốc đế Bộ Ngoại Giao VN để đưa kháng thơ.

Đánh giặc mồm, đánh cuội chỉ để che giấy hành động bán nước mà thôi.

Ủy Ban Chỉ Đạo Hợp Tác Song Phương Việt-Trung

Kiểm soát thực hiện các cam kết

Trung Quốc đã thành lập “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương Việt-Trung” để kiểm soát những cam kết, những thỏa thuận của các lãnh đạo Việt Nam. Mục đích thật sự của ủy ban nầy là Trung Cộng theo dõi về việc thực hiện những cam kết, những thỏa thuận mà lãnh đạo VN đã ký.

Trừng phạt

Cam kết mà không thi hành đầy đủ thì bị quan thầy trừng phạt. Cụ thể là vụ hai chiếc máy bay Su-30MK2 rơi xuống biển ngày 14-6-2016, và chiếc phi cơ cứu hộ CASA-212 cũng bị rơi xuống biển ngày 16-6-2016 làm thiệt mạng 9 nhân viên.

Căn cứ vào xác phi cơ đã được vớt lên, các chuyên gia cho biết, phi cơ rơi là do “bị va đập”, “bị tác động từ bên ngoài”.

Đài VOA phỏng vấn Trung tướng Phạm Tuân, khi được hỏi về hai lý do nêu trên, thì ông Tuân từ chối trả lời. Và VOA cho rằng vụ việc còn nhiều nghi vấn.

Trung Cộng đã nhiều lần trừng phạt Việt Cộng như vụ tấn công hệ thống máy tính trên các phi trường từ bắc chí nam VN vào ngày 29-7- 2016.

“Việt Nam có chiến lược mới chống Trung Quốc”

Cái tựa đề nầy mới nghe tưởng chừng như Việt Nam có ý chống TQ bằng chiến lược quân sự. Thật ra từ xưa tới nay đảng CSVN chưa bao giờ dám nghĩ đến việc đánh TQ cả. Mà chỉ có TQ dạy cho VN một bài học ngày 17-2-1979 gọi là chiến tranh biên giới phía bắc.

Từ chiến lược chống tiếp cận chuyển sang chiến lược chống can thiệp

Ngày 20-2-2017, bản tin của đài RFI đăng lại bài phân tích của chuyên gia về Hải Quân Đông Nam Á, ông Koh Swee Lean Collin, thuộc trường Nghiên Cứu Quốc Tế tại Singapore, cho rằng Hải Quân Việt Nam đã thay đổi đối sách chiến lược từ chiến lược chống tiếp cận từ biển A2/AD (Anti-Access/Area Denial) chuyển sang chiến lược Chống Can Thiệp (Counter-Intervention). Mà chủ lực là 6 chiếc tàu ngầm lớp Kilo trang bị hỏa tiễn hành trình (Cruise missile) Klub-S.

Với tầm bắn 300km, thuộc loại SLCM (SLCM=Sea Launched Land-attack Cruise Missile) phóng đi từ ngoài biển nhắm vào các mục tiêu trên bờ để đánh vào các căn cứ và sân bay Trung Quốc, chẳng hạn như căn cứ hải quân Tam Á ở phía nam đảo Hải Nam, nơi tập trung chủ lực của các lực lượng Trung Quốc phụ trách Biển Đông.

Từ phòng thủ chuyển sang tấn công

Từ phòng thủ chuyển sang tấn công, với sức yếu của VN so với TQ, thì Việt Nam phải đánh phủ đầu mới có cơ hội còn sống sót. Tiên hạ thủ vi cường. Khi tấn công vào các căn cứ và phi trường trong lãnh thổ TQ, và vào Bộ Tư lịnh Hạm đội Nam Hải TQ ở đảo Hải Nam, thì cuộc chiến sẽ nổ ra toàn bộ: hải, lục, không quân trên các mặt trận quân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội…Việt Nam bị tiêu diệt dưới sự tàn bạo, dã man của Tàu cộng.

Giả sử như cuộc chiến nổ ra, điều nầy rất hiếm có, vì đảng CSVN có truyền thống bán nước, và đã đưa VN lún sâu vào thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 5 rồi. Hơn nữa, cái não trạng làm tay sai, tôi tớ của các lãnh đạo đảng như Nguyễn Phú Trọng chẳng hạn, thì làm gì có chiến tranh xảy ra?

Giả sử như cuộc chiến nổ ra thì các mặt trận sẽ diễn ra như thế nào?

1). Về phía Trung Quốc

Chiến tranh mạng (Cyber War)

 

Trước hết Trung Quốc làm tê liệt hệ thống máy tính chỉ huy, thông tin liên lạc của VN. Việc nầy đã diễn tập thành công trong vụ nhóm tin tặc 1937 đánh sập hệ thống máy tính trên toàn bộ VN qua 4 phi trường từ bắc chí nam. Việt Nam không có biện pháp nào để giữ an toàn, an ninh cho hệ thống máy tính cả.

Ngày 2-8-2016, tại cuộc họp báo chính phủ, ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Thông tin -Truyền thông, cho báo chí biết: “Chúng ta không thể bảo đảm được an toàn và an ninh mạng nếu chúng ta vẫn còn lệ thuộc vào công nghệ Trung Quốc. Các nhà mạng lớn của Việt Nam hiện nay như VNPT, Viettel đang xử dụng công nghệ của nhà mạng ZTE và Huawei (Hoa Vi) của Trung Quốc. Ông Tuấn cho rằng việc sử dụng công nghệ TQ là do “hoàn cảnh lịch sử” để lại. Đó là lịch sử làm tay sai của đảng Cộng Sản Việt Nam đối với Trung Cộng.
Trung Quốc chỉ cần một tiếng đồng hồ để tấn công đánh chiếm Việt Nam

Hồi tháng giêng năm 2015, truyền thông TQ đồng loạt loan tin, TQ chỉ cần một tiếng đồng hồ để tấn công đánh chiếm VN. Phi cơ chiến đấu từ TQ đánh chiếm Hà Nội chỉ trong một tiếng đồng hồ. Phi cơ chiến đấu từ đảo Vĩnh Thử (Đá Chữ Thập) cũng chỉ cần một giờ để tấn công đánh chiếm thành phố Hồ Chí Minh.

Nửa triệu ngư dân du kích biển gây quấy rối

 

50,000 tàu cá với 500,000 ngư dân đồng loạt tấn công trên toàn diện bờ biển Việt Nam để gây quấy rối, gây nhiễu sóng mục đích phân tán lực lượng quân sự VN và đánh phá cơ sở hạ tầng, triệt hạ toàn bộ cơ xưởng làm thiệt hại nhà cửa như hồi năm 1979, đập nát tất cả, không chừa một cái chén, một đôi đũa…đàn bà, trẻ em…

Đạo quân thứ năm nổi dậy

Toàn bộ công nhân có thể thành lập 5 sư đoàn nổi dậy đánh phá nhà máy điện, phá hủy cầu đường, ngăn cản chuyển quân tiếp viện. Cắt đứt đường dây điện thoại.

Từ trên trời, dưới đất, dưới biển…vệ tinh, hỏa tiễn, phi cơ, tàu ngầm từ lục địa, đảo Hải Nam, căn cứ quân sự ở Hoàng Sa, Trường Sa tất cả hỏa lực đều nhắm vào một mục tiêu là Việt Nam. Vậy làm sao mà Việt Cộng đỡ nổi?.

2). Về phía Việt Nam

 
Tàu ngầm lớp Kilo
Khu trục hạm Gepard 3.9

Việt Nam có 6 tàu ngầm lớp Kilo trang bị hỏa tiễn hiện đại nhất. 4 tàu hộ vệ tên lửa Gepard 3.9 tàng hình trước radar của đối phương nhưng khuyết điểm của tàu nầy là hệ thống phòng không trong phạm vi 10km.

Về phi cơ chiến đấu Su-30MK2, VN có số lượng lớn nhất thế giới là 36 chiếc, nhưng loại nầy không phải là hiện đại nhất. Còn có Su-35 của Nga và F-35 của Mỹ.

 
Su-30KM2

Khắc tinh của tàu ngầm lớp Kilo là mạng lưới tàu ngầm kiểm soát vùng Biển Đông để cho tàu ngầm TQ từ căn cứ Du Lâm (Đảo Hải Nam) ra Thái Bình Dương an toàn. Đó là “Vạn Lý Trường Thành” dưới biển.

Chống Trung Quốc bằng sức mạnh của ý chí chớ không phải bằng vũ khí

Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an, đã có 44 năm nghiên cứu về Trung Quốc. Trả lời phỏng vấn của ký giả Mặc Lâm, đài Á Châu Tự Do (RFA), cho biết: “Phải chống Trung Quốc bằng sức mạnh của ý chí. Phải có bản lĩnh chính trị, phải có quyết tâm chính trị. 

Ý chí của người dân qui tụ vào 90 triệu người. Đấy là sức mạnh vô địch mà TQ phải nể, không thể muốn làm gì thì làm, được đâu”.

Chạy đua vũ khí thì 1,000 năm nữa Việt Nam cũng không theo kịp Trung Quốc”

Thiếu tướng Lê Văn Cương cho biết: “Chúng ta thiếu ý chí, chính cái nầy mới quan trọng chớ chạy theo vũ khí thì 1,000 năm nữa, Việt Nam vẫn không bì kịp Trung Quốc được. Chỉ có mấy chiếc tàu ngầm, không đủ sức răn đe đâu. Không ăn thua gì cả. Tàu ngầm tên lửa không có ý nghĩa gì cả”.

Kết luận

Chống Trung Quốc bằng sức mạnh của ý chí chớ không phải bằng vũ khí. Thế nhưng Việt Nam không có cả hai, ý chí và vũ khí.

Nguyễn Phú Trọng đã ký 15 văn kiện bán nước, đồng thuận cho Việt Nam trở thành một khu tự trị của Trung Quốc.

Thì còn gì nữa đâu mà chống với chọi?

01.03./2017