Tuesday, June 14, 2016

'Quy hoạch cán bộ': chiêu bài để các băng, nhóm sắp đặt người

HÀ NỘI (NV) Trong khi những thắc mắc về việc điều động, bổ nhiệm cá nhân ông Trịnh Xuân Thanh chưa được trả lời thì vừa có thêm những thắc mắc nữa về ông Vũ Quang Hải, 30 tuổi là con trai ông Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Công Thương Việt Nam, vừa nghỉ hưu hồi tháng 4, 2016 vừa qua.


Ông Vũ Quang Hải, “đại diện thế hệ trẻ” tuyên thệ sẽ đoàn kết, tận tâm, tận lực để phát huy truyền thống đưa Sabeco vươn xa. Về Sabeco, lương của ông Hải khoảng 500 triệu đồng/năm. (Hình: Dân Trí)

Hiệp Hội Các Nhà Ðầu Tư Tài Chính Việt Nam - thường được gọi tắt là VAFI, vừa có văn bản đề nghị Bộ Công Thương giải thích tại sao bộ này lại bổ nhiệm ông Hải làm thành viên Hội Ðồng Quản Trị, kiểm soát phần vốn của nhà nước (90%) tại Tổng Công Ty Bia Rượu Nước Giải Khát Sài Gòn - thường được gọi tắt là Sabeco. Vì là thành viên Hội Ðồng Quản Trị nên ông Hải được sắp đặt để đảm nhận vai trò phó tổng giám đốc của Sabeco.

VAFI vạch ra nhiều điểm bất thường trong con đường thăng tiến của ông Hải. Năm 24 tuổi dù không hề có kinh nghiệm quản lý-điều hành, ông Hải vẫn được bổ nhiệm làm tổng giám đốc Tổng Công Ty Ðầu Tư Tài Chính của Công Ðoàn ngành dầu khí Việt Nam - một trong những doanh nghiệp do cha của ông chỉ đạo. Trong hai năm làm tổng giám đốc của doanh nghiệp vừa kể, ông Hải tạo ra khoản lỗ khoảng 200 tỉ đồng.

Sau đó, ông Hải được Bộ Công Thương rút về làm cục phó Cục Xúc Tiến Thương Mại và chỉ một năm sau, ông được đưa về Sabeco. VAFI thắc mắc, Bộ Công Thương căn cứ vào đâu để đưa một người như ông Hải về Sabeco (?).

Sau khi VAFI chất vấn, một vài tờ báo Việt Nam vừa tiết lộ, trước khi “điều động” ông Hải về Sabeco. Ông Hoàng - cha ông Hải đã điều động ông Võ Thanh Hà, thư ký của mình về làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của Sabeco!
Cần nhắc lại rằng, tuần trước, báo chí Việt Nam vừa lật lại hồ sơ về ông Trịnh Xuân Thanh, 50 tuổi. Ông Thanh, một người sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, tốt nghiệp Ðại Học Kiến Trúc năm 1990, sau đó sang Ðông Âu “làm ăn.” Năm 1995, ông Thanh quay về Việt Nam và năm 1996 được bổ nhiệm làm lãnh đạo một công ty của Ban Chấp Hành Trung Ương Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản HCM.

Ðến năm 2000, ông Thanh chuyển qua làm phó giám đốc chi nhánh Hà Nội của Tổng Công Ty Sông Hồng, sau đó được đề bạt làm phó tổng giám đốc rồi làm tổng giám đốc của Tổng Công Ty Sông Hồng cho đến năm 2007, ông Thanh chuyển qua Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam (PVC).

Năm 2010, Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam được vinh danh là một trong mười “Sao Vàng Ðất Việt.”
Giữa năm 2013, người ta phát giác PVC thua lỗ 3,200 tỉ đồng! Ông Thanh lúc đó là chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của PVC đột nhiên được rút khỏi PVC để về làm trưởng văn phòng đại diện của Bộ Công Thương ở miền Trung. Vài tháng sau, vào đầu năm 2014, thủ tướng Việt Nam chỉ đạo điều tra-xử lý các sai phạm khiến PVC thua lỗ nghiêm trọng, nhiều thuộc cấp của ông Thanh bị tống giam, còn ông Thanh thì quay trở về Hà Nội làm... chánh văn phòng Ban Cán Sự Ðảng của Bộ Công Thương.

Năm 2015, ông Thanh được “luân chuyển” về tỉnh Hậu Giang.

“Luân chuyển” là bước khởi đầu của tiến trình chuẩn bị cho việc bổ nhiệm các viên chức đã được lựa chọn trước để đảm nhận những chức vụ cao hơn và quan trọng hơn (từ trước đến nay, chính quyền Việt Nam gọi tiến trình lựa chọn trước về nhân sự lãnh đạo từ trung ương đến địa phương là “quy hoạch cán bộ”).

Trong trường hợp của ông Thanh, “luân chuyển” từ Bộ Công Thương về tỉnh Hậu Giang là bước khởi đầu để trở thành một trong các viên chức lãnh đạo chính quyền Việt Nam.

Áp lực của dư luận đã khiến ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN yêu cầu phải điều tra về những vấn đề có liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh, phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang.

Ông Trần Công Chánh, bí thư tỉnh Hậu Giang - người mà tuần trước vừa bảo với báo chí rằng, việc công an Hậu Giang cấp biển số dành cho công xa để ông Thanh gắn vào xe riêng (một chiếc Lexus 570, trị giá khoảng 6 tỷ đồng) là... điều bình thường, đừng nên làm ầm ĩ, vừa lên tiếng xin “rút kinh nghiệm.”

Ông Trần Lưu Hải, cựu phó Ban Tổ Chức của Ban Chấp Hành Trung Ương Ðảng CSVN, mới bảo với báo chí là ông Thanh không nằm trong danh sách “quy hoạch cán bộ” do Bộ Chính Trị của đảng CSVN phê duyệt. Ông Thanh được điều động về tỉnh Hậu Giang là do thỏa thuận giữa... Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang.

Tiết lộ vừa kể xác nhận điều mà công chúng đồn đãi từ lâu, đó là các băng nhóm đang thao túng hệ thống công quyền Việt Nam không còn khoanh gọn trong phạm vi một ngành hay một địa phương mà đan xen chằng chịt giữa nhiều ngành, nhiều cấp.

Chuyện các viên chức lãnh đạo đảng, lãnh đạo chính quyền từ trung ương đến phường, xã sử dụng “quy hoạch cán bộ” để sắp đặt con cháu, thân nhân kế nhiệm mình đã trở thành bình thường. Phản ứng của dân chúng, báo giới thường là không đi tới đâu vì kết quả các cuộc kiểm tra đều giống nhau: Việc sắp đặt là “đúng qui trình.” (G.Ð)

14-06-2016 1:26:43 PM 

Trường Sa: Ngư dân Việt đối mặt với đủ loại tàu Trung Quốc

ÐÀ NẴNG (NV) - Hiện nay mỗi khi ra đảo Trường Sa đánh bắt cá, ngư dân Việt Nam thường xuyên “chạm trán” với của đủ chủng loại tàu thuyền Trung Quốc hoạt động như “sân nhà” của mình.


Ðây là chiếc tàu cá xóa số hiệu, nghi là tàu giả dạng làm nhiệm vụ trinh sát. (Hình: Thanh Niên)

Với các ngư dân Bình Thuận, Bình Ðịnh, Phú Yên, Ðà Nẵng... chuyên đánh bắt hải sản ngoài Trường Sa, việc “chạm trán” tàu Trung Quốc từ tàu cá, tàu kéo, khảo sát biển, hải cảnh, hải giám, hải tuần và cả tàu chiến đấu... đã trở thành “cơm bữa.”

Thanh Niên ngày 14 tháng 6 dẫn lời ông Trần Quang Phố (43 tuổi), xã Long Hải, Phú Quý, Bình Thuận, thuyền trưởng tàu cá BTh-96689.TS, đã có thâm niên hơn 20 năm đánh bắt hải sản tại ngư trường Trường Sa cho biết, số lượng các tàu Trung Quốc tăng đột biến ở vùng biển Trường Sa bắt đầu từ thời điểm cuối năm 2013, khi họ tập trung các loại tàu thuyền bồi đắp, xây dựng trái phép trên 7 bãi đá cưỡng chiếm của Việt Nam từ hồi cuối những năm 80.

Tăng đột biến là các tàu cá bọc sắt.


Tàu cá Trung Quốc khởi động máy dọa nạt khi tàu Việt Nam tiến đến gần. (Hình: Thanh Niên)

Trước thời điểm 2013, các tàu cá Trung Quốc đi thành tốp 3-5 chiếc với tàu hậu cần để hỗ trợ nhau đánh bắt dài ngày. Nhưng hiện nay, do đã cơ bản hoàn tất việc xây dựng trái phép ở các bãi đá, các tàu cá thường đi riêng lẻ và dễ dàng cập vào âu tàu trong bãi để tiếp tế, nghỉ ngơi. Ðặc biệt, nhiều tàu cá bọc sắt không chỉ đơn thuần đánh bắt hải sản mà thường xuyên đi sát các đảo của Việt Nam dò la.

Tàu đánh cá khủng của Trung Quốc trên vùng biển Trường Sa, được gọi là “tàu mẹ.” Mỗi khi tới điểm đánh bắt, “tàu mẹ” dừng lại thả các “tàu con” (xuồng nhỏ) xuống biển, tỏa đi đánh bắt, xong lại cẩu hoặc kéo “tàu con” đến điểm đánh bắt khác. “Tàu mẹ” còn có chức năng bảo đảm hậu cần dài ngày và thu mua hải sản...

Chưa hết, thời gian gần đây còn xuất hiện nhiều tàu cá Trung Quốc xóa số hiệu, cùng với nhiều tàu hải cảnh, hải giám, hải tuần và cả tàu chiến đấu hoạt động quanh các đảo trong toàn quần đảo Trường Sa của Việt Nam như “sân nhà” của mình. (Tr.N)

14-06-2016 2:25:08 PM 

Hãy trả lại cho lịch sử những gì của lịch sử

Mai Tú Ân (Danlambao) - Tại sao chúng ta mất Hoàng Sa? Câu hỏi đau đáu đã vang lên từ những người nặng nợ núi sông từ năm 1974 đến giờ, nhưng câu trả lời thì vẫn lơ lửng đâu đó. Vậy chúng ta hãy giải mã vấn đề này trên cơ sở có được những tài liệu cần và đủ cho một sự thật không thể nào quên. Rằng tại sao chúng ta mất Hoàng Sa ngày 19/1/1974.

Quyết tâm giải phóng miền Nam bằng bạo lực, cộng sản Bắc Việt (CSBV) vẫn đi trên con đường sắt thép ấy, và lúc này đầu tháng 4/1974 thì không có thế lực nào ngăn cản chặn họ dừng bước được nữa. Vì Hiệp Định Hòa Bình Paris 1973 đã ký, người Mỹ đã rút khỏi Việt Nam. Đó là một sự kích thích cao độ cho những người cầm quân Bắc Việt. Thoát được bóng dáng quân Mỹ, vẫn thường cùng quân đội Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hành quân, thì coi như cất nhẹ được “gươm đàn nửa gánh”.

Nhưng vẫn có một vấn đề lớn nhất mà những người CSBV phải rút ra cho họ một bài học cay đắng. Đó là Mỹ đã cam kết với chính quyền VNCH rằng, họ sẽ quay lại nếu Bắc Việt tàn phá nghiêm trọng HĐ Paris này. Họ sẽ quay lại với những thứ vũ khí đáng sợ nhất của họ. Đó là điều mà cả chế độ VNCH và chế độ CSBV đều tin tưởng, trừ những người Mỹ…

Rõ ràng với các đầu lĩnh Hà Nội thì đây không phải là câu dọa cho có. Đã trải qua nhiều năm chiến trường rồi, thì bài học cũng thật đơn giản. Rằng nếu Hoa Kỳ quay trở lại ủng hộ VNCH khi CSBV xé tan HĐ Paris để tấn công thì khả năng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước của CSBV sẽ là chuyện nằm mơ giữa ban ngày. Dù có quyết tâm tới bao nhiêu đi nữa, thì họ vẫn chỉ là một con bò đập đầu vào tường, khi lại trở thành đối thủ của cặp tài tử giai nhân, Mỹ và VNCH thêm một lần nữa.

Đó là những kinh nghiệm xương máu mà những người CSBV không thể nào quên. Nhất là họ phải chiến đấu trong bối cảnh những vệt trắng tỏa dài trên trời cao ngút ngàn. Dấu hiệu của từng đoàn máy bay ném bom chiến lược B.52 chết chóc đang bay vào tiếp cận, và những chùm bom như những trái lê xinh xắn sẽ như cát rắc, tuôn vô tận xuống đầu chiến sĩ với những tiếng ì ầm đặc trưng giống như một cuộc động đất mini…

Vấn đề cho quyết chiến lược giải phóng miền Nam này mà các tướng tá Thành Nhà Rồng Hà Nội cần là câu trả lời cho câu hỏi duy nhất. Người Mỹ có quay lại không, nếu chúng ta phá hoại HĐ Paris tấn công tổng lực VNCH. Không thể trả lời câu hỏi Yes or No này…

Nhưng có một cách để thử. Đó là mau chóng chiếm lấy một vùng đất nào đó của VNCH, và ngồi hút thuốc lào chờ xem Mỹ có quay lại hay không. Cần tung chưởng một vài lần, trên vài vùng đất khác nhau thì sẽ cho kết quả không thể nào sai. Những người lãnh đạo BV đã hăng hái vào cuộc trong khi các phong trào phản chiến đang thắng thế ở Hoa Kỳ, các ý muốn rời khỏi VN càng lúc càng nhiều, nhất là trong Tòa Capital. Và Tổng thống Richard Nixon, một con người cứng rắn và là người cho ký HĐ Paris đang gặp rắc rối với luật pháp về vụ Watergate.

Và nếu có con bài thử Hoàng Sa thì chính lúc này đây, hòn đảo sẽ nhận được án tử của cả Trung Cộng lẫn CSBV. Một món quà cống nạp của đàn em CSBV tặng ông anh Trung Cộng, giống như nàng Chiệu Sương đi Bắc cống Hồ thuở trước. Số mệnh đã được quyết định, khi trở thành một món đồ thử test cho công cuộc cưỡng chiếm miền Nam sau này. Vì hòn đảo Hoàng Sa nằm ở Biển Đông, ngay trước mũi Hạm Đội 7 của Hoa Kỳ. Nếu TC chiếm đảo Hoàng Sa của VNCH, mà Hoa Kỳ vẫn không động binh thì coi như xong phim. Không chỉ mất Hoàng Sa mà còn mất cả Miền Nam nữa. Vì mất đảo của đàn em VNCH ngay trước mũi ông anh Mẽo mà không làm gì thì còn làm được chi nữa sau này trong các cuộc tấn công lãnh thổ miền Nam của CSBV.

Nhưng bài toán cũng được đưa ra rằng, nếu quân CSBV tấn công, thì lực lượng Hải Quân của họ quá yếu, quân VNCH và có thể có sự hỗ trợ của hải quân Hoa Kỳ, tấn công trở lại. Và như thế thì sẽ khiến rối tình hình, mất đi khả năng thử nghiệm test cho công việc trên.

Và ông anh Trung Cộng đã hiện ra như một đàn anh kiểu gì cũng chơi được hết. Hơn nữa tổng thống Mỹ Nixon cũng vừa kết thúc chuyến bang giao lịch sử đến nước họ, và Bắc Kinh cũng muốn biết kết quả mà hai nước đạt được như thế nào chứ qua lối đánh giá của họ, khi vô nguyên vô cớ tấn công và chiếm trọn một hòn đảo của láng giềng...

Ta sẽ không biết ai là người bắt đầu mưu đồ Hoàng Sa này với ai trước, và có lẽ cũng chẳng cần, vì mưu đồ này đã được quân Trung Cộng thực hiện, với sự cổ võ bằng cách im lặng không lên tiếng để đồng tình của CS BV. Và rồi các đầu lĩnh Ba Đình, ngồi theo dõi tình hình hoạt động của Hạm Đội 7 mà hồn phách lúc thăng thăng, lúc giáng giáng lại cả lúc giáng giáng thăng thăng...

Ta sẽ dừng một chút để xem lại nỗi lo sợ của họ về việc người Mỹ sẽ trở lại VN khi CSBV tung cuộc Tổng tấn công. Việc CSBV làm thế là xé tan bản HĐ Paris 1973 là điều không cần phải bàn vì họ đã xé tan bản HĐ này ngay cả khi nó còn chưa ra đời. Vấn đề là Mỹ có quay lại hay không quay lại? Mỹ quay lại thì ngáo ộp B.52 cũng quay lại theo họ thì bỏ mẹ rồi. Mỹ không quay lại mà vẫn gửi B.52 quay lại thì cũng bỏ mẹ nốt. Các ông tướng CSBV toát mồ hôi khi nhớ lại bộ phim buồn về B.52.

B.52. Máy bay ném bom (B) chiến lược do hãng Boeing sản xuất ra lò năm 1952, và là nỗi kinh hoàng của cả người chết lẫn kẻ sống, cũng như góp phần vào thương vong đến 20% các bộ đội sinh Bắc tử Nam. CSBV cũng không cần học ở đâu ngoài học chính họ. Lịch sử cuộc chiến VN đã chỉ rõ các bài học đau thương đó. Năm Mậu Thân 1968, hiểu rằng không thể thôn tính được VNCH bằng các cuộc nổi dậy, hay du kích chiến mà chỉ có thể bằng tấn công bằng tổng lực, lại ảo tưởng ngây thơ về sức mạnh quân sự của mình, cũng như đánh giá thấp đối thủ VNCH cùng đồng minh Hoa Kỳ nên miền Bắc đã tung toàn lực để tấn công đồng loạt các đô thị miền Nam, trong khi lực lượng quân sự Mỹ còn dầy đặc ở khắp lãnh thổ. Và kết quả là VNCH cùng với hỏa lực yểm trợ khủng khiếp của Mỹ, trong đó có B.52 đã cùng chung sức chiến đấu khiến cho CSBV đã bị vỡ đầu năm đó với gần 100.000 bộ đội miền bắc hy sinh oan uổng...

Không học được bài học lịch sử đó, và lại tiếp tục chọn vào đúng năm bầu cử Tổng Thống Mỹ 1972 để ra tay, quân đội miền Bắc lại tiếp tục cuộc tổng tấn công mặt tiền hoành tráng, mặt đối mặt với VNCH ở miền Trung. Họ vượt sông Thạch Hãn, (chứ không vượt sông Bến Hải cũng nằm y chang và cũng ngay gần đó để tỏ ra là không "vi phạm" Hiệp Định Geneve 1954) và chiếm được Quảng Trị. Nhưng VNCH sau đó đã bền bỉ phản công, với sự trợ chiến của các pháo đài bay B.52 ném bom không mệt mỏi và không ngưng nghỉ thì cuối cùng TQLC của VNCH đã tái chiếm Thành Cổ Quảng Trị. Và chỉ riêng ở ngôi thành cổ này 10.000 bộ đội miền Bắc đã tử thương trong mùa Hè đỏ lửa 1972.

Và BTTM Bắc Việt hẳn nhớ lại cùng với đợt ném bom kinh hồn của B.52 ra Hà Nội trong 12 ngày đêm cuối đông 1972 trước ngày ký HĐ Paris thì miền Bắc đã rút ra được bài học nhớ đời cho mình. Đó là đừng mơ tới chiến thắng, nếu người Mỹ, qua cái ông Kẹ hỏa lực Mỹ có cái tên B.52 ấy còn trợ giúp cho binh lực VNCH. Với những vết sẹo B.52 to tướng như thế ở khắp giải đất chữ S thì hẳn là các ông tướng ở Thành Nhà Rồng, Hà Nội (BTTM MB) sẽ vừa vạch kế hoạch giải phóng miền Nam năm 1975-76 vừa cầu trời khấn Phật cho bọn B.52 Mỹ đi chỗ khác chơi, để được chiến đấu khi không bị B.52 Mỹ nó rải bom như rải cát xuống đầu.

Trở lại Hoàng Sa thì thời giờ chết của nó đã điểm. Các tài liệu giải mật sau này cho thấy Trung Cộng đã khiêu khích, và ngày 19/1/1974 VNCH mắc mưu tấn công vào hạm đội và bắn chìm soái hạm của họ. Trung Quốc đáp trả. Tàu Nhật Tảo của thiếu tá Ngụy Văn Thà bị bắn chìm, và ông đã tuẫn tiết ở lại theo tàu cùng một số binh lính sĩ quan. Hoàng Sa không còn nữa.

Và cả Trung Cộng lẫn cộng sản Bắc Việt đều nín thở chờ đợi phản ứng của Hoa Kỳ. Đúng như mong đợi, Mỹ đã không hành động gì, ngoài vài lời tuyên bố lên án cùng việc hứa hẹn viện trợ cho một số tàu bè chiến đấu.

Không cần phải nói thì cũng biết Trung Cộng đã sung sướng khi đạt được cái họ cần, nhưng kẻ sung sướng nhất là CSBV. Họ mặc cho TC đã cướp được cái cần cướp và cũng chẳng quan tâm đến hòn đảo đã trở thành một thứ cầm cố vĩnh viễn của mộng bá quyền của Bắc Kinh. Họ cũng chẳng quan tâm đến hệ luy đau lòng của các thế hệ tương lai Việt Nam nghĩ gì khi biển đảo của tổ tiên đã về tay giặc.

Các lãnh tụ chính trị CSBV giờ đây đã có thể lệnh cho các tướng tá của họ chuyên tâm dồn ý vào cuộc đối đầu sống mái với miền Nam sắp tới mà không cần để ý nhiều về người Mỹ nữa. Đồng minh quan trọng nhất đã quay bước đi vào đúng thời điểm chí nguy. Họ đã không lên tiếng đúng, không trợ giúp đủ cho đồng minh VNCH khi bị Trung Cộng cướp đất như thế thì không lẽ gì họ lại quay lại giúp VNCH cũng với lý do tương tự. Âu cũng là số mệnh vì không phải lúc nào người tốt cũng làm đúng hết.

Rồi cùng với test thử nghiệm riêng của mình qua việc giải phóng tỉnh Phước Long vài tháng sau đó, thì CSBV đã nhận được một tín hiệu không thể nào rõ ràng hơn. Đó là trong bất kỳ tình huống nào, người Mỹ và đặc biệt là con ngáo ộp, pháo đài bay B.52 sẽ không quay trở lại chiến trường Việt Nam. Và thực tế sau đó diễn ra đúng là như vậy.

Cuộc "Đại Thắng Mùa Xuân" năm 1975 đã diễn ra với việc không có một quả bom đạn chính thức nào của Mỹ ném xuống chiến trường, đặc biệt là CSBV không phải vừa chiến đấu vừa ngóng lên trời để nhìn thấy những vệt dài khói dài đặc trưng của từng đoàn B.52 cùng với tiếng bom chùm rền vang như động đất như những năm trước. Không có những cái pháo đài bay đó trên trời thì ở dưới, từng đoàn xe tăng, xe tải CSBV dài hàng cây số cứ nghênh ngang chạy trên các xa lộ rộng lớn của miền Nam để liên tục tiếp viện cho chiến trường. Và VNCH đành thúc thủ trong tức tưởi...

Nhưng CSBV còn một chút khôn ngoan khi nhận ra chân tướng ông anh lớn Tàu Cộng của mình, nên trong thế thắng của công cuộc giải phóng sau đó, họ đã "qua mặt" ông anh để nhanh chân đánh chiếm đảo Trường Sa trước cả khi chiếm thủ đô Sài Gòn của VNCH. Để đề phòng ông anh lớn thừa cơ lộn xộn làm luôn Trường Sa theo thỏa thuận trước đó là "thử nghiệm" cả cặp Hoàng Sa và Trường Sa.

Và ở đời không có gì là cho không cả. Dâng gà cho cáo thì mất gà, ra mắt giới thiệu vợ đẹp cho Sở Khanh thì vợ vẫn còn nhưng đã bị Sở Khanh quất ngựa truy phong. Hoàng Sa mãi là vật thế chấp giữa hai đảng CS, cho mưu đồ thâm hiểm của Trung cộng cũng như sự ấu trĩ, tham nhỏ để mất lớn của cộng sản Hà Nội. Thời gian lần trôi, vật đổi sao rời cùng với sự thay đổi từ anh em sống chết có nhau thành không đội trời chung với nhau, rồi lại thành đồng chí 4 tốt 16 chữ vàng, qua lại giữa bạn và thù đến chóng cả mặt thì rồi cuối cùng Trung Cộng đã lộ ra mặt là kẻ ăn cướp đảo Hoàng Sa của chúng ta. Vì lúc này với sự phát triển kinh tế mau lẹ thì con đường ra biển Đông của họ là cực kỳ cần thiết và lại đã có sẵn "của cống" tạm Hoàng Sa mà ông em tội nghiệp CSBV đã dâng hiến. Thế là Trung Cộng đã nghiễm nhiên coi Hoàng Sa trở thành một hòn đảo, một mảnh đất chính thức của họ, cũng như đem lại mối hận thù muôn đời muôn kiếp với chúng ta. Nhưng trách kẻ cướp 1 thì nên tự trách mình 10 khi đem dâng cho kẻ cướp cái thứ chúng muốn cướp.

Sự việc đơn giản như thế nhưng tại sao cả hai bên cứ úp úp mở mở giấu diếm mãi như thế. Trung Cộng thì giấu diếm vì đó là hành động giống như dụ trẻ con ăn cứt gà, lật lọng và là hành động cướp nước. Còn CSVN thì giấu diếm vì đó là hành động bán nước.

15.06.2016

Bóng ma Hội nghị Thành Đô

Hạ Trắng (Danlambao) - Tin từ Văn phòng Chính phủ cho hay, chiều ngày 12/6/2016, Trịnh Đình Dũng (Phó thủ tướng VN) đã hội kiến với Uông Dương - Ủy viên Bộ Chính trị, Phó thủ tướng Quốc vụ viện Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.

Giống như tất cả các lãnh đạo trong giới chóp bu cầm quyền, Trịnh Đình Dũng hết lời ca ngợi mối quan hệ Việt-Trung, thực chất là mối quan của hai đảng cộng sản mà phần thua thiệt, bất lợi nghiêng về phía Dân tộc Việt Nam.

Dũng khẳng định “Trên cơ sở triển khai đường lối đối ngoại hòa bình, độc lập, tự chủ, đa dạng hóa, đa phương hóa, đi sâu hội nhập quốc tế, Việt Nam coi trọng phát triển quan hệ ổn định, lành mạnh và lâu dài với Trung Quốc, sẵn sàng cùng Trung Quốc thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung phát triển thực chất và đi vào chiều sâu”. Phát biểu này một lần nữa cho thấy rõ quyết tâm “phò Tàu” của đảng cộng sản VN. Hơn nữa thể hiện tầm nhìn nông cạn của tập đoàn cầm quyền này. Đại bộ phận dân chúng Việt Nam đều ý thức rằng một khi còn duy trì chế độc độc tài thì khó có thể hội nhập với quốc tế. Và nếu coi trọng hợp tác toàn diện với Tàu cộng thì không thể có độc lập và tự chủ. 

Luận điệu mị dân lại được Dũng nhai lại qua tường thuật của báo “lề đảng”:

Về vấn đề trên biển, Phó thủ tướng Trịnh Đình Dũng bày tỏ lo ngại trước những diễn biến gần đây ở khu vực và trên biển Đông, khẳng định hòa bình và ổn định là hết sức cần thiết cho hợp tác và phát triển ở khu vực”. (*)

Thái độ (ra chiều lo ngại) và phát ngôn trên đã trở thành “quy định chung” hay nói khác đi là “mẫu câu chung” của mỗi quan chức, hàng lãnh đạo cộng sản khi nhắc đến vấn đề này. Cứ câu ấy, ý ấy mà diễn, rồi báo chí chỉ việc thay tên họ, chức vụ là xong. Khỏi bàn thêm.

Điều mà công luận chú ý nhất trong chuyến đi này là lời mời gọi và khuyến khích doanh nghiệp Trung Quốc đầu tư vào các dự án lớn của Việt Nam. “Dự án lớn” được hiểu là công nghệ, các dự án kết nối cơ sở hạ tầng và triển khai hiệu quả các khoản viện trợ và vay ưu đãi của Trung Quốc dành cho Việt Nam. Điểm chú ý nữa là quyết tâm tăng cường phối hợp quản lý biên giới và thúc đẩy hợp tác giữa các địa phương.

Như vậy là mọi “dự đoán” và hy vọng của một số người lạc quan, đặc biệt sau chuyến thăm VN của TT Mỹ rằng CSVN sẽ từng bước (tuy yếu ớt) giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung cộng đã nhường chỗ cho sự tuyệt vọng. Dùng công nghệ, vay vốn ưu đãi của Tàu có nghĩa là Tàu có thể thâu tóm mọi hoạt động liên quan đến đầu tư, sản xuất, kinh doanh… của người Việt. Kết nối các cơ sở hạ tầng, quản lý biên giới, hợp tác giữa các địa phương phải chăng là hành động biến diện mạo VN thành bộ mặt “nước lạ” và mở đường cho người tàu vào tiếp quản mảnh đất này.

Hội nghị Thành Đô sắp điểm những hồi chuông cuối cùng rồi. Tương lai nào cho Dân tộc Việt Nam?

14.06.2016


Khánh Hoà: Cựu giám đốc sở Du lịch tham nhũng, tiếp tay cho hoạt động lữ hành phi pháp của Trung Quốc


Công ty Silent Bay đưa khách Trung Quốc đến các điểm du lịch tại TP Nha Trang Ảnh, chú thích: Kỳ Nam (nld.com)

CTV Danlambao - Báo Người Lao Động có loạt bài “Người Trung Quốc và thế giới ngầm du lịch” nêu rõ tình trạng các công ty Việt Nam bắt tay với các công ty Trung Quốc để “bảo kê” trọn gói cho việc đưa người Trung Quốc đến làm hướng dẫn viên du lịch trái phép tại Nha Trang (Khánh Hòa). Một trong số các công ty bị điểm mặt là TNHH Thương mại và Du lịch Silent Bay, do bà Huỳnh Thị Minh Thanh, vợ ông Trương Đăng Tuyến (nguyên giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Khánh Hòa, vừa nghỉ hưu). Công ty này có giấy phép hoạt động lữ hành quốc tế, giám đốc hiện nay là ông Trương Đăng Vũ Thụy, con trai ông Tuyến.

Trong giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp có mã số 4201663981 do Sở Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT) tỉnh Khánh Hòa cấp cho Công ty Silent Bay vào ngày 28-10-2015, ghi rõ giám đốc công ty là bà Huỳnh Thị Minh Thanh. Bà Thanh là vợ ông Tuyến, thời điểm đó đang là giám đốc Sở VH-TT-DL Khánh Hòa. 

Ông Trương Đăng Tuyến mới có quyết định nghỉ hưu vào ngày 1-4-2016. 

Trả lời báo chí, ông Nguyễn Xuân Hà, Trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy Khánh Hòa, khẳng định: Khoản 4 điều 37 Luật Phòng chống tham nhũng quy định: Người đứng đầu, cấp phó của người đứng đầu cơ quan không được để vợ hoặc chồng, bố, mẹ, con kinh doanh trong phạm vi do mình quản lý trực tiếp. Nếu công ty này hoạt động trong ngành văn hóa, du lịch thì đã vi phạm vào quy định trên. (1) 

Sự việc công ty TNHH Silent Bay tiếp tay cho lao động Trung Quốc trái phép tại tỉnh Khánh Hòa chỉ bị phanh phui khi chính Công ty Du lịch quốc tế Chengdu (Công ty Chengdu, Trung Quốc), có đơn “xin hỗ trợ” gửi Bộ Công an và UBND tỉnh Khánh Hòa nhờ can thiệp để công ty này kinh doanh du lịch tại Việt Nam. 

Trong đơn gửi cơ quan chức năng, ông Wang Tao, Phó Giám đốc Công ty Chengdu cho biết theo thỏa thuận, Công ty Chengdu trả phí 500.000 USD/năm cho Công ty Silent Bay (trả trước 100.000 USD, còn lại mỗi tháng sẽ trả 40.000 USD). Công ty Silent Bay bảo đảm các thủ tục tạm trú hợp pháp và an toàn ở TP Nha Trang cho tất cả nhân viên của Công ty Chengdu. Ngày 4-2-2016, đại diện Công ty Silent Bay mời ông Yang Ziming đến họp và yêu cầu trả thêm cho Công ty Silent Bay 500.000 USD/năm gọi là phí bảo kê. 

Trên thực tế hợp đồng hợp tác theo ý đồ của các công ty Trung Quốc chính là kiểu góp vốn vào công ty, sau đó sẽ đứng sau điều hành các công ty do người Việt làm chủ bằng cách hướng dẫn viên vào thực hiện hết các dịch vụ rồi sẽ chi lại một khoản hoa hồng nhất định. 

Hiện nay tình trạng khách du lịch Trung Quốc tràn ngập Nha Trang là một bài toán khó cho các cơ quan chức năng về phương thức quản lý, giữ gìn hình ảnh thành phố du lịch thân thiện, thu hút cân bằng lượng khách quốc tế đến thăm. 

Việc gia đình cựu giám đốc Sở Du lịch Khánh Hòa tiếp tay với doanh nghiệp Trung Quốc, bảo kê cho các giao dịch lao động phi pháp cho thấy rằng rối loạn xã hội tại thành phố biển Nha Trang phần lớn bắt nguồn từ những người có địa vị và quyền lực trong xã hội.

Bảo kê cho người Trung Quốc nhập cảnh lao động trái phép từ các cơ quan chức năng là dấu hiệu cho thấy hiệp ước Thành Đô 1990 đang được hiện thực hóa từng ngày.



Chú thích:


Phó chủ tịch nước báo cáo láo trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc

CTV Danlambao - Ngày 13/6/2016, phát biểu tại phiên họp thứ 32 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (HĐNQLHQ) tại Geneva, Thụy Sĩ, bà Đặng Thị Ngọc Thịnh - Phó Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam đã đề cập đến vấn đề “Biến đổi khí hậu và quyền con người”. Trong bài phát biểu này, bà phó chủ tịch nước đã báo cáo láo trước HĐNQLHQ một cách trắng trợn như sau:

“Trong bối cảnh hiện nay, Hội đồng Nhân quyền cần tập trung ưu tiên những vấn đề quan tâm hàng đầu của cộng đồng quốc tế. Theo đó, Việt Nam mong muốn Hội đồng Nhân quyền dành quan tâm thỏa đáng cho việc thực hiện Chương trình nghị sự 2030 về phát triển bền vững, vì phát triển bền vững có quan hệ mật thiết và cũng không ngoài mục đích bảo đảm quyền con người.

Bên cạnh đó, chúng tôi cũng đề nghị Hội đồng Nhân quyền chú trọng hơn đến nội dung biến đổi khí hậu và quyền con người, thúc đẩy mạnh mẽ những cam kết, sáng kiến cụ thể trong lĩnh vực này trên cơ sở đóng góp của các quốc gia và các cơ quan của Liên hợp quốc. Tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu thời gian qua đã và đang trở thành một trong những vấn đề cấp bách nhất mà chúng ta phải đối mặt. Vì nó kéo theo những thách thức trong việc bảo đảm quyền lương thực, quyền sức khỏe, quyền được đến trường, quyền có nhà ở cho hàng chục triệu người dân trên toàn cầu.

Với Việt Nam chúng tôi, dưới tác động của biến đổi khí hậu, người dân miền Trung, Tây Nguyên và đồng bằng sông Cửu Long đang phải gánh chịu những thiệt hại, khó khăn do hạn hán, xâm nhập mặn nghiêm trọng nhất trong lịch sử. Xuất phát từ yêu cầu thực tiễn đó, Việt Nam và các thành viên trong Nhóm nòng cốt dự kiến giới thiệu tại khóa họp này một nghị quyết về biến đổi khí hậu và quyền con người, tập trung vào tác động đối với quyền trẻ em. Chúng tôi rất mong nhận được sự ủng hộ của các Quý vị.” (*)

Trong bài phát biểu trước HĐNQL này bà phó chủ tịch cộng sản "nổ" vào 2 lãnh vực: môi trường và nhân quyền.

Về mặt môi trường, bà Phó Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam đang muốn đổ tại ông trời để lờ đi nguyên nhân dẫn đến tình trạng đồng bằng sông Cửu Long bị nguy cơ cạn kiệt lo do Tàu cộng xây đập thủy điện chắn nguồn nước, và hiện tượng phá rừng tràn lan ở miền Trung, vùng hạ Lào, và biên giới Campuchia đã dẫn tới việc khan hiếm nước.

Bài Thịnh cũng hoàn toàn không báo cáo thảm hoạ môi trường trong đó hàng loạt cá chết vì biển Đông bị chất thải làm ô nhiễm, nhân quyền bị vi phạm trầm trọng khi người dân bị đàn áp vì xuống đường đòi hỏi nhà nước phải giải quyết và minh bạch về thảm hoạ môi trường này.

Về mặt nhân quyền, khái niệm nhân quyền trên thế giới, một lần nữa được định nghĩa theo tiêu chuẩn ma-dzê-in Việt Nam:

Việt Nam sẽ luôn dành những nỗ lực cao nhất để đảm bảo tốt hơn các quyền và tự do cơ bản cho người dân. Những kết quả bước đầu của chúng tôi trong phát triển kinh tế, xã hội, hoàn thiện hệ thống pháp luật, cải cách tư pháp, bảo đảm các chính sách an sinh xã hội... đang giúp chúng tôi có được nền tảng quan trọng để tiếp tục phấn đấu vì lợi ích của mọi người dân... Một lần nữa, tôi muốn khẳng định cam kết và sự ủng hộ mạnh mẽ của Việt Nam đối với mục tiêu cao cả của Hội đồng Nhân quyền, đó là bảo vệ và thúc đẩy quyền con người cho tất cả mọi người dân trên trái đất này. ”

Trên đây là một trong những phát biểu trên GIẤY TỜ do bà Thịnh ĐỌC. Còn dưới đây là những báo cáo trong ĐỜI THẬT do chúng tôi CHỨNG KIẾN:

- Ngày 8/5/2016, tại Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội, hàng trăm người bị đánh, bị tát, bị đạp ngã, bị kẹp cổ, bị kéo lê và bị câu lưu trong các đồn công an vì xuống đường yêu cầu chính phủ minh bạch thông tin liên quan đến thảm họa môi trường xảy ra tại 4 tỉnh ven biển miên Trung từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế.

- Ngày 15/5/2016, tại Sài Gòn, Hà Nội hàng trăm người bị đánh, bị nhốt trong các trại xã hội, bị giam giữ trái pháp luật vì yêu cầu được sống trong môi trường trong sạch, vì lên tiếng yêu cầu chính phủ phải đáp ứng QUYỀN ĐƯỢC BIẾT của công dân.

- Ngày 22/5/2016, hàng chục người bị bao vây, bị canh giữ tại nhà riêng, bị chặn bắt, bị câu lưu trái phép trước chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Barrack Obama, và hàng trăm người khác tiếp tục bị bắt nhốt, bị giam giữ vì dám yêu cầu chính phủ phải đảm bảo QUYỀN ĐƯỢC SỐNG trong một môi trường trong lành của mình.

Còn nhiều nhiều nữa, các ví dụ sống động về việc “bảo vệ và thúc đẩy quyền con người” của Việt Nam trước cộng đồng quốc tế! Đó chỉ là những sự kiện còn nóng hổi, vừa mới xảy ra trong vài tháng qua, nếu mở toàn bộ hồ sơ nhân quyền của nước CHXHCNVN do đảng CSVN thống trị thì nó khác rất nhiều so với bản báo cáo mà bà Đặng Thị Ngọc Thịnh nêu ra.

Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn... sơ những gì cộng sản làm!

15.06.2016


____________________________________

Cựu Bộ Trưởng Vũ Huy Hoàng - đánh cho nó chết, đạp cho nó nhào...

Bạn đọc Danlambao - Có lẽ triều đình chúa Phúc vua Trọng đang khởi sự làm thịt đám đồng chí cựu thù 3X và con cầy đang được đem ra làm rựa mận là cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng. Ông cựu này là một trong những cái trụ trong bộ máy làm tiền của Nguyễn Tấn Dũng.
Những cái loa lề đảng ngày qua đã rầm rộ... thanh niên xung phong tung bài bề hội đồng Hoàng Bộ trưởng. 

Vũ Huy Hoàng bị tố cáo đã đưa Vũ Quang Hải, người làm ăn thua lỗ tại các doanh nghiệp vào chức vụ Tổng giám đốc CTCP Đầu tư tài chính công đoàn Dầu khí (PVFI) thuộc Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN). Lúc ấy Hải chỉ mới 25 tuổi và chỉ trong vòng 2 năm (2011-2012) đã làm cho PVFI thua lỗ be bét hơn 220 tỷ đồng. 

Sau đó, Vũ Quang Hải lại được chạy về Bộ Công Thương làm Phó giám đốc trung tâm hỗ trợ xuất khẩu, Cục Xúc tiến thương mại. 

Một năm sau Vũ Quang Hải được đề cử vào chức vụ Hàm Phó Vụ trưởng, kiêm Phó Tổng giám đốc Sabeco của Tổng công ty CTCP Bia-Rượu-Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco), nắm luôn vị trí chủ chốt là Thành viên HĐQT và là người đại diện cho cổ phần nhà nước. 

Trong những vị trí béo bở này Vũ Quang Hải hốt về một mức lương thu nhập hơn 1 tỷ đồng mỗi năm.  

Nếu bạn thắc mắc vì sau có chuyện kỳ như vậy? Câu trả lời là: tụi nó là cha con của nhau. Vũ Quang Hải là quý tử của Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng. 

Vũ Huy Hoàng cũng bị các đồng chí ta tố cáo chuyện đưa Võ Thanh Hà, một người chưa một ngày làm doanh nghiệp vào làm Chủ tịch Sabeco. Trước đó, Hà là Chánh Văn phòng Bộ Công Thương, tay chân thân tín và từng là thư ký riêng của Hoàng. 

Với con trai và đàn em thân tín về "quậy" Sabeco, Vũ Huy Hoàng bị tố là đã dùng quyền lực bộ trưởng của mình để đề nghị điều chỉnh kế hoạch thanh tra, ngừng việc điều tra 4 dự án tại Tổng công ty CP Bia rượu nước giải khát Sài Gòn-Sabeco. 

Ngoài chuyện đưa con trai và đàn em thân tín vào những vị trí béo bở, Vũ Huy Hoàng dưới thời đại Nguyễn Tấn Dũng được xem là vua phá hoại trong lãnh vực Công thương. Điển hình là vụ nhà máy xơ sợi 7,000 tỷ đồng ở Hải Phòng bị nằm chơi trong sương gió, dự án nhà máy 8,104 tỷ đồng của công ty cổ phần gang thép Thái Nguyên (TISCO) nằm ụ trơ gan cùng tuế nguyệt.  

Trong lúc đồng chí Vũ Huy Hoàng còn tại chức thì không thấy đồng rận nào hó hé. Đến khi đồng chí ấy về vườn theo đàn anh Nguyễn Tấn Dũng tập làm người tử tế thì bị "đảng ta" đem ra làm rựa mận. Kế tiếp sẽ là con cầy nào trong đám tay chân của Nguyễn Tấn Dũng? 

15.06.2016

Bắc Giang: Vay nợ xây sân golf, lợi ích của dân ở đâu?

CTV Danlambao - Ngày 2/6/2016, Dân Làm Báo có đưa tin về việc “Công an đứng nhìn côn đồ tấn công nông dân giữ đất” tại Bắc Giang liên quan đến dự án sân golf dịch vụ Yên Dũng do Công ty Cổ phần QNK Bắc Giang làm chủ đầu tư.

Theo diễn biến sự kiện trước đó, hàng trăm công an sắc phục lẫn thường phục từ nhiều đơn vị khác nhau như Cảnh sát cơ động, cảnh sát hình sự, công an, an ninh và các lực lượng hỗ trợ cùng đại diện các cấp chính quyền tại Bắc Giang đã tổ chức cưỡng chế người dân bàn giao đất tại hồ chứa nước Bờ Tân thuộc thôn Bình An, xã Tiền Phong cho dự án sân golf Yên Dũng.

Trong số những người bị tấn công tại buổi cưỡng chế này còn có cả một nữ phóng viên thuộc báo Tài Nguyên Môi Trường. Theo lời người dân có mặt tại hiện trường kể lại, nữ phóng viên bị một phụ nữ bịt mặt xông vào cướp hai điện thoại và giật giỏ xách khi đang cố gắng tác nghiệp. Điều đáng nói ở đây là việc tấn công và cướp giật xảy ra trước sự chứng kiến của hàng trăm công an mà không một ai can thiệp.

Công an huyện Yên Dũng sau khi tiếp nhận thông tin phóng viên bị cướp giật đến nay vẫn chưa có động thái điều tra cụ thể. Theo một số nguồn tin từ những người thuộc ban dự án sân golf, Dân Làm Báo được biết công ty QNK đã nhờ công an dàn xếp vụ việc để trả lại điện thoại cho người bị cướp.

Làm sân golf liệu có chắc thu hút đầu tư, phát triển kinh tế hay không?

Tại Việt Nam hiện nay, có hơn 130 sân golf, và thực tế lượng khách đến sân gần như không cân bằng đủ nguồn thu cho các doanh nghiệp. Đa phần các đơn vị kinh doanh sân golf chủ yếu thu lợi từ việc bán đất nền để xây biệt thự nghỉ dưỡng.

Nếu thử khảo sát ở các sân golf người ta sẽ thấy dân đến sân golf thường xuyên ở Việt Nam chủ yếu tập trung ở nhóm khách có “đặc quyền” miễn phí là các quan chức tại địa phương – những người đã bôi trơn cho các dự án lấy đất của dân lập sân chơi.

Công ty Cổ phần QNK Bắc Giang dự kiến đầu tư vào dự án sân golf Yên Dũng với tổng kinh phí đầu tư 1,625 nghìn tỷ đồng. Trong đó số vốn thưc mà Công ty QNK có là 325 tỷ (chiếm 20%), số còn lại 1.300 tỷ là vốn đi vay (chiếm 80%). 

Khi xây dựng thiết kế sân golf ở các nước nhiệt đới như Việt Nam, việc đánh giá tác động môi trường (DTM) là một bài toán cực kỳ quan trọng. Một dự án sân golf muốn đi vào kinh doanh thực tế phải đáp ứng các tiêu chuẩn khắt khe của DTM. Tuy nhiên ở Việt Nam, các chủ đầu tư thường chạy vay hoặc đút lót để “mua” được giấy chứng nhận khá dễ dàng để tiết kiệm chi phí bảo vệ môi trường. Trên thực tế việc duy trì các thảm cỏ xanh tươi trên sân golf có thể sẽ làm cạn kiệt nước ngầm của nhiều vùng đất. Điều này chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng đến nguồn nước dự trữ cho tưới tiêu nông nghiệp của các khu vực lân cận. Đây là lý do chính vì sao người dân tại thôn Bình An, xã Tiền Phong (Bắc Giang) phản ứng với dự án vì lo ngại hồ chứa nước Bờ Tân sẽ bị ảnh hưởng.

Dự án sân golf, dịch vụ Yên Dũng có tổng diện tích là 183,8ha sẽ bao gồm các công trình phụ trợ như: nhà hàng, khách sạn và biệt thự nghỉ dưỡng, khu resort, spa.. liệu có là một dạng đầu tư bền vững hay chỉ là chiêu thức lấy đất nông nghiệp, nguồn nước tưới tiêu của người dân để biến thành phương tiện kinh doanh cho nhóm lợi ích?


Bị xe đảng ủy tông, 4 tháng sau gia đình nạn nhân mới được biết

QUẢNG TRỊ (NV) - Một thanh niên bị xe của cơ quan đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị tông, bị thương nặng, hơn bốn tháng sau gia đình mới biết nhờ Facebook, nay đang ở bệnh viện Huế.

Hôm Chủ Nhật, 12 Tháng Sáu, trong một đoạn video clip có cuộc phỏng vấn ông Lê Văn Ðiều được phổ biến trên Youtube và chia sẻ lại trên mạng xã hội. Ông nói ông là cha của anh Lê Văn Hòa, 20 tuổi, bị xe hơi của cơ quan nêu trên đụng ở quê nhà, chỉ cách nhà khoảng 2 km nhưng hơn bốn tháng sau mới được biết tông tích nhờ mạng Facebook.


Lê Văn Hòa được đưa ra viện tới thẳng cổng công an Hải Lăng đòi trả lời, tại sao tai nạn xảy ra ngay trong xã mà gia đình hơn bốn tháng sau mới hay. (Hình: FB LN Hương Trà)

Theo ông, các cơ quan chính quyền địa phương, từ xã đến huyện, đều đổ lỗi cho nhau, nhưng không ai có thể tin được về chuyện không tìm được thân nhân của nạn nhân dù nạn nhân có giấy tờ tùy thân trên người. Thậm chí, nếu không có giấy tờ, chỉ cần lấy vân tay của một người đã được cấp chứng minh nhân dân là có thể truy tìm lý lịch và nơi cư ngụ không mấy khó khăn.

Chuyện tuy đã xảy ra từ ngày 29 Tháng Mười năm ngoái, mới được báo Người Lao Ðộng đề cập trong một bản tin ngày 29 Tháng Năm. Trong video clip, ông Lê Văn Ðiều bày tỏ sự phiền muộn vì không thấy các cơ quan chức năng nào thông báo cũng như chia sẻ trong khi trên mặt báo thì phía “gây tai nạn” và công an nói khác. Còn bệnh viện thì chỉ coi là một trường hợp phải điều trị cho một bệnh nhân “vô danh.”

Trên bản tin của tờ Người Lao Ðộng, tai nạn và vụ mất tích rất khó hiểu của Lê Văn Hòa được kể lại như sau:
“...khoảng 14 giờ ngày 29 Tháng Mười 2015, khi lưu thông qua xã Hải Thượng, anh Hòa bị ô tô của cơ quan đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị tông. Lúc xảy ra tai nạn, trên xe ngoài lái xe còn có bà Lê Thị Xuân, chánh văn phòng đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị. Bà Xuân cùng lái xe dùng chiếc xe này chở anh Hòa đến bệnh viện đa khoa Triệu Hải gần đó sơ cứu rồi thuê xe cấp cứu chở lên bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị.”
Báo Người Lao Ðộng kể thêm: “Khi vào bệnh viện, anh Hòa bị đa chấn thương, hôn mê, được tích cực cứu chữa, sau năm tháng điều trị mới tỉnh táo.”

“Do trước đó không có thông tin gì về nhân thân nên anh Hòa thuộc diện vô danh, bệnh viện mở một tài khoản 'âm' để tạm ứng kinh phí điều trị. Tổng kinh phí điều trị trên 113 triệu đồng nhưng chỉ thu được 77 triệu đồng. Khi đưa người vào cấp cứu thì phía gây tai nạn để lại số điện thoại của lái xe và bà Xuân, đồng thời nộp gần 31 triệu đồng.”

Nguồn tin trên thuật lại rằng, “Ông Hồ Văn Chính, phó bí thư cơ quan đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị, khẳng định trách nhiệm thuộc lái xe nhưng đơn vị này đã huy động cán bộ, nhân viên cơ quan chăm sóc nạn nhân.”

“Khoảng 20 ngày đầu, chúng tôi thay phiên nhau túc trực tại bệnh viện, kêu gọi mọi người đóng góp hỗ trợ. Do công việc và gia đình lái xe khó khăn nên chúng tôi có công văn gửi bệnh viện hỗ trợ chăm sóc nạn nhân, trích nguồn kinh phí nhân đạo để điều trị cho bệnh nhân đến khi công an tìm được nhân thân. Sau đó, thi thoảng lái xe và cán bộ trong cơ quan cũng đến thăm, cả khi lễ, Tết. Sau khi hai cha con nạn nhân đoàn tụ, lái xe và chúng tôi đã nhiều lần đến thăm hỏi, hỗ trợ thêm tiền,” ông Chính được báo Người Lao Ðộng thuật lời nói.

Vẫn theo tờ Người Lao Ðộng, “Nhận được đề nghị của đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị, ngày 20 Tháng Mười Một 2015, bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị có công văn phúc đáp khẳng định bệnh viện không có nguồn kinh phí nào để hỗ trợ nên đề nghị đơn vị này làm việc với công an để có phương án tốt nhất trong chăm sóc và chi trả viện phí cho bệnh nhân.”

Trên Youtube, ông Lê Văn Ðiều nói rằng, “Gia đình rất buồn. Cháu bị tai nạn tại làng, tại xã, tại huyện mà cháu thì đầy đủ giấy tờ tùy thân.”

Về chuyện các cơ quan chức năng đổ thừa là trong hơn bốn tháng con ông mất tích, ông không có đến trình báo đến các cơ quan nào, ông nói rằng, “Vô lý vì con tôi đã 18, 19 tuổi đã trưởng thành, đã đi làm ăn thì có giấy tờ tùy thân đầy đủ nhưng không may xảy ra tai nạn là cái điều đáng tiếc. Không muốn xảy ra mà đã xảy ra. Mà xảy ra tại quê, tại làng thì quá phi lý.”

Hiện Lê Văn Hòa đã được đưa tới tiếp tục điều trị tại bệnh viện trung ương Huế, nằm tại phòng số 5 tầng 2, khoa vật lý trị liệu, chưa biết tương lai thế nào. Ðiện thoại của ông Lê Văn Ðiều: 093-514-2371. (TN)

13-06-2016 7:04:20 PM

Cá nhiễm phenol có thể ăn không?

 Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ RFA 2016-06-14  
223931_ca_nYc-622.jpg
 Cá nục đông lạnh nhiễm độc trong kho của Vựa cá Dũng Thuộc tại khu phố An Hòa 2, thị trấn Cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị hôm 10/6/2016. Courtesy TN
Cá nục nhiễm phenol là vấn đề gây xôn xao dư luận trong mấy ngày qua. Sau khi Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm tỉnh Quảng Trị lên tiếng cho rằng không thể ăn thì ngay sau đó Cục An Toàn Thực Phẩm, thuộc Bộ Y Tế ở Hà Nội phát biểu có thể  ăn.

Bất nhất?

Truyền thông trong nước loan tin vào chiều ngày 11 tháng 6 vừa qua, lực lượng liên ngành tỉnh Quảng Trị cho niêm phong 25 tấn cá nục của vựa cá Dũng Thuộc tại khóm An Đức 3, thị trấn Cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị.
Lý do được cho biết là lực lượng liên ngành phát hiện số cá nục đó có nhiễm chất phenol mà họ cho là cực độc.
Kết quả phân tích kiểm nghiệm do đơn vị chức năng tỉnh Quảng Trị tiến hành cho thấy mẫu cá nục đại diện cho lô hàng có hàm lượng phenol ở mức 0,037 mg/kg. Lô hàng này được mua sau khi xảy ra thảm họa cá chết hằng loạt tấp vào bờ từ Vũng Áng, Hà Tĩnh xuống đến Thừa Thiên- Huế hồi đầu tháng tư vừa qua.
Chi cục trưởng Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm, tỉnh Quảng Tri, ông Hồ Sĩ Biên nói rõ phenol là chất cực độc, có thể gây chết người trong khoảng thời gian sau 10 ngày sử dụng. Ông này còn nói thêm phenol là loại chất cấm khi đóng gói bao bì thực phẩm và tuyệt đối không được có trong thực phẩm.
Khi ra tự nhiên thì phenol luân chuyển ví dụ thải ra ở đầu sông thì cuối sông bị. Hay thải ra ở miền trung thì tận miền nam cũng có thể bị ảnh hưởng do chu trình luân chuyển.
-Trần Tứ Hiếu
Đề nghị của Sở Y Tế tỉnh Quảng Trị là cần phải tiêu hủy lô hàng 30 tấn cá nục mà trong đó có những mẫu bị nhiễm phenol mà lực lượng liên ngành tỉnh này phát hiện.
Tuy nhiên sang tuần này thì cơ quan chức năng trung ương cho biết yêu cầu tỉnh Quảng Trị gửi mẫu ra Hà Nội để phân tích, kiểm nghiệm lại.
Vào sáng ngày 14 tháng 6, báo chí trong nước trích đăng phát biểu của phó cục trưởng Cục An toàn Thực phẩm, Bộ Y tế, tiến sĩ Nguyễn Hùng Long, cho rằng theo tính toán của ông này thì một người dù ăn 30 cân cá nhiễm phenol với hàm lượng như mẫu cá nục bị phát hiện tại kho đông lạnh của vựa cá Dũng- Thuộc ở Cửa Tùng, tỉnh Quảng Trị thì trong vòng một tháng cũng không gây ảnh hưởng đến sức khỏe.
Sở Y Tế tỉnh Quảng Trị vẫn bảo lưu ý kiến cho rằng phenol là chất độc không thể được có trong thực phẩm. Giám đốc Nguyễn Văn Thành của Sở y tế Quảng Trị khẳng định ‘phenol chỉ gây ngộ độc cấp khi uống nhầm hoặc tự tử, còn với hàm lượng nhỏ như thế này vẫn sẽ gây những ảnh hưởng có hại cho sức khỏe người sử dụng về lâu dài.’

Ý kiến chuyên gia

Mạng báo Dân Trí trong ngày 11 tháng 6 trích dẫn phát biểu của Phó Giáo sư- Tiến sĩ Trần Hồng Côn- Khoa Hóa Trường Đại học Khoa học Tự Nhiên Hà Nội khẳng định chất phenol không có trong tự nhiêm mà chắc chắn được nhân tạo; chủ yếu trong quá trình luyện than cố hoặc chế biến dầu khì. Vị này cũng nói rằng phenol là chất độc không được sử dụng trong công nghiệp thực phẩm.
Tờ báo dẫn nguyên văn lời phó giáo sư- tiến sĩ Trần Hồng Côn “ Phenol là một họ chất hóa học có phenol đơn vòng và phenol đa vòng thơm. Đây đều là những chất độc hại và có những chất người ta nghi ngờ gây ra ung thư. Nếu trong cá kiểm nghiệm có chất phenol đơn vòng thì tác dụng nguy hiểm cũng như độc tính ít hơn. Đối với phenol đa vòng thơm rất nguy hiểm cho sức khỏe con người. Phenol được dùng trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Ví dụ cụ thể trong ngành công nghiệp phenol là nguyên liệu để điều chế nhưa phenol formaldehyde. Từ phenol người ta tổng hợp ra tơ polyamide.”
btb388985-2-622.jpg
Cá đông lạnh nhiễm độc trong kho của Vựa cá Dũng Thuộc tại khu phố An Hòa 2, thị trấn Cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị hôm 10/6/2016.
Giáo sư - tiến sĩ Trần Tứ Hiếu, chuyên ngành hóa phân tích, thuộc Khoa Hóa, Đại học Khoa học- Tự nhiên Hà Nội cũng có trình bày về việc sử dụng phenol trong công nghiệp, mức độ nguy hại của loại hóa chất này đối với sức khỏe con người:
“Nó (phenol) trong công nghiệp ra là chủ yếu chứ trong tự nhiên ít lắm, cực ít, chẳng sao cả! Nếu gây độc hại là do công nghiệp thải ra thôi chứ không thể nào do tự nhiên được. Nhiều ngành công nghiệp như công nghiệp luyện than cốc, công nghiệp luyện thép đều có hết. Do đó trong nước thải của nhà máy luyện than cốc… có phenol rất nhiều. Khi ra tự nhiên thì phenol luân chuyển ví dụ thải ra ở đầu sông thì cuối sông bị. Hay thải ra ở miền trung thì tận miền nam cũng có thể bị ảnh hưởng do chu trình luân chuyển.
Khi bị nhiễm phenol sẽ bị nhiều bệnh nguy hiểm. Phenol dây trực tiếp vào người còn có thể gây bỏng.
Tuy nhiên phải đến mức độ nào đó mới gây bệnh chứ không phải cứ động đến phenol là nó gây bệnh đâu. Chất nào cũng thế thôi phải đến một mức độ nào đó mới có thể gây bệnh được.
Tiêu chuẩn nhà nước (Việt Nam), tiêu chuẩn quốc tế đều có hết rồi. Ví dụ mức cho phép trong nước uống, trong nước tắm giặt là bao nhiêu, chứ không phải tất cả đều giống như nhau.
Cực kỳ phức tạp chứ không thể nói chung chung; nồng độ bao nhiêu mới gây bệnh được.”

Lo lắng của người dân

Trước những thông tin báo chí trong những ngày qua về số cá nục bị phát hiện có chứa hàm lượng phenol ở mức 0,037mg/kg, một người ở Quảng Trị cho biết ý kiến và nhận xét thực tế tại địa phương của ông hiện nay:
“Trong mấy ngày qua khi báo chí loan tin phenol có trong 30 tấn cá như thế thì dân chúng rất quan tâm. Nói thực người ta rất hoang mang vì nghe các nhà khoa học, các nhà chuyên môn nói đây là một chất cực độc không được phép có trong thực phẩm và người ta nói độc thì dù hàm lượng bao nhiêu cũng không nên có. Khi đã có cần phài tiêu hủy.
(Vụ việc mới) thực sự như giọt nước tràn ly cho sự hoang mang của họ. Người dân rất lo lắng trong việc tiêu thụ hải sản; nên Bộ Y tế nói như thế cũng không trấn an được họ.
Nói thẳng ra người ta rất mất lòng tin trước các thông tin mà các cơ quan chức năng đưa ra về việc cá chết.
Nỗi lo bao trùm toàn xã hội từ người đánh bắt đến người buôn bán ở chợ, đến người tiêu dùng. Cơ quan chức năng thì lúng túng không có động thái gì để trấn an dư luận.
Hiện đang có một cuộc khủng hoảng lớn về truyền thông vì trên thông tin có nhiều ý kiến trái ngược nhau.
Điều chắc chắn là người ta không tin nữa.”
Người ta rất hoang mang vì nghe các nhà khoa học, các nhà chuyên môn nói đây là một chất cực độc không được phép có trong thực phẩm và người ta nói độc thì dù hàm lượng bao nhiêu cũng không nên có. Khi đã có cần phài tiêu hủy.
-Người dân Quảng Trị
Người dân tỉnh Quảng Trị cho biết ngư dân tại địa phương ông cũng như ngư dân tại khu vực miền Trung hiện nay đang hết sức khó khăn. Số không thể đi đánh bắt gần bờ nếu có được chút ít dành dụm cho lúc ‘trái gió, trở trời’ nay phải lấy ra chi dùng, rồi nhờ vào sự giúp đỡ của những nhà hảo tâm.
Những người đi đánh bắt xa bờ về cũng rất khó tiêu thụ:
“Bây giờ những người đi đánh bắt rất khó khăn. của chúng tôi tại những chợ lớn như Chợ Đông Hà, Chợ Cửa Tùng… thì hải sản cực kỳ khó bán và gần như đứng yên không tiêu thụ được. Đó là một thực tế không thể chối cãi được. Đi đâu người ta cũng nói đến chuyện cá chết, đi đâu người ta cũng hoang mang về thực phẩm nhiễm độc.”Đánh bắt ngoài khu vực từ 20 hải lý, 30 hải lý nhưng đưa về cũng rất khó tiêu thụ. Theo quan sát
Tuy nhiên đó chỉ là giải pháp tạm bợ. Trong khi đó chính người đàn ông tại Quảng Trị vừa nói cho biết bản thân ông và nhiều người khác tại địa phương đều mong chờ chính quyền công bố nguyên nhân cá chết.
“ Thời gian mới hai tháng nên người ta còn có cái để ăn, còn cứu trợ; nhưng đó thì chỉ là giải pháp tạm bợ. Còn lâu dài chắc chắn sẽ có nhiều hệ lụy xảy ra nhưng nay chưa thể hiện.
Người dân vùng biển nếu đi vào các khu công nghiệp miền nam để làm ăn thì họ không biết làm gì vì nghề của họ là đánh bắt; còn buôn bán chuyển sang nghề khác cũng khó. Nên người ta đang còn chờ đợi. Quan trong nhất là họ chờ đợi trả lời rõ ràng về nguyên nhân cá chết và hậu quả có như các nhà khoa học đưa ra hay không? Bởi vì quá nhiều thông tin về chuyện này. Người dân hết sức chờ đợi giải pháp trước mắt trong khi lòng rất hoang mang.”
Giáo sư- tiến sĩ Trần Tứ Hiếu ở Hà Nội cũng nói rõ ông đang chờ công bố chính thức như thế.
“Tôi đang nghe ngóng như thế nào vì đã có phân tích, số liệu rồi giờ người ta mời các chuyên gia nước ngoài… Ở biển cực kỳ phức tạp vì có khi ở Việt Nam trôi ra, có khi ở nước ngoài trôi qua… Cái nọ chằng cái kia như (về) thủy động học khi di chuyển ra làm sao, dòng chảy thế nào. Khó lắm chứ không dễ đâu!”
Theo Wikipedia - Bách khoa Toàn thư mở thỉ phenol là chất rắn, tinh thể, không màu có mùi đặc trưng, nóng chảy ở 43 độ C. Khi để lâu ngoài không khí, phenol bị oxi hóa một phần nên có màu hồng và bị chảy rữa do hấp thụ hơi nước. Phenol tan vô hạn ở 66 độ C. Phenol ít tan trong nước lạnh mà chỉ tan trong một số hợp chất hữu cơ.
Mạng này cho rằng phenol rất độc và gây bỏng khi rơi vào da.
Mục Khoa học- Môi trường kỳ này tạm dừng tại đây. Hẹn gặp lại quí vị trong chương trình kỳ tới. Gia Minh chào tạm biệt.