Saturday, June 18, 2016

Thằng Chiến Thắng, ngài Chiến Bại

Hồ Chí Phèo (Danlambao) - Vào cuối nhiệm kỳ Tổng Thống Mỹ, ông Obama, không biết vô tình hay hữu ý, đã có cùng chuyến đi thăm hai nước cựu thù: Việt Nam và Nhật Bản. Hai cuộc chiến của Mỹ với hai quốc gia Đông Á, cách nước Mỹ nửa vòng trái đất đã có những hậu quả vô cùng nghịch lý. 

Bắc Việt với sự yểm trợ của khối cộng sản Đông Âu, Trung Cộng đã trở thành kẻ chiến thắng trong cuộc chiến VN. Người Mỹ đã ngậm ngùi rời Việt Nam sau thất bại trong việc bảo vệ tiền đồn chống Cộng VNCH. Năm 1975 Bắc Việt huyênh hoang ca ngợi chiến thắng vĩ đại của mình. Khác hẳn năm 1945 người Nhật đã đau đớn nhìn lễ ký kết đầu hàng vô điều kiện trên chiến hạm của Mỹ, chấm dứt chiến tranh thế giới thứ hai.

Thời gian trôi qua nhanh, nước Nhật của những kẻ chiến bại đã trở thành một quốc gia hùng mạnh trên thế giới. Dân Đức vốn nổi tiếng tự hào về dân tộc mình cũng nghiên mình, nể phục người Nhật, một hai xin thưa ngài. Vâng... NGÀI CHIẾN BẠI. 

Còn Việt Nam, đất nước của kẻ chiến thắng lại trở thành một nước nghèo đói, lạc hậu. Nhiều người Việt tiếp tục bỏ xứ ra đi. Có người qua các nước láng giềng làm các nghề hèn hạ như ăn xin, ăn cắp, buôn đồ cấm, đồ lậu... Người dân bản địa đã không khỏi quay đầu, bĩu môi, khinh bỉ. Vâng đấy là dân từ xứ sở của... THẰNG CHIẾN THẮNG. 

Tìm hiểu thêm về vấn đề này, nhà báo độc lập NTT đã tổ chức một buổi tọa đàm với hai khách mời. Một từ VN, GS TS Nguyễn Chiến Thắng (tên cúng cơm Nguyễn văn Vẹt) thuộc Học viện NCCTHCM. Một từ Nhật, GS TS Nhật này nói tiếng Việt rất giỏi và đã chọn một tên Việt Nam, GS Nguyễn Chiến Bại. 

NTT: Thưa GS Chiến Thắng... 

GS Chiến Thắng (mập mạp, hồng hào, quần áo hợp thời trang, giọng có vẻ bực bội): Tôi học bở hơi tai mới có bằng tiến sĩ. Rồi học, đọc vanh vách ngày đêm như con vẹt chủ nghĩa Mác Lê, mới lên hàm giáo sư. Nghiêm túc đề nghị nhà báo gọi đúng cách: TIẾN SĨ GIÁO SƯ THỰC THỤ NGUYỄN CHIẾN THẮNG. 

GS Chiến Bại (đầu tóc bù xù như Einstein, quần áo xốc xếch, vui vẻ): Ồ, nhà báo muốn xưng hô như thế nào cũng được. Hay để đơn giản gọi bằng ông cũng được. 

NTT: Vâng. Trước khi bàn đến hiện tại xin trở lại lịch sử. Khi chấm dứt chiến tranh, nước Nhật lúc ấy ra sao? Và VN tình hình như thế nào? Xin mời GS Chiến Bại. 

GS Chiến Bại (Trầm ngâm): Tôi sinh ra sau chiến tranh. Những chuyện ngay sau chiến tranh do bố mẹ tôi hay kể lại, tôi vẫn nhớ. Những ngày đó rất đói khổ. Các thành phố không còn nguyên vẹn. Hai thành phố bị bom nguyên tử thì thành bình địa. Bố mẹ tôi phải ngày đêm lo chôn cất người chết, dọn dẹp các căn nhà đổ nát. Cơ sở hạ tầng thiếu thốn, ốn ăn uống bữa đói, bữa no. Nghĩ lại thấy thực kinh khủng. Người Mỹ không có chuyện trả thù, hay học tập cải tạo. Chỉ lãnh đạo chủ chốt, hoặc mổ bụng tự sát hoặc bị bắt ra toà vì các tội ác chiến tranh ở Nam King, Phi Luật Tân, Triều Tiên... Vua Nhật vẫn toạ vì theo đúng hoà ước. Dân Nhật lúc ấy đoàn kết sau lưng nhà vua, các lãnh đạo mới, cùng chung một lòng xây dựng nước Nhật từ đống tro tàn. 

Ngày đó, các học sinh ngay từ tiểu học, hàng ngày học một buổi, một buổi tham gia dọn dẹp đường phố, trồng nông phẩm. Được sự giúp đỡ của Mỹ, các hãng xưởng hồi phục dần và rồi phát triển mạnh mẽ. Bố tôi làm công nhân cho một hãng nhỏ. Ông đi làm từ sáng sớm, đến gần tối mới về nhà, ăn cơm tối chung với gia đình. Ông có vẻ rất yêu công việc của mình, và xem hãng xưởng như gia đình thứ hai. Tôi còn nhớ, ngày tôi được vài tuổi. Một buổi chiều bố tôi đi làm về, ông đứng trước cửa nhà, hân hoan nhìn mẹ tôi. Tay phải ông dắt một chiếc xe đạp, đơn giản nhưng mới. Đấy là sản phẩm đầu tiên từ hãng ông đang làm việc. Mẹ tôi đứng trước cửa nhà lặng nhìn, đột nhiên bà bật khóc và ôm chặt lấy ông, hai người đều khóc. Bố tôi xoa đầu tôi, nói qua giòng lệ: "Đất nước mình đang hồi sinh đấy con...". Phải nước Nhật đã gượng đứng dậy bằng đôi chân của mình. 

Và từ đó bao nhiêu mồ hôi, công sức bỏ ra với một tấm lòng, một trái tim hướng về tổ quốc, dân tộc. 20 năm sau chiến tranh thế giới đã biết đến các thương hiệu Toyota, Nissan, Sony, Panasonic... rồi Honda, Suzuki... Nước Nhật vẫn theo chế độ quân chủ lập hiến, vua Nhật chỉ đại diện quốc gia, chính phủ được dân bầu điều hành đất nước. Đảng đối lập gồm thành phần có chính kiến khác được tự do hoạt động. Tất cả thể chế đó cùng sự cần cù của người Nhật đã tạo ra một NHẬT BẢN NGÀY NAY. 

GS Chiến Thắng (vui vẻ): Ngày 30/4/75 tôi cùng đơn vị tiến vào Sài Gòn. Vui quá. Thành phố còn nguyên vẹn. Đường xá rộng rãi, nhà cao tầng... Bộ đội chúng tôi ai đi cũng ngẫng cao đầu, không phải hãnh diện vì giải phóng Sài Gòn, mà chúng tôi lo ngắm nhìn các ngôi nhà cao đẹp. Có anh quẹo cả cổ đấy. Chúng tôi tìm thấy bao nhiêu kho thịt đông lạnh, đủ cho dân thành phố dùng cả năm. Rồi máy móc đủ loại, nhưng anh em bộ đội chúng tôi chỉ thèm rõ rãi mấy cái đài chạy pin thôi. Ấy trong anh em chúng tôi cứ nói với nhau: "Đi giải phóng thành phố giàu có hơn mình, thích thật. Nếu mà giải phóng thành phố nghèo, chán bỏ mẹ?" 

Sau đó chúng tôi gọi viên chức, quân đội Miền Nam tập trung học tập cải tạo. Ban ngày cả ngàn người xếp hàng đưa lên xe ra các trại cải tạo mà ngay cả chúng tôi chả biết nó nằm ở đâu. Buổi tôi chúng tôi ôm bụng, lăn ra cười: "Dân miền Nam ngây thơ qúa. Họ nghe lời, chỉ mang theo lương thực đủ ba ngày học tập. Họ đâu có biết ba đây là ba năm hay ba chục năm?". Vui quá đi thôi! 

Lúc ấy, tôi chỉ là bộ đội trẻ, 18 tuổi, nhưng nhờ chăm chỉ học làu chủ nghĩa Mác Lê, nên được giao nhiệm vụ cán bộ giảng huấn cho thành phần học tập cải tạo tại chỗ. Đứng trước đám đông tôi cứ thao thao bất tuyệt về tư tưởng vĩ đại HCM, thiên đường cộng sản nơi không có người bóc lột người... Tối về phòng, tôi lại ôm bụng cười khi nghĩ lại đám đông trố mắt nhìn tôi giảng thuyết. Họ chắc chả hiểu gì, nhất là thiên đường cộng sản tôi đã cố vẽ vời. Làm sao hiểu được thiên đường khi chưa thấy địa ngục? Chẳng lẽ vừa được giải phóng lên ở ngay trên thiên đường, thế còn gì hiểu vui thú!.

Còn việc đánh tư sản mại bản ở Miền Nam nữa chứ. Đồng chí Đỗ Mười được trung ương cử vào Nam để lo việc này. Chúng tôi theo đúng y như bản hướng dẫn của đ/c Đ.M cho từng nhà, cửa hàng bị kiểm kê. Đ.M ân cần căn dặn phải nói nhiều đến tên đ/c cho có vẻ giới giang hồ thảo khấu, người dân mới biết sợ. Nếu thấy nhà cửa đẹp, niêm phong và cấp giấy được phép cho đi KINH TẾ MỚI. Đúng đảng là những người thích đùa nên mới đưa Đ.M làm việc như trấn lột người có của như thế này. 

Một lần tôi kiểm kê nhà của một bà đáng tuổi bà nội tôi. Bà khóc lóc, năn nỉ: "Cháu ơi, dì làm lụng suốt cả đời chỉ xây dựng được cơ sở nhỏ này. Cháu thương tình cho dì xin lại một phần..." Tôi cười to, chỉ vào mặt bà: "Này bà già khốn khổ dại dột kia. Bà này không biết Đ.M đảng cộng sản à. Bà cứ khóc lóc, năn nỉ là Đ.M. không những cho bà, mà cả gia đình đi học tập cải tạo ngút chỉ cho sáng mắt ra!". Vâng vui quá, đ/c Đ.M đúng là một đỉnh cao trí tuệ của đảng. Bây giờ Đ.M già rồi. Chúng tôi đã chọn đường đặt tên Đ.M, gần đường các đồng chí Lê Duẩn, Trường Chinh nhưng Đ. M còn ham vui, ham sống, chưa chịu chết.

Đảng là những người anh hề luôn luôn tìm chính sách để nhân dân vui đùa. Tiền mất giá ư, đổi tiền, 500 tiền cũ còn 1 đồng tiền mới. Ngân sách nhà nước thiếu tiền ư, công an tổ chức vượt biên BÁN CHÍNH THỨC, vượt biên KHÔNG CHÍNH THỨC. Giá cả chỉ tính bằng vàng thôi. Thị trường kinh tế không ổn định, thôi thì NGĂN SÔNG CẤM CHỢ. Bao nhiêu là chuyện vui không sao kể hết được. Vừa làm các chuyện vui này chúng tôi còn bày thêm trò tụt giốc. 

Thực tế năm tháng sau đó, chúng tôi đã đưa cả nước trượt xuống... Họ được ăn bo bo thế gạo. Kho thịt dự trữ còn ít để dành cho lãnh đạo. Trong cơ quan, bệnh viện, hãng xưởng có ban đời sống chỉ để chia thịt, chia cá, mắm muối cho nhân viên, họ thường cãi nhau dành phần như ở chợ. Mọi người không cần đi chợ ngoài, ở đấy không có gì để bán. Tôi lại cười khi nhìn người dân lo lắng. Họ chẳng vui vẻ tận hưởng cái thú trượt ván xuống dốc gì cả. Khi tuột đến đáy rồi, không còn chổ nào nữa, đảng sẽ mở đường bò lên thôi. Đúng vậy, chủ nghĩa Mác Lê được bẻ cong queo đi một tí: kinh tế thị trường định hướng XHCN. Không ai hiểu gì cả, nhưng không còn đường nào đi thì bò theo đảng thôi! Nhiều người trách móc đảng bắt họ phải bò, tôi cười to: "Hỡi quần chúng khờ dại kia. Nhiều người về già cứ mong ước mình chỉ trẻ lại vài tuổi, tốn kém bao nhiêu cũng được. Nay chỉ nhờ đảng tất cả trở lại bé bỏng, chỉ biết bò, biết lẫy. Thế không biết ơn đảng!". Bây giờ, sau 50 năm chiến tranh chúng tôi vẫn kiên trì tiếp tục bò theo chủ thuyết Mác Lê, bò theo đảng để có VIỆT NAM NGÀY NAY. 

NTT: Tóm lại, sau chiến tranh hai nước đã có hai hướng đi gần như ngược nhau. Nước Nhật theo chính sách DÂN CHỦ TỰ DO, tương tự như các nước Tây Đức, Nam Hàn sau chiến tranh. Việt Nam vẫn trung thành chủ nghĩa Mác Lê, sao chép lại một nửa của Trung Quốc, một nửa của Pôn Pốt. Bây giờ nhìn lại chặng đường vừa trải qua. Hai GS có nhận xét gì để rút tỉa kinh nghiệm trong thời gian tới. 

GS Chiến Bại (nghiêm trang): Con người không thể nói là mình không bao giờ có lỗi lầm. Chính phủ Nhật cũng có một số lỗi lầm và chúng tôi can đảm cúi đầu xin lỗi trước nhân dân. Thí dụ trong giao thông, tai nạn đường sắt nghiêm trọng, bộ trưởng giao thông nhanh chóng nhận trách nhiệm, cúi đầu xin lỗi trước mọi người và xin được từ chức. Chúng tôi trọng dạnh dự, nhất là danh dự đã được nhân dân tín nhiệm giao cho trọng trách điều hành đất nước. Tương lai chúng tôi vẫn tiếp tục kiện toàn thể chế tự do, dân chủ cho người dân để mọi người đóng góp tích cực phát triển nước Nhật. 

GS Chiến Thắng (vẫn tươi cười): Đảng cộng sản Việt Nam nằm ở đỉnh cao trí tuệ loài người nên không bao giờ có lỗi lầm. Chỉ có thiểu số làm sai, nên bị kiểm điểm sơ sơ hay sử lý nội bộ thôi. Đảng sáng tạo bao nhiêu trò đùa cho dân, nên người dân mang ơn đảng. Lãnh đạo đảng nào đi chầu diêm vương đều được chúng tôi lấy tên đặt tên đường! Còn DANH DỰ chỉ là sản phẩm của tư bản, đế quốc. 

NTT: Về mặt xã hội, môi trường sống hiện tại của hai nước, hai GS có thấy điểm nào?

GS Chiến Bại: Nói chung người Nhật thấy hạnh phúc trong xã hội hiện tại. Người dân lợi tức chính là tiền lương. Hệ thống thuế khóa được máy tinh hóa. Tham nhũng chỉ ở phạm vi rất nhỏ, gần như không đáng kể. Chúng tôi chỉ sợ nhất thiên tai động đất, núi lửa, sóng thần, thực phẩm, môi trường sống bị ô nhiễm.

GS Chiến Thắng (cười như chế nhạo): chúng tôi không sợ thiên tai hay môi trường ô nhiễm. Công ty nước ngoài có thải rác độc hại cỡ nào, chúng tôi cũng làm TÌNH LỜ. Do đó các công ty Trung Quốc rất thích vào VN xây dựng nhà máy. Hạnh phúc thì người dân phải chờ khi lên được thiên đàng. Nếu bây giờ người dân được hạnh phúc, họ không chịu bò theo đảng nữa thì còn gì đảng, còn gì học viện NCCTHCM. 

Ở VN chúng tôi sống chính bằng bổng lộc, bao thơ nên thuế khóa rất đơn giản. Chúng tôi có câu: Không tham nhũng thì không có nghề nghiệp giá trị. Đúng thế các nghề như lo vệ sinh, quét rác thì chả ai tham nhũng. Còn nghề có giá trị như hải quan, công an giao thông, đôi khi phải bỏ vốn lúc đầu rất nhiều mới được tuyển vào. Khó lắm! Thế giới cứ nói VN nhiều tham nhũng vì họ không hiểu những nghề có giá trị ở VN. 

NTT: Trở lại chuyến thăm ông Obama vừa rồi, xin hai ngài cho biết quan điểm về sự tiếp đón. Ở VN, nhà nước đón tiếp rất đơn giản, nhưng quần chúng lại rất nồng nhiệt. Ở Nhật, sự đón tiếp lại có vẻ ngược lại? Xin mời TS GS NCT... 

GS Chiến Thắng: Việt Nam gần Trung Quốc về cả địa dư lẫn chính trị. Khổ nổi trong lịch sử như hiện tại, khi Trung Quốc mạnh lên thì nó lại quay nhìn Việt Nam như con thú đói nhìn thấy miếng thịt. Về chủ nghĩa Mác Lê thì nó là thầy, là bố mình. Mình sửa soạn làm gì là nó đã biết trước cả. Nó có đè lên hiếp mình, mình chỉ dám ẩy ra nhè nhẹ thôi! Chả phải chỉ có ngư dân VN bị tàu TQ đánh đuổi, ngay cả TBT nhà mình kia, Tập Cận Bình nó đè, nó hiếp đồng chí tơi bời, đ/c vẫn tươi cười như không có gì. Do đó trong quan hệ với các nước tư bản, đặc biệt là Mỹ thì đảng phải rất dè chừng. Trung Quốc nó giả vờ ho ho lên vài tiếng, mình phải rút tay lại ngay, nếu không nó tát mình vỡ mặt, chả có tình nghĩa Mác Lê gì đâu. 

Về sự tiếp đón nồng nhiệt của đồng bào từ Bắc vào Nam với ông Obama. Học viện chúng tôi đã nghiên cứu vấn đề này từ lâu. Khi chúng ta bò theo đảng, người chúng ta không có sinh tố TD và sinh tố DC. Người thiếu sinh tố này, khi đứng gần hay bắt tay người có nhiều sinh tố TD, DC sẽ thấy vui sướng, hạnh phúc. Ông Obama chắc chắn có nhiều sinh tố này, nên người VN ai cũng muốn đi đón mừng ông để được vui, để được sảng khoái, để được hạnh phúc... Có điều khi người có sinh tố TD và CD lại hay chống đối, cười mỉa mai chủ nghĩa Mác Lê, đảng rồi bác Hồ vĩ đại. Vì thế đảng, theo đề nghị của học viện chúng tôi, đã đưa sinh tố này vào loại thuốc cấm. Ai vi phạm sẽ bị nhà nước kết tội phản động, bị trừng trị đích đáng.

GS Chiến Bại: Về địa dư, dân số, nước Nhật cũng giống như Việt Nam, văn hóa Nhật cũng chịu ảnh hưởng nhiều của Trung Quốc. Về chính trị nước tôi hoàn toàn khác. Sau chiến tranh với hơn 3 triệu người Nhật chết, chính trị Nhật đổi khác. Chịu nhiều ảnh hưởng của Mỹ, nước Nhật ngày nay tự hào là một nước Tự Do, Dân Chủ. Chúng tôi hiểu người Trung Quốc cũng như người Việt. Thực đáng buồn, khi phải luôn luôn cảnh giác đề phòng người láng giềng hung hãn, nhiều thủ đoạn bẩn thỉu đối với các nước nhỏ hơn. Tây Tạng là trường hợp điển hình.

Chính phủ Nhật đón tiếp long trọng ông Obama, thể hiện ý chí sắt thép, quyết tâm bảo vệ biển đảo trước bất kỳ uy hiếp, dọa nạt nào từ Trung Quốc. Người Mỹ mặc dù trong quá khứ đã có chiến tranh hai bên xảy ra, nhưng vẫn đáng tin cậy hơn người Trung Quốc nhiều lắm.

Nước Nhật có thể chế chính trị giống Mỹ, người Nhật xem ông Obama như một người bạn thường gặp gỡ. Ông Obama qua Nhật là chuyện bình thường. Khi ông Obama thăm nơi tưởng niệm nạn nhân bom nguyên tử ở Hiroshima, người Nhật không mong ông ngõ lời xin lỗi. Họ cám ơn ông đã có sự đồng cảm đối với người đã chết trong chiến tranh và chỉ muốn cùng ông nói một lời "Chiến tranh thực đáng sợ". Bản thân người Nhật hiện nay cũng thấy mình đã có nhiều lỗi lầm trong thế chiến thứ hai với các dân tộc khác.

NTT: Như vậy sự đón tiếp ông Obama đã có hiện diện một ẩn số là Trung Quốc. Điều này hai nước đã có các biểu hiện hoàn toàn khác nhau. Quay trở về quan hệ hai nước Nhật Việt, xin hai giáo sư cho biết nhận xét của mình về nước bạn, có đề nghị gì để sự hợp tác thêm giữa hai nước? Xin mời TS GS Chiến Thắng...

GS Chiến Thắng (hơi ngập ngừng): Tôi rất ngưỡng mộ người Nhật đã tạo dựng nên đất nước Nhật cường thịnh trên thế giới. Chỉ tiếc người Nhật không được biết, hiểu nhiều về chủ nghĩa Mác Lê, về kinh tế thị trường XHCN, về tư tưởng HCM... Nói quanh co không bằng nói thẳng. Được biết GS Chiến Bại trong buổi tọa đàm ngày hôm nay, xin GS có thể xin cho tôi vài xuất cho tôi và gia đình sang thăm Nhật để có thể trao đổi thêm về chủ nghĩa cộng sản, tư tưởng HCM...

GS Chiến Bại (mỉm cười): Chủ nghĩa cộng sản dân Nhật có nhiều người biết. Sau sự sụp đổ khối cộng sản Đông Âu, rất ít người Nhật còn để ý đến lý thuyết này nữa. Sợ GS qua Nhật, không có ma nào đến dự buổi nói chuyện. Tuy nhiên, tôi sẽ nói chuyện với đài NHK, có thể mời GS lên một show TV. Chỉ ngại nghe GS giảng thuyết sẽ có quá nhiều người Nhật cười đến bể bụng được đưa cứu cấp, e bệnh viện không đủ chỗ.

Về đất nước và con người Việt Nam mà tôi đã đến thăm nhiều lần, tôi rất thích. Việt Nam khí hậu ấm áp, nhiều tài nguyên hơn Nhật. Con người cần cù chịu khó không thua gì người Nhật. Tôi thích thức ăn VN, ngày nào tôi cũng ăn một tô phở, không hiểu sao người VN lại tạo ra món ăn quá tuyệt vời!

Tôi cũng thấy có nhiều điều rất lạ, kỳ quặc ở VN, ngược hẳn ở Nhật rất nhiều. Thí dụ gần đây nhất, vụ cá chết hàng loạt ở miền trung VN. Người dân lo lắng bày tỏ hay đòi làm sáng tỏ sự việc thì bị công an đối xử thô bạo. Nhà nước VN rất chậm chạp giải quyết vấn đề khiến người dân càng đặt nhiều câu hỏi: không biết sự việc đã xảy ra còn tồi tệ hơn sự tưởng tượng của con người? Điều lạ lùng này không phải chỉ đối người Nhật mà các dân tộc khác trên thế giới! 

Nhật bản cũng như Mỹ muốn gần gũi, giúp VN nhiều hơn, nhưng VN còn xem chừng e dè, sợ sệt như thế nào, không hiểu được. 

Tôi cũng rất thích văn hóa VN. Tương tự văn hóa Nhật, chịu ảnh hưởng Trung Quốc nhưng không mất bản sắc dân tộc tính. Tôi vừa đọc một bài thơ của một cô giáo VN viết. Bài thơ đơn giản nhưng tôi cảm nhận được nó đã viết bằng một tấm lòng, một tình yêu tổ quốc nồng nàn. Nó làm tôi nhớ đến chiếc xe đạp đơn giản mà bố tôi đã mang về nhà, những giọt lệ diễn tả tình yêu trong sáng với đất nước mình đang sống. Tôi xin đọc lại bài thơ cho các bạn nghe.

Trong phòng, GS Chiến Bại ngâm bài thơ cô giáo Lan, nhà báo NTT lặng lẽ nghe. GS Chiến Thắng nằm dài trên ghế, miệng há hốc, ông đang ngáy... 

18/6/2016


Chuyện đời như PHONG và như KHUYỂN

(Nhân ngày Nhà báo 21-6)

Hà Sĩ Phu (Danlambao) - Bài viết của nhà báo Đại tá Công an Nguyễn Như Phong nhân ngày Nhà báo, với tựa “Nghề phóng viên phải như con chó ấy!” xuất hiện trên Petrotimes đã được bình luận nhiều về nhân cách nhà báo. Tôi xin hiến bạn đọc một bài viết cách đây 14 năm để hiểu thêm nguồn gốc bài viết của NNP nói trên và từ đó suy ngẫm về một điều khác, là số mệnh con người.

Tôi không duy tâm nên xưa nay vẫn không tin có số mệnh tiền định nào hết. Nhưng câu chuyện nhà báo Như Phong khiến tôi cứ buồn cười rằng hóa ra con người ta thế mà có số thật. Xem đấy, cái “mệnh” của nhà báo NNP không hiểu sao cứ dính chặt với danh xưng loài Khuyển mặc dù rất muốn thoát ra. Bài vừa rồi, tuyên bố thẳng thừng rằng NNP phải học theo con Chó (1), vì Chó không xấu, Chó đẹp lắm, vì Chó có những “phẩm chất cao quý” là ý đồ muốn thanh toán cái ám ành nhục nhã bấy lâu nay. Nhưng càng muốn thoát khỏi lại càng gắn chặt vào. Bạn đọc xem bài viết “Năm Mã nói chuyện Khuyển” kèm dưới đây sẽ rõ nguồn cơn.

Số là 16 năm trước, tôi (và nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh) bị khởi tố tội phản quốc chỉ bởi vì trong khi từ chối ký tên vào một bản tuyên bố tên là “Kết ước năm 2000” (của giới dân chủ, trong đó có ảo tưởng rằng chế độ CS Việt Nam sẽ sụp đổ tức khắc như ở Đông Âu) tôi đã giải thích rằng CSVN chẳng đổi mới tử tế gì thì cũng chẳng chết ngay đâu, hạt giống Mác-Lê phong kiến trá hình gieo trên đất phong kiến lạc hậu châu Á như Việt Nam mới đúng mảnh đất để nó bám rễ sâu, kẻ khôn vặt “tài tình” còn khối cách biến dạng, biết lừa và ép dân để tiếp tục sống dài dài…, đại để như vậy. Nhưng sau 8 tháng trời ròng rã cấm cố tại gia và ngày 2 buổi hỏi cung, cuối cùng vụ án phải hủy bỏ, không đem ra Tòa được. 

Lúc ấy nhà báo Nguyễn Như Phong tiếp tay cho Công an điều tra vẫn cứ tiếp tục vu khống và phỉ báng chúng tôi trên báo An ninh Thế giới mà ông NNP lúc đó là Phó tổng biên tập. Bài báo của chính NNP đã khới lên câu chuyện CHÓ, mượn ca dao tục ngữ để miệt thị chúng tôi: Chó (còn) không chê chủ nghèo! (mà sao HSP lại nỡ lòng phê phán Chế độ). Tất nhiên tôi phải thẳng thắn tiếp lời NNP về đề tài “khuyển mã” ấy dù vẫn đang bị thêm 2 năm quản thúc tại gia. Bài viết ấy của tôi chắc chắn khiến cho những kẻ cam tâm làm Chó phải động lòng.

Tôi cứ tưởng mình viết về NNP như vậy là hơi nặng, chắc nhà báo này thế nào cũng thấy ngượng hoặc thấy nhục một chút, và từ đó kiêng nói đến chuyện CHÓ, như người ta phải kiêng một “tên húy” vậy. Chẳng ngờ 14 năm sau chính NNP lại ngang nhiên vỗ ngực tự hào “Nghề phóng viên phải NHƯ con chó ấy” thì khác nào vỗ ngực Chí Phèo mà xưng chính ta là Chó đây, Chó với đầy đủ lý luận chính danh và tự mãn, chứ không thèm chối! 

NNP coi sự trung thành với chủ (người cho ăn) và năng lực đánh hơi là những “phẩm chất cao quý của con chó” và nói mình phải học theo tấm gương đạo đức và nghiệp vụ ấy. NNP nêu khẩu hiệu học tập Chó rất rành mạch “Nghề phóng viên PHẢI NHƯ con chó ấy”! Tại sao lại NHƯ và tại sao lại PHẢI? 

NHƯ là giống như, NNP thấy mình giống như con Chó là phải. Này nhé, hai bên có thể cùng có quân hàm và khuyển hàm Đại tá như nhau, cùng “chỉ biết còn chủ còn mình”, không sống hai lòng, và sẵn sàng quật ngã, quật chết kẻ thù theo lệnh chủ mặc dù giữa nó với nạn nhân chẳng có thù oán gì, thế thì hai bên giống nhau quá chứ lại!. 

Nhưng chữ PHẢI NHƯ cho thấy phải rất cố gắng mới “như” được, vì NNP thấy con Chó cái gì cũng ở tầm trên, “nhà báo ta” phải cố gắng lắm mới theo kịp Chó về sự đánh hơi nhanh nhạy và quên thân hoàn thành nhiệm vụ. Vậy tuy giống nhau nhưng Chó ở tầm trên, là thày để nhà báo học theo! Nghĩa là “Nghề này phải lấy Khuyển này tiên sư”! Lý thuyết làm đày tớ của NNP tóm lại là như vậy.

Nhưng xin gửi lý thuyết làm đày tớ ấy một lời bàn: 

Về bản năng sinh học thì cơ thể con người có thể kém xa con vật về nhiều mặt cụ thể, thính tai thính mũi thì kém xa con chó con mèo, khả năng chạy kém xa con ngựa con báo, leo trẻo kém xa con khỉ con vượn, khả năng nhớ đường và nhớ ký ức thua xa con chó con ngựa rất nhiều…, nhưng con người vẫn là chúa tể muôn loài bởi chỉ ở con người mới có Trí tuệLương tâm và Thế giới con người. Từ những ưu điểm vô song đó con người có thừa khả năng bù đắp tất cả những thiếu sót mà bản năng tự nhiên con người không có. Con người không cần học đánh hơi như con chó làm gì. 

Những Đại tá Cảnh khuyển mà NNP bái phục và học theo cũng chỉ là công cụ để con người sử dụng và sai khiến. Đại tá Cảnh khuyển chỉ biết trung thành tuyệt đối với chủ, dám xông vào nguy nan cứu chủ, nhưng nhà báo chân chính còn phải biết phán xét xem người chủ vẫn cho mình ăn đó có đáng là chủ không. “Chỉ biết còn chủ là còn mình” thì chỉ là sự trung thành của Chó! Chó biết cứu chủ nhưng nhà báo phải biết cứu nước. Nhà báo chân chính khác với Chó vì biết mỗi con người sinh ra đều chịu ơn và mắc nợ nhân dân mình và thế giới văn minh. Có hiến thân mình để đền đáp là phải đền đáp cái công ơn vĩ đại ấy.

Có thể công nhận một điều mà bọn Chó đáng được làm gương để ai đó “học tập”: Cảnh khuyển mà đã tới cấp Đại tá thì rất kén chọn thức ăn, phải ăn sạch, có khẩu phần quy định, chứ không “ăn của dân không chừa một thứ gì” như bà Phó chủ tịch Doan nhận xét đâu. 

Nhưng thôi, chuyện giống nhau và khác nhau giữa “phóng viên” NNP và giới Cảnh khuyển thì còn khối điều để nói, nay chỉ mời bạn đọc xem lại bài viết 14 năm trước để thấy nhà báo NNP và chuyện Khuyển Mã dường như có duyên nợ với nhau, dứt không ra. 

Cuối cùng, nhiều lúc ngẫm cái tên mà bố mẹ đặt cho có khi cũng có duyên nợ gì đó với cuộc sống con người, có khi thuận có khi nghịch. Nhà văn Hoài An rất chân thực (ông thân sinh của NNP) khi đặt tên con mình là Như Phong hẳn muốn con mình sẽ sống thanh thản và hữu ích như làn gió lành, biết đâu về sau con mình lại dũng cảm tự xưng “Như Khuyển” (phải như con Chó- lời NNP), âu cũng là cái số con người nó thế, nhưng thưa nhà văn Hoài An đã khuất, cái số là do tự con người tạo ra là chính, cha mẹ nào chẳng muốn con có số phận nên… người?.

(16/6/2016)


___________________________________
(1) Trong bài những chữ Khuyển và Chó xin được viết hoa chỉ bởi vì đó là “nhân vật” chủ yếu mà bài viết đề cập.

***

Chuẩn bị Tết Nhâm Ngọ (2002) 

Năm MÃ nói chuyện KHUYỂN
(Với Nguyễn Như Phong, tản mạn về một chữ CHÓ)

Hà Sĩ Phu - Với người Á Đông thì Khuyển và Mã là đôi tri kỷ, là cặp bài trùng nên năm Ngựa mà nhớ đến chuyện Chó tưởng cũng không có gì lạ. 

Chả là trước đây đúng một năm, nhân dân ta đang chuẩn bị mua tranh gà lợn để đón Tết thì nhà “Báo” Nguyễn Như Phong vẽ ra một loạt chân dung mà nhà “Báo” gọi là “mặt thật”, trong đó có viện đến tên cúng cơm của họ nhà Khuyển như sau:

"Con không chê nhà khó, CHÓ không chê chủ nghèo"

(Ý NNP nói rằng con CHÓ còn biết trung thành với người chủ nghèo, thế mà Hà Sĩ Phu lại thừa lúc đất nước mình còn nghèo để quay lưng lại với cái sự nghèo của đất nước, để đi ôm chân nước ngoài giầu có, mà phản bội lại đất nước! Thế thìkhông bằng… con Chó chứ gì; cứ nói toẹt ra thế để nhà “Báo” khỏi sợ rằng độc giả không hiểu hết cái thâm ý độc địa của mình!) 

CHÓ và Ngựa là hai loài vật nổi tiếng về cái đức trung thành, nên đem “Chó” ra để viết về một vụ án bị mang tên là “phản bội” (phản bội Tổ quốc) kể cũng đúng bài bản đấy, tuy bài bản kiểu này xét về mặt văn hóa đã thấy có phần hạ đẳng. Nhưng thôi, nếu cái “lòng yêu nước” của NNP đang bốc lên thật thì vô văn hóa thế cũng tạm cho qua. 

Khi tôi đọc bài báo này có cả vợ tôi và vợ chồng nhà thơ Bùi Minh Quốc cùng nghe, tuy lời lẽ bài báo thật đáng giận nhưng không hiểu sao tất cả chúng tôi đều giận thì ít mà thương thì nhiều, thương cho người phải viết ra những lời “đấu tranh giai cấp” bất nhã ấy mà cứ tưởng là hay, không hiểu rằng “nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy”, một chữ “Khuyển” ấy đã phát ra rồi thì bốn “Mã lực” đuổi theo cũng không rút lại được nữa!

Trong một bài nghị luận đăng báo rất trang trọng, nhân danh Tổ quốc, mà phải viện đến chữ CHÓ như thế thì chắc NNP đã phải cân nhắc rất kỹ và lấy làm tâm đắc (họ hàng nhà CHÓ xưa nay chắc chưa lần nào leo lên được vị trí trang trọng ấy!), nếu không mạn đàm với nhau đôi dòng e uổng mất công người đã viết nó ra. Vả lại, việc mạn đàm, suy ngẫm rộng ra quanh chuyện “khuyển mã” này có thể cũng đem lại những điều bổ ích chung, giữa một thời kỳ mà vấn đề NHÂN CÁCH đã phải đặt ra như một dấu hỏi khổng lồ, một quốc nạn, thách thức trước mặt mỗi con người, không thể trốn tránh: một cuộc Tổng khủng hoảng Nhân cách thực sự!. Đọc xong bài báo của NNP, trước mắt tôi cái dấu hỏi ấy lại hiện ra, sừng sững, trùm lên trên tất cả những dòng vu khống và xúc phạm. Và ở chỗ này, câu thơ “Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa, cả một thời đểu cáng đã lên ngôi” của Bùi Minh Quốc đã khiến cho cái cảm giác cá nhân bị xúc phạm của tôi vơi đi rất nhiều, nhường chỗ cho nỗi lo chung.

*

Trước hết, phải nói ngay rằng Chó và Ngựa là những loài vật có ích và rất đáng yêu (sách có chữ "khuyển mã chi tình" để chỉ tình cảm này) nên trước khi mạn đàm về cái ý “CHÓ” trong bài của nhà báo nọ tôi phải xin lỗi loài Chó, loài Ngựa, rằng theo ngôn ngữ loài Người chúng tôi thì chữ Chó hay Khuyển mã ở đây chỉ có nghĩa bóng là “Chó má” thôi, nên xin các vị xồm, vện, bécgiê, chó nghiệp vụ…, các chú Ô truy, Đích lư, Xích thố… chớ có trạnh lòng! 

Cha ông chúng ta tinh tế lắm; cái chất đáng yêu nhất của con Chó chỉ là trung thành với chủ, nhưng các cụ không bao giờ ví “trung thành như chó” cả. Bởi sự trung thành ở người là một phẩm chất cao quý bao hàm cả lương tâm, trí tuệ và bản lĩnh, khác xa với sự “trung thành” của loài vật, vốn chỉ là quan hệ bản năng đối với người chủ cho nó ăn. Câu “Ăn cây nào, rào cây ấy” cũng chỉ là lời khuyên về sự khôn ngoan, về tính thực tế chứ không phải chuẩn mực cho sự trung thành. Người chỉ biết trung thành với kẻ cho ăn, cho hưởng lợi lộc, bất kể phải trái với dân với nước thì cũng chỉ ở tầm trung thành của Chó chứ có hơn gì?

Chỉ những tính chất phi nhân thì các cụ mới ví với Chó: “đểu như chó”, “lật mặt như chó”, “ngu như chó”… Đến câu ví “dại như chó” thì thật lạ! Biết vẫy đuôi mừng chủ, bảo vệ chủ để được ăn thì khôn quá đi chứ, thế mà các cụ lại liệt khuyển ta vào loại “dại”!. Cũng có khi các cụ khuyên nhủ: “Chó KHÔN chớ cắn CÀN”, nhưng các cụ thừa biết đã là chó thì thưởng thức thế nào được lẽ càn khôn!

*

Trở lại với chữ CHÓ của NNP. Một anh bạn tôi, đọc bài của NNP xong, đem tờ An ninh Thế giới đến, tay cứ chỉ chỉ mãi vào chữ CHÓ ấy trong bài báo và tủm tỉm nói rằng “Tay nhà báo này đưa chữ CHÓ này vào là… dại!”. Tôi hỏi “Sao mà dại?” thì anh bạn giải thích, đại ý rằng:

“Đấy là chữ mà đáng ra nhà “Báo” NNP phải kiêng như kiêng tên húy vậy. Vì đọc đến chữ ấy tự nhiên buộc người đọc phải đặt ngay những câu hỏi:

- Nói đến Chó và Chủ, thì ở đây ai là đầy tớ, ai là chủ, ai phải làm theo lệnh? Còn ai là người một mình tự động, đơn thương độc mã, dám nói cái lẽ phải mà chưa mấy người đã dám nói ra? Ai? Người đọc sẽ tự trả lời.

- Về chuyện giầu nghèo thì NNP đã viết theo quán tính mấy chục năm về trước, chứ bây giờ ai là người giầu, ai là kẻ nghèo? Nước ta nghèo gần vào bậc nhất thế giới thì đúng rồi, thế giới đã thống kê rồi, nhưng “Tư sản đỏ” là ai, họ có nghèo không? Hà Sĩ Phu gắn với sự giầu hay Nguyễn Như Phong gắn với sự giầu? Ai? Người đọc sẽ tự trả lời.

Giữa tiếng nói Hà Sĩ Phu và tiếng nói Nguyễn Như Phong thì tiếng nói nào đứng về phía dân tộc để đau lòng về tình trạng dân ta còn nghèo hèn (chắc anh bạn tôi thừa biết đối với kẻ thù xâm phạm bờ cõi thì dân ta chưa bao giờ chịu hèn! HSP),tiếng nói nào ru ngủ nhân dân trong tự hào, để cho đội ngũ những cường hào mới, những con “chuột bự” cứ ngày càng đông đảo mãi lên, đánh mãi mà vẫn chưa có xu hướng giảm? 

Giữa một người gắn với quyền lực, nói thì chắc chắn được khen, và một người chẳng có quyền lực gì, nói thì chắc chắn chỉ chuốc lấy nguy hiểm, thì ai là kẻ “cơ hội” đây? Thiên hạ có mắt, người đọc sẽ tự trả lời, NNP hay HSP cũng chẳng tự trả lời thay cho công luận được"…

Đúng, những câu hỏi ấy, mỗi người đọc hiểu biết đương nhiên phải đặt ra, và họ sẽ tự trả lời. Khi có độc quyền báo chí người ta có thể “đặt hàng” để có hàng trăm câu trả lời theo một chiều, một ý như nhau, nhưng nếu thế mà thành chân lý thì những kẻ có quyền nhất như Hitler - Goebbels đã chẳng có ngày diệt vong. Nhân dân và "lịch sử" được trời cho một thứ mà không một chính quyền nào chiếm được, đó là dư luận, là ngôn ngữ thành văn và bất thành văn của nhân dân, trong đó tiêu biểu nhất là tầng lớp trí thức của họ. Các sĩ phu trước đây đã gọi ngôn ngữ ấy của nhân dân là “Nhân Ngôn”, và bảo cho những kẻ tham quan nhũng lại và cánh bồi bút tùy tòng, tức những kẻ ăn phải miếng bả công danh phú quý rằng: 

“Coi chừng nhá phải miếng… Nhân Ngôn”! 

Nhân ngôn là Nhân dân nói. Nhân ngôn cũng là chất độc để làm bả chuột, bả chó thật! (nhân ngôn tức thạch tín, chữ tín 信 là chữ Nhân đứng亻bên chữ Ngôn言). Cứ trộn thịt cá thơm lừng vào (và đưa vào tận mõm) là chẳng anh chó anh chuột nào thoát khỏi được miếng Nhân ngôn!

*

Sau khi đọc bài báo của NNP, một độc giả đã viết một bài rất ngắn ví NNP như kẻ muốn đái vào một hình tượng vượt quá tầm của mình nên càng phun ra bao nhiêu thì mặt mình lại lãnh đủ bấy nhiêu. Có lẽ cái dại là ở chỗ này chăng?

Đọc bài báo của NNP tướng Trần Độ viết đại ý rằng: Định vẽ “mặt thật” của người ta cho thật ghê tởm, nhưng “mặt thật” ấy chẳng ai thấy đâu, lại thành chân dung tự họa, để lộ cái mặt thật mà mình đã mất bao công phu che đậy bấy nay. 

Định vẽ xấu mặt người ta cho thành khuyển mã, mà khi người xem đối chiếu, đối chiếu tỉ mỉ đến từng chi tiết, lại nhận ra đấy là ông họa sĩ NNP tự vẽ mình! (Thế thì… dại thật, mà cũng khôi hài thật, có thể họa sĩ này chẳng mấy khi soi gương nên quên cả mặt mình, tưởng đấy là mặt kẻ địch nên cứ ra sức bôi lem mãi vào!).

Có mấy bài viết khác cũng gợi ý rằng báo An ninh Thế giới và các cấp trên phải phạt NNP vì anh này đã làm xấu chung cả những cơ quan ấy. Từ nay muốn tìm một ví dụ điển hình về báo chí truy chụp thô bạo kiểu “Công an trị” hay kiểu đấu tố CCRĐ đã một thời tác oai tác quái thì người ta phải lục tìm ngay mấy bài báo đó của NNP, còn ví dụ nào điển hình hơn nữa?. Bài của NNP đã gây công phẫn cho nhiều trí thức, cựu chiến binh, làm xuất hiện hàng chục bài bút chiến, kéo dài mấy tháng, nên báo An ninh thế giới lại bị mang tiếng là làm mất “An ninh” trong nước! Định lập công mà lóng ngóng thế nào lại thành lập tội, bê bối, đáng ghi vào Guinness cho muôn đời. Có lẽ… thế thì dại thật!

Tôi có được xem một chỉ thị nội bộ, trong đó “Lãnh đạo” yêu cầu khi phê phán những quan điểm sai trái (so với quan điểm chính thống) thì báo chí phải tránh nêu tên cụ thể, vậy mà chẳng hiểu do “súng cướp cò” hay do thế nào mà NNP lại bắn ra một loạt tên rất cụ thể. Thế là nhiều người trước đây chưa biết HSP, chưa biết Tiến sĩ Thanh Giang nay lại phải tìm các tác phẩm của HSP, của Thanh Giang... vân vân… mà đọc.

Một họa sĩ từ t/p HCM vì đọc bài của NNP nên mới biết HSP, nhân dịp đem tranh lên mở triển lãm ở Đà lạt anh đã đến tận nhà thăm tôi và tặng tôi một bức tranh (tôi không đi xem triển lãm được vì đang bị quản chế, muốn đi xem thì phải làm đơn, mà đơn thì tôi ngán lắm rồi). Tôi cảm ơn NNP đã làm tôi có thêm nhiều bè bạn! Nếu không có NNP thì các ông tổng thống Tiệp khắc, tổng thống New Zealand, và nhiều tổ chức, bạn bè quốc tế có lẽ cũng chưa biết chúng tôi rõ ràng đến thế đâu. Bài báo của NNP thành ra “lỗ vốn”. Có lẽ cái dại là ở chỗ này chăng?

Giá tôi là một Phó tổng Biên tập, là người cầm bút mà viết một bài quy kết đầy tính mật vụ, vu khống, tâm lý chiến một cách thất nhân tâm như thế thì chắc tôi chẳng còn dám vác mặt thật đi đâu nữa, thế là không ai quản chế mà bỗng dưng như bị quản chế. Bị cái thế thái nhân tình, cái dư luận của những người hiểu biết nó bao vây, nó quản chế mình suốt đời, cũng là một thứ quản chế không văn bản, chẳng dám vác mặt đi đâu, có đi cũng chỉ đi lại trong… phường với nhau thôi, thế thì… có lẽ dại thật!.

*

Nhìn vào bức tranh vừa được tặng, thấy ở góc có tấm ê-ti-két đề tên tác giả, tên bức tranh, kích thước, chất liệu, và giá tiền: 200 USD, tôi biết bức tranh này được mang trực tiếp từ phòng triển lãm về. Xem những bài giới thiệu của báo chí về họa sĩ Lê Kiệt này, tôi mới yên tâm rằng đây là họa sĩ đã nhiều báo chí biết tới, nếu không thì cái chữ 200 USD biết đâu lại chẳng thành cái cớ cho những kẻ hành nghề vu khống, rằng đây là tiền viện trợ của địch?. 

Nhiều bài báo nói họa sĩ Lê Kiệt là họa sĩ trừu tượng, chuyên vẽ mặt người, nhưng chẳng là mặt thật của một ai cả, đó là mặt thật của những nỗi niềm, những suy tư, những tưởng tượng, những cảnh đời, những hạng người, những đúc kết.

Tôi là người làng tranh Đông Hồ, lớn lên từ những phiên chợ tết đầy tranh gà lợn quê tôi. Khi thấy người họa sĩ chuyên vẽ mặt người này nói đã đọc bài của NNP viết về tôi, tôi thoáng có ý nghĩ định hỏi sao anh chỉ vẽ mặt người mà không vẽ chân dung các con vật cho thêm rộng đường biểu hiện, như gà lợn, trâu ngựa, chó dê gì chẳng hạn. Nhưng tôi kịp nhận ra ngay là mình đã ngớ ngẩn, vì cứ khảo sát hết các loại mặt người thì còn mặt con gì mà chẳng hiện ra trong đó!

Để kết thúc câu chuyện vẽ chân dung, vẽ mặt người, chân dung lợn gà, khuyển mã, tôi xin mượn hai tác phẩm cũng vẽ chân dung nhưng vẽ bằng thơ.

Thứ nhất là tác phẩm của nhà thơ Việt Phương tặng ông Lê Hồng Hà khi bị khai trừ:

Đã biết những vinh quang đầy ô trọc
Lại biết thêm nỗi nhục đáng tự hào.
Đã biết những trung thành đầy phản phúc
Biết thêm điều mang tội, rất thanh cao.

Bốn câu thơ đã tạc nên những chân dung đầy nghịch lý của sự Trung thành và Phản bội, của Niềm vinh và Nỗi nhục mà ông đã chứng kiến trong suốt cuộc đời theo cách mạng của mình.

Thứ hai là tác phẩm của nhà thơ trẻ quá cố Tường Vân ở Hải Phòng, vẽ đúng chân dung anh Khuyển:

Bảo ra đường
         Ra đường
Bảo nằm gầm giường
         Nằm gầm giường
Bảo sủa
        Sủa
Bảo im
        Im
Và cứ thế triền miên
Một đời CON CHÓ!

Ai chẳng bảo Tường Vân vẽ anh Khuyển theo trường phái hiện thực tả chân, thực trăm phần trăm như cuộc đời của Khuyển, nhưng tôi nghĩ Tường Vân đã vẽ tranh trừu tượng đấy. Giống như Lê Kiệt, Tường Vân đã vẽ mặt người.

Ngày xuân, gọi là có mấy chữ góp vui cùng bè bạn.

Tháng giêng năm 2002 (Chuẩn bị Tết Nhâm Ngọ) 

H.S.P.

(Viết từ nơi quản chế: 4E Bùi thị Xuân, P2, Đà lạt - 2002)

Nén bạc đâm toạc… tổ chức!

(Luận giải: Tại sao họ Trịnh đăng ký xe biển Hậu Giang từ 2013?)

Nguyễn Hồn Việt (Danlambao) - Miệng quan nghĩa là tao đã là quan thì miệng tao nói gì dân cũng phải nghe, nói trái nghe trái, nói phải nghe phải, cấm cãi!? Còn trôn trẻ ý nói cái đít trẻ con thì khó lường được việc đi ị hằng ngày. Nó phẹt ra lúc nào là phải chịu thối, khó trách được nó. Hai mối tương quan này đã trở thành thành ngữ bất di bất dịch của các cụ xưa. Thật hay, miệng quan và trôn trẻ có giá trị ngang nhau về hành động: “Phẹt bậy”!

*

I. Việc ông Trịnh Xuân Thanh về làm phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang đã được mua xong từ tháng 5/2013!

Hôm tước đọc bài: “Phó Chủ tịch UBND tỉnh chạy xe biển số xanh: Tỉnh ủy Hậu Giang báo cáo với Tổng Bí thư” trên báo congan.com.vn thấy nói: “Cục cảnh sát giao thông đường bộ (CSGTĐB), Bộ Công an đến Hậu Giang làm việc kiểm tra “lý lịch” thật sự của chiếc xe. Giấy tờ do công an cấp chiếc xe này được sản xuất năm 2012, có số máy 3UR3137795, số khung JTJHY7AX3D4102971 được phòng CSGTĐB Công an TP.Hà Nội cấp lần đầu vào ngày 24-5-2013 cho ông Nguyễn Đặng Toàn (thường trú số 50, Lương Ngọc Quyến, Hàng Buồm, Hà Nội) mang biển số trắng 29A – 790.93.


Thế nhưng điều kỳ lạ, một ngày sau đó (tức ngày 25-5-2013), chiếc xe này lại được mang biển số xanh 95A - 0699 và mang tên chủ sở hữu mới là Phòng Hậu cần kỹ thuật Công an tỉnh Hậu Giang. Tuy nhiên, lúc này ông Trịnh Xuân Thanh vẫn còn đang công tác tại Bộ Công thương.”


Tôi cũng giống như báo Công An - Chẳng hiểu mô tê ất giáp gì hết! Một kẻ đang công tác ở Hà Nội, vừa mua xe, đăng ký ở Hà nội, ngay ngày hôm sau lại lấy thêm một cái biển xanh cho xe của mình để làm gì?

Sáng nay đọc bài “Tài liệu mật bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh làm Phó Chủ tịnh tỉnh Hậu Giang” trên Danlambao mới vỡ nhẽ: À thì ra câu chuyện của Thanh xuất phát từ 2013!

À thì ra, ngay từ trước ngày 24-5-2013 Thanh đã biết được mình sẽ được về làm Phó chủ tịch Tỉnh Hậu Giang, vậy là để chuẩn bị đi công tác địa phương, và hắn cũng biết luôn là ở UBND tỉnh Hậu Giang “Văn phòng UBND tỉnh không còn xe để bố trí cho ông đi công tác cơ sở.” Thế là hắn chạy ào ra Salon ô tô ngoài phố, mua luôn một chiếc Lexus 570 để đi tạm. Để tránh việc có thể bị dò hỏi “cán bộ - đầy tớ của dân” mà lắm tiền thế? Hắn liền có sáng kiến lấy tên người em vợ - ông Nguyễn Đặng Toàn – với lời hứa sẽ cho làm lái xe riêng – lương tháng 3 triệu và sẽ cho tiền thêm xuất lương Pct tỉnh của hắn (thực ra việc nhờ tên hắn đã phát minh ra từ khi mua cổ phần của PVC).

Ấy thế thì tại sao ngày 17 – 10 – 2013 Thanh mới được Bí Thư Tỉnh ủy Hậu Giang ký công văn số 766 xin đích danh “ông Trịnh Xuân Thanh” về để làm Phó Chủ Tịch tỉnh? (2)

Câu chuyện là: 

Căn cứ vào bài báo “Ông Trịnh Xuân Thanh chuyển công tác liên tục trong 3 năm” của anninhthudo.vn, ngày 13/6/2016 cho biết: “Theo báo cáo thường niên 2013 của Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), Chủ tịch Hội đồng quản trị Trịnh Xuân Thanh được miễn nhiệm ngày 19/5 sau gần 5 năm giữ các vị trí lãnh đạo chủ chốt tại Tổng công ty này.

Tức là, sau khi miễn nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) (ngày 19/5/2013) thì sau đó chỉ 5 ngày Thanh đã đăng ký xe mới lấy 2 biển (một biển Hà Nội một biển Hậu Giang) (xem thêm văn bản 1 - phần chú thích). Tức là trước khi miễn nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị của PVC (ngày 19/5/2013) - thì Thanh đã chắc suất việc mình về làm Phó Chủ Tịch Hậu Giang!

Vậy rõ ràng ngày 17-10-2013 Thanh mới được Bí Thư Tỉnh ủy Hậu Giang ký công văn số 766 xin đích danh về để làm Phó Chủ Tịch tỉnh chỉ là do trục trặc kỹ thuật ở một khâu nào đó! 

Nhận xét: Tại sao Thanh đang công tác ở Doanh Nghiệp dầu khí mà ngài Bí thư tỉnh ủy đã biết năng lực để xin về làm phó Chủ Tịch phụ trách Công Nghiệp để mong Công nghiệp ở Hậu Giang phát triển?

Tất cả là ở Bác Hồ! Thanh đã lấy rất nhiều “ảnh Bác” từ cái lỗ 3200 tỷ kia để mua ông Bí Thư tỉnh ủy cùng Ban Thường vụ tỉnh này, cùng với đó là mua ông Nguyên Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng cùng ban cán sự Bộ này! Trước đó, hắn cũng đã mua xong Trưởng Ban Tổ Chức Trung ương Tô Huy Rứa và các lãnh đạo ban này! (xem thêm Từ lãnh đạo doanh nghiệp thua lỗ 3.200 tỷ đến Phó Chủ tịch... -) Vụ mua bán chắc tới mức mà ngày 19/5/2013 miễn nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị của PVC thì ngay 5 ngày sau Thanh đã đăng ký xe biển Hậu Giang!

Vụ mua bán này Trưởng Ban Tổ Chức Trung ương Tô Huy Rứa không thể qua mặt Tổng Trọng và các vị trong Bộ Chính Trị đảng csvn! Vì chức danh phó Chủ Tịch Tỉnh là do Trung Ương (Bộ Chính Trị) cho ý kiến phê duyệt! Với khoản “lỗ 3.200 tỷ” - là có rất nhiều “Bác Hồ” ở cái lỗ đó thì Thanh mua gì chẳng được! - Thanh quyết định phá giá! (Người ta xì xào là chức Bộ Trưởng lúc đó chỉ khoảng vài trăm tỷ VNĐ là mua xong (Năm 2006 ở vụ PMU 18 người ta xì xào là Nguyễn Việt Tiến mua chức Thứ trưởng mới có 20 tỷ thôi). 

II. Trịnh Xuân Thanh muốn mua chức Ủy Viên Trung Ương Đảng - Bộ trưởng - nên mới lui lại chưa về Hậu Giang từ 2013!

Với việc mua chức Phó Chủ Tịch tỉnh Hậu Giang quá bèo so với khoản “lỗ 3.200 tỷ” - nên Trịnh Xuân Thanh đã bàn định để làm sao sau khi về làm Phó Chủ Tịch tỉnh Hậu Giang một thời gian ngắn sẽ lên Ủy Viên Trung Ương Đảng - Bộ trưởng. Vậy là “trong tay sẵn có đồng tiền” thì “Dầu lòng đổi trắng thay đen khó gì” Nên họ Trịnh đã vung tiền ra tiếp để mua chức Ủy Viên Trung Ương Đảng - Bộ trưởng.

Trưởng Ban Tổ Chức Trung ương Tô Huy Rứa và Bộ Chính Trị đảng cs Việt Nam trước một món tiền quá lớn của người mua trả giá đã phải nghĩ cách để bán được chức Ủy Viên Trung Ương Đảng – Bộ trưởng “Những gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền!” Vì vậy, việc về Hậu Giang của Thanh mới để lui lại để các sếp nghĩ cách.


Đứng trước việc trả giá quá cao của ông chủ di sản “thua lỗ 3.200 tỷ” cho chức Ủy Viên Trung Ương Đảng – Bộ trưởng. Nên Trưởng Ban Tổ Chức Trung ương Tô Huy Rứa và Bộ Chính Trị đảng cs Việt Nam đứng đầu là Tổng Trọng đã nghĩ ra cái gọi là kế hoạch “Luân chuyển” lãnh đạo chủ chốt về địa phương! Để rồi lấy lý do đã kinh qua cơ sở chỉ một thời gian ngắn (khoảng 1 năm) sẽ kéo về Trung Ương – coi như là Sản Phẩm đã hoàn thành! Khi kế hoạch “Luân chuyển” lãnh đạo chủ chốt về địa phương ra đời (ra đời sau 6 tháng khi ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ” trả giá quá cao - một kế hoạch mà Lưỡng cử nhất tiện – vừa được tiền, vừa được tiếng là có quy hoạch), thì đã xuất hiện rất nhiều kẻ mua từ đó mới xuất hiện bài báo “Luân chuyển hàng loạt lãnh đạo chủ chốt về địa phương” (ngày 01-03-2014 - doisongphapluat.com). Bài báo đó cho biết: “Ngày 28/2, Văn phòng Trung ương Đảng đã có công văn số 7314-CV/VPTW về chủ trương và quyết định của Bộ Chính trị, Ban Bí thư về việc luân chuyển cán bộ.

Theo đó, Bộ Chính trị, Ban Bí thư quyết định luân chuyển hơn 40 cán bộ lãnh đạo chủ chốt về các địa phương nhằm chuẩn bị một bước về nhân sự lãnh đạo cấp ủy địa phương, cơ quan, đơn vị ở Trung ương nhiệm kỳ tới

Tuy nhiên điều oái oăm là ông chủ của kế hoạch “Luân chuyển” lãnh đạo chủ chốt về địa phương - ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ” lại không nằm trong danh sách “đợt luân chuyển đầu tiên với 44 đồng chí lãnh đạo nhận quyết định luân chuyển”!

Điều đó đã làm cho nhiều người lầm tưởng mà bảo: “Ông Trịnh Xuân Thanh không nằm trong quy hoạch luân chuyển”! Ô hay, cộng sản Việt Nam chỉ cần chỉ đạo các cán bộ cốt cán của một Bộ nào đó dưới một buổi họp hình thức là ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ” sẽ ung dung đủ tiêu chuẩn “quy hoạch luân chuyển” ngay tức khắc! Không tin chuyên viên BTC Trung Ương hãy xem cái gọi là “Toàn bộ số cán bộ luân chuyển đợt này đều trong quy hoạch các chức danh lãnh đạo chủ chốt các cơ quan, đơn vị ở Trung ương” thì biết, rất nhiều trong số đó mới đùng một cái từ trên trời rơi xuống!


Bí ẩn gì ở đây?

IV. Tại sao Ông Trịnh Xuân Thanh không nằm trong quy hoạch luân chuyển?

Là ông chủ của kế hoạch “Luân chuyển” lãnh đạo chủ chốt về địa phương - nhưng ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ” lại không nằm trong danh sách “đợt luân chuyển đầu tiên với 44 đồng chí lãnh đạo nhận quyết định luân chuyển”.

Câu chuyện là:

Biết rằng bọn bên đảng đang “Bán chức” để thu tiền, Nguyễn Tấn Dũng - đương kim Thủ Tướng một phần thì ghen tức (mặc dù bên Chính Phủ đã bán rất nhiều dự án đất của dân, xây dựng từ tiền thuế của dân… để thu bộn tiền – nhưng Dũng vẫn tức). Cộng thêm, Dũng thấy nguy hiểm cho mình khi bọn Mua Quan sau này sẽ nhớ đến Người Bán (vì chỉ vài trăm tỷ một chức Ủy viên Trung Ương- bộ trưởng) là quá bèo so với những ông chủ của các di sản “lỗ 3.200 tỷ” – bọn Mua Quan biết thừa chỉ chưa đầy năm sau khi ngồi chức Bộ Trưởng hay Bí Thư Tỉnh ủy số thu về nhờ bán quan và dự án đã thừa số gốc bỏ ra.) Bọn chúng mua được rẻ thì sẽ nhớ ơn Kẻ Bán! Mà đầu sỏ của bọn kẻ bán là Tổng Trọng - kẻ thù không đội trời trung của “Đồng chí X”.

Như vậy viễn cảnh “Đồng chí X” tại hội nghị trung ương 6 – 2012 sẽ không có nữa! Vậy thì, đến lúc đó - khi bỏ phiếu chắc chắn “Đồng chí X” sẽ thua! Vì vậy mà Dũng sợ!

Dũng sợ thì Dũng Phá!

Vì thế mới xuất hiện Câu chuyện: “Đầu năm 2014, Văn phòng Chính phủ có công văn truyền đạt ý kiến kết luận của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị tổng kết công tác năm 2013 và triển khai kế hoạch năm 2014 của Tập đoàn dầu khí Việt Nam. Trong đó, Thủ tướng yêu cầu Tập đoàn kiểm điểm làm rõ trách nhiệm của tập thể và từng cá nhân trong việc kinh doanh thua lỗ gây khó khăn cho Tập đoàn của PVC.” (4) Đó là phát pháo đầu tiên Dũng bắn vào ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ”– Tiếp theo Dũng liền cho tay chân bắn tiếp bằng bài báo: “Kinh doanh thua lỗ nên chuyển sang làm... quan chức” (ngày 15/02/2014), Bài báo nói đại ý: Không có những cái lỗ, như kiểu “lỗ 3.200 tỷ” thì sẽ không được Luân Chuyển!

Bị bắn thì phải dừng lại đã, chúng không mạo hiểm mà không điều trị vết thương! Tuy nhiên vì đã bán được “rất nhiều tiền” thì không thể không xuất hàng! Nhưng chúng không dại mà xuất tất, chúng liền giả vờ thì tốt mà để Họ Trịnh lại chưa xuất vội. Điều đó lý giải tại sao Trịnh Xuân Thanh lại không nằm trong danh sách“đợt luân chuyển đầu tiên với 44 đồng chí lãnh đạo nhận quyết định luân chuyển”!

Từ từ cứ để đó đã - đi đâu mà vội!

V. Vì “rất nhiều tiền” nên chỉ đạo của Thủ Tướng đã bị cho… đội mũ phớt!

Bình thường, theo chỉ đạo của Thủ Tướng như trên thì họ Trịnh đã hết đường! Nhưng vì ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ” có rất nhiều ảnh Bác nên mặc cho “hàng loạt cán bộ của công ty PVC - ME, một công ty con của PVC bị cơ quan điều tra ra quyết định khởi tố, bởi các hành vi vi phạm pháp luật là lập và ký khống một loạt hợp đồng, chứng từ thanh toán để rút tiền tiêu dùng cá nhân.” Và “đáng chú ý, những sai phạm đó đều diễn ra tại các công trình do PVN và các doanh nghiệp thành viên của PVN đầu tư, như dự án Nhà máy Ethanol Phú Thọ, Nhà máy PVTEX Hải Phòng, Nhà máy Nhiệt điện Vũng Áng…” (5)

Mặc cho người viết bài báo “Kinh doanh thua lỗ nên chuyển sang làm... quan chức” hí hửng (tưởng họ Trịnh chết phen này): “việc "hạ cánh" của ông Trịnh Xuân Thanh chưa "an toàn" vì theo yêu cầu của Thủ tướng nêu trong văn bản của Văn phòng Chính phủ, các hành vi sai phạm phải xử lý nghiêm. Đáng chú ý, bộ Công thương cũng được yêu cầu xem xét các báo cáo xử lý các sai phạm này và sau đó báo cáo Thủ tướng Chính phủ.

Nhưng nhìn lại một số việc thuyên chuyển, bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo doanh nghiệp sang ngạch cán bộ, công chức cơ quan hành chính gần đây thì có những vị lãnh đạo doanh nghiệp dường như được may mắn hơn ông Trịnh Xuân Thanh, ông Vũ Đức Thuận…” 

Thì họ Trịnh với nguồn “lỗ 3.200 tỷ” vẫn ung dung: “Ông Trịnh Xuân Thanh chuyển công tác liên tục trong 3 năm” (Chức sau cao hơn chức trước). Đáng chú ý là chỉ có một Tháng ông chủ di sản “thua lỗ 3.200 tỷ” đã lên 3 chức! “Giám đốc “doanh nghiệp thua lỗ 3.200 tỷ” - Một tháng lên 3 chức” (xem thêm văn bản 3 – đính kèm)

VI. Vì “rất nhiều tiền” nên cuối cùng “Sản phẩm hoàn thành” là ông chủ di sản “lỗ 3.200 tỷ” vẫn được bên đảng xuất hàng đúng lộ trình!

Với ý định xuất hàng từ đầu năm 2014 nên ban Tổ chức Trung ương đã có công văn số: 6149 ngày 20 – 1- 2014, ghi rõ: Thực hiện kết luận của Bộ Chính Trị và kết luận phiên họp của Ban Bí thư về việc Luân chuyển… đồng ý cho Hậu Giang tăng thêm 1 phó chủ tịch Tỉnh… từ nguồn nhân sự tại văn bản số 766 ngày 17 – 10 – 2013! Mà cái gọi là “nguồn nhân sự” trên chính là ông Trịnh Xuân Thanh! (2).

Tuy nhiên, sự việc không thành (vì phát bắn của Đồng chí X) – Nhưng bên đảng không thua! Bằng chứng là đến ngày 13/05/2015, Thanh đã trở thành phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang, trong một buổi họp ngắn của các tay nghị gật: “Hôm nay, 13/5, HĐND tỉnh Hậu Giang tổ chức kỳ họp bất thường, kỳ họp thứ 13 khóa VIII, nhiệm kỳ 2011-2016, thông qua tờ trình của Chủ tịch UBND tỉnh về việc giới thiệu và đề cử nhân sự bầu bổ sung chức danh Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, nhiệm kỳ 2011-2016. Tại kỳ họp, với kết quả 43/47 phiếu đồng ý, ông Trịnh Xuân Thanh đã được bầu làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, nhiệm kỳ 2011-2016.” (6 và 7) Tiếp theo Thanh vào Quốc Hội với số phiếu cao thông qua một cuộc: Đảng cử và “bầy dê” bầu! (xem vb 8) - (Đây là một bước đi tiếp đến chức Ủy Viên Trung Ương Đảng – Bộ trưởng.)

Vậy đó, bên Đảng xuất hàng vẫn đúng lộ trình!

Để Dũng im miệng, bên Đảng cũng thí cho con của Dũng sinh năm 1976 cái chức Ủy viên Trung ương Đảng, Bí Thư tỉnh ủy Kiên Giang “Ông Nguyễn Thanh Nghị là Bí thư Tỉnh ủy trẻ nhất nước


Bài báo “Làm chòi vịt, chuồng gà phải xin phép, lòi ra chuyện tiền?” nói: “Vụ lùm xùm liên quan đến "vụ án chòi vịt" ở huyện Bình Chánh, TP.HCM mới tạm lắng xuống lại thêm chuyện lạ ở Cao Bằng: một người dân gửi thư lên bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng kêu cứu vì bị chủ tịch UBND phường Sông Bằng, TP Cao Bằng buộc phải làm thủ tục xin phép khi xây chuồng gà, nhưng khi ông làm đơn thì phòng quản lý đô thị không giải quyết(!?).

Thật ra nguyên nhân của những chuyện bi hài này từ lâu công luận đã chỉ mặt đặt tên. Nhiều công chức lâu nay vẫn còn hoạt động với thái độ nặng tính cai trị hơn phục vụ, quen thói nhũng nhiễu xin cho, “làm khó để ló ra tiền”... đang là một nguy cơ hiện hữu!

Thì ở đây, Thanh kia cũng chẳng may để lộ ra “vụ Lexus biển xanh” nên mới ra nông nỗi thành con tốt thí, chứ không thì có sao đâu? “Chó cứ sủa và chó vẫn đi” đó thôi, Dũng Thủ Tướng bắn pháo vậy mà Tổng Trọng đâu có thua? Lùng nhùng từ tháng 5/2013 thì đến tháng 5/2015 Tổng Trọng vẫn đưa được Thanh đến đích: Phó chủ Tịch + Đại biểu QH và chỉ còn một ga nữa là đến Ủy Viên Trung Ương Đảng – Bộ trưởng.

Ai bảo mày không chịu khổ đi xe Camry của Công vụ? (nói UB tỉnh thiếu xe có mà nói với bầy dê ấy!)

Tất cả là tại cái “Lexus biển xanh”!

VIII. Miệng quan = cái Trôn trẻ!

Miệng quan nghĩa là tao đã là quan thì miệng tao nói gì dân cũng phải nghe, nói trái nghe trái, nói phải nghe phải, cấm cãi!? Còn trôn trẻ ý nói cái đít trẻ con thì khó lường được việc đi ị hằng ngày. Nó phẹt ra lúc nào là phải chịu thối, khó trách được nó. Hai mối tương quan này đã trở thành thành ngữ bất di bất dịch của các cụ xưa. Thật hay, miệng quan và trôn trẻ có giá trị ngang nhau về hành động: “Phẹt bậy”!

Ngày 14 tháng 06 năm 2016, tôi thấy bài báo trên Tiền Phong “Ông Trịnh Xuân Thanh không nằm trong quy hoạch luân chuyển”, thấy lạ, bài báo viết:

“Theo ông Trần Lưu Hải, nguyên Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương, ông Trịnh Xuân Thanh không nằm trong danh sách cán bộ được Bộ Chính trị luân chuyển, điều động về công tác tại các địa phương giữ chức Phó Bí thư Tỉnh ủy, Thành ủy và Phó Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố. “Cán bộ luân chuyển phải nằm trong quy hoạch và phải được Ban Bí thư thông qua. Đối với việc luân chuyển của ông Thanh không thuộc trường hợp này”, ông Hải nói.

Theo ông Hải, việc luân chuyển của ông Trịnh Xuân Thanh là do tỉnh Hậu Giang đề xuất với Bộ Công Thương. “Cái này do thỏa thuận giữa Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang”, ông Hải cho biết. ”

Tôi cũng không thể hiểu nổi, việc một Tỉnh và một Bộ giao phối với nhau lại cho ra một anh Phó chủ tịch tỉnh – kể đến là lạ!

Sáng nay Danlambao mới lòi ra cái công văn của ban Tổ chức Trung ương - công văn số: 6149 ngày 20 – 1- 2014, ghi rõ: Thực hiện kết luận của Bộ Chính Trị và kết luận phiên họp của Ban Bí thư về việc Luân chuyển… đồng ý cho Hậu Giang tăng thêm 1 phó chủ tịch Tỉnh… từ nguồn nhân sự tại văn bản số 766 ngày 17 - 10 - 2013! Mà cái gọi là “nguồn nhân sự” trên chính là ông Trịnh Xuân Thanh! - Công văn số 6179 do chính ông Trần Lưu Hải ký (Văn bản 2).

Ấy vậy mà ngày hôm kia trả lời báo chí thì ông ta lại: “Ông Trịnh Xuân Thanh không nằm trong quy hoạch luân chuyển”!

À thì ra: Miệng quan = cái Trôn trẻ! Tha hồ mà “Phẹt bậy”!

Miệng của ngài phó Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương thì như vậy, giờ ta thử đi xem Miệng của ngài Tổng Trọng thì ra sao?

Đảng không làm tổ chức đến lãnh đạo Tỉnh thì Đảng đi làm cái gì? Tổng Bí Thư ngủ gật hay sao mà không nắm được việc bổ nhiệm Lãnh đạo Tỉnh? Có thật Ông không biết nên phải: “Tổng Bí thư yêu cầu kiểm tra là quy trình bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh qua các chức vụ”? – Nông dân thì ra đồng cày cấy, Công nhân thì vào nhà máy sản xuất… vậy chức năng của Tổng Bí Thư là gì? Ông không nắm tổ chức tới Lãnh Đạo Bộ, lãnh đạo Tỉnh thì ông đi chơi gái à? Ấy vậy mà Trọng Lú cứ giả vờ con ngây ngô - vậy mà cũng có nhiều người tin! Thật đúng là “bầy dê”!

Đúng là: Miệng Tổng Trọng cũng = cái Trôn trẻ!


Cứ như là bây giờ chúng mới biết vậy!

Kìa chỉ đạo của Dũng Thủ Tướng, rồi bài báo “Kinh doanh thua lỗ nên chuyển sang làm... quan chức” (từ ngày 15/02/2014) bọn chúng không đọc chắc?

Kìa, Bộ Chính Trị - Có thật việc phê duyệt một Thường vụ Tỉnh ủy, hay bổ nhiệm một Phó Chủ Tịch tỉnh, một Thứ bộ Trưởng trở lên – mỗi ngài trong bộ Chính Trị không được một cái Phong bì dày cộp? (trong đó có rất nhiều ảnh Bác – Mà bọn chúng thường lấy ảnh Bác từ cái lỗ to to như kiểu cái “lỗ 3.200 tỷ” ấy.)

Kìa, Thường vụ tỉnh ủy - Có thật việc phê duyệt một Thường vụ Huyện ủy, hay bổ nhiệm một Phó Chủ Tịch Huyện, một chánh phó Giám đốc Sở trở lên – mỗi ngài trong Thường vụ tỉnh ủy không được một cái Phong bì dày cộp? (trong đó có rất nhiều ảnh Bác – Mà bọn chúng thường lấy ảnh Bác từ cái lỗ be bé hơn cái “lỗ 3.200 tỷ” ấy.)

Kìa, Thường vụ Huyện ủy….

Chuyện này đâu lạ!

Chuyện này đâu lạ! Ấy thế nhưng khi lộ chuyện, chúng lại cứ giả ngô, giả điếc mà “Tổng Bí thư và việc cần làm ngay”!

Tổng bí thư không chủ trì công tác tổ chức thì Nông dân làm chắc?

Rõ thối!

Dân gian tự hỏi: Trọng Lú bú gì… mà khôn? – Trọng Lú khi trẻ thì lú, mà sao về già đã bú cái gì… mà khôn vậy?

Còn cái ông Nguyễn Túc kia thì càng già lại càng ngu! Khi ở bài “Ai chịu trách nhiệm khi giới thiệu ông Trịnh Xuân Thanh ứng cử ĐBQH?” - ông Nguyễn Túc, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam cho rằng: “Tôi cũng thấy rằng trong việc giới thiệu ông Thanh ứng cử ĐBQH có trách nhiệm rất lớn của Mặt trận.”! Thử hỏi không được Đảng đồng ý và “chỉ thầu” thì cái “Ủy ban Trung ương MTTQ” kia làm được cái cóc khô gì?

Rõ thối!

Câu đố thời csvn:

Có một câu chuyện thế này: Sau khi duyệt quy hoạch cán bộ cấp Lãnh Đạo bộ cho một bộ, đồng chí Chánh văn phòng Bộ đã đưa cho mỗi một ủy Viên Bộ Chính Trị một phong thư dày dày với nhiều ảnh Bác trong đó, các ủy viên khác thì nhận và vui vẻ cám ơn, riêng Tổng Trọng đã không nhận và mắng: Không được làm thế! Tay Chánh văn phòng Bộ băn khoăn báo cáo lại đồng chí Bộ Trưởng!

Đồng chí Bộ Trưởng không nói gì chỉ nhếch mép cười…

(Tôi đố các bạn đọc được gì qua sự nhếch mép của Đồng chí Bộ Trưởng?).


__________________________________

Chú Thích: