Tuesday, January 31, 2017

Chính khách Trần Tuấn Anh

Đỗ Mai Lộc (Danlambao) - Nhiệm kỳ Chính phủ trước, nổi lên một Đinh La Thăng, Bộ trưởng Giao thông vận tải với những phát ngôn làm dậy sóng dư luận.

Nhiệm kỳ Chính phủ này, từ “vụ Trịnh Xuân Thanh” dẫn đến “nguyên” Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, và lôi theo những vụ ì xèo như: chạy chức, thất thoát... của Bộ Công thương làm điểm nhấn của dư luận.

Dư luận xã hội quan tâm đến Bộ Công thương, Bộ trưởng bây giờ là ông Trần Tuấn Anh; muốn biết ông TTA sẽ giải quyết hậu quả cũ và chính sách mới của BCT như thế nào?

Việc đầu tiên mang tính chất chiến lược với tư cách Bộ trưởng là ông TTA quyết tâm quy hoạch bằng được “Dự án thép Hoa Sen Cà Ná - Ninh Thuận”. Dự án này, nếu thực hiện sẽ tác động rất lớn đến vùng kinh tế Nam Trung Bộ và Tây Nguyên và ảnh hưởng đến cả nước ít nhất là 3 thế hệ.

Trên Wikipedia tiếng Việt, ngay dòng đầu tiên ghi “Trần Tuấn Anh (sinh ngày 6 tháng 4 năm 1964) là một chính khách Việt Nam.”

Vì vậy, tìm hiểu về “chính khách Trần Tuấn Anh” qua những gì ông ta đã nói và làm được để hiểu được “tâm và tầm” của người quyết tâm quy hoạch bằng được Dự án Thép.

1. Trần Tuấn Anh nói: "Trước khi là một Bộ trưởng, tôi cũng là một công dân và chúng ta bình đẳng trước pháp luật." (https://goo.gl/nYwtVq)

Điều này được hiểu là (a) từ khi ông làm Bộ trưởng thì không còn là “công dân” nữa. (b) “Bộ trưởng” và “công dân”: chúng ta bình đẳng trước pháp luật.

Phân tích (a): "Trước khi là một Bộ trưởng, tôi cũng là một công dân" tức là từ khi làm Bộ trưởng thì không còn là “công dân” nữa.

- Hiến pháp 2013, Điều 17.1 “Công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là người có quốc tịch Việt Nam.” Phải chăng ông đã từ bỏ “quốc tịch Việt Nam” và có một quốc tịch khác? nếu không thì ông đã không nói Trước khi…”, mà sẽ nói: Dù là một Bộ trưởng, tôi cũng là một công dân”.

- Nếu cố gắng hiểu theo nghĩa theo cách các quan chức hay nói với dân là: “trước khi là cán bộ, tôi cũng là một người dân” để thể hiện sự gắn bó, đồng cảm với nhân dân.

Ngược đòng thời gian trở về trước, xem ông TTA đã làm “dân” khi nào?.

Ông có quá trình làm việc trải qua nhiều cơ quan quản lý nhà nước (https://goo.gl/0s4WZx).

- 01/1988-4/1994: Chuyên viên Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam.

- 4/1994-6/1999: Chuyên viên Vụ Kinh tế đối ngoại, Bộ Kế hoạch và Đầu tư.

- 6/1999-6/2000: Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược và Chính sách công nghiệp, Bộ Công nghiệp.

- 6/2000-5/2008: Phó Vụ trưởng, rồi Quyền Vụ trưởng, sau đó làm Vụ trưởng Vụ Tổng hợp kinh tế, Giám đốc Quỹ Ngoại giao phục vụ kinh tế, Bộ Ngoại giao; Tổng Lãnh sự Việt Nam tại San Francisco (Mỹ).

- 5/2008-8/2010: Thành ủy viên, rồi Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Cần Thơ.

- 8/2010-01/2016: Ủy viên ban Cán sự Đảng, Bí thư Đảng ủy Bộ, Thứ trưởng Bộ Công Thương, kiêm Phó Trưởng Ban Kinh tế Trung ương.

- Giai đoạn 15/8/2011-11/9/2013: Hiệu trưởng trường Đại học công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh.

- 26/01/2016 Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

- 01/2016-4/2016: Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Ban Cán sự Đảng, Bí thư Đảng ủy Bộ, Thứ trưởng Bộ Công Thương, kiêm Phó Trưởng ban Kinh tế Trung ương.

- 4/2016: Tại kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII, được Quốc hội phê chuẩn, Chủ tịch nước bổ nhiệm giữ chức Bộ trưởng Bộ Công Thương.

Người đọc có thể hiểu: Trần Tuấn Anh sinh năm 1964. Đến 1982 (18 tuổi) còn nhỏ học phổ thông phụ thuộc gia đình. 1982-1988 là 6 năm là học đại học, thạc sĩ, có thể tiến sĩ: giai đoạn đó nhà nước còn bao cấp, đi học cũng được hưởng lương như chuyên viên tập sự. Đến 1988 (24 tuổi) là bắt đầu đi làm cán bộ nhà nước.

Tiểu sử ông Trần Đức Lương (https://goo.gl/fTesqU), cha của TTA thì:

- Từ tháng 8/1977-2/1987: Phó Liên đoàn trưởng, Liên đoàn trưởng Liên đoàn Bản đồ Địa chất; Tổng cục trưởng Tổng cục Địa chất; Bí thư Đảng uỷ Liên đoàn, Ủy viên Ban Chấp hành Tổng Công đoàn Việt Nam, Bí thư Ban cán sự Đảng Tổng cục; Đại biểu Quốc hội khoá VII, Phó Chủ nhiệm rồi Chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học và Kỹ thuật của Quốc hội; Phó Chủ tịch Hội hữu nghị Việt-Xô; Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá V…

- Từ tháng 6/1996-2006: Ủy viên Bộ Chính trị, sau đó Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng khoá VIII; Ủy viên Bộ Chính trị khoá IX, Đại biểu Quốc hội khoá X, khoá XI; Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam.

- Làm Chủ tịch nước, nhiệm kỳ 24/09/1997-26/06/2006, 8 năm 275 ngày.

Trần Tuấn Anh từ khi sinh ra đã là con của một quan chức, sau này (33 tuổi) là con của Chủ tịch nước (nếu gọi là “vua” thì TTA là “thái tử”). Ông được nhà nước bao cấp nuôi toàn bộ từ nhỏ đến bây giờ.

Vậy thì ông TTA làm “dân” khi nào? “Dân” theo đúng nghĩa đen của nó, trong câu nói “Trước khi là một Bộ trưởng, tôi cũng là một công dân”.

Phân tích (b): “Bộ trưởng” và “công dân”: chúng ta bình đẳng trước pháp luật.

Ông TTA nói câu này xuất phát từ nhận thức của mình hay là “Đảng nói” qua mồm của ông!

- Có “luật” dành cho “Bộ trưởng” hay không? nếu có thì sao không xử ông Vũ Huy Hoàng theo “luật” mà phải đưa ra Quốc đến nỗi bàn cãi tới nóng nghị trường?

- Các quan chức Chính phủ, hay thường vụ Quốc hội có thực sự muốn “thành luật về việc xử lý kỷ luật đối với cán bộ công chức đã nghỉ hưu” không khi hết “Quốc hội hoãn” rồi đến Chính phủ lùi” dự thào Nghị quyết của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.

- Nhân dân là nạn nhân trực tiếp của quan chức làm bậy, tại sao bàn về “xử lý kỷ luật đối với cán bộ công chức” không công khai dự thảo ra dư luận cho dân góp ý. Không khéo sau này như “Thương Ưởng” thời nhà Tần sẽ chết thảm vì chính sách hộ khẩu của chính mình.

- Có thực sự “Bộ trưởng” và “công dân” bình đẳng không; trong khi Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng gây thiệt hại cho xã hội gấp triệu lần so với dân thường nhưng chỉ bị cắt cái “nguyên” so với “vì hai con vịt, ba nông dân bị 13 năm tù”, “hai thiếu niên giật bánh mì 18 tháng tù”.

Xin hỏi, cắt cái “nguyên” Bộ trưởng thì ông Vũ Huy Hoàng có “mất cọng lông chân” nào không? có làm sống lại hàng trăm nạn nhân hàng năm bị chết oan vì cấp phép thủy điện vô tội vạ? có thu hồi hàng ngàn tỷ đồng tiền thuế của nhân dân bị thất thoát?

2. Trần Tuấn Anh nói: "Tôi là Đảng viên của Đảng, tôi thực hiện nhiệm vụ của mình cũng là theo sự phân công của Đảng. Tôi không e ngại chuyện từ chức"

Không riêng gì Việt Nam độc đảng, mà nhiều nước dân chủ đa đảng trên thế giới các chính khách đều được đảng của họ cử ra tham gia chính trường; nhưng khác nhau ở chỗ, nội các Chính phủ từ Bộ trưởng đến Thủ tướng chịu trách nhiệm trước Nhân dân, còn ở Việt Nam thì các chính khách chịu trách nhiệm trước Đảng.

Vì vậy mà mới có chuyện Quốc hội mới chưa bầu mà đã bầu Chính phủ mới tháng 4/2016, mặc dù theo Hiến pháp không có lý do nào giải tán Chính phủ cũ!

Xa hơn một chút là tháng 11/2012, tình hình kinh tế - xã hội vô cùng tồi tệ và đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đặt vấn đề từ chức thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dùng trách nhiệm Đảng viên để thoái thác việc từ chức.

Là con nhà nòi sinh ra trong cái nôi cộng sản, ông TTA cũng thừa biết nếu “Dự án thép Hoa Sen Cà Ná - Ninh Thuận” có là “Formosa 2” đi nữa thì sẽ lấy “kim bài Đảng viên” được Đảng bảo kê để không thể từ chức được với lý do “đúng quy trình theo sự phân công của Đảng”; còn dự án thì đúng trình tự thủ tục theo quy định pháp luật của Đảng.

Dù “Dự án thép Hoa Sen Cà Ná - Ninh Thuận” có là “Formosa 2” đi nữa, nhưng điều quan trọng là đến khi hạ cánh, ông TTA và người em đồng hao Lê Phước Vũ sẽ nắm trong tay 1.500 ha đất đẹp nhất ở Ninh Thuận và đằng sau đó có chỗ dựa vững chắc là bóng dáng của “thiên triều Trung Nam Hải”.

(Dự án thép Formosa Hà Tĩnh và Dự án thép Hoa Sen Cà Ná - Ninh Thuận đều cùng đơn vị tư vấn thiết kế CISDI Group China; CISDI còn là nhà thầu chính cho dự án Formosa Hà Tĩnh. CISDI Group là công ty con của MCC (China Metallurgical Group Corporation - Công ty - Tập đoàn Luyện kim Trung Quốc). MCC là một tập đoàn thuộc sở hữu nhà nước Trung Quốc. MCC chịu sự lãnh đạo của một Đảng bộ thuộc Đảng Cộng sản Trung Quốc. Xem ở đây:https://goo.gl/i5GeZ8https://goo.gl/TGEk0y,https://goo.gl/wkTVwc,https://goo.gl/NP7emd)

3. Trần Tuấn Anh nói: "Một Chính phủ liêm chính, kiến tạo thì không có chỗ cho người nhà, quan hệ cá nhân, phi pháp lý, vượt lên trên pháp luật”(https://goo.gl/VsEDYh)

Đối chiếu thời gian của hai cha con Trần Đức Lương - Trần Tuấn Anh; từ một chuyên viên, đến năm 1996 ông “bố” Trần Đức Lương vào Ủy viên Bộ Chính trị và làm Chủ tịch nước là một quá trình thăng tiến zích zắc rất nhanh của ông “con” Trần Tuấn Anh.

Con đường này không phải dành cho nhân tài, mà dành sẵn cho “con ông cháu cha”.

Với vai trò là “Bí thư Đảng ủy Bộ, Thứ trưởng Bộ Công Thương giai đoạn 8/2010-01/2016” trong cơ chế “Đảng lãnh đạo toàn diện” của thể chế Cộng sản thì ông TTA hoàn toàn không thể nói là không liên quan gì đến “vụ Trịnh Xuân Thanh” và hàng loạt bê bối ở Bộ Công thương.

Nếu không có “Thái thượng hoàng” tại vị thì liệu “thái tử” Trần Tuấn Anh có thể từ Bí thư Đảng ủy Bộ, Thứ trưởng có lên đuợc Bộ trưởng Bộ Công thương hay không?, còn mọi tội lỗi, sai phạm thì “nguyên” Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng gánh hết!

Tài năng, dấu ấn của Trần Tuấn Anh trước khi làm Bộ trưởng, không thấy gì nổi bật. Nếu có, là giai đoạn 15/8/2011-11/9/2013, làm Hiệu trưởng trường Đại học công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh,

Ông nổi tiếng đổi mới với việc “tái cơ cấu” thành “ngôi trường có 7 phó hiệu trưởng, 68 phó khoa và 66 phó phòng” (https://goo.gl/YSBzA1), quy mô lớn nhất nước nhất nước về... bộ máy nhân sự.

Ông đã làm được việc mà ít người có thể làm được, đó là đưa ông Nguyễn Thiên Tuế, xuất phát là giáo viên cấp III lên làm Hiệu trưởng một trường Đại học lớn (https://goo.gl/8fmISb) năm 2015 ngay sau khi ông Tuế vừa kiếm được cái bằng Tiến sĩ 2014 (https://goo.gl/AeX7SI). Ông TTA tạo được truyền thống cho ngành giáo dục là Hiệu trưởng trường Đại học không cần là Giáo sư / phó Giáo sư.

(Những người Quảng Ngãi ở Sài Gòn nói chuyện với nhau: ông Anh đưa ông Tuế lên vì cùng đồng hương Quảng Ngãi, có điểm chung là đều 2 vợ. Điều quan trọng ông Tuế cần ông Anh chống lưng và sẽ không dám “phản” lại ông Anh!)

***

Phần kết

Ông Trần Tuấn Anh được đào tạo, cơ cấu để trở thành chính khách. Có giai đoạn làm việc ở Bộ Ngoại giao; Tổng Lãnh sự Việt Nam tại San Francisco (Mỹ), nhưng môi trường làm việc ở những nước dân chủ tư bản không thay đổi tư duy của một chính khách chuyên nghiệp.

Cũng như Pon Pot (Campuchia) từng du học ở Pháp hay Kim Jong-un (Bắc Triều Tiên) đã được đào tạo ở Thụy Sỹ. Nhưng vì đều là những người của chủ nghĩa cộng sản nên mục đích tối thượng là bảo vệ và duy trì sự độc quyền cai trị của đảng Cộng sản nên họ đã sẵn sàng bần cùng hóa, kể cả diệt chủng chính dân tộc mình.

Ngày Tết cổ truyền viết lan man về quê hương và con người Quảng Ngãi. Người dân Quảng Ngãi đã quá tự hào khi cất lên “Tiếng nói từ Mộ Đức” (https://goo.gl/s0KfU1) có nói về Chủ tịch nước Trần Đức Lương, nên không mong muốn có thêm một “Trần Tuấn Anh” nữa.

Lịch sử Việt Nam chưa từng có hai cha con đều là tội đồ của dân tộc; tuy nhiên sẽ có, nếu “Formosa 2” trở thành hiện thực.

Phải làm gì chống lại tập đoàn csVN bán nước trước khi quá muộn

Lê Hải Lăng (Danlambao) - Trong cuộc nhận lệnh gây chiến tranh xâm chiếm miền Nam, như Lê Duẫn đã nói rõ: "Ta đánh là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung quốc". TQ muốn giúp VN đánh Mỹ tới người VN cuối cùng (China would help VN fight the US until the last Vietnamese). Bao nhiêu người lính từ vỹ tuyến 17 trở ra đã lên đường vô Nam bỏ xác. Họ đã chết tức tưởi cho một mục đích trường kỳ kháng chiến không cần thiết mà hai bên Nam, Bắc có thể giải quyết hòa bình thống nhất tránh máu đổ xương rơi. Những người lính nằm xuống xương chất thành núi Trường Sơn, bao nhiêu gia đình của họ đổ mồ hôi nước mắt khóc thương tràn ngập sông Hồng.

Vì giúp Nam Việt bảo vệ vùng đất tự do trong thế cờ domino, Mỹ đã chận đứng tiếp tế dụng cụ quân sự đạn dược vũ khí chất chứa tại miền Bắc của Liên Xô, Trung Cộng qua việc bao nhiêu quả bom Mỹ trút xuống các yếu điểm căn cứ quân sự, hải cảng, chuyển vận đường bộ. Bom đạn không tránh ai cho nên dân chúng ở trong vùng bom thả hay lân cận các kho chứa vũ khí nhận một giá rất đắt. Dân căm hờn kẻ đã lôi đi mạng sống của gia đình họ là điều tất nhiên. Nhưng vì tuyên truyền nhồi sọ là miền Nam bị "Mỹ ngụy" kềm kẹp đói rách lầm than phải đưa quân vô "giải phóng" cho nên người dân đâu có biết rằng trong Nam có cái MTGPMN do Hà Nội dựng lên kết hợp với quân chính quy gởi vào. Họ những người lính chỉ biết nhận lệnh thảm sát 6 ngàn người dân Huế trong ngày Tết Mậu Thân 68, mặc dù hai bên đã tuyên bố tạm đình chiến ngày lễ truyền thống dân tộc. Mùa hè 72 họ đã bắn trực xạ những quả pháo vào đoàn người dân Quảng Trị di tản, đoạn đường mà báo chí gọi là Đại Lộ Kinh Hoàng, nơi đó xác đàn bà còn đôi gánh trên vai, xác trẻ em vương vãi, xác trâu bò gà vịt chồng chất nhau. Người dân miền Bắc làm sao biết được quân đội cs tới đâu là người dân mang được của cải theo bao nhiêu thì mang, không thì bỏ hết của chạy lấy người.

Hãy tưởng tượng An Lộc với khoảng 45 ngàn dân cư phải hứng chịu nhiều trận mưa pháo trong hai tháng trời, khoảng 200 ngàn quả đạn rơi đủ loại, có lúc 8 ngàn quả trút xuống trong 1 ngày, sức tàn phá khủng khiếp thiệt hại cho dân điêu tàn thê thảm tới dường nào. Có kẻ bị chết cháy trong nhà, người chết trên đường gánh gồng bỏ chạy. Mùa hè 72 nhân chứng nhà văn Phan Nhật Nam đã mô tả qua quyển bút ký Mùa hè đỏ lửa. Ai đọc qua mới thấy bom đạn giặc đảng cs làm tay sai cho khối cs quốc tế đã phá tán bao nhiêu tài sản sinh mạng người miền Nam.

Người bộ đội đâu có biết họ cầm vũ khí Nga Tàu rồi giáng những quả pháo vào trường học vào phi trường dân sự gây bao nhiêu mát mát đau thương cho đồng bào ruột thịt của mình.

Người cs khủng bố bằng cách đặt mìn Made in Red China làm nổ tung xe đò, cài chất nổ nhà hàng, rạp chiếu bóng, sân vận động thể thao v.v... Họ đâu có hiểu rằng những ngưới lính VNCH đã phải dũng cảm hy sinh chống lại Trung Cộng trên đảo Hoàng Sa để giữ nước.

Nếu kể từ Tháng 4-1975 xâm chiếm trọn miền Nam là gần 42 năm cai trị. Hệ thống đảng như cái ống cống nước thải lâu ngày đọng lại không lối thoát. Đảng cứ làm sai rồi lại sửa, sửa rồi lại sai cứ thế mà xoay vòng. Quan lớn chóp bu thay nhau tham nhũng, rồi chính miệng mình lại đòi đánh tham nhũng. Cán bộ gộc, cán bộ hạng trung cấu kết với nhà thầu xây cất rồi ăn cướp đất của dân để họ trở thành dân oan chết chóc đói rách không cơ quan nào nhận đơn rồi mà cứu xét cả. Họ biểu tình đòi lại tài sản đảng lại bao che nhau kết tội họ là phản động, là ăn tiền thế lực thù địch chống phá nhà nước. Kẻ có vũ lực trong tay và gian ác trong lòng thì bắt tội ai là không được.

Chuyện Formosa đưa đến thảm trạng về lâu về dài không những 4 tỉnh miền Trung chịu trận, mà cả nước phải chịu ảnh hưởng theo dây chuyền kinh tế suy sụp và môi trường ô nhiễm. Giáo dân đứng sau lưng các vị Linh mục khả kính dẫn dắt đòi hỏi nhà sản phải có biện pháp đối phó với Formosa khả dĩ tránh thêm cái thảm họa tương lai cho dân. Các Cha họ đạo nhà thờ có tấm thân khô, lợi lộc gì đâu mà họ chỉ vì lương tri và đức tin mà dấn thân tìm giải pháp thoát nạn đau thương cho dân tộc. Thế mà tuyên giáo đảng lấy bao nhiêu tiền thuế trong đó có thuế ngư dân để nuôi Dư luận viên chui rúc trong bao nhiêu tờ báo chửi rủa chụp mũ vô cớ lên đầu các vị chân tu chỉ có biết tử vì đời cho con chiên được sống. Amen.

Đảng đưa công an côn đồ ma cô trà trộn làm thầy tu vào chùa quốc doanh, có thầy "tu kháp" công khai phạm ngũ giới cấm như uống rượu, tà dâm làm trò con heo với đệ tử, ủng hộ chế nguyên tử giết người hàng loạt. Đảng giật sập chùa không nằm trong hệ thống đảng kiểm soát, để rồi nhà sư phải nằm trên đống đất sụp đổ lận tràng hạt cầu nguyện Nam Mô.

Không biết tại sao đảng coi nhân dân như kẻ thù. Ngư dân bị đảng dàn quân bao vây, chưa kể tới chuyện là nhiều lần đảng làm ngơ (hay cố tình toa rập) cho Trung Cộng cấm đánh cá Hoàng Sa, Trường Sa, trong đó nghề biển Thanh Hóa, Lý Sơn Quảng ngãi (quê hương Phạm Văn Đồng) bị thiệt thòi nặng nề. Nông dân bị đảng cướp đất ngay cả người cựu binh sống sót trở về canh tác Đầm Vươn cũng bị Đại tá công an Hải Phòng tự khen là dàn trận đánh đẹp mong làm phim chiến tranh chiếu cảnh phụ nử trẻ con nằm ngủ trên gạch đá đổ nát khóc lóc thê thảm nhìn chồng bị còng tay đi tù. Cựu Trung tá Trần Anh Kim người đã tham dự đánh lại quân TC trận chiến biên giới 79. Thế mà ông ta hai lần bị bắt, hiện tại ở trong tù với bản án nặng nề 13 năm đếm lịch tội lật đổ chính quyền Điều 79 (Nếu thân nhân ông TAK có đọc bài này xin có lời nhắn với ông ấy là TBT đã và đang thỏa thuận ngầm bán nước dâng mẫu quốc, cho nên cái tội ông nằm nhà đá như vậy là còn nhẹ đáng ra động đến tỉnh lỵ tương lai của con cháu Mao Xếnh Xáng bị tru di tam tộc đấy) Đảng dùng công an côn đồ cướp đất bao nhiêu người mà đã một thời đảng suy tôn là bà mẹ anh hùng trong thời chiến.

Trong hệ thống công an trị, hai nước hữu nghị Việt-Trung hợp tác huấn luyện, chia sẻ kỹ thuật bắt bớ và giết người. Chuyện này đã xảy ra Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông rồi. Bè lũ nội xâm đừng có hòng lấp liếm. Chỉ cần ai có hành động hay thái độ lên tiếng chống thiên triều bằng mọi hình thức như biểu tình, viết khẩu hiệu Hoàng Sa, Trường Sa là của VN, hoặc viết bài trang mạng, viết nhạc... chống quân xâm lược chống kẻ nhu nhược không tránh khỏi vào tù. Bộ mặt đảng tự nó đã quá xấu xí đen hơn cả miếng cơm cháy dưới nồi, còn mùi khét hôi hám. Thế thì còn gì mà bảo dân tại sao nói xấu đảng. Nếu đảng làm tốt thì người điên mới chê bai đảng, đằng này đảng vừa khùng vừa điên thì con chó còn sợ mà chạy tránh xa nói chi tới người.

Thử hỏi trên đời này có cái băng cướp xã hội đen nào tồi tệ nhục nhã đến nỗi bắt những phụ nữ có các con nhỏ đi tù. Họ không có súng đạn trong tay nên không giết người giam trong đồn như côn an của đảng. Họ không có ăn tượng vàng của Formosa để che đậy cho nên không có tiền đút lót để khỏi bắt tù. Họ không quyền hành gì để dâng hiến biển đảo cho giặc. Họ không núp dưới ống quần giặc để van xin có địa vị hưởng bổng lộc ban cho. Họ lấy cái gì lật đổ đảng. Đảng tự ứng cử tự bầu, tự lường gạt nhân dân để đảng dùng đất nước là của riêng, muốn dâng bán cho ai lấy tiền nuôi đảng cai trị muôn năm như đảng từng khua mõm là đảng quang vinh muôn năm.

Hễ ai chống đảng, đảng lại lại lấy lá bùa bảo vệ đảng bằng cách đánh lận con đen kết tội là chống dân tộc. Đảng đừng tự trét lọ nghẹ lên mặt nữa. Hãy thả những người tù lương tâm ra. 

Đảng gây chia rẽ Phật Giáo (quốc doanh và chính thống), Đảng tròng cái vòng dây thắt cổ lên đầu các vị Linh mục đứng lên bảo vệ đại họa ô nhiểm miền Trung. Đảng csVN đưa đất nước tụt hậu, kinh tế như cái giẻ rách vá đầu này thì đứt đằng kia. Bản chất đảng là ác ôn thâm độc lưu manh. Đảng hành xử với dân hơn cả băng cướp xã hội đen, có điều xã hội đen thua đảng rất nhiều vì trong tay đảng có luật rừng giết người: Điều 79, 88, 257... Mất thác mất đảo mất biển mất đất mất kinh tế, ngoại giao, chính trị, quân sự trong tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Liệu đảng độc tài cs một mình một chợ có đủ can đảm thừa nhận bất tài mà lột võ cho nhiều thành phần xã hội tham gia điều hành đất nước thoát khỏi nạn diệt vong. Liệu bây giờ đảng cs có 4 triệu đảng viên, có côn an trong tay dám đổ lỗi đất nước rách nát mọi mặt thế này là vì chiến tranh?

Đảng cs có dám đứng lên đổi câu chụp mũ "Mỹ ngụy kềm kẹp" thành "Tàu ngụy kềm kẹp" không? đảng cs rất giỏi tuyên truyền bịp bợm điêu toa, vì thế sau ngày 30 tháng 4 nhiều người vô Nam mang theo đũa tre và chén làm bằng miểng bom đem vào tặng thân nhân.

Người bộ đội có người đã chết, có người tàn tật, có người bị lãng quên không đủ nuôi thân, có người hiện tại đang đối diện với bệnh tật và tuổi già. Có người đứng ngã tư đường, có kẻ góc chợ. Hơn ai hết họ biết đảng đã lừa tuổi thanh xuân của họ. Họ là nạn nhân cuộc chiến do đảng csVN tạo ra. Sau 42 năm trong số họ không ai thấy độc lập, tự do, dân chủ lơ lững chân trời nào.

Những người cs có chức quyền đều chung một thói quen là trước khi về hưu chờ ngày chết mới nói ra sự lầm lẫn theo đảng mà sám hối với nhân dân để cầu mong thanh thản ra đi khi chết. Biết đâu chừng những người bộ đội già đã một thời bị lừa cùng chung với số phận các bà mẹ anh hùng bị cướp đất nhà ở, cùng hợp lực người dân từ các cơ sở tôn giáo, các hội đoàn xã hội dân sự, các nhóm trí thức văn thi nhân, các nghệ sĩ cùng với tập thể ngư dân, nông dân, công nhân đứng lên bằng đôi chân của mình để đối diện với nội gián cố chấp bám địa vị làm tay sai kẻ thù Trung Cộng.

Để được như vậy, nhân tố giữ gìn giang sơn gấm vóc cha ông để lại là hãy liên kết mọi thành phần trong xã hội. Nếu không, cha con Tập-Lú sẽ xẻo cắt từng miếng thịt con mẹ Việt Nam qua bàn cờ hai cái đảng cs gom lại như trong 15 văn kiện hợp tác đã rõ ràng trên giấy trắng mực đen.

Vì tinh thần dân tộc dĩ nhiên người Việt hải ngoại yểm trợ tinh thần, vật chất như đã xảy ra trong quá khứ. Cái ban tuyên giáo đảng thuê DLV đầu óc bệnh hoạn chuyên nghề chụp mũ ai đói ăn nghèo khổ tù tội nhận tiền nước ngoài là phản động. Cái đảng thổ tả ngửa tay nhận hàng chục tỉ đô la hàng năm của người Việt hải ngoại có phản động không. Chóp bu cái đảng Ba Đình đi khắp năm châu bốn bể quỳ lạy tư bản xin bố thí qua hình thức viện trợ, như vậy có đáng chụp mũ nhận tiền thế lực thù địch không. Hỏi tức là tự trả lời.

Câu chuyện đầu năm người Việt muốn không trở thành nô vong trong bàn tay Đại Hán. Vậy phải làm gì chống lại tập đoàn csVN bán nước trước khi quá muộn.


Lãnh đạo CSVN chống xâm lược Tàu chỉ là chống giả vờ

Le Nguyen (Danlambao) - Tham vọng bành trướng của Trung Cộng, ngang nhiên xâm phạm chủ quyền lãnh hải của các nước trong khu vực Đông Nam Á, bất chấp những cam kết quốc tế và hiệp ước đã ký với các nước trong vùng có mâu thuẩn quyền lợi, xung đột lợi ích ở Biển Đông. Do đó, các thế hệ lãnh đạo đảng, nhà nước csVN không thể không lên tiếng nên các ông Nguyễn Minh Triết, ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Phùng Quang Thanh, ông Nguyễn Chí Vịnh, ông Tô Lâm, ông Ngô Xuân Lịch, ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Nguyễn Phú Trọng... đã lần lượt đăng đàn, từ diễn đàn trong nước đến ngoài nước. Tất cả các lời phát biểu dài ngắn, thêm bớt tùy theo ngữ cảnh, hùng hồn hay nhàm chán có phần mạnh hơn của các ông bà lãnh đạo đảng csVN so với từ trước đến nay nhưng tất cả đều không ra ngoài nội dung:

“...Tiếp tục khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa... nhân dân Việt Nam, đất nước Việt Nam có đủ ý chí quyết tâm và sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc để giữ gìn, bảo vệ các vùng biển và hải đảo của mình.” 

Bên cạnh những lời tuyên bố của lãnh đạo Việt Nam là lời tuyên bố của lãnh đạo nhà nước Philippines, một nước có hoàn cảnh bị ông láng giềng to xác Trung Cộng xâm phạm lãnh hải như nước Việt Nam. Ông thượng nghị sĩ nước bạn Roilo Golez tuyên bố như sau: "chúng ta phải dùng mọi diễn đàn quốc tế có thể, để vạch mặt Trung Quốc là một kẻ chuyên bắt nạt quốc tế và cư xử không đứng đắn". Lời tuyên bố của đại diện dân cử, ông Roilo Golez khá ấn tượng, đáng ngưỡng mộ nhưng lãnh đạo tối cao nhà nước Philippines, ông nguyên tổng thống Benigno Aquino tuyên bố ấn tượng hơn: "sự hiện diện của Mỹ có thể đảm bảo tự do hàng hải và luật pháp quốc tế". Để đáp lại quyết tâm bảo vệ chủ quyền lãnh hải của đại diện nhân dân Philipines, ông Đại sứ Mỹ ở Philippines Harry Thomas khẳng định:"Tôi đảm bảo với các vị rằng, Mỹ sẽ sát cánh với Philippines trong tất cả các vấn đề Biển Đông".

So sánh tuyên bố, nhận xét nội dung của hai nhà nước Philippines - Việt Nam, hẳn mọi người đều nhận thấy quyết tâm, tầm nhìn lẫn đối sách của lãnh đạo Philipines có chiều sâu, có tầm cao chiến lược và lời tuyên bố của lãnh đạo Việt Nam thật thô thiển, nông cạn mang tính đối phó nhiều hơn là đối sách nhất quán về chủ quyền biển đông, khiến không khỏi gieo nghi ngờ, lo lắng cho mọi người dân Việt Nam đối với quyết tâm chống xâm lăng của lãnh đạo đảng csVN.

Trong số nghi ngờ phát ngôn của lãnh đạo Việt Nam, tiêu biểu là các trí thức, văn nghệ sĩ có Phương tiện bày tỏ sự quan ngại của mình như các ông Hà sỹ Phu lên tiếng: “... với những phát biểu mới mẻ của ông Lê Đức Anh, ông Nguyễn Tấn Dũng… về tinh thần chống xâm lấn, giữ vững chủ quyền, bảo vệ đất nước liệu có thể báo hiệu một bước biến chuyển gì chăng?” 

Ông Phạm Hồng Sơn thì không ngần ngại chỉ ra mâu thuẫn của lời nói và việc làm của Lãnh đạo Việt Nam: “… nhiều người yêu nước vẫn còn nghi ngại động cơ thật đằng sau những phát ngôn và hành động tiến bộ đó. Rất đáng tiếc thực tế đang cho thấy những nghi ngại đó lại có cơ sở bởi không một chính phủ nào muốn tìm cách bảo vệ tổ quốc lại đi cấm đoán, xúc phạm, bắt bớ, giam giữ những người muốn bày tỏ lòng căm hờn kẻ xâm lấn tổ quốc mình”. 

Ông BS Ngọc bức xúc trước những việc thiết thực cần thiết phải làm ngay để bảo vệ chủ quyền thì không làm, lại thấy nhà nước làm những việc trái tai gai mắt nên ông đặt câu hỏi: “Tại sao thay vì có những hành động thiết thực để bảo vệ hải đảo và lãnh hải của ta, giới lãnh đạo lại khuyến khích những trò yêu nước cải lương như tiếp nhận đá từ Trường Sa, ký tên vì Hoàng Sa thân yêu?” 

Riêng ông Đinh Thạch Bích trong phần tổng hợp tin tức trên trang mạng Việt Nam Exodus trước đây khá lâu, ông nói thẳng không rào trước đón sau như các trí thức, văn nghệ sĩ khác: “Bán nước cho tàu từ khuya-trò hề chống tàu liệu lừa bịp được ai?”

Qua nhận xét của một số trí thức, văn nghệ sĩ nêu trên phần nào giúp chúng ta thấy được đa phần không tin Cộng sản Việt Nam chống Trung Cộng, theo họ đây chỉ là “kịch”, là “diễn trò” cho vui thôi. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào vài ba nhận xét rồi kết luận là nhà nước dàn dựng phông màn chống Trung Cộng, e rằng thiếu khách quan và không công bằng. Để được khách quan lẫn công bằng cần xem xét những động thái xuyên suốt của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam.

Thông tin bùng nổ về sự kiện Biển Đông bắt nguồn từ việc tàu hải giám Trung cộng cắt cáp thăm dò địa chấn tàu Bình minh 2 của Việt Nam, đưa giàn khoan thăm dò dầu khí HD891 vào vùng đặc quyền kinh tế VN, đơn phương tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa, tôn tạo các đảo cưỡng chiếm của Việt Nam trên Biển Đông và tiếp theo là một loạt phản ứng của người dân Việt Nam, của chính phủ cộng sản Việt Nam đối với hành động hung hăng của Trung cộng... 

Trước hết là bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đem sự việc Trung Quốc có hành vi vi phạm lãnh hải Việt Nam công khai “phân bua” trên diễn đàn an ninh Á Châu ở Shangri La và lần lượt các phát ngôn của các lãnh đạo nhà nước ở Hải Phòng, Nha Trang, Singapore, Indonesia... cùng phong trào tiếp nhận đá Trường Sa, ký tên vì Hoàng Sa thân yêu, lễ hội Biễn Nha Trang, hải quân Việt Nam tập trận bắn đạn thật ở biển đông... 

Song song với động thái của nhà nước là những cuộc biểu tình tự phát của người dân chống Trung Quốc ở Hà Nội, Sài Gòn có sự làm ngơ cũng như ngăn cản lẫn hành động tiền hậu bất nhất của nhà nước cộng sản Việt Nam.

Lướt qua những diễn biến cùng với phản ứng, cho mọi người thấy lãnh đạo của nhà nước này hành động không đâu vào đâu cả. Giả sử chiến tranh xảy ra trên biển đông, xa hơn nữa là chiến tranh Trung -Việt thì cộng sản Việt Nam làm gì? Đem thanh niên đi nướng à! Chiến tranh hôm nay không còn giống như chiến tranh thời đại Hồ Chí Minh “đánh Pháp, Mỹ” là sử dụng tuyên truyền bịp bợm với những cây đuốc sống Lê Văn Tám, lấy thân chèn pháo Tô Vĩnh Điện, đem thân mình lấp lổ châu mai Phan Đình Giót… anh hùng chống Mỹ Nguyễn Văn Thạc, liệt nữ Đặng Thùy Trâm… dũng sĩ diệt Mỹ Nguyễn Văn Bé... 

Tất cả những con người ngợm đó dù thật hay hư cấu đều không dũng mãnh, thiện chiến, cuồng tín bằng các chiến binh Hồi Giáo. Thế mà các chiến binh Hồi Giáo còn phải thúc thủ trước vũ khí hiện đại trong chiến tranh thời hiện đại. Họ không thấy mặt kẻ thù để biểu lộ thái độ dũng cảm, anh hùng hay bất cứ tố chất nào khác của chiến binh thần thánh như cuộc chiến Iraq, Lybia, Syria chẳng hạn. Chiến tranh hiện nay, đối thủ nào có ưu thế về vũ khí hiện đại tân tiến, dù ở xa vạn dặm vẫn làm cho kẻ thù khiếp sợ, vì chiến tranh ngày nay không lệ thuộc nhiều vào số đông chiến binh gan dạ, dũng mãnh liều chết mà tùy thuộc vào vũ khí tân tiến hiện đại. 

Thế lãnh đạo cộng sản Việt Nam có thay đổi, có trang bị tư duy, nhận thức mới về chiến tranh thời hiện đại hay vẫn còn mang tư duy cũ, vận dụng loa, đài, khẩu hiệu tuyên truyền để chống xâm lược? Cũng như lãnh đạo csVN có biết sau hơn ba mươi năm được Hoa Kỳ,Tây Phương hào phóng nuôi dưỡng. Trung Cộng tiền bạc rủng rỉnh đã thay nhiều thế hệ vũ khí, hiện đại hoá quân đội với máy bay, tàu ngầm tàng hình, hỏa tiễn liên lục địa... hung hăng lộ rõ bản chất bá quyền! 

Quân đội Việt Nam hiện nay nợ ngập đầu, yếu kém khí tài, lòng dân không một lòng chống giặc thì lấy gì đánh giặc? Chưa kể hạm đội, phi đội, hải pháo, phi pháo, phòng không, hoả tiễn… của Trung Cộng vượt trội quân đội Việt Nam và vũ khí của Việt Nam hiện nay không đủ nhiều, không đủ sức, không đủ tầm xa để bảo vệ lãnh hải cũng như lãnh thổ Việt Nam. Trong khi đó vũ khí của quân đội Trung Cộng vừa nhiều lại đủ tầm xa để đánh hạ bất cứ, cứ điểm quân sự nào trên lãnh thổ Việt Nam và Việt Nam khó đối đầu với Trung Cộng trên mặt trận quân sự nhưng chẳng lẽ Việt Nam nhu nhược, yếu hèn chịu mất dần biển đảo cho bá quyền Trung Quốc?

Chung quanh Việt Nam có nhiều nước vẫn giữ được biển đảo của họ như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan và gần đây là Malaysia, Philippines, Myanmar. Không bàn đến Nhật, Nam Hàn, Đài Loan có thể có người cho là họ giàu mạnh nên Trung Cộng không dám lấn lướt và Trung cộng quấy nhiễu Việt Nam, Malaysia, Philippines, Myanmar vì các nước này nghèo yếu hơn. Lập luận này đúng một phần vì Trung Cộng chỉ hung hăng, hù doạ mỗi mình Việt Nam chứ không dám ngang ngược với Malaysia, Philippines, Myanmar khi các nước này gặp trường hợp tương tự thường dùng tàu chiến, phi cơ đuổi tàu Trung Cộng ra khỏi lãnh hải của họ và như Myanmar dám cả gan “bỏ nhầm bom” trong lãnh thổ Trung Cộng?

Phải công nhận lãnh đạo các nước này dũng cảm có chiều sâu chiến lược để bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, nhất là Philipines họ tự biết sức mạnh quân sự của mình không thể đối đầu với Trung Cộng. Thế cho nên, về đối nội họ huy động sức mạnh toàn dân Philippines qua các cuộc biểu tình, tuần hành lên án bá quyền nước lớn Trung Cộng. Về đối ngoại họ đem việc Trung Cộng có hành vi vi phạm lãnh hải, đe doạ ngư dân Philippines ra diễn đàn quốc tế. Cụ thể là kiện ra toà trọng tài quốc tế và triển khai hiệp ước quân sự trong đó có tập trận có định kỳ giữa hải quân Mỹ-Philippines, cùng lúc họ tiến hành dỡ bỏ các cột mốc mà Trung Cộng dựng trái phép lên các đảo, các bãi cạn của họ. 

Không phải Philippines làm âm thầm, họ còn cho phát ngôn nhân hải quân, ông Omar Tonsay tuyên bố, tố cáo thẳng thừng, không ngần ngại hay khiếp sợ: “Đây là các cột mốc nước ngoài dựng, không phải của quân đội hay chính phủ của chúng tôi dựng. Chúng tôi dỡ bỏ, vì đây là lãnh thổ Philippines”. Chắc hẳn, với hành động của lãnh đạo Philippines khẳng định một nước độc lập có chủ quyền sẽ làm gương, làm nức lòng người dân Philippines để họ sẵn sàng hy sinh cho tổ quốc họ, khi chiến đấu chống quân xâm lược.

Tinh thần yêu nước chống bá quyền Đại Hán của nhà nước Philippines không có đảng cộng sản lãnh đạo còn được kế thừa bởi tổng thống đương nhiệm Rodrigo Duterte tuyên bố trong bài phát biểu hùng hồn đầy bản lãnh khí phách của người nắm giữ vai trò lãnh đạo tối cao, trước binh lính Philippines tại doanh trại quân đội Mateo Capinpin ở Tanay, Rizal trong thời gian sau phán quyết của tòa trọng tài quốc tế:

"...Chúng ta sẽ không làm rùm beng mọi chuyện vào lúc này bởi đã có phán quyết của tòa nhưng sẽ đến thời điểm chúng ta phải tính sổ về chuyện này... 

...Trung Quốc không thể tiếp tục phớt lờ phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực bởi phán quyết này không chỉ được kêu gọi thực hiện bởi Philippines mà bởi toàn bộ các nước ở Đông Nam Á... Nếu Philippines và Trung Quốc không thể hiểu nhau sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc bảo đảm rằng đất nước ông sẵn sàng bảo vệ các quyền chủ quyền...

Tôi sợ rằng, nếu chúng ta không thể hiểu nhau, chúng ta sẽ phải cầu nguyện cho điều đó. Tôi đảm bảo với họ rằng nếu họ vào đây, sẽ có một cuộc đối đầu đẫm máu. Và chúng ta sẽ không để cho họ dễ dàng lấy đi thứ gì... 

...Những cam kết giúp đỡ của Trung Quốc sẽ không thể xóa bỏ được phán quyết của tòa án ở The Hague...”

Nhìn lại các khuôn mặt lãnh đạo đảng, nhà nước Việt Nam hiện nay, chúng ta không khỏi không hổ thẹn với dân tộc Philippines, một dân tộc không có gì nổi trội so với dân tộc Việt Nam. Đất nước Philippines cũng không được như đất nước “Hồ Chí Minh” có nhiều anh hùng, ra ngõ là gặp anh hùng, không có lịch sử đánh thắng các “đế quốc, thực dân” Pháp, Nhật, Mỹ! Thế mà họ làm được việc chống giặc bành trướng Trung Cộng qua “đối thoại hòa bình” cả đa phương lẫn song phương một cách khí phách, thông minh, hữu hiệu hơn lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cả cái đầu.

Vậy, các biện pháp của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam chống xâm lược phương bắc cưỡng cướp biển đảo Việt Nam, với phát ngôn như cuốn băng nhão: “ ...Việt Nam có đầy đủ bằng chứng chủ quyền lịch sử, pháp lý không thể tranh cãi...” Có thật sự hữu hiệu, là chống thật hay chống giả?


Tên phản quốc


I- Nhân Thân

Nguyễn Phú Trọng sinh ngày 14-4-1944, tại xã Ðông Hội, huyện Ðông Anh, thành phố Hà Nội trong một gia đình nông dân họ Nguyễn, từ nhỏ đến nay chưa bao giờ sống ở nước ngoài ngoại trừ có một thời gian ngắn làm thực tập sinh và bảo vệ luận án Phó Tiến Sĩ khoa Xây Dựng Đảng thuộc viện Hàn lâm Khoa Học Xã Hội Liên Xô (1981 - 1983), Nguyễn Phú Trọng cũng chưa bao giờ vào quốc tịch của một quốc gia nào khác ngoài Việt Nam. Họ của Trọng là họ Nguyễn là một trong những dòng họ chính thống của dân tộc Việt Nam. Với nhân thân như vậy, Nguyễn Phú Trọng là người Việt Nam chính gốc không pha, không lai, không đổi.

II- Việc làm

1- Là người Việt Nam, học lịch sử Việt Nam lẽ dĩ nhiên Nguyễn Phú Trọng phải biết Tàu là nước đã đô hộ Việt Nam trên 1000 năm trong thời phong kiến. Và trong suốt chiều dài lịch sử nước nhà, Tàu luôn luôn chực chờ cơ hội để đem quân đánh chiếm Việt Nam. Gần nhất là việc nhà Thanh nước Tàu mượn cớ cầu viện của Lê Chiêu Thống, sai Tôn Sĩ Nghị Tổng Đốc lưỡng Quảng đem quân chiếm giữ nước ta vào năm Mậu Thân 1788, là bài học mà người Việt Nam không ai không khắc cốt ghi tâm.

2- Là người làm chính trị dĩ nhiên Nguyễn Phú Trọng phải biết Việt Nam là mục tiêu tiên quyết Trung cộng cần phải thu phục để thực hiện giấc mộng bành trướng của Mao Trạch Đông trước đây và giấc mộng phục hưng đại Hán hôm nay của Tập Cận Bình.

3- Là người Việt Nam Nguyễn Phú Trong phải biết hải quân Trung cộng tấn công và chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974.

4- Là một thành viên lãnh đạo cao cấp của nhà nước CHXHCN/VN, là chủ tịch Quốc Hội nước CHXHCN/VN kế đến là Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, người lãnh đạo cao nhất nước Việt Nam Nguyễn Phú Trọng phải biết:

- Trung cộng đã xua quân tấn công 6 tỉnh thành của Việt Nam ở biên giới Việt/Trung vào năm 1979.

- Hải quân Trung cộng tấn công và chiếm các bãi đá Chữ Thập, Châu Viên, Ga Ven, Tư Nghĩa, Gạc Ma, Su Bi thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam vào năm 1988 và hiện nay họ đang bồi đắp các nơi này thành các căn cứ quân sự để khống chế Biển Đông và Việt Nam.

- Trung cộng đưa giàn khoan Hải Dương 981của họ vào khu vực biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa là lãnh hải của Việt Nam để thăm dò dầu khí vào năm 2014.

- Trung cộng công bố đường đường chín đoạn, dùng để chỉ đường quốc giới hải vực biển Đông, do họ chủ trương và đơn phương tuyên bố chủ quyền với khoảng 75% diện tích mặt nước của biển Đông, chỉ còn lại khoảng 25% cho tất cả các nước Philippines, Malaysia, Brunei, Indonesia, và Việt Nam.

- Tàu hải giám và ngư dân Trung cộng với sự yểm trợ của hải quân Trung cộng trong hơn 4 thập niên nay đã lấn chiếm Biển Đông, xem Biển Đông như ao nhà của họ. Chỉ nội trong 2 năm qua đã có hơn 4.000 tàu cá Việt Nam hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã bị hải quân Trung cộng tấn công, bắn giết bừa bãi làm cho hơn 2.300 ngư dân Việt Nam bị thương vong, mất tích trên biển (tin VOA ngày 02/6/2016).

- Thảm họa môi trường trên vùng biển của 4 tỉnh miền Trung Việt Nam là do tập đoàn MCC (China Metallurgical Group Corporation) thuộc sở hửu của nhà nước Trung cộng núp dưới vỏ bọc Formosa (Công ty tư nhân của Đài Loan) gây ra.

Để đáp lại những âm mưu và hành động xâm lược này của Trung cộng, Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí Thư đảng cộng sản, với cương vị là người lãnh đạo tối cao của nước Việt Nam đã làm những gì và phản ứng ra sao:

1- Từ ngày 11 đến ngày 15/10/2011, Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng để:

"...khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau.Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt...” Và mời tên đầu sỏ xâm lược Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam (Tuyên bố chung Việt Nam/Trung Quốc 2011).

2- Từ ngày 7/4 đến ngày 10/4/2015 Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng và tuyên bố rằng:

Quan hệ Việt Trung có truyền thống tốt đẹp kề vai sát cánh, ủng hộ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau của nhân dân hai nước trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc và trong tiến trình thúc đẩy sự nghiệp cách mạng và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Việt Nam và Trung Quốc là láng giềng quan trọng của nhau, nhất trí cho rằng hai nước có chế độ chính trị tương đồng, có con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ vận mệnh tương quan, sự phát triển của nước này là cơ hội quan trọng cho nước kia. (Tuyên bố chung Việt Nam Trung Quốc 04/ 2015)

3- Từ ngày 5 đến ngày 6/11/2015 đáp lời mời của Nguyễn Phú Trọng, Tập Cận Bình Tổng Bí Thư Ban Chấp hành Trung Ương Đảng cộng sản Trung Quốc, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tới Việt Nam, trong dịp này Nguyễn Phú Trọng nhất trí với Tập Cận Bình:

"...Tình hữu nghị Việt - Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các nhà lãnh đạo tiền bối đích thân xây dựng và dày công vun đắp là tài sản chung quý báu của nhân dân hai nước cần được gìn giữ, kế thừa và phát huy; Thực hiện tốt phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; Nắm vững phương hướng đúng đắn của tình hữu nghị Việt - Trung, tăng cường trao đổi chiến lược, củng cố tin cậy chính trị, thúc đẩy hợp tác các lĩnh vực trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng, cùng có lợi, kiểm soát tốt và giải quyết thỏa đáng bất đồng, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt - Trung phát triển lành mạnh, ổn định..." (Tuyên bố chung Việt Nam Trung Quốc 11/2015)

4- Từ ngày 12/1 đến ngày 15/1/2017 Nguyễn Phú Trọng, thăm Trung cộng khẳng định rằng:

"...Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có truyền thống hữu nghị lâu đời, đều là nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có chế độ chính trị tương đồng, con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ tương quan, chia sẻ vận mệnh chung; tình hữu nghị truyền thống Việt - Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các thế hệ lãnh đạo tiền bối đích thân gây dựng và dày công vun đắp là tài sản quý báu của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần phải kế thừa, gìn giữ và phát huy tốt hơn nữa trong tình hình mới. Việt Nam và Trung Quốc sẽ tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; luôn nhìn nhận và phát triển quan hệ song phương từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn lâu dài..."

Trong chuyến thăm này ngoài chuyện tái xác quyết lập trường chính trị nô lệ trên, Nguyễn Phú Trọng còn ký kết với Tàu 15 văn kiện liên quan đến chính trị, kinh tế, quân sự, xã hội để khai thông con đường xâm lược của Tàu vào Việt Nam trong những năm tháng sắp đến và mời Tập Cận Bình thăm lại Việt Nam trong dịp đi dự Hội nghị Cấp cao APEC lần thứ 25.
(Thông cáo chung giữa hai nước Việt Nam-Trung Quốc 2017)

5- Trong hơn 5 năm (từ 1/2011 đến nay) làm Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, lợi dụng chức vụ của mình Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh cho tay chân bộ hạ đàn áp khốc liệt những cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lược Việt Nam. Tạo mọi gian cớ để triệt hạ, bỏ tù, trấn áp những người Việt Nam yêu nước đứng lên chống ngoại xâm để bảo cho Tổ Quốc của mình.

III- Kết Luận:

Những việc làm nối giáo cho giặc, rước voi về giày mả tổ nêu trên là những bằng chứng cụ thể không thể chối cải để kết tội Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng cộng sản Việt Nam đã chống lại tổ quốc và nhân dân của mình. Hắn là tên Phản Quốc.

29/02/2017

Cuộc triển lãm ‘giấy mời’ lên làm việc của công an Việt Nam

Trang Facebook 'Triển lãm giấy mời' trưng bày hơn 150 văn bản do chính quyền gửi đến người dân như giấy mời, giấy hay lệnh triệu tập.
Trang Facebook 'Triển lãm giấy mời' trưng bày hơn 150 văn bản do chính quyền gửi đến người dân như giấy mời, giấy hay lệnh triệu tập
VOA Tiếng Việt- 25.01.2017 
Cuộc triển lãm trên mạng trưng bày ‘giấy mời lên làm việc’ sau gần hai tháng thực hiện đã thu hút gần 100.000 số lượt người vào xem. Cuộc triển lãm độc đáo này do các nhà tranh đấu nhân quyền Việt Nam thực hiện, trưng bày hơn 150 văn bản do chính quyền gửi đến người dân như giấy mời, giấy hay lệnh triệu tập.
Giới hoạt động nói rằng cuộc triển lãm cho thấy chính quyền đã lợi dụng các loại giấy mời khác nhau để đe dọa và sách nhiễu những tiếng nói phản biện.
Từ thành phố Hồ Chí Minh, cựu nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cho VOA biết lý do của cuộc triển lãm này:
“Do cơ quan nhà nước, mà cụ thể là công an, họ nghĩ là họ có quyền, họ muốn làm gì thì họ làm. Cứ mỗi việc là người ta gửi giấy mời xuống tới công dân và bắt công dân, áp lực công dân phải tới đồn công an, làm những việc mà họ cần. Thực ra những việc đó là họ cần người dân. Nếu muốn người dân hợp tác thì họ phải xin người dân để người dân cung cấp thông tin cho họ… Ngược lại họ rất uy quyền. Họ ngộ nhận họ có những quyền như vậy. Họ cứ gởi giấy mời và buộc dân phải tới đồn công an làm việc.”
Ông Huỳnh Công Thuận, người từng tham gia các đợt biểu tình chống chính sách bá quyền của Trung Quốc cho VOA biết:
“Người khởi xướng là anh Huỳnh Ngọc Chênh. Do thời gian gần đây nhiều người bị mời, mời một cách rất lạ lùng, bị triệu tập với những lý do rất vớ vẩn. Hai vợ chồng ảnh bị mời liên tục. Do đó ảnh có ý làm triển lãm. Ai có giấy mời từ xưa đến giờ, cũ nhất, hàng độc đáo, hàng lạ lùng, hoặc cũ xưa nhất thì đưa lên.”
Một giấy mời gửi cho ông Huỳnh Công Thuận
Một giấy mời gửi cho ông Huỳnh Công Thuận
Ông Huỳnh Công Thuận cho biết ông đã được trao giải thưởng là người có giấy mời cũ nhất. Ông đã nhận lệnh mời của công an phải đi “học tập” vào năm 1979 và một giấy mời khác năm 1987. Ông Thuận cho biết ông không nhớ nổi ông đã nhận tất cả bao nhiêu giấy mời, có giấy với rất nhiều lý do rất vô lý từ chính quyền, kể từ khi ông tham gia các cuộc biểu tình chống ý đồ bá quyền của Trung Quốc. Ông Thuận cho biết đã có lần nhận được giấy mời đi kèm với lệnh áp tải:
“Cái đợt anh Điếu Cày bị bắt, tôi bị triệu tập 3, 4 đợt. Có khi gửi đợt 1, gửi đợt 2, và đem xe hụ còi đến chở đi luôn. Đợt đó là lúc Trung Quốc tổ chức Olympic ở Bắc Kinh. Họ giữ chúng tôi 2 ngày mà lại mượn danh là triệu tập.”
Theo cựu nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, cuộc triển lãm được sự hưởng ứng của giới tranh đấu, những người liên tục bị gọi lên làm việc với chính quyền. Người có giấy mời nhiều nhất như bà Dương Thị Tân với 51 giấy mời và giấy triệu tập, ông Phạm Bá Phải nhận được 39 giấy mời và giấy triệu tập… Nhìn chung, theo nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, khi gửi giấy mời mà người dân không đến, thì chính quyền gửi giấy triệu tập.
Trên diễn đàn của cuộc triển lãm người ta thấy các nhà hoạt động như cựu tù nhân lương tâm Huỳnh Ngọc Tuấn, nhà vận động Phạm Thanh Nghiên, nhà báo tự do Trương Duy Nhất, blogger Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, blogger Nguyễn Văn Thạnh, luật sự Hà Huy Sơn… đều đã nhận rất nhiều giấy mời và giấy triệu tập.
Ông Chênh giải thích ý nghĩa của cuộc triển lãm:
“Tôi làm cuộc triển lãm này để nói lên rằng cơ quan pháp luật mà không hiểu biết pháp luật và lạm dụng quyền của mình để xúc phạm quyền lợi của người dân. Tôi đưa lên cũng nhằm mục đích trao đổi kinh nghiệm với nhau: việc gì mình cần thì mình đến, nếu không cần thì mình không đến. Đồng thời cũng muốn góp ý với cơ quan nhà nước là phải hiểu các quyền của mình ở mức nào, và quyền của người dân ở mức nào. Và phải làm cho đúng pháp luật.”
Theo nhà báo cũng như là blogger Huỳnh Ngọc Chênh, nhiều người đã nhận các loại giấy triệu tập mà không rõ lý do bị triệu tập, nhưng vì họ không còn lưu giữ các giấy tờ đó nên không tham gia vào cuộc triển lãm độc đáo này. Ông Chênh khuyến khích các nhà tranh đấu nên lưu giữ các loại giấy mời và triệu tập để làm bằng chứng cho điều mà ông cho là cách thực thi pháp luật sai trái của nhà nước.
Một giấy mời gửi cho ông Huỳnh Ngọc Chênh (Facebook Triển Lãm giấy mời)
Một giấy mời gửi cho ông Huỳnh Ngọc Chênh (Facebook Triển Lãm giấy mời)

Ông Thức nhất quyết ‘không lưu vong’

Ông Trần Huỳnh Duy Thức, người sáng lập một công ty cung cấp dịch vụ Internet ở Việt Nam, gọi điện thoại qua Internet trong văn phòng của ông ở Hà Nội, 3/7/2003.
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, người sáng lập một công ty cung cấp dịch vụ Internet ở Việt Nam, gọi điện thoại qua Internet trong văn phòng của ông ở Hà Nội, 3/7/2003.
VOA Tiếng Việt-31.01.2017 
Gia đình của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức đã tới thăm ông vào buổi sáng ngày 29/1 tức mùng 2 Tết Đinh Dậu, tại một trại giam ở Nghệ An. Em trai của ông Thức là Trần Huỳnh Duy Tân cho VOA biết ông Thức kiên định về lập trường cố hữu, là sẽ không ra nước ngoài tị nạn.
Sáu người gồm cha, 2 chị gái, em trai và vợ con ông Thức đã đến thăm ông tại Trại số 6, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.
Theo lời kể của ông Tân, trong buổi thăm kéo dài 1 tiếng đồng hồ, gia đình đã nhắc đến việc nhà đấu tranh Đặng Xuân Diệu mới đây đã được ra tù trước hạn rồi đi Pháp ngay lập tức, nhưng ông Thức kiên quyết khẳng định sẽ không làm như vậy. Ông Tân nói:
“Anh nghiêm mặt lại và ảnh nói với gia đình đừng có nói cái chuyện đi nữa. Ảnh nói sự thay đổi sẽ rất là nhanh chóng mà không có gì ngăn cản sự thay đổi đâu. Anh rất kiên định trong vấn đề anh ở lại, không có đi tị nạn”.
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 51 tuổi, hiện đang thụ án 16 năm về cáo buộc là có “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Tính đến thời điểm này, ông đã trải qua hơn 7 năm rưỡi trong tù.
Ông Trần Huỳnh Duy Tân cho hay ông Thức không được nhà chức trách xem xét giảm án vì ông Thức vẫn khẳng định ông “không có tội để phải nhận tội”.
Cũng trong buổi thăm, giây phút xúc động nhất là khi ông Thức nhận món quà tinh thần từ gia đình. Ông Tân kể lại:
“Gia đình chuẩn bị một bài hát là bài ‘Tình mẹ mênh mông’. Bài này là do anh Thức viết thơ, nhạc của nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, được nhạc sĩ Trần Hưng và Tuấn Khanh phối âm. Gia đình cũng mang cái máy MP3 vào cho ảnh nghe. Được cán bộ trại giam họ tạo điều kiện cho anh Thức nghe cái bài hát đó, cái bài hát của ảnh đó. Thì ảnh thấy cũng giống như món quà đối với ảnh, thì cũng có niềm vui cho ảnh”.
Em trai của ông Trần Huỳnh Duy Thức tả lại rằng về mặt tinh thần ông “rất là vui” khi được cha, chị em và vợ con vào thăm trong ngày Tết. Về mặt sức khỏe, ông Thức “cũng bình thường, không có gì khác thường”, theo lời của ông Tân.
Ông Tân cho biết từ nơi giam giữ, ông Thức có một số thông điệp gửi đến những người bên ngoài, tuy nhiên, do thư từ của ông Thức vẫn phải qua quá trình kiểm duyệt của chính quyền nên gia đình chưa nhận được những bức thư đó:
“Thông qua gia đình, ảnh nhắn lời chúc Tết của ảnh cho tới mọi người ở bên ngoài. Ảnh có nói với gia đình trong thư số 81 ảnh gửi về nhà, nhưng mà gia đình chưa nhận được cái thư đó. Trong cái thư đó ảnh có nói ảnh chúc Tết mọi người. Đồng thời, ảnh có bức thư ảnh gửi ông [Tổng bí thư] Nguyễn Phú Trọng, thì gia đình cũng chưa biết nội dung như thế nào. Cái thư 82 sau đó thì ảnh nói ảnh cũng gửi cái thư đó cho ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng nước mình đó. Sau khi gia đình nhận được cái đó thì cũng sẽ công bố cho mọi người biết. Ngoài ra, anh có bài thơ Táo quân, ảnh gửi ra trực tiếp cho gia đình nhưng mà bên phía công an họ giữ lại. Họ nói là bài thơ này phải qua kiểm duyệt mới cho gia đình nhận”.
Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị xét xử hồi đầu năm 2010 cùng với các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long. Ông Thức nhận mức án nặng nhất là 16 năm tù cùng với 5 năm quản chế. Các ông Định, Trung và Long đều đã ra tù trong mấy năm trước đây.
Giữa tháng 5 năm ngoái, gia đình ông Thức cho biết ông bị “ép buộc đi định cư tại Hoa Kỳ” nhưng ông đã “bác bỏ ý định đi định cư như cái giá trao đổi để hưởng sự tự do”.