Thursday, June 16, 2016

Thủ tướng động phòng...

Bạn đọc Danlambao - Vào ngày 16-6 Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chủ trì hội nghị của Ủy ban Quốc gia tìm kiếm cứu nạn (UBQGTKCN). Nhân Dân Điện Tử chạy tít: Chủ động phòng, chống thiên tai, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống (*)

Trong bài báo ông chủ thủ tướng động phòng đánh giá cao tinh thần sẵn sàng ứng phó mọi tình huống này, chủ động đối phó với mọi bão táp, cực đoan, cường độ rất mạnh khó lường... 

Tuy nhiên, trong tinh thần chủ động phòng này hoàn toàn không bao gồm chuyện chất thải Formosal, cá chết hàng loạt, cá nhiễm Phenol mỗi ngày ăn 1 tấn cũng không sao...

Những chuyện trên, nằm ngoài cái phòng của ông chủ.




Biển nhiễm độc, cá chết, thanh niên nhà đảng góp cờ đỏ cho ngư dân bám biển

CTV Danlambao - Cá chết phơi trắng bờ, biển Đông vắng lặng, Hồ Chí Minh đã ngỏm từ lâu nhưng con cháu đảng bác lại "làm theo lời bác năm 2016": tặng cho ngư dân đang khóc ròng trên bờ với những con cá chết nhiễm độc 2,5 triệu lá cờ đỏ xuất phát từ Phúc Kiến.

Như là một thông điệp gửi ngư dân, hãy thôi bám bờ khóc than mà hãy ra khơi bám biển để "giữ chủ quyền" cho đảng, tối 14-6, tại Quảng trường Ba Đình, đảng CS đã phát động chương trình “Góp cờ cùng ngư dân bám biển”.

Trong buổi lễ này, ngày những chuyện ruồi bu xưa cũ như tuyên dương 30 thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác năm 2016 (Hồ chết nhưng vẫn có lời "bác" năm 2016), tuổi trẻ Đoàn khối các cơ quan T.Ư cụm hoạt động 4 còn phát động chương trình đóng góp cờ Tổ quốc làm quà tặng bà con ngư dân bám biển. 

Theo cái loa rè Nhân dân điện tử thì 2,5 triệu lá cờ này nhận được từ các cá nhân, đơn vị nhưng không rõ từ cá nhân nào, đơn vị nào. Chắc chắn chi phí này cũng đến từ tiền thuế của nhân dân trong đó có ngư dân.

Hơn một tháng trôi qua. Nguyên nhân và thủ phạm dẫn đến thảm trạng cá chết hàng loạt vẫn bị đảng giấu kín. Một vài tiến $ĩ của đảng đăng đàn tuyên bố cá độc ăn không chết. Và bây giờ thanh niên của đảng, con cháu cuồng Hồ học tập theo gương bác dí cờ đỏ Phúc Kiến cho ngư dân ra khơi thế mạng cho đảng độc tài.

17.06.2016

Mỹ tính triển khai căn cứ nổi "đấu" Trung Quốc trên Biển Đông

Trịnh Thái Bằng - 
VietTimes -- Đối phó với những đảo nhân tạo và khả năng Trung Quốc sẽ quyết đoán hơn trong việc tiếp tục xây dựng các căn cứ tiền đồn, các nhà phân tích quân sự Mỹ để xuất triển khai căn cứ nổi và phát triển dự án Tổ hợp căn cứ nổi trên biển Đông như một biện pháp ngăn chặn Bắc Kinh

Căn cứ Hải quân Mỹ cơ động trên biểnCăn cứ Hải quân Mỹ cơ động trên biển
Tiếp theo những giải pháp đã nêu Các nhà phân tích quân sự Mỹ đề xuất các giải pháp cứng rắn hơn:
4. Duy trì sự hiện diện Lực lượng cảnh sát biển Mỹ và quốc tế có ý nghĩa quan trọng trên Biển Đông. Bắc Kinh đã sử dụng các tàu cảnh sát biển, tàu thương mại và dân sự để tiến công vào vùng nước mà họ tuyên bố phi pháp về vấn đề chủ quyên, đe dọa các nước láng giềng trong khu vực trên Biển Đông trong nhiều năm qua, đồng thời tránh được những phản ứng của giới quân sự quốc tế mà các chiến hạm hải quân có thể kích động.
Hoa Kỳ và các đối tác, đồng minh có thể chống lại chiến thuật này bằng phương án duy trì sự hiện diện của lực lượng Cảnh sát biển thường xuyên và có thể quan sát được trên các phương tiện truyền thông quốc tê. Chỉ có Mỹ mới có khả năng bảo vệ an ninh biển trên phạm vi toàn cầu, nhưng ở một số khu vực và một số đồng minh, đối tác quốc tế có thể cùng tham gia hỗ trợ. Khi Trung Quốc đã tự chứng minh, tàu Cảnh sát biển ít khiêu khích hơn tàu chiến, chiến thuật sử dụng tàu Cảnh sát biển của Mỹ và các đồng minh, đối tác có thể đối đầu với tàu vỏ trắng Trung Quốc theo phương pháp tương tự với ít nguy cơ leo thang quân sự hơn.
5. Tăng cường hoạt động quân sự của Mỹ trên Biển Đông. Mỹ cần thường xuyên tuần tra định kỳ trên Biển Đông với tàu sân bay lớp Nimitz trong cụm tàu sân bay tấn công, thỉnh thoảng với tàu đổ bộ trực thăng hạng nặng. Mỹ cần phải khẳng định rằng, trên vùng nước Biển Đông và Biển Hoa Đông, cụm tàu sân bay tấn công chủ lực hoặc cụm tàu đổ bộ luôn có khả năng triển khai lực lượng (bao gồm cả lính thủy đánh bộ) trên biển Đông ít nhất sáu lần trong 12 tháng.
Không quân Mỹ có thể tiến hành bay tuần tiễu thường xuyên hơn trong khu vực Biển Đông, bao gồm với B-1, B-2 và B-52. Mỹ cần tăng cường hoạt động giám sát tình trạng và diễn biến trên quần đảo Trường Sa, bao gồm cả phương án bay trực tiếp trên các đảo mà Trung Quốc bồi đắp phi pháp ở độ cao lớn (Mỹ xác định đây là không phận quốc tế). Washington có thể giảm nguy cơ leo thang quân sự không chủ ý bằng cách kêu gọi sự tham gia của quốc tế và công bố các hoạt động này thường xuyên trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Phương án này không chỉ cung cấp một tín hiệu quan trọng về ý định của Mỹ kiên quyết bảo vệ tự do hàng hải, mà còn đảm bảo một lực lượng đáng kể của quân đội Mỹ có khả năng tấn công ngay lập tức trong tình huống của một cuộc xung đột, lực lượng này có thể bù đắp sự mất cân bằng lực lượng khi Trung Quốc sử dụng những hòn đảo nhân tạo.

6. Triển khai các căn cứ nổi của Mỹ trên Biển Đông. Washington có thể đáp trả động thái bồi đắp các đảo nhân tạo của Bắc Kinh bằng cách xây dựng các căn cứ nổi tạm thời, có khả năng duy trì sự hiện diện của Mỹ và các nhóm quốc tế.
Căn cứ di động viễn chinh ESB - USNS Lewis B. Puller
Phương án này hướng tới việc triển khai một hoặc nhiều căn Căn cứ di động viễn chinh (Expeditionary Mobile Bases - ESB) (trước đây gọi là Dàn Căn cứ nổi) trên Biển Đông, Đây có thể là dàn nổi dạng phà tự hành, có chức năng hoạt động như căn cứ nhỏ cơ động, có thể triển khai một số lực lượng nhất định theo yêu cầu nhiệm, bao gồm cả căn cứ máy bay trực thăng và lực lượng hoạt động đặc biệt.
Mỹ cũng có thể tái khởi động lại chương trình phát triển Tổ hợp căn cứ di động ngoài khơi xa (JMOB). Trong tương lai, một loạt các JMOBs có thể là căn cứ di động trong khu vực (tương tự như các giàn khoan dầu nổi liên kết lại với nhau), đủ lớn để các máy bay vận tải lớn có thể cất hạ cánh và doanh trại cho hàng trăm hoặc thậm chí hàng ngàn binh lính. Trung Quốc cũng đang nhận định phát triển các căn cứ di động này có tiềm năng, nhưng Bắc Kinh đã đạt được nhiều mục đích trong chương trình bồi đắp đảo, do đó kế hoạch phát triển căn cứ nổi này đang ở cấp độ tiền khả thi.
Dự án căn cứ nổi kiểu JMOB
 Ưu điểm lớn nhất của các căn cứ kiểu ESB và JMOB là những cơ sở hạ tầng di động này có thể hỗ trợ các nhóm các hoạt động phi chiến đấu ít có tính khiêu khích hơn, ví dụ như hỗ trợ nhận thức miền hàng hải, tìm kiếm cứu nạn, chống cướp biển, cứu trợ nhân đạo. Lực lượng của các căn cứ nổi, kết hợp với Cảnh sát biển và các thủy thủ đoàn của tàu dân sự - từ các nước khác cũng như từ Mỹ có thể làm giảm nguy cơ khiến Trung Quốc cáo buộc đây là sự leo thang quân sự để có những động thái cực đoan.
Tổ hợp căn cứ di động ngoài đại dương JMOB
Những căn cứ này có giá trị lưỡng dụng đối với Mỹ, trong điều kiện thời bình có thể hỗ trợ nhiệm vụ quan trọng thường xuyên (trong đó có các cuộc tuần tra Cảnh sát biển quốc tế), trong điều kiện gia tăng căng thẳng ở mức đối đầu có thể tạo điều kiện cho Hải quân Mỹ có được khả năng nhanh chóng triển khai lực lượng trong khu vực trước nguy cơ xung đột..
Không một phương án nào trong số các phương án được nêu là hoàn hảo, có nhiều liên quan đến rủi ro và sự cân bằng lợi ích, nhưng cũng có thể làm tăng nguy cơ xung đột. Nhưng nếu tiếp tục với tình trạng hiện tại, sự lựa chọn chính sách kém hiệu quả hiện này cũng sẽ đưa đến hậu quả nghiêm trọng. Nếu không kiểm soát được tình hình, chỉ trong năm năm nữa Bắc Kinh sẽ có một chuỗi các căn cứ, sân bay, quân cảng trên các đảo nhân tạo trên biển Đông từ hướng bờ biển Việt Nam đến các đảo Palawan Philippines.
Không có nghi ngờ về việc những đảo nhân tạo - tiền đồn này sẽ phục vụ như bàn đạp nhằm triển khai sức mạnh quân sự của Trung Quốc trên toàn bộ khu vực. Mỹ cần phải đưa ra quyết định khó khăn: hoặc chấp nhận hành động của Trung Quốc như một sự đã rồi, hoặc kiên quyết chống lại những hành động quyết đoán hơn nữa. Những đề xuất này cung cấp một luận điểm cho những cuộc  hội đàm sâu sắc, có nội dung và kết quả hơn giữa Mỹ với đối tác và đồng minh trong khu vực về những động thái quyết đoán bỏ qua luật pháp quốc tế ngày càng tăng của Trung Quốc trong tình huống không bị ngăn chặn trên vùng biển Nam Trung Quốc.
Tác giả: Trung tướng nghỉ hưu David W. Barno và tiến sĩ Nora Bensahel là thành viên cao cấp tại Hội đồng Đại Tây Dương.

Việt Nam kiện Trung Quốc thì quan hệ sẽ "một đi không trở lại"?

Hồng Thủy- 16:46 16/06/16
(GDVN) - Rất có thể các nước khác sẽ sử dụng một chiến lược tương tự như Manila để chống lại "sự xâm lược thụ động" của Trung Quốc trên Biển Đông.

South China Morning Post ngày 16/6 đăng bài phỏng vấn một số học giả Trung Quốc và quốc tế bình luận xung quanh vấn đề Biển Đông trước thời điểm Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) sắp ra phán quyết vụ Philippines khởi kiện Trung Quốc áp dụng sai, giải thích sai và vi phạm Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS) ở Biển Đông.
Đừng đổ lỗi cho Việt Nam và Mỹ làm căng thẳng Biển Đông
Tờ báo cho hay: Việc Hoa Kỳ dỡ bỏ hoàn toàn cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam đã được đưa ra đúng thời điểm nhạy cảm - PCA sắp ra phán quyết vụ Philippines kiện Trung Quốc.
Quyết định này của ông Obama sẽ thiết lập khả năng thúc đẩy một cuộc chạy đua vũ trang căng thẳng trong khu vực Đông Nam Á, làm phức tạp thêm tình hình Biển Đông, theo một số nhà phân tích.
Mặc dù Tổng thống Barack Obama nhấn mạnh động thái này không nhằm vào Trung Quốc và tân Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc cam kết không theo đuổi (chạy đua) quân sự, nhưng tất cả các dấu hiệu đang cho thấy điều ngược lại.
Tổng thống Mỹ Barack Obama và Chủ tịch nước Trần Đại Quang, ảnh: Tuoitrenews.
Các nhà phân tích nói rằng, Mỹ và quốc gia Đông Nam Á này muốn tận dụng (quyết định dỡ cấm vận vũ khí) để chống lại xu thé bành trướng về quân sự và leo thang về ngoại giao của Trung Quốc trước phán quyết của PCA, xung quanh yêu sách bành trướng của Trung Quốc trên vùng biển tranh chấp.
Nghê Lạc Hùng, chuyên gia quân sự tại Thượng Hải bình luận về quyết định Mỹ dỡ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam:
"Nó mở ra cánh cửa để hợp tác quân sự chặt chẽ hơn giữa Việt Nam và sẽ tăng cường năng lực của Việt Nam để thách thức Trung Quốc trên Biển Đông. Đây là biểu tượng của một phần chiến lược Washington tăng cường liên minh của mình khắp Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương để chống lại Trung Quốc."
Huang Jing, một Giáo sư, chuyên gia quan hệ Mỹ - Trung Đại học Quốc gia Singapore bình luận:
"Tất cả những dấu hiệu này cho thấy, Việt Nam đang cố gắng cân bằng ngoại giao giữa Trung Quốc và Mỹ. Họ cố gắng sử dụng những căng thẳng với Trung Quốc để đạt được sự ủng hộ của Mỹ, sử dụng mối quan hệ ấm lên với Hoa Kỳ để tìm kiếm đòn bẩy trong các hoạt động thương thảo với Trung Quốc trong tương lai".
Bình luận của ông Nghê Lạc Hùng đang đánh tráo bản chất các tranh chấp, căng thẳng leo thang trên Biển Đông.
Những gì đang diễn ra chính là hành vi phiêu lưu quân sự, leo thang quân sự hóa và bành trướng trên Biển Đông mà Trung Quốc theo đuổi, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.
Đồng thời Trung Quốc còn đang xâm phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền, quyền tài phán và lợi ích hợp pháp của Việt Nam, các nước ven Biển Đông trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa 200 hải lý, quyền tự do hàng hải hàng không của cộng đồng quốc tế ở Biển Đông, nơi có một trong những tuyến hàng hải huyết mạch quốc tế đi qua.
Nếu nói về tên lửa, máy bay, tàu ngầm, chiến hạm, những thứ vũ khí tối tân nhất, nguy hiểm nhất mà Trung Quốc kéo ra Biển Đông, thì e rằng có cộng tất cả số phương tiện vũ trang các nước Đông Nam Á lại cũng không bằng Trung Quốc.
Đó là còn chưa kể đến một lực lượng hắc ám khác, đó là các loại tàu chiến trá hình, ngụy trang thành tàu Cảnh sát biển, tàu cá vỏ thép mỏ nhọn chuyên dùng đâm húc tàu nước khác mà Trung Quốc đang sử dụng.
Tên lửa phòng không HQ-9, tên lửa chống hạm YJ-63, chiến đấu cơ J-11, JH-7 đã được Trung Quốc kéo ra bố trí bất hợp pháp ở Hoàng Sa, hạ cánh máy bay quân sự và xây dựng ra đa cao tần phi pháp ở Trường Sa, đe dọa trực tiếp không gian sinh tồn, an ninh quốc gia của các nước ven Biển Đông, đặc biệt là Việt Nam, theo học giả Macau, Antony Dong.
HQ-9, loại tên lửa phòng không Trung Quốc đã bố trí bất hợp pháp ở Phú Lâm, Hoàng Sa, Đà Nẵng, Việt Nam. Ảnh: Đa Chiều.
Lúc này nếu không nâng cao phòng thủ và đoàn kết, hợp tác quốc tế chống bành trướng, bảo vệ luật pháp quốc tế và công lý trên Biển Đông, tự do hàng hải, hàng không, hòa bình và ổn định trong khu vực, không lẽ các nước ven Biển Đông lại cam tâm trở thành chư hầu kiểu mới của chủ nghĩa thực dân kiểu mới?
Chính nhận thức, tuyên truyền của một bộ phận học giả Trung Quốc như ông Nghê Lạc Hùng đang nhóm lửa đun sôi nước Biển Đông tiếp theo những hành động leo thang, phiêu lưu quân sự hóa vùng biển này mà chính phủ Trung Quốc đang tiến hành.
Quý vị đừng đổ thừa cho nước khác, gắp lửa bỏ tay người.
Còn bình luận của Giáo sư Huang Jing cho thấy, Việt Nam đang rất thiện chí và nỗ lực tận dụng mọi biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế để giải quyết các tranh chấp, bất đồng với Trung Quốc trên Biển Đông.
Trong đó việc tìm kiếm các tiếng nói ủng hộ chính nghĩa, ủng hộ luật pháp quốc tế, quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam từ cộng đồng quốc tế, bao gồm Hoa Kỳ, Nhật Bản,...thiết nghĩ là cách tiếp cận rất hòa bình, hợp pháp, nhân văn.
Trung Quốc sợ Việt Nam khởi kiện
South China Morning Post cho biết, một số nhà phân tích nói rằng phán quyết của PCA mà dư luận cơ bản cho rằng sẽ chống lại (tham vọng bành trướng của) Trung Quốc, có khả năng khuyến khích các bên khác ở BIển Đông như Việt Nam, sẽ tiếp tục khởi kiện Trung Quốc ra cơ quan tài phán quốc tế.
Daniel Chua, một chuyên gia về chính sách đối ngoại Đông Nam Á tại Đại học Công nghệ Nam Dương Singapore nhận xét, rất có thể các nước khác sẽ sử dụng một chiến lược tương tự như Manila để chống lại "sự xâm lược thụ động" của Trung Quốc trên Biển Đông. Rõ ràng Bắc Kinh đang lo sợ điều này.
Từ Hoành, Vụ trưởng Vụ Luật pháp và các điều ước quốc tế thuộc Bộ Ngoại giao Trung Quốc được South China Morning Post dẫn lời nói rằng:
"Việt Nam không thể đưa yêu sách của mình lên PCA vì họ có tranh chấp lãnh thổ của riêng mình với Philippines. Điều cuối cùng Việt Nam muốn có là sử dụng phán quyết trong vụ kiện của Philippines để giải quyết các tranh chấp.
Và quan trọng hơn, nếu Việt Nam kiện Trung Quốc ra cơ quan tài phán, thì quan hệ với Trung Quốc sẽ "một đi không trở lại". Cả Bắc Kinh lẫn Hà Nội đều không ai muốn đốt cháy cây cầu giữa họ".
Từ Hoành, ảnh: Văn Hồi.
Có thể thấy, phát biểu của ông Từ Hoành, một quan chức ngoại giao phụ trách một Vụ quan trọng về pháp lý quốc tế, các điều ước quốc tế lại có thể nói những điều phản chính trị, phản khoa học và phản luật pháp đến thế!
Thứ nhất, ông Hoành nói "Việt Nam không thể đưa yêu sách của mình lên PCA vì họ có tranh chấp lãnh thổ của riêng mình với Philippines" là chẳng hiểu gì về luật pháp quốc tế cũng như lập trường của các bên, hoặc ông đang cố tình gây mâu thuẫn giữa Philippines với Việt Nam.
Bởi lẽ cái ông gọi là "họ có tranh chấp lãnh thổ của riêng mình với Philippines" là sai hoàn toàn bản chất tranh chấp ở Trường Sa với 5 nước, 6 bên.
Hoặc giả ông Hoành đang phủ nhận Trung Quốc không có yêu sách chủ quyền / lãnh thổ đối với Trường Sa nên Trường Sa là câu chuyện của riêng Việt Nam với Philippines? Nếu được như thế thì hay quá.
Lập trường của Việt Nam cũng như Philippines, các tranh chấp chủ quyền đối với các thực thể ở quần đảo Trường Sa (mà Nhà nước Việt Nam xác lập chủ quyền một cách hòa bình, hợp pháp từ khi là đất vô chủ, duy trì chủ quyền ấy thường xuyên và liên tục) là tranh chấp đa phương, phải giải quyết bằng cơ chế đa phương.
Hơn nữa, PCA là cơ quan tài phán Philippines lựa chọn để kiện Trung Quốc theo Phụ lục VII, UNCLOS, trong đó xử lý các tranh chấp về ứng dụng, giải thích và vi phạm UNCLOS của các nước thành viên, không phải giải quyết tranh chấp chủ quyền.
Ngoài PCA còn có các cơ quan tài phán quốc tế khác, việc khởi kiện Trung Quốc nội dung nào sẽ phải được tính toán, cân nhắc để lựa chọn cơ quan tài phán thích hợp, không nhất thiết phải là PCA.
Thứ hai, ông Hoành nói rằng "nếu Việt Nam kiện Trung Quốc ra cơ quan tài phán, thì quan hệ với Trung Quốc sẽ "một đi không trở lại"" rõ ràng là một lời hù dọa, thói quen cả vú lấp miệng em, định dùng thế nước lớn để ép các nước láng giềng chấp nhận luật chơi phi lý do mình đặt ra: Chính trị hóa các vấn đề pháp lý.
Hy vọng đây chỉ là nhận thức ấu trĩ của một cán bộ Bộ Ngoại giao Trung Quốc chứ không phải chủ trương của một nhà nước thành viên Thường trực Hội đồng Bảo An Liên Hợp Quốc. 
Bởi nếu cứ luận theo logic ông Hoành nói, phải chăng Từ Hoành đang tuyên truyền rằng Trung Quốc sử dụng quan hệ hợp tác, hữu nghị với các nước láng giềng trong đó có Việt Nam chỉ để làm phương tiện thực hiện mục tiêu bành trướng, biến Biển Đông thành ao nhà?
Trong khi các nhà lãnh đạo Trung Quốc khẳng định rằng, tranh chấp bất đồng trên Biển Đông chỉ là một phần trong quan hệ tổng thể giữa Việt Nam và Trung Quốc, cũng như giữa Việt Nam và ASEAN. Thậm chí ông Tập Cận Bình còn xem nó là "tiểu cục" so với "đại cục" là quan hệ hữu nghị giữa hai quốc gia.
Nói cách khác, các nhà lãnh đạo Trung Quốc coi trọng quan hệ với Việt Nam hơn "tiểu cục".
Còn với Việt Nam, để bảo vệ được "đại cục" quan hệ hai nước thì giải quyết các vấn đề mà ông Bình gọi là "tiểu cục" một cách rốt ráo, khách quan, cầu thị trên cơ sở luật pháp quốc tế là điều kiện không thể bỏ qua, nếu không muốn nói là điều kiện tiên quyết để hai bên có thể gạt bỏ hoài nghi, xây dựng lòng tin chiến lược.
Nay Từ Hoành nói như vậy khác nào đang chống lại quan điểm, lập trường chính thức của các nhà lãnh đạo Trung Quốc? Hoặc muốn ám chỉ rằng các nhà lãnh đạo Trung Quốc nói vậy mà không phải vậy đâu, chớ có tin?
Khi hai bên đàm phán mà không giải quyết được tranh chấp thì đưa vấn đề ra cơ quan tài phán quốc tế có thẩm quyền là một lựa chọn rất văn minh, hợp pháp, nếu đàng hoàng và tự tin thì có gì phải sợ hãi như vậy?
Trung Quốc càng chính trị hóa các vấn đề pháp lý, càng bộc lộ điểm yếu và dã tâm, tự cô lập mình và sẽ không ai có thể chấp nhận.
Không nên bi quan về phán quyết của PCA, chớ đầu hàng tham vọng bành trướng
South China Morning Post dẫn lời một số nhà phân tích quốc tế lo ngại, căng thẳng có thể leo thang trên Biển Đông một khi PCA ra phán quyết, có thể làm trầm trọng hơn "tình trạng thù địch và căng thẳng giữa Trung Quốc với các nước láng giềng châu Á"
Người viết cho rằng, đặt vấn đề như vậy khác nào đánh đồng vai trò kẻ cướp với nạn nhân không khác gì nhau? Cái mà PCA ra phán quyết chỉ là một việc làm bình thường của cơ quan tài phán quốc tế, phán quyết về việc ứng dụng, giải thích và vi phạm UNCLOS của các thành viên UNCLOS trên Biển Đông, ai sai thì phải sửa.
Chính trị hóa, hình sự hóa, nghiêm trọng hóa tác động ảnh hưởng của phán quyết này vô hình chung cổ súy cho những cái đầu nóng mong muốn bành trướng, biến Biển Đông thành ao nhà và làm nhụt ý chí đấu tranh bảo vệ luật pháp quốc tế của các cơ quan tài phán quốc tế và dư luận nhân loại văn minh.
Tất nhiên các bên liên quan không thể không cảnh giác, đề phòng những ngón đòn trả đũa Bắc Kinh có thể tung ra một khi bị PCA ra phán quyết bác bỏ đường lưỡi bò vô lý, bởi lẽ điều này đã từng xảy ra mỗi khi căng thẳng, tranh chấp leo thang trên Biển Đông.
Trung Quốc có thể dùng mọi thủ đoạn để gây áp lực, từ quân sự, ngoại giao, kinh tế, chính trị, thương mại, đầu tư...Nhưng không lẽ phần còn lại của nhân loại này chịu thua Trung Quốc?
Càng vào những thời điểm quan trọng như thế này, càng cần sự tỉnh táo và đoàn kết. Có như vậy mới có thể khiến Trung Quốc thay đổi, còn một khi để Bắc Kinh thấy bở, họ sẽ đào mãi, phần thiệt thòi luôn thuộc về các nước nhỏ.
Giáo sư Jay Batongbacal, một chuyên gia về luật hàng hải tại Đại học Philippines chia sẻ lo lắng này trên South China Morning Post.
Thậm chí ông nhắc lại các hành vi phiêu lưu quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông như từng cất quân xâm lược Hoàng Sa năm 1974, Gạc Ma năm 1988 hay gần nhất là chiếm quyền kiểm soát Scarborough năm 2012.
"Các kịch bản cho trường hợp xấu nhất thực sự rất khó để xác định", Giáo sư Jay Batongbacal nói.
Thế nhưng có điều lạ là chính một cựu quan chức cấp cao Trung Quốc lại khẳng định điều ngược lại.
Ông Đới Bỉnh Quốc, một cựu Ủy viên Quốc vụ phụ trách đối ngoại, vị trí của ông Dương Khiết Trì bây giờ, được South China Morning Post dẫn lời cho hay, ông không tin một cuộc đối đầu giữa một cường quốc đang lên với một sức mạnh đang thống trị là không thể tránh khỏi ở Biển Đông.
Zhu Zhiqun, một nhà nghiên cứu từ Đại học Bucknell ở Pennsylvania cho rằng, căng thẳng ở Biển Đông khó có khả năng leo thang hơn nữa bởi cả Mỹ và Trung Quốc đều không muốn đối đầu.

Nên áp dụng biện pháp kỷ luật như thế nào với cán bộ phạm luật?

Ảnh minh họa: Cảnh sát đứng canh gác trước tòa án nhân dân thành phố HCM.
Ảnh minh họa: Cảnh sát đứng canh gác trước tòa án nhân dân thành phố HCM.

Cao Huy Huân
16.06.2016

Hôm vừa rồi báo chí Việt Nam đưa tin một trung tá ngành công an làm sai quy định bị chuyển công tác. Theo dõi thông tin về vụ việc, tôi thấy rằng phải chăng cần có sự điều chỉnh về quy định xử phạt với những trường hợp như vị trung tá vi phạm nói trên.
Trước hết, cần nhìn lại toàn cảnh hành vị của trung tá Trần Hoàng Tuấn, người đã nhiều năm công tác trong ngành công an ở tỉnh Kiên Giang. Theo tin tức báo chí, khi còn công tác ở Công an huyện An Minh, trung tá Tấn lập doanh nghiệp tư nhân vận tải và kinh doanh thủy hải sản. Xe tải của doanh nghiệp do trung tá Tấn lập ra nhiều lần chở hàng quá tải, chèn ép doanh nghiệp vận tải khác. Đó là chưa kể bản thân ông Tấn đã có quan hệ nam nữ bất chính với một người phụ nữ sau đó (không may) bị cơ quan phát hiện. Dù trung tá Tấn đã cam kết chấm dứt nhưng mối quan hệ này đến nay vẫn được duy trì cho đến khi bị phát hiện. Ngoài ra, ông Tấn và bạn gái vay nợ của nhiều đối tác kinh doanh, và số tiền nợ chưa thanh toán lên tới trên 900 triệu đồng. Trong kê khai tài sản theo quy định, ông Tấn khai thiếu rất nhiều so với số tài sản thực có.
Tuy nhiên, theo kết luận của Thanh tra Công an tỉnh Kiên Giang, trung tá Tấn chỉ bị khép vào hành vi không chấp hành nghiêm các quy định của Đảng và của ngành công an. Vị trung tá này đã được chuyển từ công tác làm đội trưởng đội 2 Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế và chức vụ (PC46) qua Phòng cảnh sát điều tra phòng chống tội phạm về ma túy Công an tỉnh Kiên Giang. Theo Đại tá Phạm Trung Thành - trưởng phòng tham mưu tổng hợp kiêm người phát ngôn Công an tỉnh Kiên Giang, “việc kỷ luật như vậy là đúng quy trình và đúng theo quy định của Đảng và của ngành công an”. Nhưng cho dù có hợp lý hay theo đúng quy trình như lời của ông Thành, thì quyết định này dường như chưa hợp lòng dân.
Trên các diễn đàn báo chí Việt Nam, thông tin về việc xử lý trung tá Tuấn mang lại nhiều ý kiến không đồng nhất. Cùng với rất nhiều độc giả của Việt Nam, tôi cho rằng việc xử lý cảnh cáo về mặt chính quyền, cảnh cáo về mặt Đảng và chuyển công tác đối với trung tá Trần Hoàng Tấn như đã thông báo là quá nhẹ. Dù theo đại tá Thành, “quy định kỷ luật rất rõ ràng, nội dung vi phạm tới đâu thì có hình thức kỷ luật phù hợp tới đó. Tập thể xử lý chứ không phải cá nhân, không thể tùy ý tăng nặng hay giảm nhẹ”, thì cá nhân tôi cho rằng nếu thấy việc xử lý đúng quy định mà vẫn còn gây bức xúc thì phải xem xét lại quy định ấy. Xã hội luôn phát triển, vận động liên tục, các quy định pháp luật nếu được cần được điều chỉnh, cập nhật cho phù hợp hơn, tránh việc gây mất lòng dân.
Đối với trường hợp của ông Tấn, việc điều tra hình sự là cần thiết. Các dấu hiệu liên quan đến cạnh tranh không lành mạnh; quan hệ thương mại vi phạm luật pháp ngành công an; việc báo cáo và kê khai tài sản thiếu minh bạch, thiếu trung thực... đều là các tình tiết gây nghiêm trọng hơn trong vụ này, chứ không nên đơn thuần nói đến việc vi phạm quy định Đảng và ngành. Cần lưu ý đến chức vụ lãnh đạo của ông Nhân để điều tra xem liệu có dấu hiệu lợi dụng chức vụ, quyền hạn để thực hiện những hành vi ngoài chức năng, phạm pháp hay không. Ông Tấn là một người lãnh đạo, nếu không xử lý mạnh tay theo luật, hoặc tạo một tiền lệ pháp lý để răn đe, thì cũng không nên đưa ra một biện pháp nhẹ nhàng như thế.
Tại một số nước tiên tiến, ví dụ tại Mỹ hay châu Âu, một cán bộ lãnh đạo trong ngành công chức nếu chỉ vi phạm một trong những sai phạm như ông Tấn, ví dụ: làm công chức mà kinh doanh riêng, hay như khai báo sai thuế và thu nhập,... đều có thể bị mất chức, mất việc. Cơ quan quản lý không cần dân khởi kiện (như lời ông Thành nói), họ sẽ tự động điều tra các hành vi và mở rộng điều tra hình sự nếu có dấu hiệu vi phạm.
Việc xử lý nhẹ trường hợp của ông Tấn rất có thể là một tiền lệ xấu trong việc xử lý các trường hợp công chức cố tình “tạo sân sau” kinh doanh để trục lợi. Đó là chưa kể đến các trường hợp liên quan như quan hệ nam nữ bất chính, cạnh tranh không lành mạnh... Trường hợp có nhiều sai phạm như ông Tấn lẽ ra cần cân nhắc xử lý một cách thỏa đáng hơn để hợp lòng dân. Chẳng phải đã từng có người dân “hắt ly bia” vào mặt một cán bộ trong quán nhậu đã phải bị xử hình sự đó sao? Và nhiều trường hợp tương tự, tại sao với công chức, lại là một người làm ở chốn công quyền như ông Tấn lại chỉ chịu xử lý một cách nhẹ nhàng như vậy? Nếu vấn đề nằm ở chỗ pháp luật, thì phải có cải cách và điều chỉnh. Nếu vấn đề nằm ở đơn vị quản lý thì đơn vị cao hơn nên xem xét để điều chỉnh, tránh để lòng dân bức xúc.
Việc xử lý bằng cách chuyển cán bộ từ công tác này qua công tác khác vốn đã nhiều lần được báo chí Việt Nam mang ra bàn luận, nhưng quả thật vẫn còn tranh cãi. Riêng tôi nghĩ rằng biện pháp này nhất thiết cần được xem xét và điều chỉnh, nếu cần thì nên bỏ. Trong trường hợp của ông Tấn, tôi cho rằng biện pháp đưa ra không có nhiều giá trị răn đe, hoặc giá trị răn đe là không đáng kể. Ở các nước khác, tôi gần như chưa thấy việc phạt cán bộ có những hành vi nghiêm trọng bằng cách chuyển công tác, mà đuổi việc và truy tố hình sự thì lại rất phổ biến. Nhờ vậy mà cán bộ muốn vi phạm cũng phải cân nhắc vì cái giá phải trả không hề nhỏ.
* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Đồng Mỹ kim vẫn ngự trị

Nguyên Lam & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA 2016-06-16  
Đồng đô la Mỹ (minh họa)
 Đồng đô la Mỹ (ảnh minh họa)  AFP
Hôm thứ ba mùng bảy, một lần nữa, Ngân hàng Thế giới lại hạ thấp dự báo kinh tế toàn cầu năm nay là chỉ tăng trưởng có 2,4% thay vì 2,9%. Trước đó bốn ngày, thống kê lao động tại Hoa Kỳ cũng gây thất vọng về số tuyển dụng trong tháng năm, vì vậy Ngân hàng Trung ương Mỹ sẽ khó nâng lãi suất sau phiên họp định kỳ ngày 14-15 tháng này và điều ấy cũng ảnh hưởng đến trị giá đồng Mỹ kim trong trong luồng giao dịch toàn cầu… Nhân dịp này, chúng ta sẽ cùng nhìn lại tư thế của đồng đô la Mỹ…

Lãi suất đồng đô la ảnh hưởng thế giới

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á châu Tự do và Nguyên Lam xin kính chào kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, chúng ta đang đi hết nửa năm đầu của 2016 và e chừng là biến động dồn dập ở nhiều nơi đang chi phối sinh hoạt kinh tế toàn cầu. Đầu Tháng Sáu thì thống kê lao động bất lợi tại Hoa Kỳ khiến các thị trường dự đoán Ngân hàng Trung ương Mỹ sẽ khó tăng lãi suất trong tháng này như nhiều nền kinh tế đang phát triển đã lo ngại. Nhưng mươi ngày tới thì thế giới chờ đợi kết qủa trưng cầu dân ý hôm 23 tại Anh Quốc, với ảnh hưởng tai hại nếu nước Anh rút khỏi Liên Hiệp Âu Châu. Giữa hai biến cố ấy, vụ khủng bố vào mờ sáng ngày 12 tại bang Florida của Mỹ khiến 51 người bị tàn sát là một nhắc nhở về sự bất ổn chung. Trong khung cảnh đó, ta mới nhìn lại dự báo của Ngân hàng Thế giới về đà tăng trưởng năm nay của kinh tế toàn cầu là chỉ có 2,4% mà thôi. Ông nghĩ sao về những biến cố này?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, khi kinh tế toàn cầu chỉ tăng trưởng bình quân có 2,5% thì đấy là tình trạng suy trầm, hay recession. Nếu tham khảo các luồng thông tin đa diện, thì ta thấy nơi nơi đều nói đến nguy cơ suy trầm và thực tế thì có khi đã bị hiện tượng đó mà chưa biết chỉ vì chưa kịp thu thập thống kê.
Các quốc gia đang phát triển lỡ vay tiền Mỹ quá rẻ lại bị khốn đốn và đây đó người ta nói tới vai trò Đế quốc của đồng Mỹ kim, như một ngoại tệ có tham vọng bá chủ!
-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Khi Ngân hàng Thế giới điều chỉnh dự báo tăng trưởng từ 2,9% xuống còn 2,4% và giải thích rằng 40% của đà sa sút đáng ngại ấy đến từ các nước xuất khẩu thương phẩm là nguyên nhiên vật liệu và từ các nền kinh tế đang phát triển, tức là vẫn còn nghèo, thì ta nghĩ ngay đến số phận của dân nghèo tại các quốc gia đó. Khi soạn thảo dự báo này từ vài tháng trước, Ngân hàng Thế giới chưa kết hợp được nhiều thông tin u ám của Việt Nam và đây mới là điều đáng ngại.
Nhìn rộng ra ngoài, chúng ta còn thấy một nghịch lý nữa là giữa những bất ổn chung và cả tình trạng lao động sa sút nhất từ sáu năm nay, kinh tế Hoa Kỳ vẫn lại khá hơn hết. Khi ấy, một câu hỏi được nêu ra là vì sao việc Ngân hàng Trung ương Mỹ tăng hay không tăng lãi suất lại làm thế giới thất điên bát đảo? Kỳ này, tôi xin đề nghị là chúng ta sẽ tập trung vào đề tài ấy.
Nguyên-Lam: Thưa ông Nghĩa, Hoa Kỳ đang có cuộc tranh cử tổng thống và theo các cuộc thăm dò thì đề mục kinh tế đang được nhiều người quan tâm nhất vì nỗi lo âu hay vì thất vọng của họ. Trong cảnh ngộ đó, ông lại nói kinh tế Mỹ vẫn khá hơn hết và thế giới ngóng xem là nếu kinh tế khả quan thì lãi suất Hoa Kỳ sẽ tăng làm nhiều nước lại thất điên bát đảo. Thưa ông, đấy có phải là chuyện nghịch lý không?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta đang sống trong một thế giới gọi là “nhất thể hóa” vì số phận các nước được giàng chung với nhau qua luồng giao dịch kinh tế. Nhưng thế giới đó cũng có nhiều nhận thức khác biệt về cùng một thực tế. Trong các xã hội dân chủ, người ta có quyền nêu ra nhận thức ấy vì lý do này hay lý do khác mà mình cần thấy ra để khỏi hiểu lầm.
Khi nạn Tổng suy trầm bùng nổ năm 2008-2009, nhiều người ở ngay bên Mỹ này vội nói đến ngày tàn của tư bản chủ nghĩa trên quê hương của nó và còn ngợi ca phép lạ kinh tế Trung Quốc khi ấy tăng vọt và sản lượng vượt qua Nhật Bản vào năm 2010 để đứng hạng nhì. Vì nạn Tổng suy trầm, Hoa Kỳ hạ lãi suất và bơm tiền kích thích kinh tế khiến Mỹ kim sụt giá; sự kiện ấy càng có vẻ xác nhận rằng nước Mỹ đến hồi suy vong và đồng bạc chỉ là giấy lộn đi tìm nơi có giá hơn ở bên ngoài. Thế nhưng, từ năm 2014, khi Ngân hàng Trung ương Mỹ thông báo sẽ giảm dần mức bơm tiền và tỷ giá Mỹ kim tăng mạnh khiến luồng tư bản lại chảy ngược về Mỹ. Khi đó, các quốc gia đang phát triển lỡ vay tiền Mỹ quá rẻ lại bị khốn đốn và đây đó người ta nói tới vai trò Đế quốc của đồng Mỹ kim, như một ngoại tệ có tham vọng bá chủ!
Đôla Mỹ và đồng nhân dân tệ của Trung Quốc
Đôla Mỹ và đồng nhân dân tệ của Trung Quốc
Nguyên Lam: Quả thật là về nhận thức, Nguyên Lam thấy ra nhiều thái cực quá đáng, khi người ta nói thế này lúc thì luận thế nọ. Như là sau khi ca tụng sự kỳ diệu kinh tế Trung Quốc ngày nay ai cũng thấy nền kinh tế này đang sa sút và trông ngóng vào đầu máy kinh tế Hoa Kỳ mà có thời người ta cho là bị khủng hoảng. Thưa ông, thế thì sự thật nó nằm ở đâu?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, đồng Mỹ kim có thể lên hay xuống giá thì đấy không hề là chỉ dấu về sự hưng thịnh hay suy vong của Hoa Kỳ. Cũng thế, việc Mỹ kim được sử dụng nhiều hay ít trong luồng trao đổi toàn cầu chẳng phản ảnh sức mạnh của nước Mỹ.
Sự thật thì Hoa Kỳ là siêu cường vì sáu yếu tố chủ yếu. Như về mặt địa dư thì có lãnh thổ vuông vức phì nhiêu, được bảo vệ bởi hai đại dương lớn nhất địa cầu; về kỹ thuật và công nghệ thì đấy là xứ tiến tiến nhất; về văn hóa thì nước Mỹ sùng chuộc tự do và sáng tạo; về tài chính và kinh tế thì xứ này có sự linh động biến báo; về chính trị thì dù ai cũng có quyền tranh luận phản bác, chẳng ai muốn phá bỏ chế độ; và về quân sự thì Hoa Kỳ vẫn chưa có đối thủ. Trải qua hơn 200 năm, trong sáu yếu tố nói trên thì cột trụ này khác có thể nhất thời nghiêng ngả, nhưng cả hệ thống vẫn bền vững và thừa khả năng ứng phó hoặc thay đổi mà không quốc gia nào có thể so sánh được.
Ngay trước mắt thì ngoài những tài nguyên thiên nhiên đa diện, kể cả dầu khí hay nước ngọt, 88% hàng hóa tiêu thụ của Mỹ là sản phẩm nội địa, chỉ có 12% là hàng nhập khẩu. Nghĩa là kinh tế xứ này không bị lệ thuộc nặng vào nguồn cung cấp từ thế giới bên ngoài. Mặt khác, xuất khẩu của Hoa Kỷ chỉ chiếm chừng 14% của Tổng sản lượng nên sinh hoạt kinh tế có lên hay xuống thì cũng chẳng tùy thuộc vào sức mua của thiên hạ. Trung Quốc, Đức hay Nam Hàn lại chẳng được như vậy vì lệ thuộc quá nhiều vào xuất khẩu hay tiêu thụ của thị trường khác.

Mỹ kim vẫn là ngoại tệ phổ biến nhất

Nguyên Lam: Đấy là ta nói về nội lực của Hoa Kỳ và qua đó, Nguyên Lam còn thấy nước Mỹ  nhập khẩu chỉ có 12% của yêu cầu tiêu thụ mà lại là nguồn xuất khẩu của nhiều nước trên thế giới. Khi họ bán hàng vào Hoa Kỳ và nhận về đô la Mỹ thì tỷ giá lên xuống của đồng bạc đó mới ảnh hưởng đến sự thịnh vượng của họ. Nếu Mỹ kim xuống giá thì điều ấy có lợi cho hàng của Hoa Kỳ bán ra ngoài, nhưng chỉ chi phối có 14% là tỷ trọng xuất khẩu mà thôi. Thưa ông Nghĩa, có phải như vậy không?
Thế giới ngày nay vẫn dùng Mỹ kim là ngoại tệ phổ biến nhất, vì thanh toán đến 45% lượng hàng trao đổi toàn cầu và chiếm tới 65% của khối dự trữ ngoại tệ của các nước.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Nói chung thì các quốc gia buôn bán nhiều với bên ngoài thì mới bị hiệu ứng nặng của tỷ giá hay hối suất đồng bạc. Hoa Kỳ đã có giai đoạn hạ lãi suất hoặc ào ạt bơm tiền để kích thích kinh tế khiến Mỹ kim sụt giá, nhưng không nhắm mục đích ngoại thương hay cạnh tranh bất chính như nhiều nước than phiền. Và trong khi Âu Châu, Nhật Bản cùng vài xứ khác đã hạ lãi suất dưới số không thì vì nhu cầu nội địa Hoa Kỳ, Ngân hàng Trung ương Mỹ dự tính nâng lãi suất trong tháng này hay cuối tháng tới. Khi ấy, các thị trường đang phát triển như Brazil, Nga, Thổ hay Nam Phi đều rúng động vì lãi suất tại Mỹ mà tăng thì tư bản sẽ rút chạy về Hoa Kỳ khiến họ cũng phải nâng lãi suất dù kinh tế còn èo uột chưa mạnh. May cho họ là tình hình lao động lại chưa khả quan nên bà Thống đốc Ngân hàng Trung ương Mỹ Janet Yellen mới tạm nghe ngóng việc nâng lãi suất hay không, khiến các thị trường đang phát triển mừng quá lên giá vù vù! Chính là động thái của Hoa Kỳ, vì yêu cầu kinh tế bên trong nước Mỹ, chứ chẳng vì muốn gieo sóng gió cho thiên hạ, mà nhiều nước mới đả kích tư thế họ gọi là “Đế quốc” của đồng đô la! Sau cùng, cũng phải nói là ngoài đặc tính kinh tế của Hoa Kỳ như vừa trình bày, thế giới ngày nay vẫn dùng Mỹ kim là ngoại tệ phổ biến nhất, vì thanh toán đến 45% lượng hàng trao đổi toàn cầu và chiếm tới 65% của khối dự trữ ngoại tệ của các nước.
Nguyên Lam: Nếu như vậy, có lẽ chúng ta phải trở lại vai trò của Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ, là cơ quan độc lập có nhiệm vụ giữ gìn sự ổn định giá cả và đạt mức thất nghiệp thấp cho kinh tế Mỹ. Khi định chế này quyết định về chính sách tiền tệ và tín dụng cho nhu cầu riêng của Hoa Kỳ, kinh tế toàn cầu vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi quyết định ấy. Thưa ông Nghĩa, sự thể có phải là như vậy không?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Đúng là như vậy. Trong khung cảnh đầy bất trắc của kinh tế Âu Châu, Nhật Bản và Trung Quốc, với viễn ảnh Anh Quốc có thể ra đi và núi nợ của Trung Quốc bị sụp đổ khiến kinh tế toàn cầu chấn động, các thị trường đang phát triển sẽ sa sút thì giới hữu trách về tín dụng và tiền tệ của định chế độc lập này tại Hoa Kỳ cũng phải cân nhắc. Cho nên, không phải Quỹ Tiền tệ Quốc Tế IMF, Ngân hàng Trung ương Âu châu hay Ngân hàng Trung ương Nhật mà Hội đồng Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ mới giữ vai trò của ngân hàng trung ương toàn cầu. Người ta cứ nói đến ưu thế của Hoa Kỳ khi đồng Mỹ kim là ngoại tệ dự trữ của thiên hạ nên Mỹ tha hồ in tiền ra xài. Thật ra, kiến trúc tài chính quốc tế xây dựng từ 70 năm nay cũng là một gánh nặng cho Hoa Kỳ với nhiều điểm bất lợi mà ít ai nhìn thấy, nhất là chính người Mỹ cũng còn không rõ.
Nguyên Lam: Nguyên Lam nhớ rằng từ mười mấy năm nay, nhiều nước than phiền về ưu thế quá đáng của Mỹ kim và muốn tìm ra một ngoại tệ có khả năng thay thế. Thưa ông, kết quả của chuyện ấy là gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi cho rằng tư thế của một đồng bạc là kết quả của nhiều yếu tố tích lũy từ lâu, trước hết vẫn là niềm tin vào khả năng giao hoán trao đổi và tồn trữ giá trị. Không định chế quốc tế nào có thể đơn phương thông báo từ nay đồng bạc này hay tờ giấy nọ sẽ là loại tiền tệ lưu hành toàn cầu. Lãnh đạo Bắc Kinh mơ điều viển vông ấy khi vận động  IMF chấp nhận đồng Nguyên của họ vào cái rổ ngoại tệ gọi là Quyền Trích Xuất Đặc Biệt hay SDR kể từ Tháng 10 năm nay, nhưng nay đang lo sốt vó về sự thăng trầm của Mỹ kim trong khi vẫn chưa dám thả cho đồng bạc của mình lên xuống theo phép cung cầu của thị trường.
Nếu thế giới có thêm nhiều đồng bạc mạnh khác thì có thể tránh được những dao động thái quá do đồng Mỹ kim gây ra. Nhưng chuyện ấy chưa xảy ra trong vài chục năm tới và nếu đồng Euro bị khủng hoảng nay mai vì Anh Quốc rút khỏi Liên Âu thì thiên hạ vẫn phải đổi tài sản qua Mỹ kim để khỏi bị thiệt, và chưa chắc là sẽ tín nhiệm đồng Nguyên của Tàu, khi ấy, đồng Nguyên lại càng mất giá và nạn tẩu tán tài sản càng làm Bắc Kinh khốn đốn nặng.
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á châu Tự do và Nguyên Lam xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn này.