Thursday, February 9, 2017

Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Trong vài năm trở lại đây, tình trạng công dân chết trong đồn công an, trong các nhà tạm giam, tạm giữ ngày càng phổ biến. Đây cũng là lý do mà năm 2014, Mạng Lưới Blogger Việt Nam thực hiện Tập tài liệu "Stop police killing civilians" trong đó tổng hợp các trường hợp người dân bị chết trong đồn côn an khoảng thời gian từ năm 2007 đến 2014. 

Tập hồ sơ này cũng đang trở thành một trong những “vật chứng" để Cơ quan an ninh điều tra tỉnh Khánh Hòa cáo buộc Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - một trong những sáng lập viên của MLBVN, vi phạm điều 88 “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”. Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt giam hôm 10/10/2016 chỉ vì những hoạt động ôn hòa cổ vũ cho nhân quyền, dân chủ, bảo vệ môi trường và toàn vẹn lãnh thổ.

Tập tài liệu “Stop police killiling civilians” đương nhiên vẫn được Mạng Lưới Blogger Việt Nam tiếp tục cập nhật dựa vào thông tin báo chí nhà nước và sẽ dịch ra tiếng Anh và tiếp tục phổ biến.

Trường hợp mới nhất xảy ra ở Nghệ An hôm 6/2/2017 là anh Nguyễn Thành Ngôn. Theo kết luận của công an thì anh Nguyễn Thành Ngôn đã dùng dây giày để treo cổ tự tử và chết trong đồn công an.

Từng là một tù nhân bị giam giữ trong hai nhà tù là Trại tạm giam Trần Phú và Trại 5 Thanh Hóa, cũng từng bị bắt nhiều lần vào đồn công an, tôi xin chia sẻ ngắn một vài chi tiết để giúp những người quan tâm đến vấn nạn công dân chết trong đồn công an, trong nhà tạm giam, tạm giữ đưa ra câu trả lời: Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Bước chân vào nhà tù (trại tạm giam, nhà tạm giữ), việc đầu tiên là bị khám người, hay còn gọi là kiểm tra thân thể xem “bị can”, “đối tượng”, “phạm nhân” có mang theo thứ gì không. Quy định nơi giam giữ là không được mang theo, tàng trữ, sử dụng vật cấm như chất nổ, chất phóng xạ, bom, mìn, vật sắc nhọn... cho đến những thứ tưởng rất bình thường như áo xu chiêng, dây- nơ-kẹp buộc tóc... đối với nữ, quần sịp đối với nam. Không được để móng tay, móng chân. Bàn chải đánh răng phải bị chặt gần cụt cán trước khi dùng. Không được dùng dây phơi quần áo, không được đi dày dép, quần áo không được có dải rút, không được đeo mắt kính (dù cận lòi ra), không đeo đồ trang sức, không được dùng dây thắt lưng... Tất cả những thứ như bát ăn cơm, ca cốc uống nước đều phải là đồ nhựa. Không được dùng đũa mà dùng thìa (muỗng) nhựa...

Lý do được nói là để các “đối tượng”, “bị can”, “phạm nhân” không có phương tiện để tự tử. Chưa kể việc các buồng tạm giam, tạm giữ được “canh phòng” rất cẩn mật, thậm chí gắn cả camera để kiểm soát mọi động thái của “đối tượng”. Đối với những buồng giam tập thể, cai tù còn phân công các tù nhân chia ca, thức đêm để gác, nhằm ngăn chặn những vụ tự tử có thể xảy ra. Nhưng không hiểu sao, các vụ tự tử, chết trong những nơi tạm giam, tạm giữ vẫn thường xuyên xảy ra và có xu hướng gia tăng.

Còn khi bị bắt vào đồn công an, điều đầu tiên là bị tước hoặc vô hiệu hóa các phương tiện liên lạc (có thể có ngoại lệ) của “đương sự”, “đối tượng”. Các vật cấm đã liệt kê ở trên như bom, mìn, chất nổ, chất phóng xạ, vũ khí v.v... đương nhiên phải bị tịch thu từ trước. Ối dời, nếu có mấy thứ ấy thì hoặc đã mất mạng, hoặc mọt gông vì tội khủng bố chứ chả chơi. Chỗ này nói thêm một tí, ở Việt Nam không có phong trào khủng bố của công dân đâu. Chỉ có..., à thôi- không nói nữa, lạc đề.

Tôi không dám chắc công an có áp dụng biện pháp tịch thu quần sịp, áo xu chiêng, dây- nơ, kẹp buộc tóc, dày dép, mắt kính, thắt lưng... đối với mọi “đối tượng” bị giải về đồn để tránh tự tử không hay không. Có một điều chắc chắn là cơ quan công an phải đảm bảo an toàn thân thể, tính mạng, sức khỏe tinh thần cho “đối tượng” để thứ nhất là bảo vệ nhân quyền của người đó (nghe chữ “nhân quyền” muốn khóc quá), thứ hai là bảo vệ công tác điều tra và cả cái thứ 3, thứ 4 nữa... Tất nhiên, bị bắt vào đồn công an cũng có nhiều thành phần. Ở đây, không đề cập đến thành phần “nhạy cảm” là những người hoạt động xã hội hay các người bảo vệ nhân quyền mà nói đến quy định chung được áp dụng cho mọi trường hợp bị bắt.

Với những quy định ngặt nghèo trên, theo bạn, việc tự tử trong đồn công an, trong trại tạm giam, nhà tù là dễ hay khó?

08.02.2017

Hoàng Kiều và "nền văn hoá bệnh hoạn"

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Trong hơn 20 năm qua, Hoàng Kiều làm ăn ở Trung Quốc và Việt Nam nhiều hơn là ở Mỹ, người Việt có câu “sống ở đâu, quen văn hóa nơi đó” câu nói này quả thật không sai với trường hợp ông Hoàng Kiều. Dưới chế độ giáo dục của khối Cộng Sản, kể từ khi mở cửa ra thế giới bên ngoài, cả Trung Quốc lẫn Việt Nam, đều lâm vào tình trạng “văn hóa hỗn tạp”, do yếu kém về giáo dục, và kiểm soát báo chí không cho phép đăng những tin tức “nhạy cảm”, nền báo chí bị kiểm duyệt đã phải đi tìm “nguồn độc giả” bằng cách tạo ra những tai tiếng (scandal) của giới có tiền bạc hay giới showbiz để câu view, kiếm độc giả và thúc đẩy quảng cáo...

*

Nhân vụ lùm xùm của ông Hoàng Kiều với những lời tuyên bố vung vít, một số bạn trẻ từ Sài Gòn đã than phiền với tôi rằng “chú khen văn hóa của VNCH ngày xưa đẹp, lão Hoàng Kiều cũng xuất thân từ nền văn hóa đó, cháu thấy… ngứa mắt thì đúng hơn”.

Lời than phiền không phải không có lý, nhìn những gì ông Hoàng Kiều làm hiện nay, hoàn toàn không khác gì những cô gái muốn được nổi tiếng để kiếm tiền, trong khi bản thân ông ta là một người hái ra tiền nhiều và được gọi là “tỷ phú”.

Tôi không quen biết Hoàng Kiều, nhưng quen thân với Mai Lỹnh, em ruột Hoàng Kiều người vừa qua đời năm ngoái, Mai Lỹnh và Lưu Hồng Sơn (chồng cũ “Tuyết Ngựa” trung tâm Mưa Hồng) là 2 người đã từng vào Việt Nam rất sớm để làm ăn, định nhập xe hơi cũ từ Mỹ về Việt Nam ở thập niên 90, cuối cùng cả hai đều bị nhà sản tống vào tù hơn 10 năm.

Mai Lỹnh từng kể tôi nghe về Hoàng Kiều, từ lúc làm Janitor (người làm vệ sinh) trong ngân hàng máu khá nhỏ ở Hoa Kỳ, sau đó sang lại ngân hàng máu này để kinh doanh, rồi từ đó “phất” lên, Hoàng Kiều từ thập niên 90 đã bay đến Thượng Hải, nhập máu từ Trung Quốc, rồi cung cấp cho một số bệnh viện lớn ở Hoa kỳ, và nhờ vậy Hoàng Kiều đã trở thành “tỷ phú”. 

Suốt hơn 20 năm Hoàng Kiều làm ăn ở Trung Quốc, sau đó trong vài chuyến về Việt Nam, bị người quen, quan chức nhà sản chiêu dụ, thế là Hoàng Kiều đầu tư vài triệu bạc (hình như là 6 triệu USD), cuối cùng mất trắng, phải chạy về Mỹ và thề rằng sẽ không bao giờ đầu tư trong Việt Nam, chỉ về ăn chơi mà thôi, mặc dù Hoàng Kiều còn vài căn nhà trong Việt Nam vẫn chưa bị… cướp. 

Tóm lại, trong hơn 20 năm qua, Hoàng Kiều làm ăn ở Trung Quốc và Việt Nam nhiều hơn là ở Mỹ, người Việt có câu “sống ở đâu, quen văn hóa nơi đó” câu nói này quả thật không sai với trường hợp ông Hoàng Kiều. 

Dưới chế độ giáo dục của khối Cộng Sản, kể từ khi mở cửa ra thế giới bên ngoài, cả Trung Quốc lẫn Việt Nam, đều lâm vào tình trạng “văn hóa hỗn tạp”, do yếu kém về giáo dục, và kiểm soát báo chí không cho phép đăng những tin tức “nhạy cảm”, nền báo chí bị kiểm duyệt đã phải đi tìm “nguồn độc giả” bằng cách tạo ra những tai tiếng (scandal) của giới có tiền bạc hay giới showbiz để câu view, kiếm độc giả và thúc đẩy quảng cáo.

Do đó những con người sống dưới 2 thể chế này, kể từ khi được “mở bao tử”, thì chỉ biết làm thế nào để kiếm thật nhiều tiền, bất kể luật pháp, bất kể đạo đức xã hội, bất kể luân lý gia đình, miễn kiếm ra tiền, và từ đó, những trò “khôn vặt”, những “chiêu thức được nổi tiếng”, những “lừa bịp” xuất hiện đầy rẫy khắp nơi.

“Mưa lâu thấm đất”, hơn 20 năm qua, tôi tạm gọi những điều trên là nền “văn hóa bệnh hoạn” đã trở thành quen thuộc với 2 xứ sở này, những người sống trong xã hội như vậy họ xem những điều đó là bình thường, những chuyện vô đạo đức, những chuyện “trời ơi đất hỡi” được họ xem là... không có gì sai trái. 

Hoàng Kiều làm ăn trong xã hội như vậy nhiều năm, nên trong mắt của ông ta đó là chuyện bình thường, sử dụng một cô gái trẻ bằng tuổi cháu của mình, biến thành “người tình” rồi “chia tay”, cuối cùng thì dùng hình ảnh, sự kiện giữa ông ta và cô gái này, trong nỗ lực cố gắng tạo ra “hiệu ứng đám đông” để quảng bá cho những sản phẩm dược thảo của ông ta. 

Cách “chơi” của ông ta quả thật phù hợp với những xứ sở như Trung Quốc và Việt Nam, những nơi mà nền báo chí bị kiểm duyệt các “thông tin nhạy cảm” và “xả cảng” cho những các tai tiếng của giới có tiền bạc và showbiz. 

Đương nhiên, cách “chơi” của Hoàng Kiều không phải là điển hình của nền giáo dục nghiêm túc, mà chỉ là điển hình cho thứ “văn hóa bệnh hoạn” ở các xứ sở mà ông ta đã từng làm ăn lâu năm và bị ảnh hưởng. 

Đối với nhiều người trẻ trưởng thành trong môi trường như vậy, đôi khi Hoàng Kiều trở thành “thần tượng” trong mắt họ, và các mác “tỷ phú” của Hoàng Kiều lại càng khiến cho họ “đào sâu” nền “văn hóa bệnh hoạn” đó nhiều hơn nữa, ai chạm đến thì họ sẵn sàng sừng cổ “có làm được như Hoàng Kiều không mà… chém Gió”. 

Thật sự nếu các bạn trẻ nhìn ra bên ngoài, những “tỷ phú” của các nền văn minh tân tiến, cái họ làm và để lại là những giá trị lâu bền cho xã hội và cho tương lai của cộng đồng nhiều hơn, những tỷ phú lâu đời như Warren Buffet, cho đến những tỷ phú thời đại như Bill Gate, Mark Elliot Zuckerberg, Tim Cook, ngoại trừ tạo ra hàng trăm ngàn việc làm trên thế giới, họ luôn tìm kiếm những giá trị lâu dài cho nhân loại nhiều hơn là sử dụng những “chiêu thức” như Hoàng Kiều, ngay cả những “tỷ phú” trùm ma túy như “El Chapo”, kiếm tiền bằng những trò “bàng môn tả đạo”, nhưng còn biết xây trường học miễn phí, bệnh viện miễn phí cho người nghèo, những giá trị để lại của họ, dù làm ăn “chính đạo”, hay làm ăn theo “bàng môn tả đạo”, đều bắt nguồn từ nền giáo dục căn bản bình thường của các xã hội văn minh, không “lệch lạc” như nền” văn hóa bệnh hoạn” đã và đang dẫn dắt các xã hội như ở Việt Nam và Trung Quốc hiện nay. 

Hoàng Kiều, Phạm Nhật Vượng, Dr Thanh thậm chí là Cường “Dollar” chỉ là những kẻ làm giàu bằng “quan hệ” với quan chức, làm giàu bằng sự ‘khôn vặt” của con buôn, chứ không phải làm giàu bằng trái tim của một con người biết đóng góp cho các giá trị lâu bền của xã hội, do đó khi họ biến mất khỏi xã hội, cái họ nhận được chỉ là những thứ “danh tiếng” không tốt đẹp như “già dịch”, “khôn lỏi”, “điếm đàng”, “keo kiệt”, chứ không thể nào để lại được tiếng thơm cho đời. 

Thế nhé các bạn trẻ, vào đời kiếm ăn, hay lăn vào xã hội để sinh tồn, đôi khi có những nguyên tắc mang tính trừu tượng, nhưng lại là những “dấu ấn” mà các bạn để lại cho đời, những nguyên tắc này tuy không hề trói buộc các bạn cái gì, nhưng sẽ ghi nhận lại giá trị của các bạn để lại trong xã hội, và đó người ta gọi là “xã hội văn minh”, hoàn toàn khác biệt với “xã hội bệnh hoạn” mà các bạn đang phải sống một cách chật vật. Thân ái.

9.2.2017

Cháu ruột Hồ Chí Minh thả 10 tấn “cá sát thủ” tàn phá sông Hồng

"Thượng toạ" Thích Chân Quang niệm chú phóng sinh hay sát sinh?

Bạn đọc Danlambao - Gần 10 tấn cá các loại, trong đó có cả những loài cá ăn thịt nguy hiểm đã được thả xuống sông Hồng vào ngày 5/2/207 (Mùng 9 tháng Giêng âm lịch) trong một buổi lễ phóng sinh do Thượng toạ Thích Chân Quang chủ trì.

Hình ảnh cho thấy, trong số các xô cá được mang thả xuống sông Hồng có cả loài cực kỳ hung dữ và ăn tạp mang tên là cá “chim trắng nước ngọt”. 

Theo chuyên gia nghiên cứu Phùng Mỹ Trung, loài cá này có tên khoa học là Colossoma brachypomum, vốn là một loài cá ăn thịt đáng sợ trong họ cá hổ Characidae, có nguồn gốc từ sông Amazon, Nam Mỹ và được du nhập về Việt Nam nuôi từ năm 1998.


“Rất nhiều cá thể của loài này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của con người thoát ra vùng lòng hồ. Chúng tấn công ăn thịt rất nhiều các loài cá bản địa, chúng là nỗi khiếp sợ của các loài lưỡng cư, bò sát và ngay cả một số loài thú nhỏ.

Những ghi nhận cách đây vài năm tại huyện Thống Nhất, Đồng Nai là cá chim trắng được nuôi trong ao đã cắn đứt ngón tay út của một phụ nữ trong lúc giặt quần áo ở cầu ao. Những con cá chim trắng trên 1 kg trở lên thường hay tấn công đàn vịt con nuôi, chăn thả trong ao.”, vị chuyên gia này dẫn chứng.


Hàng tấn "cá sát thủ" được mang đổ xuống sông Hồng
Rõ ràng, hành động thả hàng tấn cá dữ xuống sông Hồng như trên không thể được coi là “phóng sinh”, mà phải gọi đúng là “sát sinh”. Bởi một khi loài “cá sát thủ” này sinh sôi và phát triển thì đó sẽ là thảm hoạ đối với hệ sinh thái sông Hồng.


Loài cá này từng cắn đứt tay một phụ nữ ở Đồng Nai.
Điều đáng nói, nhân vật đứng ra chủ trì buổi “phóng sinh” lần này là “Thượng toạ” Thích Chân Quang - một nhân vật từng gây ra rất nhiều tai tiếng trong giới tu hành Phật giáo tại Việt Nam.

“Thượng toạ” Thích Chân Quang tên thật là Vương Chí Việt, tự nhận là cháu gọi Hồ Chí Minh là bác ruột. 

“Con sâu gặm tiền” lại diễn tuồng

Dân Đen (Danlambao) - Nhiều trang báo nhà sản gần đây liên tục có những bài viết ca ngợi hình ảnh của CSGT. Nào là “CSGT Hà Nội giúp người phụ nữ mất hết tiền về quê”, nay lại chuyện người đàn ông đi bộ từ Yên Bái về Hà Nội, đói lả, ngất bên đường được các chiến sĩ CSGT giúp đỡ. Có gì đó giống nhau ở nội dung của hai “câu chuyện” có thể xem là tiếu lâm này.

Câu chuyện thứ nhất diễn ra ngày 29/01 có nội dung “trên đường từ Lạng Sơn về Hà Nội để về Sóc Trăng, một người phụ nữ tên Trần Thị Kạch lâm vào túng quẫn khi bị mất hết tiền, không còn đường về đã được CSGT giúp”. (Mất tiền, đi lang thang, gặp được CSGT, được ăn phở và được đi xe công vụ ra bến xe để về quê). 

Câu chuyện thứ hai diễn ra vào ngày 08/02 có nội dung tương tự “không có tiền về quê, anh Nguyễn Văn Dũng đi bộ từ Yên Bái về Hà Nội để về Đắk Lắk. Vừa đến Thủ Đô, anh ngất bên vệ đường. Và cái kết dĩ nhiên là CSGT sẽ ra tay cứu giúp người đàn ông bất hạnh này”. (Làm nhiều tháng không được trả lương, đi bộ, ngất xỉu, CSGT gặp được, được ăn phở và được đi xe công vụ ra bến xe về quê). 

Hình ảnh người chị Kạch và anh Dũng “rưng rưng” bưng bát phở do các đồng chí CSGT đem lại mà ngỡ là trong mơ. Bỗng chợt nhớ lại phát ngôn đầy mùi tiền của Chủ tịch Trần Đại Quang rằng “con sâu gặm tiền” phải là mặt tiền của Thủ Đô. Để giúp cho hình ảnh “mặt tiền” này được người dân biết đến, đội ngũ “con sâu” đã nhờ cậy cánh báo chí lên kịch bản và thực hiện những vở diễn tấu hài hết sức táo bạo này. Sau đó đưa lên trang nhất các trang báo để rộng rãi thông tin với quần chúng nhân dân rằng “con sâu gặm tiền” đã “dùng tiền gặm được” để mua những bát phở “tình thương” “cúng” cho nạn nhân bị mất tiền, hết tiền, không thể về quê... 

Có lẽ những vở diễn này bắt đầu được thực hiện sau buổi tổng kết của C67 Bộ công an được tổ chức hồi giữa tháng 01/2017 tại Hà Nội. Trong buổi tổng kết đó, thiếu tướng Nguyễn Hữu Dánh, phó cục trưởng cục CSGT (C67 Bộ công an) đã lên tiếng giãi bày về những trường hợp CSGT bị đánh nhưng người dân chỉ đứng nhìn. Đó cũng là chia sẻ của thứ trưởng bộ công an Nguyễn Văn Sơn tại hội nghị CSGT 2017. Những "con sâu lớn" trong ngành “gặm tiền” này đưa ra vấn đề “tại sao một lực lượng CSGT rất vất vả để phục vụ nhân dân, nhưng khi có chuyện xảy ra thì người dân lại thờ ơ. Một CSGT bắt kẻ vi phạm ngay giữa ngã tư đường phố, nơi có nhiều người dân. Nhưng khi thủ phạm quay lại đánh CSGT thì không ai đứng ra can thiệp mà chỉ quay video”. 

Nguyên nhân người dân thờ ơ khi những “con sâu gặm tiền” bị đánh cũng bởi lực lượng này luôn cho rằng phải là “mặt tiền của mặt tiền”. Và dĩ nhiên khi xử lý giao thông thì điều đầu tiên nói đến phải là tiền. Tiền thì ai cũng phải vất vả để làm ra, những hễ chẳng may vi phạm luật giao thông thì khả năng người dân phải “chuyển khoản trực tiếp” vào túi những “con sâu” này để cho qua chuyện. Cũng từ đó những “con sâu gặm tiền” tìm đủ mọi lỗi để phạt, tìm đủ mọi xó xỉnh để rình rập. Chúng núp trong lùm cây, núp trên cột điện, núp ở bãi rác để phục kích “con mồi”. Thay vì làm nhiệm vụ điều tiết giao thông, lực lượng này luôn lẩn tránh những lúc kẹt xe, tắc đường. Nhưng lúc giao thông ổn định thì lại tổ chức đi khắp các ngả đường để săn mồi. Với tâm lý xem người tham gia giao thông như là những “con mồi” của CSGT thì làm gì có chuyện “con mồi” giúp đỡ kẻ đi săn khi chúng gặp nạn. 

Những hình ảnh, hay những vở diễn tồi trên các trang báo của lực lượng CSGT càng làm cho người dân xa lánh. Một xã hội mà kẻ thừa hành pháp luật luôn mong người dân phạm luật để có cớ làm tiền, chắc chắn xã hội đó sẽ có khoảng cách đối lập từ phía người dân và kẻ thi hành luật pháp. Cuộc sống người dân ngày một khó khăn bởi những thủ tục “hành là chính” trong bộ máy nhà nước cộng sản. Lại phải cõng trên lưng vô số loại thuế để nuôi những con sâu gặm tiền và lực lượng chỉ biết “còn đảng còn mình”. Nhưng chính những kẻ sống bằng đồng tiền mồ hôi, xương máu của dân lại chính là những kẻ ngày đêm bòn rút, ăn chặn, tham ô, nhũng nhiễu cuộc sống của dân. 

Dẫu cho Trần Đại Quang, Tô Lâm hay Nguyễn Văn Sơn cùng lực lượng “còn đảng còn mình” ra sức xây dựng “mặt tiền” thì trong lòng người dân, đó cũng chỉ là một sự tuyên truyền dối trá, không hơn không kém. Mục đích của những vở diễn trên nhằm lấy lại lòng tin và thiện cảm của người dân chỉ đem lại ánh mắt khinh bỉ nơi người dân. Bởi trong tâm thức của người dân, hình ảnh lực lượng “còn tiền, còn đảng, còn mình” không bằng loài chó. 

PS/ Xin lỗi quí bạn đọc khi so sánh nhân sự của ngành cảnh sát, công an nhân dân với hình ảnh của loài chó. Vì loài chó còn có những điểm hơn hẳn loại “còn tiền, còn đảng, còn mình” này. 


Lại tự tử bằng dây giày ở trụ sở công an!!!

CTV Danlambao - Dưới cái gọi là thiên đường xã hội chủ nghĩa, ai muốn giã từ cái thiên đường chết tiệt của bác và đảng này, hãy vào đồn côn an. Đây là nơi mà tự tử kiểu gì cũng chắc chắc "được" côn an cho chết.

Vào ngày 06/02/2017, thêm một người nữa được côn an cho chết bằng phương thức tự tử. Và tự tử bằng dây giày - theo "kết luận" của côn an.

Theo trưởng côn an xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An là Nguyễn Quang Biên thì anh Nguyễn Thành Ngôn đã dùng giây giày để treo cổ chết trong đồn công an.

Anh Nguyễn Thành Ngôn sinh năm 1971, ngụ tại xóm 9, xã Thọ Thành bị bắt vào đồn vì dùng dao chém 1 nhát vào phía sau đầu vợ mình sau khi hai vợ chồng cãi vã. Người nhà phát hiện sự việc đã đưa chị Trường đi cấp cứu, đồng thời điện thoại báo công an xã.

Lực lượng công an xã có mặt và đưa anh Thông về trụ sở để “làm việc”. Đến khoảng 20h cùng, cơ quan này thông báo anh Thông đã treo cổ “tự tử” bằng dây giày, và treo cổ ở... cửa sổ.

Theo lời của trưởng côn an Nguyễn Quang Biên thì “hiện chưa có kết luận về vụ việc, chỉ có biên bản kiểm tra hiện trường và biên bản kiểm tra thi thể nạn nhân. Qua kiểm tra, trên thi thể anh Ngôn phát hiện một vết rách ở trán bên trái dài khoảng 2cm, một vết tụ máu quanh cổ. Dây anh Ngôn treo cổ là 2 dây giày”.

Chết tại trụ sở công an và được kết luận là “tự tử” đã trở thành một kết luận “đúng quy trình” mà mọi cơ quan công an trả lời cho thân nhân của người đã mất. Và con số hàng trăm công dân đã “tự tử” tại trụ sở công an khi bị mời, triệu tập, đưa về “làm việc” vẫn âm thầm tăng lên.

Trước vấn nạn người dân cứ "đua nhau" treo cổ chết trong đồn côn an, blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng các thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam đã thực hiệp Tập tài liệu "Stop police killing civilians" trong đó tổng hợp tất cả trường hợp người dân bị chết trong đồn côn an.

Tập hồ sơ này đã trở thành "vật chứng" để côn an ghép Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tội tuyên truyền nói xấu chế độ và bắt giam Mẹ Nấm vào ngày 10/10/2016.


08.02.2017

Monday, February 6, 2017

LM Phan Văn Lợi bị chặn trên đường đi lễ

Linh mục Phan Văn Lợi (phải) cho biết một lý do khiến chính quyền không muốn cho ông ra khỏi nhà là ngăn cách việc tiếp xúc giữa ông với các linh mục bất đồng chính kiến khác như Linh mục Nguyễn Văn Lý (giữa). (Ảnh tư liệu / Facebook Phan Van Loi)
Linh mục Phan Văn Lợi (phải) cho biết một lý do khiến chính quyền không muốn cho ông ra khỏi nhà là ngăn cách việc tiếp xúc giữa ông với các linh mục bất đồng chính kiến khác như Linh mục Nguyễn Văn Lý (giữa). (Ảnh tư liệu / Facebook Phan Van Loi)
VOA Tiếng Việt
07.02.2017 
Một linh mục ở Việt Nam đã bị những người bị nghi là nhân viên an ninh chặn không cho đi dâng lễ nhà thờ vào dịp đầu năm âm lịch.
Linh mục Phan Văn Lợi đã bị hai người, mà ông nói là nhân viên an ninh tỉnh Thừa Thiên Huế, mặc thường phục chặn đường không cho ông đi dự thánh lễ tại giáo xứ Tây Linh, sáng ngày 2/2, tức ngày mùng 6 Tết.
Linh mục Phan Văn Lợi cho VOA biết hai thanh niên mặc thường phục mà ông tin chắc họ là nhân viên an ninh đã vi phạm quyền tự do đi lại của ông như sau:
“Vừa mới ra khỏi cổng nhà thì có hai người mặc thường phục, xông tới và đẩy tôi lui. Tôi biết rằng đây là công an vì trước đây họ lãng vãng trước nhà của tôi rồi. Tên đó là một tên to xác như tôi đã đưa lên video đó, cứ đẩy tôi lui. Tôi nói gì thì nói, hai người đó vẫn cứ đẩy tôi lui, xô tôi lui.”
Trên Facebook có phổ biến một đoạn video quay cảnh hai người mặc thường phục xô đẩy Linh mục Phan Văn Lợi một cách thô bạo.
Linh mục Phan Văn Lợi yêu cầu họ rằng nếu chính quyền muốn ngăn chặn việc đi lại của ông thì phải có lệnh chính thức của tòa án, nhân viên thi hành lệnh của chính quyền khi tiếp xúc với người dân phải mặc sắc phục, và phải trình giấy tờ. Linh mục Phan Văn Lợi nói rằng hai thanh niên vẫn hung hăng liên tục xô đẩy ông. Vị linh mục 66 tuổi đành phải lui vào nhà.
Là người tham gia tranh đấu cho tự do tôn giáo và dân chủ, nhân quyền từ năm 2001, ông thường xuyên lên tiếng về các vấn đề của đất nước, và tố cáo những sai lầm của chính quyền. Ông không bị quản chế, nhưng ông nói rằng chính quyền luôn cho người canh giữ ông từ 2001 đến 2004.
Linh mục Phan Văn Lợi giải thích rằng việc ông đấu tranh giành công lý cho Đan viện Thiên An có thể là lý do khiến chính quyền ngăn cản việc ông ra khỏi nhà:
“Cách đây 2 tháng các thầy ở dòng Thiên An có mời tôi lên nói chuyện về tình hình đất nước và giáo hội. Và tôi là một trong những người lên tiếng bênh vực dòng Thiên An. Cho nên nhà cầm quyền biết rằng tôi và dòng Thiên An có mối liên hệ rất chặt chẽ. Tôi từng đưa các tài liệu, kháng thư của dòng Thiên An lên mạng. Sau cái vụ đó thì công an gia tăng canh gác.”
Theo Linh mục Lợi, chính quyền tỉnh Thừa Thiên Huế luôn tìm cách chiếm đoạt đất đai của Đan viện Thiên An. Đan viện Thiên An có 107 hecta đất mua từ 1940, sau năm 1975 thì bị chính quyền chiếm đoạt phần lớn để xây khu vui chơi giải trí. Vài tháng gần đây chính quyền yêu cầu Đan viện Thiên An xác nhận phần đất đang sử dụng, khoảng 7-8 hecta. Linh mục Lợi nói rằng nhà nước có ý định chiếm khoảng hơn 90 hecta của Đan viện.
Theo tin từ trang Tin mừng cho người nghèo, gần 200 công an, dân phòng, Hội phụ nữ của xã, huyện, tỉnh gây khó khăn, đánh đập một số tu sĩ của Đan viện Thiên An, tỉnh Thừa Thiên Huế, vào chiều ngày 02/01/2016. Khi đó, nhiều tu sĩ bị đạp vào mặt và lăng mạ vì chính quyền cho rằng họ đã chặt cây thông trái phép.
Linh mục Phan Văn Lợi cho biết thêm lý do khác khiến chính quyền không muốn cho ông ra khỏi nhà là ngăn cách việc tiếp xúc giữa ông với các linh mục bất đồng chính kiến khác như Linh mục Nguyễn Văn Lý và Linh mục Nguyễn Hữu Giải, dù họ ở rất gần tư gia của ông:
“Linh mục Nguyễn Văn Lý, người bạn của tôi đã ở tù về, hiện đang ở tòa Tổng Giám mục Huế. Người bạn thứ hai là Linh mục Nguyễn Hữu Giải, đã về hưu cũng đang ở tòa Tổng Giám mục Huế. Nhà của tôi cách Tòa Tổng Giám mục Huế khoảng 500m, cho nên họ không muốn chúng tôi gặp nhau. Bởi vì họ nghĩ rằng nếu chúng tôi gặp nhau sẽ bàn chuyện gì đó về tranh đấu. Lý do nữa là tôi là thành viên của Hội đồng Liên tôn quốc nội, Hội Cựu Tù nhân Lương tâm. Tôi đã từng lên tiếng mạnh mẽ về các vấn đề của đất nước, nhất là vụ Formosa.”
Linh mục Phan Văn Lợi tin chắc rằng chính quyền sẽ tiếp tục tìm cách ngăn chặn ông không cho ra ngoài trong thời gian tới:
“Chắc chắn rằng từ đây về sau, không biết đến khi nào, công an sẽ còn giữ tôi, không cho tôi ra khỏi nhà, dù là đi làm các công việc bình thường của một linh mục.”
Nhiều ngày liền vào tháng 11, 2016, có một số người lạ mặt, mà Linh mục Lợi cho rằng là người của chính quyền, đã tụ tập xung quanh nhà, ngăn chặn ông đi dự thánh lễ, thậm chí ném đá và chất bẩn vào nhà ông làm hư hỏng tài sản, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống người dân xung quanh.
Vị linh mục, đồng thời là thành viên của Hội đồng Liên tôn cho biết trong nhiều năm qua, nhà riêng của ông luôn trong tình trạng bị canh gác, chốt chặn. Ông nói rằng những hành động sách nhiễu này vi phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo và tự do đi lại của công dân.

Ước nguyện thiêng liêng đầu năm

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
Bùi Tín
 Theo VOA-06.02.2017 
Rất nhiều bạn băn khoăn về số phận dân tộc, tương lai đất nước, hạnh phúc của nhân dân đã viện dẫn ra câu châm ngôn từ xa xưa : "Thế cùng tắc biến, biến tắc thông".
Đây cũng là một đề tài rất nên trao đổi rộng rãi trong cộng đồng dân tộc ta khi một năm mới vừa mở ra. Nhân đây, xin phỏng đoán mong ước thiêng liêng đầu năm con Gà này của bà con ta là điều gì ?
Có thật tình hình hiện nay đã tận cùng bế tắc không? Và có thật tình hình phải biến động nghĩa là phải thay đổi không? Và thay đổi theo hướng nào cho đúng đắn, thông suốt? Toàn dân ta cần và nên làm gì? Hành động theo hướng nào?
Hơn 70 năm lãnh đạo toàn trị độc quyền của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), nhân dân ta vẫn chưa có tự do đầy đủ, chưa có độc lập trọn vẹn, đất nước vẫn "không chịu phát triển", nhân dân vẫn chưa có ấm no, văn minh, hạnh phúc. Thời cơ để hòa hợp hòa giải dân tộc sau khi thống nhất đất nước đã bị bỏ qua, thời cơ để hòa nhập trọn vẹn với thế giới dân chủ văn minh của thời đại mới cũng bị bỏ lỡ. Tự nhận là lực lượng lãnh đạo đất nước, bị mê hoặc bởi chủ nghĩa Mác-Lênin ngoại lai và sai lầm đảng CSVN lại bị thoái hóa và tha hóa đến tận cùng, bị nhân dân không còn tín nhiệm và khinh thị. Nợ nhà nước cao như núi, ngân sách thâm thủng do chi tiêu phung phí, bừa bãi, không còn vốn đầu tư cho giáo dục và y tế, các đại công ty lỗ hàng chục nghìn tỷ đồng, chỉ có tham nhũng là cứ một mực "ổn định" không chịu giảm bớt quy mô và cường độ.
Chính những người lãnh đạo đảng CSVN đã phải thốt lên rằng "không đổi mới thật sự là chết!", phải đổi mới đồng bộ, từ chính trị đến kinh tế, đối ngọai, an ninh, quốc phòng, đổi mới mô hình cầm quyền, cai trị theo hướng dân chủ - pháp quyền.
Về đối ngoại, thay vì thực hiện từng bước "thoát Trung", công khai hóa cuộc mật đàm Thành Đô năm 1990, từ bỏ 16 chữ vàng ô nhục, gắn bó thêm với các nước bạn bè dân chủ văn minh, thì Bộ Chính trị vẫn theo đuôi ông Tổng Bí thư ôm chặt Bắc Kinh hơn ngay vào lúc bọn bành trướng đang lâm nguy, bế tắc về mọi mặt, bị Hoa Kỳ cảnh cáo không được độc chiếm vùng hải phận quốc tế trên Biển Đông, không được xây và dùng căn cứ quân sự trên các đảo nhân tạo trong khu vực này.
Trong tình hình bế tắc bi đát của đất nước, điều đáng mừng là trong mấy năm qua các tổ chức xã hội dân sự tự do được thành lập ngày càng nhiều, nay đã lên đến hàng 4, 5 chục tổ chức, bao gồm các giới truyền thông, báo chí, ngôn luận, văn hóa, giáo dục, sáng tác văn học, nghệ thuật, tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo, phụ nữ dân chủ, với hàng trăm blogger tự do, hàng chục mạng truyền thông lề trái cạnh tranh thắng lợi áp đảo đối với đạo quân truyền thông lề phải do Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng chăn dắt cùng hàng vạn dư luận viên tay sai được trả công rộng rãi. Các tổ chức xã hội dân sự tự phát, hợp hiến trên đây đã nhiều lần ra những kêu gọi, kiến nghị, và tuyên bố chung, và tổ chức những cuộc xuống đường bất bạo động, có khi thu hút hàng ngàn hay hàng chục ngàn người ở Hà Nội, Nghệ An, Bình Thuận, Long An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Hải Phòng...
Chính trong hoạt động liên tục nhiều mặt, sôi nổi của hàng trăm tổ chức và hàng ngàn cá nhân như thế mà chính quyền độc đảng ngày càng bị vạch mặt là cực kỳ giáo điều bảo thủ, cực kỳ phản dân chủ, phản tiến bộ, phản văn minh, bị đông đảo nhân dân chống đối. Sự phản biện đến từ nhiều đảng viên cấp cao, lão thành, nhiều đảng viên trí thức, có cả nguyên ủy viên Bộ Chính trị, nguyên ủy viên Trung ương, nguyên phó thủ tướng, bộ trưởng, thứ trưởng, viện sỹ, giáo sư, tướng lĩnh...
Tết Đinh Dậu này, đông đảo anh chị em dân chủ và bà con các giới tưởng nhớ các anh chị em dân chủ đang bị cầm tù - những Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Bùi Minh Hằng, Trần Thị Thúy, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Cấn Thị Thêu, Trần Thị Thúy Nga, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Già... Ai ở tù rồi khi ra tù vẫn một lòng đấu tranh không nao núng, như các nữ chiến sĩ dân chủ Phạm Đoan Trang, Phạm Thanh Nghiên, Nancy Nguyễn, Bùi Minh Hằng...
Hiện nay cuộc đấu tranh đang có thời cơ mở rộng, điều duy nhất còn thiếu là có một tổ chức vượt trội lên hay là một Tập hợp bao gồm một số tổ chức chung sức lập nên, có đủ uy tín và sức mạnh, thanh thế trong và ngoài nước, có sức cổ vũ, mở rộng, quy tụ các nhóm và cá nhân. Trong các tổ chức ấy, mọi tổ chức nhỏ bé dù chỉ vài chục người, như Nhóm thể thao đá bóng No U, như nhóm từ thiện Nhịp Cầu Hoàng Sa, nhóm biên tập sách giáo khoa "Cánh buồm"… cũng đều có vị trí và tiếng nói của mình. Vào dịp Tết này, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế một trí thức yêu nước có quá khứ đấu tranh kiên cường, có uy tín trong và ngoài nước, đứng ra lập "Tập Họp vì nền Dân chủ" là một sáng kiến rất hợp thời cơ, đúng lúc có nhu cầu cấp bách và thiêng liêng.
Rất mong mùa Xuân này, sẽ có một tổ chức chính trị trẻ khỏe về tư duy, ngày càng đông về cả số và chất lượng, thuộc đủ giai cấp, tầng lớp, nghề nghiệp, địa phương, tôn giáo chung một lòng yêu nước, chung ý chí bảo vệ độc lập trọn vẹn và an ninh lãnh thổ tổ quốc, chung nguyện vọng xây dựng một nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa - pháp quyền, từ bỏ nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa mà thực chất là chủ nghĩa tư bản rừng rú tàn bạo, phi pháp hiện nay, khôi phục quyền sở hữu tài sản của cá nhân, tập thể và của công, xóa bỏ chế độ sở hữu toàn dân kỳ quặc tệ hại lâu nay.
Ước mong rằng nguyện vọng thiêng liêng trong những ngày đầu năm Đinh Dậu sẽ nhanh chóng trở thành hiện thực do thiện chí của đông đảo công dân yêu nước, yêu dân chủ và chính nghĩa, chung lòng chung sức, vẫy gọi nhau, tập họp lại, thực hiện "thế cùng tắc biến, biến tắc thông", mở ra con đường sáng vinh quang cho dân tộc ta.
* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Từ con rồng Hải Phòng đến loa phường Hà Nội

Giờ đây, con rồng Hải Phòng bị tháo gỡ nhưng hình ảnh con rồng được biếm họa hóa và trở thành một trong những hình ảnh hot nhất mùa Tết này.
Giờ đây, con rồng Hải Phòng bị tháo gỡ nhưng hình ảnh con rồng được biếm họa hóa và trở thành một trong những hình ảnh hot nhất mùa Tết này.

Theo VOA-07.02.2017 
Cao Huy Huân
Gần đây Việt Nam rộ lên cuộc tranh luận về đề nghị “bỏ chiếc loa phường” của thành phố Hà Nội. Thật bất ngờ khi câu chuyện tưởng chừng nhỏ xíu, lại hóa thành chuyện đại sự của thủ đô. Trong khi trước đó vào dịp Tết Nguyên Đán 2017, câu chuyện “con rồng Hải Phòng”, vốn ẩn chứa nhiều giá trị văn hóa, thì lại chết yểu.
Cuộc tranh luận kéo dài và lan tỏa từ bắc chí nam, trên các trang báo lẫn các kênh thông tin mạng xã hội. Hầu hết ý kiến “lên án” chiếc loa phường vì trong khi thế giới tiến vào kỷ nguyên cách mạng công nghiệp 4.0, khi giới báo chí đang hoảng hốt vì sự sống còn của báo giấy, sự lên ngôi của báo điện tử và mạng xã hội, và mới nhất là sự ra đời của hệ thống robot viết báo... thì người ta vẫn đòi giữ chiếc loa phường vốn dĩ đã không còn hiệu quả nếu không muốn nói là gây khó chịu.
Một cuộc thăm dò ý kiến đã được Sở Thông tin Truyền thông Hà Nội mở ra để nhận thông tin góp ý của người dân về hệ thống loa phường thông qua Cổng thông tin điện tử TP. Hà Nội (https://hanoi.gov.vn). Tính đến 18 giờ ngày 25/01/2017 thì đã có 69 người tham gia góp ý về loa phường, trong đó có 83% ý kiến đồng ý việc bỏ loa phường, 4% đồng ý duy trì, 10% đồng ý duy trì nhưng phải cải tiến, 3% ý kiến khác. Bên cạnh đó có 79% ý kiến cho rằng nội dung thông tin của loa phường là không cần thiết, 21% ý kiến đồng ý thông tin do loa phường cung cấp thiết thực. Con số người trả lời rất ít, nhưng có hai nội dung cần được lưu ý từ những con số này.
Thứ nhất, chuyện cái loa phường không cần phải làm lớn như vậy. Bởi lẽ người ta chả quan tâm. Thời đại của điện thoại thông minh và Facebook lên ngôi thì ngay cả truyền hình còn phải lép vế, mấy ai còn quan tâm đến cái loa phường. Có nghe, có “chém gió” trên Facebook cho vui, cho thỏa mãn thị hiếu đám đông, chứ chả ai màn đến sự sống còn của cái loa phường, bởi nó không còn mấy ý nghĩa. Thế nên chỉ có vài chục người vào cuộc, trong số đó không biết bao nhiêu người trong ngành (tức không phải người dân hứng thú tìm đến để đóng góp ý kiến).
Thứ hai, tỷ lệ phần trăm phần nào cho thấy sự yếu kém của loa phường. Tôi thấy có anh bạn nhớ lại chiếc loa phường ở vùng quê Bắc Bộ, giúp người vợ tìm chồng, người trẻ tìm người già, người lớn tìm người nhỏ, con người tìm vật nuôi,... Xin thưa, vậy thì hãy giữ chiếc loa phường ở miền quê ấy, trong khi ở Hà Nội có cần phải dùng loa phường để tìm... trâu bò hay trẻ lạc hay không? Thế nên, việc có đến 79% ý kiến cho rằng nội dung thông tin của loa phường là không cần thiết, so với 21% ý kiến đồng ý thông tin do loa phường cung cấp thiết thực là điều hoàn toàn không khó giải thích.
Từ cách chính quyền Hà Nội cho thăm dò ý kiến người dân về chuyện cái loa phường, tôi bật cười vì các vị lãnh đạo dường như suy nghĩ không thông cho lắm. Hôm trước Tết Nguyên Đán, ở Hải Phòng nổi lên hiện tượng “con rồng” mà dân cư mạng bảo là giống “con Pokemon hoạt hình lai con chó”. Cuộc tranh luận nổ ra, chưa ngả ngũ thì chính quyền Hải Phòng dọn luôn con rồng hoa này trong sự luyến tiếc của rất nhiều người. Lẽ ra, hình ảnh về con rồng và sự sáng tạo về rồng là một cuộc tranh luận thú vị không chỉ về mặt khoa học mà còn về khía cạnh văn hóa. Giờ đây, con rồng Hải Phòng bị tháo gỡ nhưng hình ảnh con rồng được biếm họa hóa và trở thành một trong những hình ảnh hot nhất mùa Tết này, không chỉ trên mạng xã hội mà còn cả những doanh nghiệp bán áo quần, tư trang, túi xách... Đó không phải là đáng tiếc hay sao?
Chuyện cái loa phường và chuyện con rồng tuy nhỏ nhưng cho thấy khả năng định vị giá trị văn hóa của nhiều người Việt, trong đó có cả người quản lý, còn yếu kém. Một “con rồng” (vốn không có thật) được tạo dựng theo phong cách ngộ nghĩnh, dù gây tranh cãi nhưng không đến mức phải bỏ, và giá trị của nó đã được phát triển khi hình ảnh của nó được phổ biến đến công chúng rất nhanh chóng và hiệu quả, thì lại bị giết chết mà không cần hỏi ý kiến của dân, dù con rồng ấy cũng từ tiền thuế của dân mà có. Nó đặt ra câu hỏi về giá trị và sự tồn tại của những sáng tạo của chúng ta quá dễ bị trấn áp dưới áp lực của dư luận.
Trong khi cái loa phường, cân nhắc về giá trị kinh tế và giá trị văn hóa đều không đáng kể, thì chính quyền không tự quyết mà còn để cuộc tranh luận vốn đã biết trước phần thắng vào cuộc. Giá trị văn hóa không nằm ở chỗ thời gian, mà nó còn ở sự thức thời. Nếu thức thời thì giữ, không thức thời xin gửi vào viện bảo tàng nếu nó là một cột mốc quan trọng trong lịch sử của quốc gia mình. Cứ cho là loa phường từng gắn bó với người dân nhiều chục năm, thì giá trị văn hóa của nó cũng chỉ dừng lại là một phương tiện tuyên truyền (từng hữu ích). Nên đưa nó vào bảo tàng trưng bày kèm theo giai thoại, thay vì đưa nó lên mặt truyền thông để gây ra một cuộc tranh luận vô bổ vốn không mang lại một giá trị mới nào. Xin đừng ngần ngại bỏ loa phường đi, và hãy khích lệ những “con rồng Hải Phòng” hơn nữa.
* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Ba phụ nữ Việt vượt biên sang Úc lần hai

VOA Tiếng Việt-07.02.2017 

Ba người phụ nữ từng vượt biên và bị Úc trục xuất về Việt Nam năm 2015, nay đang trên đường vượt biên lần nữa, quyết tâm thoát khỏi Việt Nam.
Từ Phú Yên, luật sư Võ An Đôn cho VOA biết ông đã nhận được tin ba người phụ nữ là Trần Thị Thanh Loan, Trần Thị Lụa và Trần Thị Phúc từ Bình Thuận đang vượt biên sang Úc hôm 31/1, tức Mùng 4 Tết. Hiện tại ghe chở họ đã qua khỏi lãnh hải Indonesia, tiến vào hải phận nước Úc. Luật sư Võ An Đôn nói:
“Sáng Mùng 1 Tết chị Loan và chị Lụa có gọi điện chúc Tết. Sau đó vào sáng Mùng 4 Tết, chị Loan và chị Lụa có gọi lần nữa, nói là các chị đang đi vượt biên từ Việt Nam qua Úc, nhưng vào thời điểm đó đang ở hải phận của Indonesia. Sau đó thì không liên lạc được nữa.”
Luật sư Võ An Đôn rất ngạc nhiên khi biết tin này vì trước đây ông từng là luật sư bào chữa miễn phí cho họ trước các phiên tòa xét vì tội “vượt biên trái phép” ở tỉnh Bình Thuận:
“Tôi bất ngờ. Qua sự việc này vì các chị rất can đảm. Từ Việt Nam qua Úc mênh mông sóng gió, rất nguy hiểm nhưng các chị vẫn quyết định đi. Qua cuộc nói chuyện ngắn gọn tôi hỏi tại sao lại đi vượt biên Úc lần nữa, lỡ có bị bắt lần nữa rồi trả về Việt Nam, bị án nặng lần nữa thì sao, cộng với bản án cũ thì có thể lên đến từ 7 đến 10 năm mà sao chị dám đi như thế? Hai chị trả lời rằng nếu chính phủ đợt này trả về Việt Nam thì nhất định không về và sẽ nhảy xuống biển tự tử.”
Theo Luật sư Đôn cả 3 gia đình này trước đây đã một lần vượt biên qua Úc và bị trả về Việt Nam tháng 7/2015. Ngày 22/4/2016, Tòa án tỉnh Bình Thuận phạt họ tổng cộng hơn 6 năm tù giam theo điều 275 về tội “Tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài trái phép”. Khi đó bà Trần Thị Thanh Loan bị tuyên 36 tháng tù giam, ông Hồ Trung Lợi (chồng chị Loan) 24 tháng tù giam, bà Trần Thị Lụa 30 tháng tù giam.
Luật sư Đôn cho biết ông Lợi đang chấp hành hình phạt tù được 20 tháng, còn bà Loan và bà Lụa được hoãn chấp hành hình phạt tù 1 năm, tức đến tháng 7/2017 thì mới chịu án tù.
Trước đây bà Trần Thị Lụa từng nói với truyền thông quốc tế rằng bà không can dự vào hành vi buôn người, bà chỉ tìm đường vượt biên để mưu cầu một cuộc sống tốt hơn cho gia đình.
Luật sư Đôn cho VOA biết gia đình bà Loan có 4 con nhỏ, nhưng không biết lần vượt biên này 4 người con của bà có cùng đi hay không, chỉ biết rằng cả 3 gia đình đang trên thuyền vượt biển:
“Tôi không biết chính xác, nhưng tại thời điểm nói chuyện qua điện thoại, chị Loan và chị Lụa nói là gia đình chị Loan, gia đình chị Lụa và gia đình của một chị trong chuyến đi lần trước cũng đi luôn, có cả con cái nhưng không biết bao nhiêu người.”
Theo Dân Luận, bà Shira Sebban, nhà văn và giáo sư người Úc, đã lập quỹ từ thiện có tên GoFundMe kêu gọi cộng đồng đóng góp số tiền 10.000 Đô la Úc để ủng hộ gia đình bà Trần Thị Thanh Loan. Số tiền này sẽ được cấp dưỡng cho 4 người con của bà Loan cho đến khi vợ chồng bà mãn án tù.
Ngày 23/5/2016, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) phát biểu rằng chính quyền Việt Nam cần hủy bỏ ngay lập tức mọi cáo buộc liên quan đến hành vi vượt biên trái phép đối với những “thuyền nhân” bị Úc trả về. Phía Úc cần ngay lập tức yêu cầu hủy bỏ vụ án, vì Việt Nam đã cam kết không trừng phạt những người di dân bị trả về.
Vào tháng 8/2016, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc khu vực châu Á của tổ chức nhân quyền HRW nói với truyền thông quốc tế rằng: "Tôi được biết Chính phủ Úc chỉ phỏng vấn họ ngắn trên tàu của Hải quân Úc và trả họ về. Chính phủ Úc nói với chính phủ Việt Nam sẽ không trừng phạt những người này. Khi đó Việt Nam đồng ý. Và bây giờ chính phủ Việt Nam đi ngược lại điều đó. Chính phủ Úc đã bỏ rơi những người này. Đầu tiên, là trả họ về lại nơi họ có thể gặp nguy hiểm, và thậm chí không theo dõi việc gì đang xảy ra theo cách cơ bản nhất."
Theo báo chí Việt Nam, ngày 7/3/2015, bốn người này tổ chức chuyến tàu chở 46 người, có cả trẻ con đi từ cảng La Gi ở tỉnh Bình Thuận để đi Úc. Hai tuần sau đó, lực lượng hải quân Úc đã ngăn chặn và giữ tàu của họ trên biển.
Theo điều 275 của Bộ luật Hình sự Việt Nam, quy định: "Người nào tổ chức, cưỡng ép người khác trốn đi nước ngoài hoặc ở lại nước ngoài trái phép, nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 91 của Bộ luật này, thì bị phạt tù từ 2 năm đến 7 năm.”

Mùa xuân qua làng chài biển chết

Theo VOA-07.02.2017
Làng chài Lăng Cô nằm ở phía Bắc chân đèo Hải Vân, nơi có bề dày gần ba trăm tuổi với nghề chài lưới và lặn hải sản. Đây từng là một làng chài thịnh vượng, có khả năng cung cấp nguồn cá tốt nhất và ngon nổi tiếng miền Trung. Nhưng chỉ trong vòng chưa đầy một năm, sau sự cố Formosa xả độc ra biển miền Trung, làng chài Lăng Cô-Thừa Thiên Huế có nguy cơ đi vào quên lãng bởi mọi hoạt động đánh bắt bị đình trệ, ngư dân bỏ lưới và mất sinh kế.
Ông Tí, ngư dân trẻ làng chài Lăng Cô-Thừa Thiên Huế, chia sẻ: “Nếu chưa xảy ra sự cố môi trường biển thì như tháng này mình làm sắm Tết trong nhà đầy đủ, không dư nhưng cũng không thiếu. Không đi biển thì mình đi lưới, chài ở đầm. Nhưng từ lúc bị sự cố môi trường biển, làm ăn khó khăn hơn mấy năm. Như mấy năm trước thì giờ mấy anh em đi biển, đi chài hết chứ có đâu ở nhà thế này đâu, thành ra khó đủ thứ.”
Một ngư dân tên Tuấn ngậm ngùi: “Như hồi chưa có sự cố môi trường biển thì mấy tháng Tết này chúng tôi lặn về bán được cả mấy chục triệu nhưng giờ ngồi không, không có gì hết trơn luôn.”
Ông Thu, một ngư dân khác ở làng chài Lăng Cô, cho biết: “Tết thì giờ không được như ngày xưa. Bởi làm có được đâu mà có gì ăn Tết hay ăn Tết cho vui vẻ được...”
Xuân về Tết đến cũng là mùa đánh bắt khởi niên của làng chài Lăng Cô, nhưng các thợ lặn tôm sú, tôm hùm ở Lăng Cô không hề có động tịnh nào. Khác với nhiều năm trước đây, vào Mồng Hai Tết, cả làng chài sẽ làm lễ khai trương năm đánh bắt bằng cách đưa tàu thuyền ra khơi để lặn tôm hùm, tôm sú và đánh bắt cá. Nhưng từ khi biển bị nhiễm độc đến nay, dường như nguồn hải sản bị cạn kiệt và cái chết vì biển độc của một số thợ lặn ở Hà Tĩnh đã khiến cho các thợ lặn làng chài Lăng Cô cảm thấy lo sợ, không dám xuống nước. Công việc ngưng trệ kéo theo hàng trăm hệ lụy. Tết về, đời sống ngư dân trở nên eo hẹp và ngột ngạt. Mặc dù mọi hoạt động đón Tết vẫn phải diễn ra, nhưng dường như phía sau những hoạt động đón Tết của các gia đình ngư dân là một sự trống rỗng, tuyệt vọng, khó diễn tả thành lời. Bởi thêm một năm bất an và vô định đối với nghề biển đang chờ phía trước.
Ông Tuấn, ngư dân làng chài Lăng Cô-Thừa Thiên Huế, tiếp lời: “Như cá mình nuôi giờ cũng chết, cứ nuôi là chết, lồng cá vứt hết, tiền đâu mà bù nổi, vốn đâu? Nhà nước bồi thường nếu phát được một lần thì người dân còn có thể dùng để sắm gì đó mà đổi nghề chài, nhưng đằng này họ chia làm mấy đợt, có sắm được gì đâu, mỗi lần phát còn không đủ để ăn thì lấy gì mà, không đủ ăn trước trả sau...”
Dường như các khoản tiền bồi thường nhỏ nhoi, có tính nhỏ giọt bởi chia ra quá nhiều đợt từ phía Formosa và chính phủ Việt Nam đối với ngư dân làng chài Lăng Cô nói riêng, và các làng chài Bắc miền Trung nói chung, không những không giúp ổn định kinh tế mà còn đặt lên vai ngư dân một gánh nặng trong tương lai, khi mà tiền đền bù của Formosa chẳng thấm vào đâu, nghề chài lưới lại tiếp tục khủng hoảng và kinh tế miền Trung cũng khủng hoảng dây chuyền. Tết về trên làng chài Lăng Cô như một dấu lặng, buồn và ảm đạm.

Ðồng Nai: Thi thể phụ nữ khỏa thân trong bao tải bỏ bên đường

Hiện trường phát hiện vụ việc được nhận định là vụ án nghiêm trọng. (Hình: Báo Công An thành phố)
ÐỒNG NAI (NV) – Người dân tá hỏa khi phát hiện thi thể nữ khỏa thân bị nhét trong bao tải vứt bên đường, đang trong thời kỳ phân hủy.
Báo Công An thành phố dẫn tin, tối 6 Tháng Hai, công an tỉnh Ðồng Nai xác nhận, đang điều tra vụ thi thể một phụ nữ khỏa thân bị nhét trong bao tải vứt bỏ bên đường ở xã Phước Bình, huyện Long Thành, vừa được phát hiện.
Tin cho biết, khoảng 16 giờ cùng ngày, người dân khu vực ấp 1, xã Phước Bình, ngửi thấy mùi hôi phát ra cạnh ngôi nhà hoang nằm cách mặt đường khoảng 10 mét. Khi đến xem thì phát hiện là thi thể người chết đã bắt đầu phân hủy.
Nói với phóng viên báo Công An thành phố, ông Trần Ngọc Sơn, chủ tịch xã Phước Bình cho biết, khi lực lượng công an đến hiện trường, xé bao tải thì thấy thi thể một nữ khỏa thân bên trong. Bước đầu, cơ quan chức năng xác định đây là vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng và đang làm rõ nhân thân của nạn nhân.
Giới chức này cho hay, “Sau khi cơ quan công an giảo nghiệm xong, nếu thi thể không có người thân đến nhận, xã Phước Bình sẽ tiến hành chôn cất nạn nhân.”(Tr.N)