Tuesday, August 30, 2016

Vết thương lòng của một thế hệ

Phan Thanh Tâm (Danlambao) -  Tuyển tập Thơ Lính Chiến Miền Nam (ARVN Soldiers Poetry) tập hợp 125 bài thơ của hơn 50 tác giả là tuyển tập có nhiều hình ảnh sống động của thuở tao loạn trước 1975, được vẽ lên bằng chữ về người đi đánh trận với balô, nón sắt, súng dài, súng ngắn, bản đồ, địa bàn; ở một tiền đồn xa xôi, hay trong một cuộc hành quân trên kinh rạch vào một đêm đen kịt, hoặc đang nằm kích ở một khu rừng vào một buổi chiều tà lúc trăng vừa ló lên ở bên kia đồi. Tuyển tập còn vang vang tiếng bom, tiếng đạn, tiếng ca, tiếng khóc, tiếng gió, tiếng lá khô xào xạc, cùng tiếng chửi thề và cả tiếng sóng trong lòng của những người trong cuộc; và dường như có phảng phất cả mùi tử khí của nhiều xác chết đủ kiểu.

Hầu hết các bài thơ đều có âm điệu và màu sắc đáng nhớ vọng lên nỗi niềm của người chiến binh. Các bài thơ chẳng những đã thể hiện những chấn thương trong tâm hồn của tác giả; mà còn ghi dấu một địa danh, một nẻo đường nào đó trên khắp bốn vùng chiến thuật. Tuyển tập “đầy chất lính trận”. Người sưu tập và chuyển ngữ tuyển tập là cựu sinh viên sĩ quan khóa 3/73 Trường Bộ Binh Thủ Đức Nguyễn Hữu Thời (NHT), sinh năm 1953, hiện sống ở Sài Gòn. Trong lời giới thiệu, tác giả cho biết, các bài thơ này là của lính tác chiến thứ thiệt. Một số đã chết trận, nhiều người mất đi một phần thân thể; sau chiến tranh họ phải ở tù, bị hành hạ, bị giết hại. Một số khác, may mắn hơn thì lưu lạc xứ người trong lứa tuổi về chiều. 

Tôi không phải là người sính thơ nhưng khi đọc tuyển tập tôi thấy nó hay vì nó chân thật. Trong những câu thơ bàng bạc nỗi "thống hận" không đối với địch quân mà chỉ đối với chiến tranh và vận rủi của đất nước. Đúng như tác giả NHT nhận xét, chữ nghĩa trong thơ không cường điệu, không làm dáng. Họ không nói thánh, nói tướng mà đầy vẻ hào hiệp. Họ ngang tàng mà không ngang ngược, phách lối; không bi thảm hóa hoàn cảnh sống và chết của mình và đồng đội. Hồn thơ toát ra một phong cách khai phóng và còn cho thấy họ đã sống trong một không khí tự do, cởi mở. Câu thơ rất đơn giản, khi thì mạnh mẽ, cứng cỏi; khi thì đầy tình cảm, đầy những ham muốn rất người.

Ôi năm năm dài ta tới lui cuồng nhiệt
Ta được ngủ bờ ngủ bụi giữa sình lầy
Ta được chuyện trò cùng muỗi mòng đĩa vắt
Ta được ăn gạo hẩm cơm thiu
Ta được uống nước đìa un rửa
Ta được trực thăng vận kích đêm
Ta được thủ dâm từng đêm ham muốn
Ta được ngửi xác thối máu tanh
Ta được nhớ em tận cùng nổi nhớ
Hà Nghiêu Bích (Thơ Viết Từ Một KBC)

Tôi cũng có nhận xét như tác giả tuyển tập NHT là những dòng thơ sẽ “cho ta cảm thấy dường như những người lính này đã linh cảm - mặc dù đã nhập cuộc, đã góp phần vào công cuộc chung nhằm giúp mau kết thúc thời kỳ đen tối - niềm mơ ước chung của họ về một quê hương thanh bình, tươi sáng... có lẽ rồi cũng sẽ không thành! Họ không chủ bại nhưng quả thật khá bi quan. Nó như một dự cảm cho thân phận của họ, của đất nước”. Tuy vậy, không thấy có dòng thơ nào nói lên lòng căm thù người lính bên kia chiến tuyến “Chúng ta đều bình đẳng trước thương đau” (Ý Yên). Dù rằng họ phải “xếp bút, treo nghiên, bỏ mái trường”(Phạm Quang Ngọc) để “Rừng thưa dạt gió Hạ Lào; đêm nằm phục kích nhìn sao nhớ nhà”. (Trần Vạn Giả) 

Tác giả các bài thơ gốc gác từ đâu và là ai? Theo lời giới thiệu trong tuyển tập, họ đã đáp lời sông núi, “đi chiến đấu để đổ máu và chết”. Họ có thể là một sinh viên đã tốt nghiệp đại học hay dở dang đại học, một thầy giáo, một kỹ sư hay một giáo sư khoa bảng, một học sinh vừa xong trung học... "Dù độc thân hay đã lập gia đình, họ đều rất trẻ, đang tuổi thanh xuân với nhiều mộng tưởng". Họ cùng được đào tạo ở Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức hay Trường Bộ Binh hoặc trường Ha Sĩ Quan Đồng Đế. Họ chỉ mơ ước thanh bình, để có thể trở về và sống lại lối sống của họ. Nhập ngũ, họ không phải lính thành phố. Họ đều có những trải nghiệm phong phú và tàn bạo vì hoàn cảnh sống chết của họ quá đạc biệt. 

Hãy ngủ ngon đừng kinh hoàng nghe con
Dù đêm nay thật nhiều súng nổ
Hãy ngủ ngon đừng đợi chờ nghe em
Dù đêm nay anh đi ra trận
Dù đêm nay anh đi không về.
Tô Nhược Châu (Lời Cho Vợ Con Trước Giờ Hành Quân)

Vẫn theo lời của tác giả tuyển tập NHT, nếu không được hấp thụ một nền giáo dục đề cao nhân bản, họ khó lòng viết ra được những dòng thơ của đời lính trận hay như vầy. Tác giả NHT cho biết tuyển tập không gom đủ thơ chiến đấu của những tác giả nổi tiếng hoặc vô danh trong quân đồi miền Nam. Đây chỉ là một sưu tầm nhỏ của một độc giả bình thường, một người lính đọc thơ của lính. Sự chọn lựa những tác giả đưa vào tập thơ hoàn toàn chủ quan và không chuyên nghiệp; nhiều nhà thơ quân đội nổi tiếng ở miền Nam đã không có mặt. Lý do? Người sưu tầm không có cơ hội đọc thơ của các vị đó hoặc có khi chỉ vì vài tác giả nào đó, dù là quân nhân, nhưng không phải lính chiến, nên những bài thơ của họ không được đưa vào.

Mưa đổ quanh mặt trận đầy thây người chết 
Xác vắt trên kẽm gai, xác vắt cạnh hào
Xác cúi khom khô cứng, xác gầy như bệnh
Mưa trên xác chết trời chẳng chút nghẹn ngào
Có mẹ già bỏ nhà chạy mang cháu nhỏ
Những đoàn người ngơ ngác chạy trốn chiến tranh
Đạn vẫn rơi và thêm nhiều người ngã xuống
Còn nỗi chết nào hơn nỗi chết quanh đây
Nguyễn Tiến Cung (Mưa Và Nỗi Chết ở An Lộc) 

Mấy tháng rồi tao chưa thấy Saigon
Mấy tháng rồi tao không được hôn em
Tao thèm làm tình như tao thèm sống
Tao thèm hôn em hôn liên miên
Lê Công Sinh (Người Về)

Trong lời mở đầu tuyển tập, tác giả NHT cho biết, ông thực hiện tuyển tập với bản dịch các bài thơ sang tiếng Anh, nhằm hướng đến độc giả mà tiếng Anh là bản ngữ, nhất là các độc giả từ những nước ít nhiều đã dính líu đến cuộc chiến, để phần nào giúp họ hiểu được tâm tình cũng như xúc cảm của người lính miền Nam. Theo tác giả tuyển tập, ông tự thấy có trách nhiệm ghi lại, giữ lại những gì đã là tim óc, máu huyết của những đồng đội đàn anh, những người đã dùng thơ nói lên thay cho mình và cả thế hệ của mình những điều mình đã trải qua và cảm nhận nhưng đã không thể nói. Vẫn theo tác giả NHT, “nếu không được gìn giữ, biết đâu rồi sẽ mai một, sẽ bị quên lãng, sẽ biến mất... thì quả là đáng tiếc cho cho tất cả chúng ta, nhất là với những nhà nghiên cứu và phê bình văn học Việt Nam” về “Người lính miền Nam đi đánh giặc; ba lô mang theo hồn thơ văn (Nguyện Phúc Sông Hương)”.

Cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người hiệu đính tuyển tập, trong lời Bạt, viết,“những binh sĩ nhà thơ này không những đã đền ơn xã hội sinh thành ra họ mà còn lưu lại một di sản không xóa nhòa được cho các thế hệ mai hậu để con em chúng ta có thể chiêm ngưỡng bất kẻ họ ở đâu trên khắp địa cầu”. Cố Giáo sư còn tỏ ý mong tập thơ sẽ giúp độc giả có khái niệm tốt về người lính VNCH, những người suốt 20 năm đã xả thân bảo vệ hòa bình và an ninh cho miền Nam. Cố Giáo sư trong lời dẫn nhập còn viết, tuyển tập là sản phẩm của lính chiến đấu trong một cuộc chiến cam go, đứng trước một kẻ thù đày mưu mẹo, nhưng lòng họ vẫn có chỗ cho người yêu, cho tình đồng đội, không trừ cả tình lân mẫn dành cho đối phương. Nhà xuất bản Tiếng Quê Hương cho biết cố Giáo sư ngoài viết Anh-Việt lời dẫn nhập và lời bạt cũng đã giúp layout cuốn sách. 

Ba làm sao quên được 
Rồi ngày mai ngày mốt và những ngày sau đó 
Ba sẽ ở một tiền đồn xa xôi nào đó
Thật ngoài tầm nhìn của con, của mẹ, của nội ngoại
Con không bao giờ biết
Không ai có thể biết được
Một đời làm lính thú như ba

Cho tôi ngủ nhà một đêm
Để nghe hơi thở của vợ, của con mùi nước tiểu
                 thương yêu đã từ lâu tôi thèm muốn
Âu yếm nào trên môi
Hãy cho tôi lời xin thật nhỏ
Một lần rồi thôi
Đã từ lâu ba hằng nhớ các con
Như đã khóc một mình 
Trần Yên Hòa (Lời Xin)

Trong tuyển tập có bài thơ Kỷ Vật. Bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Ông đã chắp cánh cho nó bay xa cùng khắp đất nước từ năm 1970; khiến bản nhạc trở thành một hiện tượng... Tuyển tập in bài thơ là của Chuẩn Nghị với ghi chú: Chuẩn Nghị, tên thật là Nguyễn Đức Nghị, người Phan Rang, nhập ngũ khóa 26 SQTB Thủ Đức, về tiểu đoàn 7 Nhảy Dù, hy sinh tại mật khu Bời Lời, Tây Ninh tháng 4/1969; đã viết nhiều thơ đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong, Chiến Sĩ Cộng Hòa. Bản nhạc của Phạm Duy thì ghi lời là của Linh Phương. Nhà văn Uyên Thao, chủ trương Tủ sách Tiếng Quê Hương (TQH), nơi phát hành tuyển tập cho biết, tác giả tuyển tập NHT đã khẳng định, bài thơ là của Chuẩn Nghị vì Chuẩn Nghị là bạn của ông làm từ đầu năm 1969...

Tựa bản nhạc của Phạm Duy là Kỷ Vật Cho Em. Tựa của Linh Phương: Để Trả Lời Một Câu Hỏi. Bản gốc của hai bài thơ Linh Phương, Chuẩn Nghị đều có hai câu đầu: "Em hỏi anh bao giờ trở lại; Xin trả lời mai mốt anh về”. Bài của Chuẩn Nghị làm bằng thể thơ tự do còn của Linh Phương bằng thể thơ thất ngôn. Cả hai bài cùng viết về sự mất mát của chiến tranh và có nhiều ý tưởng trùng nhau nên khiến gây ra nghi vấn. Tủ sách TQH là nhà xuất bản hay giới thiệu các tác phẩm giá trị của các tác giả đang sống tại quê nhà và các tác giả trẻ. Mọi giao dịch qua địa chỉ: P.O Box 4653- Fall Church, VA 22044 - USA hay qua điện thư: uyenthao174@yahoo.com. 

Kỹ Vật - Chuẩn Nghị

Em hỏi anh bao giờ trở lại?
Xin trả lời mai mốt anh về.
Anh trở về không bằng Mũ Đỏ Áo Hoa,
Anh trở về không bằng huy-chương chiến-thắng.
Anh trở về trong chiều hoang chiếu nắng,
Trong hòm gỗ hoặc trên chiếc băng-ca.
Anh trở về nằm giữa vòng hoa,
Những vòng hoa tang chan-hòa nước mắt. 
Anh gởi về cho em vài kỷ-vật,
Đây chiếc nón sắt xuyên mấy lỗ đạn thù.
Nó đã từng che nắng che mưa,
Đã từng hứng cho anh giọt nước.
Chiều dừng quân nơi địa-đầu lạnh buốt,
Nấu vội-vàng trong đó nắm cơm khô.
Anh gởi cho em một tấm poncho,
Đã rách nát theo hình-hài năm tháng.
Lều dã-chiến trên đồi hoang cháy nắng,
Che cơn mưa gió lạnh buổi giao mùa.
Làm chiếc võng nằm nhìn đời lính đong-đưa,
Và… khi anh chết cũng poncho tẫn-liệm.
Nay anh gửi cho em làm kỷ-niệm,
Nhận không em chút tình lính này đây?
Tình lính đơn-sơ vì chinh-chiến kéo dài,
Nhưng tình lính chỉ lạt phai
Khi hình-hài và con tim biến-thể.

Saint Paul, 8/16

Viết gởi các Dư Luận Viên

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Trước tiên cho tôi gởi lời chào đến các em. Cho tôi được gọi như thế, trừ các lãnh đạo của các em ra, vì chắc chắn tuổi đời của các em kém tôi rất nhiều.

Trên đời này, ai cũng được Trời sinh ra và phú bẩm cho một cái đầu, hai con mắt, hai cái tai để nghe.

Không biết các em có dùng cái đầu để suy nghĩ, sau hơn 70 năm miền Bắc và 41 năm cưỡng chiếm miền Nam CSVN cai trị, người dân bây giờ ra sao? Họ có còn tin tưởng vào cái đảng mà các em đang phục vụ không, có còn nghĩ là đảng CSVN quang vinh nữa không? Có còn tin là đảng đã dẫn dắt tài tình dân tộc VN anh hùng đánh thắng 3 đế quốc mạnh nhất nhì thế giới nữa không? Riêng người dân và các đảng viên kỳ cựu đã nhận ra đâu là sự thật lâu rồi.

Tôi dám khẳng định, các em thừa sức vào được Internet để tìm hiểu những thông tin trên các trang ngoại quốc. Đánh thắng giặc Pháp là do mấy tướng Tàu Lã Quý Ba, Vi Đức Thanh v.v... Mấy ông này là tướng cố vấn do Mao Trạch Đông phái đến VN để giúp Võ Nguyên Giáp chỉ huy mặt trận Điện Biên Phủ mà đảng CSVN tuyên truyền là làm rúng động thế giới lúc bấy giờ. Mao cũng chỉ thị cho các ông cố vấn Tàu này nhường công cho Võ Nguyên Giáp để xây dựng mưu đồ về sau. Về chiến lược Võ Nguyên Giáp đâu biết gì ngoài dạy học ra, do các tướng cố vấn đề xuất phải sử dụng dân công đào hầm bí mật vào tới hầm của các binh lính Pháp và hầm chỉ huy, phải kéo pháo lên đỉnh đồi, ngụy trang để giờ chót bất ngờ tấn công. Một câu hỏi chính xác nhất không thể phủ định, trung đội đầu tiên của tướng Giáp có vài người lèo tèo, vài cây súng trường cũ rích, còn lại toàn gậy tầm vông, lấy đâu chống chọi với súng ống, phi cơ, pháo binh của Pháp. Vậy vũ khí đánh trận Điện Biên Phủ lấy từ đâu ra, đảng CSVN mua hay xin viện trợ, mà viện trợ thì phải có điều kiện chứ không thể cho không, trên đời này không có gì cho không cả, cái kết cục là Phạm Văn Đồng đã ký cái Công Hàm kính biếu Hoàng Trường Sa mấy cái đảo toàn cứt chim như HCM đã tuyên bố.

Thắng Nhật ư? Còn khuya, nhờ phe Đồng Minh trong đó có Mỹ thả 2 trái bom nguyên tử đầu tiên tại Hirosima và Nagasaki, quân Nhật mới đầu hàng, trong khi chờ quân đội Đồng Minh vào giải giáp thì Việt Minh tới cướp công tiếp thu. Cái này gọi là chó ngáp phải ruồi đó các em ạ, chứ không phải tài tình gì đâu.

Thắng Đế Quốc Mỹ ư? Mỹ được lệnh san bằng miền Bắc, các loại máy bay gầm rú trên bầu trời 12 ngày đêm làm đảng CSVN vãi cả nước ra quần, nên sau đó đảng CSVN đã ký đầu hàng Mỹ vô điều kiện. Mỹ đã im lặng không công bố tin này để âm thầm ký kết và làm thân với Tàu Cộng trong thương mại buôn bán 2 chiều lúc bấy giờ, quà của Mỹ là miền Nam, Mỹ rút hết quân đội về nước, cúp 100% viện trợ cho VNCH, trong khi đó Tàu Cộng và khối Liên Sô viện trợ cho phe CSVN tăng gấp 10 lần. Cái này kêu bằng buồn ngủ gặp chiếu manh đó chứ tài tình cái gì, đặt VNCH vào cái thế phải buông súng, các em có hiểu không?

Đến nước này thì VNCH không buông súng mới lạ, vì lương thực, quân trang, quân dụng, vũ khí đã cạn kiệt, lấy gì chiến đấu, nếu đổi ngược lại phe CSVN thì sẽ ra sao, có lẽ còn nhanh gấp trăm lần VNCH hồi đó, không phải nói ngoa đâu.

Bây giờ thì sao? 2 hòn đảo Hoàng Trường Sa Tàu Cộng đã tiếp thu, xây dựng thành phố Tam Sa và các căn cứ quân sự để độc chiếm biển Đông? Chúng đánh giết, húc bể chìm Tàu của các ngư phủ VN, chúng lấn chiếm đất liền có sự đồng ý của CSVN. Chúng gài tình báo Hoa Nam vào các vị trí quan trọng trong lãnh đạo của các em, chúng nhờ nước khác như Đài Loan, Hồng Kông, ký hợp đồng những khu đất mà thành lập những công ty mà chúng cho là những yếu điểm của VN để làm cứ điểm khi có chiến tranh, chúng xua người dân qua du lịch tuyên truyền VN ngày xưa là của chúng. Tất cả những sự kiện đó CSVN vẫn im lặng cắn răng chịu nhục, chỉ xin phép rặn được mất câu, "phản đối và quan ngại". Hỏi rằng có hèn lắm không, có còn quang vinh nữa không, có xứng để người dân tin tưởng nữa hay không.

Những sự kiện trên đều có trên Internet, báo chí nước ngoài, tài liệu trong thư viên Liên Sô và thư viện Pháp, vì nhiều Còm Sĩ như Người Đưa Tin đã đưa ra những đường dẫn đầy đủ và chính xác hàng ngày lắm rồi, tôi không cần đưa thêm những đường dẫn thêm nữa.

Các em hãy sáng suốt suy nghĩ, đừng để vài đồng tiền lẻ làm mờ mắt, ù tai nữa, tôi tin rằng các em cũng có cặp mắt tinh tường và đôi tai thấu rõ như mọi người khác, đều đã nghe và thấy sự thật Lê Duẫn đã tuyên bố, ta đánh đây là đánh cho Liên Sô và Trung Quốc. Và bây giờ đảng CSVN đang trả nợ Tàu cộng mọi thứ, biển đảo, đất liền như nửa thác Bản Giốc, Hữu Nghị Quan, núi Lão Sơn, chưa biết bao giờ mới đòi lại được. Nguy cơ đô hộ ngàn năm sắp quay lại, hãy nhớ câu, thà làm quỷ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc của Trần Bình Trọng.

30.08.2016

Truyền thống "nâng bi" của báo chí ta!

Hưng Yên (Danlambao) - (Trước khi đi vào bài viết, xin được có đôi lời thanh minh, thanh nga như thế này: Hai tiếng "báo chí" ở đây chúng tôi chỉ dùng riêng cho "báo chí lề đảng" ở trong nước. Còn các thứ báo chí khác: "Lề dân" hoặc ở nước ngoài thì chúng tôi không dám nói tới, vì các vị có nhiều tự do lắm, không cần phải "nâng bi" ai, lạng quạng các vị phang cho không biết đâu mà đỡ ngay!)

Chỉ có một việc nhỏ mọn là ngài Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tà tà đi bộ thăm dân cho biết sự tình trên con đường "đi bộ" ở phố cổ Hội An ngày 08/8 vừa qua. Trong khi ngài Thủ tướng và các vị tháp tùng vừa đi vừa ngắm trời, ngắm đất, ngắm lung tung, vừa bàn chuyện nhân tình thế thái, thì mấy chiếc ô tô con bóng lộn của các ngài tà tà đi phía sau, hầu có thể sẵn sàng bất cứ lúc nào các ngài cảm thấy mệt hay mỏi chân là có thể leo lên xe đi đến nơi nào đó nghỉ ngơi, giải trí được ngay.

Câu chuyện chỉ có vậy, nhưng ai còn lạ gì nữa về tính cách của người dân xứ Quảng. Có lẽ không ít người đã từng nghe câu nói "Quảng Nam hay cãi!" Vậy nên đôi khi nói qua nói lại chỉ để thảo luận về một vấn đề, nhưng thoạt nghe không biết, người ta vẫn cứ gộp chung bảo là: Quảng Nam hay cãi...

Trở lại với câu chuyện có liên quan tới mấy chiếc ô tô con của phái đoàn thủ tướng chạy vào con đường đi bộ ở phố cổ Hội An, chẳng qua đó cũng chỉ là các cụ bàn qua tán lại trong những lúc trà dư tửu hậu cho vui thôi. Không ngờ tới tai thủ tướng, thế là trong một cuộc họp với các quan chức, thủ tướng nói lời xin lỗi, chắc cũng chỉ là một sự "đãi bôi" thôi chứ có gì đâu? Đọc một bài báo thấy có đoạn như thế này:

Trích: "Sau đó hơn một tuần, ông Phúc đưa ra lời xin lỗi - theo truyền thông Việt Nam đưa tin - tuy chỉ là nội dung nêu trong một cuộc họp với các quan chức."Ngưng trích.

Có vậy thôi mà các báo "lề đảng" ở trong nước đua nhau lên tin:

- Những tháng đầu của Thủ tướng.
- Mong thủ tướng giữ tính cách Quảng.
- Phản ứng sau khi Thủ tướng VN xin lỗi.
- Thủ tướng lần đầu xin lỗi dân.
- Tôi cảm nhận được ở ông ấy một sự chân thành.

Ối giời ơi, khiếp quá đi! Ông Phúc mới lên làm thủ tướng được có mấy tháng. Trước kia ông là một trong mấy người phó của ngài "thủ tướng đầy quyền lực" Nguyễn Tấn Dũng, thấy cũng chẳng có gì nổi bật lắm. Chỉ đến khi ông Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban Nội Chính Trung Ương tuyên bố nhốt hết bọn tham nhũng ăn cắp của công, rồi thình lình ông Nguyễn Bá Thanh bị bạo bệnh chết mới có tin đồn là ông phó Phúc này nguy hiểm, đã âm mưu với bọn bá quyền Trung quốc lén bơm chất phóng xạ vào người ông Bá Thanh nên ông Bá Thanh mới chết nhanh như thế! Người viết này không tin, nghĩ rằng có lẽ chỉ vì ghét ông Phúc nên chúng mới tung tin đồn, gán cho ông Phúc một cái án chết người như thế!

Đường dài mới biết ngựa hay, một nhiệm kỳ của thủ tướng là 5 năm, mới có mấy tháng làm sao đã biết hay dở thế nào?! Người tiền nhiệm của thủ tướng Phúc đã chứng minh điều ấy. Ông Nguyễn Tấn Dũng sinh tháng 11/1949 ngồi vào ghế thủ tướng tháng 7/2006, như vậy năm đó ông Dũng được 57 tuổi. Ngày ông Dũng mới "lên ngôi", báo chí phe ta cũng đã đưa ông lên tận mây xanh, khen quá chừng chừng. Thậm chí gần cuối nhiệm kỳ II, tưởng ông sẽ ngồi vào ghế Tổng bí thư đảng đến nơi rồi, nên bọn chuyên thổi ống đu đủ đã phong tặng ông là thủ tướng tài giỏi đầy quyền lực. Không ngờ đồng chí tổng lú "tẩm ngẩm tầm ngầm đánh rắm ngầm chết voi", chơi một cú khiến đồng chí đầy quyền lực "đi té re" luôn, về nhà đuổi ga cho vợ. Thế rồi đồng chí Nguyễn Xuân Phúc lên thay. Bây giờ chẳng còn thấy báo chí nào nhắc tới thủ tướng đầy quyền lực Nguyễn Tấn Dũng nữa mà đổ xô vào ca tụng thủ tướng mới!

"Mong thủ tướng giữ tính cách Quảng"

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quê ở xã Quế Phú, huyện Quế Sơn tỉnh Quảng Nam. Thú thật huyện Quế Sơn ở chỗ nào trong tỉnh Quảng Nam chúng tôi không biết, nhưng năm 1955 chúng tôi đã ở Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam.

Một ngôi nhà xây, mái lợp ngói. Một bên cạnh nhà có cái chuồng trâu gồm 1 trâu mẹ và 1 nghé. Trước nhà có cái ao nho nhỏ. Phía sau nhà là 1 ruộng lúa tôi không biết chắc ruộng rộng bao nhiêu, sát cạnh phía bên kia nhà có 2 cây mít. Ở Quảng Nam ngày đó, có thể nói đó là một gia đình trung lưu, nếu không muốn nói là giàu có - Nhà ngói cây mít, ruộng sâu trâu nái - mà. Gia đình ông bà chủ nhà ở một nửa nhà, cho gia đình tôi thuê một nửa. Ông bà chủ nhà và mấy người con phải nói là những người rất hiền lành tử tế, Điều làm chúng tôi ngạc nhiên: Nhà cửa như thế, cơ ngơi như thế nhưng họ sống rất tiện tặn, kham khổ. Con trâu không cày ruộng nhà thì ông dẫn đi cày thuê cho ruộng người khác. Bà cũng vậy, không làm cỏ, cuốc xới vườn nhà thì bà đi cắt cỏ cho trâu hoặc đi làm thuê cho vườn người khác. Còn ăn uống, mấy tháng ở cùng một nhà, hầu như chúng tôi chưa thấy họ ăn "cơm trắng" lần nào. Không độn khoai lang cũng độn khoai mì, thậm chí những quả mít non bị gió thổi rụng xuống gốc cây họ cũng nhặt rửa sạch, thái nhỏ độn vào nồi cơm. Viết ra điều này, tuyệt đối là chúng tôi không có ý xấu moi móc hay chê bai gì mà chỉ với mục đích nói lên sự cần cù, nhẫn nại và chịu đựng của người dân xứ Quảng. Không biết đến nay, sau 41 năm sống dưới chế độ xhcn ưu việt xứ Quảng đã chuyển mình như thế nào rồi, chứ ngày đó - năm 1955 - chúng tôi được hân hạnh ở Vĩnh Điện, Điện Bàn thì thấy là Quảng Nam tương đối nghèo. Vậy "Mong thủ tướng giữ tính cách Quảng" là giữ thế nào, cần cù, nhẫn nại, tiện tặn, kham khổ hay làm sao? "Tính cách Quảng" có gì hay, có gì đặc biệt phải nói lên cho người ta biết với chứ, nói chung chung như thế thì có gì đặc biệt đâu?

Viết đến đây chúng tôi lại sực nhớ đến vụ Formosa xả chất thải độc hại làm ô nhiễm môi trường và cá chết ở vùng biển 4 tỉnh miền Trung mấy tháng vừa qua. Đến nay thì Formosa đã cúi đầu nhận lỗi và đã chịu bồi thường 500 triệu USD cho người dân bị thiệt hại ở 4 tỉnh miền Trung chia làm 2 đợt. Đợt I đã chuyển 250 triệu vào tài khoản tạm giữ, phần còn lại sẽ chuyển tiếp vào 28/8. Sau đó chính phủ sẽ chuyển về các địa phương và phân phối như thế nào là tùy các địa phương. Nhưng tới nay mới thấy Nghê Tĩnh báo cáo kết quả thiệt hại, còn 3 tỉnh kia thì vẫn... "án binh bất động", thành ra tiền chưa chuyển đi được. Vì thế mà người dân ở cả 4 tỉnh miền Trung vẫn đói trắng mắt ra mà chưa nhận được giúp đỡ gì.

Câu hỏi được đặt ra là có khi nào vẫn lại cái trò "lâu lâu cứt trâu ra bùn", 500 triệu USD các vị chia nhau hết sạch rồi lơ luôn không nhỉ? Dám lắm chứ sao không, các vị làm lớn của ta thấy Đô La Mỹ khác nào "lân thấy pháo", tiền vào tay lại không "chơi" luôn mới là lạ!

Rồi còn cái vụ Phú Mỹ Hưng bị mùi hôi thối "bao vây" thì sao? Tin tức trên BBC chúng tôi đọc được những đoạn như thế này: "Mùi hôi thối trong khu đô thị sang trọng tại Thành phố Hồ Chí Minh có thể đến từ "bãi rác", một nhà nghiên cứu môi trường nói." Một đoạn khác: "Mùi rác không thể lẫn vào bất kỳ mùi nào cả. Và người ta dễ dàng phân biệt được mùi rác khác với mùi phân heo, phân gà và những hầm cầu...," Giáo sư, Tiến sỹ Khoa học Lê Huy Bá, chuyên gia về độc học môi trường từ Sài Gòn nói với BBC Tiếng Việt.

Ngay tại hồ Chí-Minh chứ không phải vùng sâu vùng xa nào, vậy ngài thủ tướng có biết không hay lại bảo: Địa phương nào thì "đầu nậu" của địa phương ấy lo, thủ tướng ngồi trên cao lo chuyện cả nước chứ không lo chuyện địa phương!

Đường dài mới biết ngựa hay, mới có mấy tháng chưa thấy làm được việc gì cho ra hồn, sao đã vội "thổi" như thổi bong bóng thế?!

30.08.2016

Sài Gòn... cuộc chiến vẫn chưa dứt!

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Gió xoay chiều, kể từ khi phe “miền bắc có lý luận” lên nắm quyền cai trị, nhiều cơn giông tố dù “ngầm’ hay “nổi” đều đang gia tăng một cách mạnh mẽ, cuộc thanh trừng đã bắt đầu diễn ra, nhưng có vẻ hầu hết nạn nhân đều là các “đại gia”, các “sân sau” của quan chức tiền nhiệm.

Các quan chức thuộc phe “miền bắc có lý luận”, dường như cách “thu tóm” không có gì được xem là “đột phá” về tư duy, mà hầu hết là vẫn dùng theo “chiêu thức cũ”, tung tin lên mạng tạo thành dư luận, báo chí vào cuộc, công an vào cuộc, và kết quả thì các “nạn nhân”, từ một kẻ được nhà cầm quyền ca ngợi, cấp bằng khen, chỉ một đêm hay vài ngày đã trở thành “kẻ gây tộc ác” trước con mắt của công chúng. 

Nhưng cũng có những bất ngờ khiến cho các quan chức “miền bắc có lý luận” trở nên lúng túng, như vụ bắn tại Yên Bái, không phải vô cớ mà vụ bắn xảy ra, cũng không phải vì “yêu nước thương cán bộ” mà ông Nguyễn Xuân Phúc lại “nhiệt tình” quan tâm đến sự kiện này, nguồn cơ vụ bắn đã bị toàn bộ những kẻ được gọi là “lãnh đạo” ém nhẹm, dù ai cũng biết rõ vụ bắn liên quan đến tình trạng khai phá rừng vô tội vạ ở Yên Bái.

Tại Sài Gòn, cũng không phải không có lý do mà hôm 17 tháng 8 tờ báo Tuổi Trẻ đã cho đăng loạt bài về cái gọi là “cử tri thắc mắc vụ xây sân golf ở sân bay Tân Sơn Nhất”. Dân Sài Gòn đặc biệt là quận Tân Bình ai cũng biết rõ các khu đất xung quanh phi trường Tân Sơn Nhất là thuộc quyền quản trị của Bộ Quốc phòng, thế mà tờ Tuổi Trẻ lại “cả gan” dám đăng bài gây “bất lợi” cho dự án sân golf? Theo đó các “cử tri” còn tố là dự án sân golf chỉ là bình phong, thực chất là xẻ đất đai để bán cho các dự án xây khách sạn, nhà hàng sang trọng v.v...

Dân Sài Gòn hiểu rõ, Bộ Quốc phòng khư khư ôm chặt vùng đất này, vì mối lợi quá lớn cả về mặt kinh tế lẫn chính trị, mục tiêu sau cùng là buộc di dời sân bay quốc tế về Long Thành.

Về mặt kinh tế, rõ ràng nếu sân bay quốc tế dời về Long Thành, thì sân bay Tân Sơn Nhất chỉ còn hai chọn lựa, một là trở thành phi trường nội địa thì sẽ có thêm đất cho Bộ Quốc phòng, chia chác trong các dự án xây dựng đô thị, bao gồm luôn khách sạn, trung tâm thương mại, nhà hàng, giải trí v.v...

Còn hai là về mặt chính trị, phi trường Tân Sơn Nhất có nguy cơ trở thành một phi trường quân sự, theo đó các đường phi đạo sẽ được tu sửa lại cho phù hợp với các loại chiến đấu cơ, trực thăng của quân đội Việt Nam và cả PLA (lực lượng giải phóng Nhân Dân Trung Quốc), và không biết sẽ có bao nhiêu “đại gia” thuộc phe “miền bắc có lý luận” sẽ trúng thầu các dự án xây dựng xung quanh phi trường Tân Sơn Nhất, và đằng sau các “đại gia” này vốn xưa nay làm ăn nơi đất Bắc, thì chỉ toàn hợp tác với các “đại gia” của “Thiên Triều”, thì ai sẽ là nơi cung cấp nguồn vốn xây dựng? 

Các quan chức mới lên nhiệm thuộc phe “miền bắc có lý luận”, đặc biệt là ông Bí thư Thành ủy Sài Gòn Đinh La Thăng, sẽ có những “chiêu thức” gì để “thu tóm” các dự án, những ngành hái ra tiền cho đám “đại gia’ đất Bắc Phần mà thực chất là “bàn tay lông lá” của Trung Quốc ở phía sau?

Đất Sài Gòn nói riêng và Miền Nam nói chung vốn là mảnh đất màu mỡ cho việc kiếm tiền, hốt bạc, vì tánh khí của dân Nam Kỳ dễ dãi, xuề xòa, hiện đang là điểm nhắm tới của đám “đại gia” Bắc Kỳ có gốc gác Đông Âu, nhưng lại có nhiều mối làm ăn với Trung Quốc, cả vùng miền bắc đã tan hoang vì lối khai thác, xây dựng, móc ngoặc vô tội vạ của những tên “đại gia” này, và giờ đây Đinh La Thăng đang trở thành kẻ “tiên phong” mở đường cho các “đại gia” Bắc Kỳ “xâm chiếm” các mối làm ăn ở miền nam bao gồm luôn mảnh đất “vàng” ở Sài Gòn.

Vùng đất này kể từ khi mở cửa kinh tế (cuối thập niên 80), vốn là vùng đất của các “đại gia” đảng viên gốc miền Nam làm ăn với Hàn Quốc, Đài Loan, Âu Châu, Hoa Kỳ, đến nay gió đã xoay chiều, những mối làm ăn béo bở này đang trở thành mục tiêu của đám “đại gia” Bắc Kỳ hay Đông Âu.

Không phải không có lý do khi báo chí đột nhiên đăng tải ngôi biệt thự “khủng” của đại gia Trầm Bê?

Không phải không có lý do trong vụ án Phạm Công Danh, bằng mọi giá phải lôi kéo ban điều hành của công ty “Doctor Thanh” vào vụ án?

Cũng không phải không có lý do báo Tuổi Trẻ và Một Thế Giới, lại đăng tải hàng loạt lời kêu ca của cái gọi là “cư dân” ở Sài Gòn phải “hít thở” mùi nồng nặng của bãi rác Đa Phước?

Kịch bản vốn phải như vậy, vì bước kế tiếp sẽ là Bí Thư Đinh La Thăng “vào cuộc”, rồi “chỉ đạo” cho các ban ngành mở cuộc điều tra.

Tiếp theo là Bộ Công an hay Bộ Tài nguyên và Môi trường sẽ ra thông cáo báo chí, nói rằng “có nhiều sai phạm” đệ trình lên “Thủ tướng để xin chỉ đạo”.

Và đoạn chót của kịch bản, ai cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra, “nạn nhân” một là bỏ của chạy lấy người, thỏa hiệp để mua sự an toàn cho bản thân, cho gia đình, cho tài sản “ngầm” còn sót lại, thứ hai là phủi đít “nhập kho”, đứng nhìn tài sản “rớt” vào tay của các “đại gia” gốc Bắc Kỳ hay Đông Âu, trên danh nghĩa “cải tổ” hay “tạm thời quản lý”. 

Vụ đại gia David Dương hiện nay, bãi rác Đa Phước đang trở thành “con dê” đầu tiên cho Đinh La Thăng “làm thịt”, cư dân xung quanh khu vực bãi rác Đa Phước chịu đựng mùi hôi thúi là chuyện dể hiểu, nhưng xa đến 8-10 km, mà báo chí đăng tãi là “mùi hôi nồng nặc” thì ai cũng thấy có chuyện gì “không ổn” từ các tay viết “đâm thuê chém mướn” này. “Không ổn” là tại sao 2, 3 bãi rác ở miền Bắc California dưới quyền của David Dương, lại không hề có những “kêu ca” như bãi rác Đa Phước ở Việt Nam? Không lẽ chính quyền của Tổng Thống Obama “bảo kê” cho David Dương?

Ai cũng biết mỗi ngày công ty Đa Phước của ông David Dương phải xử lý 5,000 tấn rác, theo đó Hồ Chí Minh phải chi trả cho công ty này 18 Mỹ kim cho mỗi tấn rác, nhìn đã thấy ngay con số, mỗi ngày Hồ Chí Minh phải chi trả cho việc xử lý rác là 90,000 USD, và cứ vậy nhân lên thành con số mỗi tháng, có “đại gia” Bắc Kỳ nào mà không “thèm thuồng” mối làm ăn này của David Dương?

Nhưng “cướp” bằng cách nào cho “hợp pháp” và đó chính là trách nhiệm của Đinh La Thăng trong nhiệm kỳ Bí Thư Thành Ủy ở thành Hồ. Và đó là lý do tại sao các tay “đâm thuê chém mướn” của tờ Tuổi Trẻ hay Một Thế Giới, trong mấy tuần này đã “ưu ái” nhiều bài viết về Đa Phước. 

Tương tự David Dương, vụ Vũ Quang Hải được “bổ nhiệm” vào công ty Rượu Bia và Nước Giải Khát Sài Gòn hay còn gọi là Sabeco, đang được phe “miền bắc có lý luận” ráo riết “đập” với lý do thuộc dạng “con ông cháu cha” nhận chức. 

Riêng tại Sài Gòn, công ty Sabeco (vốn là công ty sản xuất bia ở miền Nam trước 75), được xem là công ty quốc doanh (nhà nước làm chủ 89%) hái ra tiền nhất so với các công ty quốc doanh thua lỗ như EVN hay PetroVietnam, riêng tại đất Sài Gòn, Sabeco mỗi năm sản xuất lên đến 11 tỷ lít bia vẫn không đủ cung cấp, chỉ cần lời 5 cents (USD) cho mỗi lít bia, thì người ta đã thấy con số hàng năm công ty này thu lợi là bao nhiêu, có “đại gia” Bắc Kỳ nào mà không muốn “cướp” Sabeco về tay của mình?

Đất Sài Gòn là nơi hái ra tiền cho nhiều thành phần trong xã hội, nhưng nó cũng là nơi “chôn xác” cho những ai không hiểu rõ thời cuộc, nhất là cho những ai không hiểu rõ “cách chơi” của nhà sản.

Trong một xã hội mà cơ chế “tàn tật”, quản lý “dốt nát” thì đó chỉ là vùng đất màu mỡ cho hai thành phần đầu tư nước ngoài hưởng lợi.

Thành phần thứ nhất là những Đại Công ty xuyên quốc gia cở như Samsung, Nike, luôn đầu tư vào những quốc gia có luật lệ lỏng lẻo, tham nhũng, giá nhân công rẻ hơn súc vật, còn được ưu đãi về đất đai, ưu đãi về thuế, để họ có thể thu lợi nhuận khổng lồ trong khoảng một thập niên, trước khi tìm kiếm mảnh đất khác để tiếp tục khai thác. 

Thành phần thứ hai là những kẻ làm ăn theo kiểu “gạt đầu sông cuối chợ” hưởng lợi ngắn hạn trong một vài năm, chụp giựt, đạp lên đầu kẻ khác rồi ôm tiền bỏ chạy.

Còn những nhà đầu tư nghiêm túc, lương thiện và lâu dài, có tầm nhìn rộng, thì chỉ chọn đầu tư ở những quốc gia hay vùng lãnh thổ minh bạch rõ ràng, tương tự như nhiều năm trước đây ở Hong Kong, Đài Loan hay Singapore.

Dù bị vặn vẹo méo mó trong 40 năm qua, dù bị cai trị một cách “ngột ngạt” của đám “miền bắc có lý luận”, nhưng dân chúng Sài Gòn vẫn được xem là biểu tượng của nền văn hóa rực rỡ so với mặt bằng trên toàn quốc, Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, không cần những lời “chém gió” của Đinh La Thăng là “tái lập Hòn Ngọc Viễn Đông” hay đòi biến Sài Gòn trở thành một thứ “Thượng Hải” của “Thiên Triều”. 

Cuộc chiến “dành sân” hay “chiếm đất xưng vương” vẫn đang diễn ra một cách gay gắt vẫn đang tăng cường độ kể từ khi Đinh La Thăng trở thành Bí Thư Thành Ủy, nó vẫn đang làm tăng thêm sự khác biệt văn hóa giữa miền Nam và những kẻ “miền Bắc có lý luận”. 

Nếu ai đó cho rằng quan điểm trên là “phân biệt vùng miền”, nhưng nếu nhận rõ sự tham lam của những “đại gia” Bắc Kỳ đang làm gì ở miền Nam, thì đây vẫn là một thực tế, Sài Gòn vẫn có những cuộc chiến đang tiếp diễn, dù cuộc chiến quân sự đã chấm dứt từ hơn 40 năm trước. 

30.08.2016

Chủ tịch CSVN: Tất cả sẽ thua nếu bùng ra xung đột ở biển Đông

VOA-30.08.2016
Chủ tịch Việt Nam Trần Đại Quang hôm nay, 30/8, cảnh báo rằng sẽ không có ai thắng cuộc nếu xảy ra xung đột vũ trang vì tranh chấp chủ quyền trên biển Đông.

Ông Quang nói như vậy tại một diễn đàn ở Singapore khi công du tới quốc gia nhỏ bé ở Đông Nam Á này. Nguyên thủ Việt Nam nói thêm rằng các diễn biến gần đây tại biển Đông đe dọa tới an ninh khu vực, nhưng không đề cập cụ thể tới một quốc gia nào, dù Hà Nội gần đây bày tỏ quan ngại về việc Trung Quốc thực hiện các dự án xây đảo nhân tạo quy mô lớn cũng như các cơ sở quân sự trên biển Đông.
Phát biểu trước các nhà ngoại giao, các học giả và sinh viên tại sự kiện do Viện Nghiên cứu Đông Nam Á Yusof Ishak tổ chức, ông Quang nói rằng, với vị trí trung tâm ở Đông Nam Á, biển Đông “không những mang lại các lợi ích quan trọng đối với các nước trong khu vực mà còn là nơi có tuyến hàng hải và hàng không sống còn của thế giới”.
Chủ tịch Việt Nam nói thêm rằng “những diễn biến đáng ngại gần đây có tác động tiêu cực tới tình hình an ninh khu vực, đặc biệt là an toàn và an ninh hàng hải, vấn đề tự do đi lại và bay ngang qua” biển Đông.
Ông Quang cảnh báo rằng nếu “chúng ta để cho bất ổn xảy ra, đặc biệt là trong trường hợp bùng ra xung đột vũ trang, sẽ không có người thắng, kẻ thua, mà tất cả sẽ thua”.
Trong bài phát biểu của mình, ông Quang cũng nói rằng thành công của Singapore là một “bài học giá trị” cho Việt Nam trong việc xây dựng và bảo vệ quốc gia.
Chủ tịch Việt Nam thăm Singapore từ ngày 28 tới 30/8 theo lời mời của nguyên thủ nước chủ nhà. Theo tuyên bố chung, trong cuộc gặp với các quan chức cấp cao của Singapore, đôi bên “khẳng định tầm quan trọng của việc duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực và tự do hàng hải và hàng không ở biển Đông”.
Theo AFP, ISEAS, Channel NewsAsia, VGP

Việt Nam báo cáo GDP không minh bạch và bỏ qua yếu tố môi trường

Bộ Kế hoạch và Đầu tư CSVN vừa có phúc trình chi tiết về việc thông tin minh bạch trong các doanh nghiệp quốc doanh. Trong số 31 doanh nghiệp quốc doanh quy mô tập đoàn kinh tế, tổng công ty, tất cả đều không có một doanh nghiệp nào thực hiện yêu cầu minh bạch trong các thông tin về tài chính.


Thời hạn công bố báo cáo tài chính năm 2015 là 31-5-2016 nhưng đến nay mới có 44 doanh nghiệp thực hiện. Tương tự, việc công khai báo cáo kết quả sản xuất kinh doanh, báo cáo quản trị cũng có tỷ lệ hoàn thành thấp…
Những doanh nghiệp cố tình phớt lờ qui định về báo cáo tài chính, có Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam (Vinataba), Tổng công ty Giấy Việt Nam, Tổng công ty Cà phê Việt Nam (Vinacafe), Tổng công ty Lương thực Miền Bắc (Vinafood 1), Tổng công ty Sông Đà, Tổng công Thiết bị y tế Việt Nam...
Một số doanh nghiệp có thực hiện nhưng không đầy đủ, có thể kể đến như Tập đoàn Điện lực (EVN), Hàng hải (Vinalines), Tổng công ty Đầu tư và phát triển đường cao tốc (VEC) hay 3 ‘ông lớn’ viễn thông là Viettel, Mobifone, Vinaphone...
Chỉ số GDP (Gross Domestic Product) của Việt Nam đang ngày càng giả dối, tô hồng cho sự phát triển của nền kinh tế, cũng từ việc thiếu minh bạch của các số liệu kinh doanh của những tập đoàn quốc doanh của CSVN.
Việt Nam cũng được ghi nhận nền kinh tế xem nhẹ vấn đề phát triển bền vững. Nhà báo Hoàng Hải Vân phân tích: hạ tuần tháng 8-2016, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà công bố những con số nghe mà ghê rợn: Trên toàn quốc hiện có 283 khu công nghiệp với hơn 550,000m3 nước thải/ngày đêm; 615 cụm công nghiệp trong đó chỉ khoảng hơn 5% có hệ thống chế biến nước thải tập trung. Các cụm công nghiệp còn lại, hoặc các cơ sở sản xuất tự chế biến nước thải hoặc xả trực tiếp ra môi trường.
Có hơn 13,500 cơ sở y tế hàng ngày phát sinh hơn 47 tấn chất thải nguy hại và 125,000 m3 nước thải y tế; 787 đô thị với 3,000,000 m3 nước thải ngày/đêm, nhưng hầu hết không qua chế biến. Hàng năm, có 100,000 tấn hóa chất bảo vệ thực vật được sử dụng, trong đó, khoảng 80% lượng thuốc bảo vệ thực vật đang được sử dụng không đúng quy định; hiệu suất sử dụng chỉ đạt 25-60%; công tác thu gom, lưu giữ và tái chế bao bì chưa được quan tâm, nhiều nơi thải bỏ ngay tại đồng ruộng gây phát sinh mùi, khí thải…
Việt Nam đang lưu hành gần 43 triệu xe máy và trên 2 triệu xe hơi tạo ra nguồn phát thải lớn đến môi trường không khí.
Như vậy, có quá nhiều hoạt động hủy hoại môi trường vào sự tăng trưởng GDP. Nhà báo Hoàng Hải Vân, nhận xét: “…Chúng gây ra biết bao nhiêu là bệnh tật, làm què quặt biết bao nhiêu là đứa trẻ, làm suy thoái nòi giống ta như thế nào thì không hề bị trừ đi khi tính GDP. Đó là chưa kể bệnh tật phát triển làm tăng chi phí chữa bệnh, cũng làm góp phần vào sự tăng trưởng GDP. Chưa ai tính có bao nhiều phần trăm trong GDP là GDP đen, GDP bẩn, chỉ biết là hàm lượng đen bẩn trong GDP là quá nhiều…”.
Vũ Minh Ngọc / SBTN

Những mảnh đời dân oan

Nguyễn Tường Thụy, viết từ Hà Nội 
Theo RFA-2016-08-29  
danoan-622.jpg
Những oan ức được viết lên biểu ngữ, trang phục tố cáo những việc làm sai trái của chính quyền địa phương. by Nguyễn Tường Thụy
Tôi và các bạn hoạt động trong các nhóm xã hội dân sự đều đã nhiều lần đến với dân oan, ít nhất cũng từ 5 năm nay.
Chúng tôi đến với họ vào những ngày thường, những ngày Lễ, Tết… Chúng tôi đem đến cho họ mấy lời động viên, một chút quà với mong muốn an ủi về tinh thần, một chút vật chất góp phần giúp họ vượt qua những lúc khó khăn nhất.
Thực hiện kế hoạch nửa cuối tháng 8/2016 của Hội Nhà báo độc lập, ngày 23/8/2016, chúng tôi đi thăm bà con dân oan. Nơi tôi chọn là một nhóm bà con tá túc ở gần trụ sở tiếp dân trung ương số 1 Ngô Thì Nhậm, phường Quang Trung, quận Hà Đông, Hà Nội.
Cũng vừa dịp tôi nhận được một khoản tiền của nhà hảo tâm nhờ mua gạo cho dân oan.
Nhà hảo tâm này là cháu Thảo ở Sài Gòn nhưng cháu không cho biết danh tính, địa chỉ cụ thể. Đây là lần thứ 3 cháu gửi tiền cho tôi. Hai lần trước đó, cháu nhờ tôi gửi giúp tù nhân lương tâm Trần Đức Thạch và ông Nguyễn Đình Chinh, bố tử tù Nguyễn Văn Chưởng. Cháu dặn tôi đừng nói là ai giúp kẻo chú (bác) ấy nghĩ ngợi. Cháu không khá giả nhưng dành dụm dần dần.
Tôi đã gặp dân oan nhiều lần và bà con đều biết tôi. Mỗi lần thấy tôi đến là họ biết tôi mang đến cho họ cái gì đó. Riêng từ đầu năm đến nay, tôi đến với họ lần này là lần thứ 4.
Để tiền của nhà hảo tâm được sử dụng hiệu quả nhất, chúng tôi trao hết cho bà con và cùng đại diện của bà con đi mua gạo, tính đến từng kg lẻ. Mỗi lần như vậy, thường xin thêm mấy cân cho tròn 5, tròn chục với lý do "vì đây là gạo từ thiện".
Số dân oan tá túc quanh Ngô Thì Nhậm đa số là các tỉnh phía Nam như Đồng Nai, Sóc Trăng, An Giang, Bình Định, Trà Vinh...., ở miền Bắc có Tuyên Quang, Thanh Hóa, Nghệ An... Có lẽ đông nhất là An Giang. Trong số đó nhiều người đã đi khiếu kiện 10 - 20 năm, có cả những người già đã gần 90 tuổi. Việc bà con phải đi khiếu kiện nhiều năm là hậu quả của lối giải quyết đơn thư đùn đẩy, vòng vo, trung ương chỉ đạo hướng giải quyết nhưng địa phương không thi hành.
danoan2-400.jpg
Cụ Đỗ Thị Từ sinh năm 1928 (89 tuổi), dân oan Kiên Giang và chị Trần Thị Nga dân oan An Giang
Hồi giáp tết vừa rồi, bà Hồ Thị Niên ở Nghệ An hồ hởi nói với chúng tôi rằng bà được giải quyết rồi, bà chào và cảm ơn chúng tôi. Nhưng sau tết, bà lại ra. Hỏi thì bà nói địa phương có giải quyết gì cho bà đâu.
Cuối cùng thì bà con cứ nằm chờ, bám trụ, kêu khóc mà không biết bao giờ cuộc hành trình đòi quyền lợi chính đáng cho mình mới chấm dứt.
Một số người thuê nhà trọ, nhưng cũng có nhiều người phải che bạt, ở ngay vỉa hè trước trụ sở tiếp dân. Tại nhà trọ mà chúng tôi đến thăm, giá cho thuê trọ là 20 nghìn đồng một người 1 ngày, như vậy tính ra mỗi tháng là 600 nghìn đồng 1 người.
Phòng thuê của gia đình cháu Đoàn Trương Vĩnh Phước có 3 người, tiền thuê trọ là 1 triệu 800 nghìn đồng. Như vậy, để trụ được mà theo kiện, mỗi người phải cần 600 nghìn, 18 kg gạo, tiền thức ăn và chi phí sinh hoạt khác cho 1 tháng.
Mỗi người đều làm sẵn một biểu ngữ lớn để dùng mỗi khi đi khiếu kiện, biểu tình. Nhìn vào biểu ngữ, có thể biết được họ là ai, ở đâu, nỗi oan khất như thế nào, tố cáo ai? Họ không ngần ngại lôi cả quan đầu tỉnh ra tố cáo trên các biểu ngữ của mình. Nhiều khi bị giật, bị xé, bà con lại làm cái khác.
Trong số đơn thư khiếu kiện, có tới 80% là khiếu kiện vượt cấp. Điều này nói lên năng lực giải quyết đơn thư của các cơ quan có trách nhiệm rất kém. Động cơ cá nhân cũng là nguyên nhân tạo nên sự lằng nhằng, dây dưa khi giải quyết.
Đơn thư khiếu kiện liên quan về đất đai chiếm tới 98%. Đây là hậu quả của việc lạm dụng chế độ sở hữu toàn dân về đất đai. Việc thu hồi và cướp đất của dân rất nhiều trường hợp chỉ để lấy đất bán chia nhau, xây dựng các công trình hoàn toàn không cần thiết như làm sân golf.
Nói cách khác, chế độ sở hữu toàn dân về đất đai đã sinh ra tầng lớp dân oan ở Việt Nam. Liệu còn có nơi nào dân oan nhiều như ở Việt Nam? Đã có lần tôi viết bài "Cường quốc dân oan" liền bị chửi bới và đe dọa các kiểu.
Nói vậy nhưng không hề dễ thay đổi hình thức sở hữu đất đai hiện nay do tính cố hữu của chế độ độc tài. Vì vậy - và cùng với các nguyên nhân khác từ con người, ở đây là quan chức của chế độ, không thể mong chấm dứt được vấn nạn dân oan mà phải thừa nhận sự hiện hữu lâu dài của lớp người này.
Cũng không mong nhà cầm quyền thương lấy họ, lo cho cuộc sống của họ. Ngược lại, sự giúp đỡ dân oan của những người làm thiện nguyện còn làm cho họ khó chịu. Hẳn chúng ta còn nhớ những người đến với dân oan làm từ thiện bị đón đường đánh dã man.
Ngày 18/3/2015, anh Lai Tiến Sơn, Nguyễn Thanh Hà bị đón đường đánh sau buổi phát quà cho dân oan Dương Nội. Trước đó ngày 5/2/2013, Trịnh Anh Tuấn, Đào Trang Loan bị hành hung rồi bắt vào đồn công an sau khi phát quà cho dân oan ở Ngô Thì Nhậm...
Mặc dù vậy, các hoạt động thiện nguyện vì dân oan vẫn diễn ra, được thực hiện với nhiều nhóm khác nhau. Những hoạt động này tuy chưa đỡ đần được nhiều cho bà con nhưng cũng góp phần giúp bà con trong những lúc cơ nhỡ, trên tinh thần "lá lành đùm lá rách", "lá rách ít đùm lá rách nhiều".
Ngoài ra, hoạt động thiện nguyện vì bà con dân oan còn làm dịu bớt nỗi đau khổ của họ, để bà con hiểu rằng việc đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình luôn luôn được sự ủng hộ, đồng tình của đồng bào trong và ngoài nước. Dù ở Hà Nội xa xôi, bà con không bao giờ đơn độc.
Con số dân oan 3 miền hiện tá túc gần trụ sở tiếp dân hiện nay vào khoảng 170 người. Có 5 cháu nhỏ theo ba má đi kiện, không được đến lớp. Đó là những người còn cố gắng bám trụ được. Cũng có những người bận việc về quê ít ngày rồi lại ra. Nhiều người vì hoàn cảnh ngặt nghèo quá mà phải bỏ cuộc.
Xin cộng đồng người Việt trong và ngoài nước tiếp tục quan tâm đến những đồng bào của mình bị đẩy đến hoàn cảnh cơ cực này.
Nguyễn Tường Thụy, Hà Nội 26/8/2016
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.