Saturday, January 9, 2016

Nhìn lại và suy ngẫm muộn màng của phó ban tuyên giáo

VIETNAMDAILY.NEWS-09-01-2019
Chưa bao giờ cuộc đấu đá một mất một còn đang diễn ra trên sân khấu nội bộ của triều đình đảng CSVN một cách gay gắt như đại hội đảng lần này. Thế nhưng, trong thời điểm quyết liệt ấy, Phó ban Tuyên giáo trung ương Vũ Ngọc Hoàng lại nhẩn nha ngồi “Nhìn lại và suy ngẫm” về những thành tích của cái gọi là 30 năm đổi mới mà lãnh đạo Hà Nội nào cũng tự hào.
Cũng chỉ là khẩu hiệu
Khi nhắc tới từ “đổi mới”, không ai không nghĩ tới Đại hội lần thứ 6 của đảng CSVN vào Tháng 12, 1986. Đó là một Đại hội mà nhiều đảng viên đã mở mắt kêu gào “Đổi mới hay là chết”…
Với hào quang “đánh thắng đế quốc Mỹ đầu sỏ”, Hà Nội tiếp tục thí nghiệm mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa khắp miền Nam vừa cưỡng chiếm từ Tháng 4, 1975.
Chỉ vỏn vẹn 10 năm sau khi đánh dẹp “tư sản mại bản” và tận tình vơ vét những gì còn sót lại của bọn tư bản thối nát, kinh tế ưu việt xã hội chủ nghĩa đã đẩy đất nước xuống vực sâu của đói nghèo và hỗn loạn. Đời sống người dân lâm vào cảnh lao đao vất vả, sáng khoai, chiều sắn, tối bo bo.
Thế là cuộc đổi mới buộc phải diễn ra, đơn giản là lập lại một cách nửa vời những nguyên tắc căn bản của kinh tế tư bản. Tức quay lại copy một phần con đường mà miền Nam Việt Nam đã đi và đã phát triển từ hơn 30 năm trước.
Tuy nhiên, vì chỉ copy nửa vời và luôn bị kìm hãm bởi cái thắng “định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa”, nên cuộc đổi mới ấy luôn đem lại sự sợ hãi triền miên cho đảng.
Trong bài viết của mình, ông Vũ Ngọc Hoàng cũng chỉ lập lại những lời lẽ tán dương cũ rích lâu nay về những thành tích hão huyền. Nào là “Công cuộc đổi mới do Đảng CSVN lãnh đạo đã giành được những thành tựu đáng kể…” Nào là “đưa đất nước vượt qua thời kỳ hết sức khó khăn và nghèo đói….” Đó là những gì mà người dân đã nghe đi nghe lại nhiều lần và ngao ngán đến tận cổ khi so sánh với thực tế.
Sau 30 năm, thành tựu nổi bật nhất chỉ tập trung vào quyền lực và quyền lợi duy nhất của đảng Cộng sản. Đảng nắm chặt độc quyền chính trị, từ đó mở rộng độc quyền kinh tế, lập ra các nhóm lợi ích để phân vùng thao túng nền kinh tế đất nước. Quyền lợi đất nước và nhân dân trở thành thứ yếu.
Cán bộ đảng từ trung ương đến địa phương coi việc bòn rút ngân sách quốc gia là chủ trương lớn, cùng nhau làm giàu phi pháp bằng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất. Trung ương thì bán nước cho ngoại bang, địa phương thì vung tay cướp đất nhân dân để thủ lợi riêng.
Để bảo vệ thể chế độc tài của mình, suốt 30 năm gọi là đổi mới, đảng không ngừng đàn áp, bắt bớ, bóp nghẹt mọi quyền tự do công dân. Những cơ chế dân chủ giả hiệu tồn tại như những vòng cây kiểng, chỉ có nhiệm vụ tô điểm cho bộ mặt độc tài, lừa bịp người dân.
Sự trăn trối muộn màng
Thế nhưng lần này, bên cạnh những thành tựu đổi mới lừng lẫy ấy, Phó ban Tuyên giáo lại lớn tiếng kêu gọi đảng của ông: “Sớm có các bước đi phù hợp, cụ thể, tích cực nhằm đổi mới về chính trị, như việc kiểm soát quyền lực bằng quyền lực nhà nước, bằng cơ chế dân chủ, thông tin đại chúng và tự do ngôn luận, đổi mới quản lý nhà nước và phương thức lãnh đạo của Đảng…”
Người ta thấy ngay lời kêu gọi của Phó ban Tuyên giáo sắp về vườn chỉ là khẩu khí của một người muốn trốn tránh trách nhiệm và tội ác gây ra trong thời gian phục vụ. Vì lẽ nếu ông Hoàng thấy việc kiểm soát quyền lực bằng cơ chế dân chủ, hay bằng tự do ngôn luận là cần thiết, tại sao ông không nói ngay trong lúc còn quyền hạn trong tay?
Ông thừa biết cái gọi là cơ chế dân chủ, ở Việt Nam đã có quá đủ trên giấy tờ nhưng không bao giờ trở thành hiện thực. Vì lẽ đảng CSVN chỉ muốn dùng hai chữ dân chủ để trói buộc người dân trong vòng ảo tưởng.
Đảng cũng đang nắm trong tay một số lượng báo chí khổng lồ: 857 cơ quan báo chí và 67 đài phát thanh, truyền hình. Nhưng không vì thế mà Việt Nam “có nhân quyền và tự do báo chí hơn nhiều nước khác” như Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Nguyễn Bắc Son từng tuyên bố.
Quan điểm rõ ràng của nhà nước Việt Nam, báo chí là công cụ của đảng và nhất định phủ nhận bộ phận báo chí tư nhân. Nay ông Vũ Ngọc Hoàng đòi kiểm soát quyền lực đảng bằng thực hiện dân chủ và tự do báo chí phải chăng chỉ là lời nói “cho phải đạo trước khi chia tay.”
Nhưng thật ra cũng có không ít lãnh đạo cao cấp của đảng vẫn thường nói suông như thế. Điều này cho thấy sự giả dối cố hữu của các đảng viên CSVN. Họ không bao giờ dám nói thật về những thất bại nặng nề khi đảng khư khư ôm lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm kim chỉ nam để đưa Việt Nam xuống hố sâu tụt hậu, nghèo đói.
Chỉ khi nào họ sắp về hưu hay bị thất sủng mới dám rón rén nói lên những sự thật phũ phàng. Tại sao phải chờ sắp cầm sổ hưu mới nói, phải chăng đó là dũng khí của những “hèn đại nhân” thời đại cộng sản?
Loay hoay không lối thoát
Kiểm soát quyền lực như ông Hoàng kêu gọi chỉ có thể thực hiện trong một thể chế mà ba quyền hành pháp, lập pháp, tư pháp độc lập lẫn nhau. Bên cạnh đó, báo chí tư nhân được coi như một quyền lực thứ tư có tính cách bao trùm. Vì đó là nơi người dân có thể sử dụng quyền tự do ngôn luận của mình để góp ý hay phê bình chính phủ mà không sợ bị trả thù, bắt bớ, giam tù.
30 năm đổi mới định hướng xã hội chủ nghĩa không hề làm được chuyện đó. Hiến pháp 2013 sửa đổi vẫn duy trì và đóng đinh thật chặt vào Điều 4 để bảo vệ sự độc quyền của đảng cộng sản.
Nhiều lần các lãnh tụ đầu sỏ của đảng cũng kêu gọi cải cách nhưng đồng thời họ cũng từ chối, bài bác một hệ thống chính trị đa đảng. Đảng CSVN nhất định cố thủ trong pháo đài độc đảng, không ngần ngại tuyên bố nhất định không chia sẻ quyền lực với bất cứ ai.
Độc quyền chính trị sinh ra những đứa con tệ hại nhất. Nạn tham nhũng không ngừng lớn mạnh trở thành một lực lượng đắc lực song hành cùng đảng vơ vét tài nguyên đất nước, vun vén tài sản cá nhân càng ngày càng trắng trợn.
Ông Hoàng cũng như biết bao lãnh đạo cộng sản khác chưa bao giờ nghĩ được trong một thể chế dân chủ thực sự, đảng cầm quyền chỉ là một công cụ để những người có khả năng ra phục vụ đất nước theo chu kỳ bầu cử từ lá phiếu người dân một cách công bằng và minh bạch. Những công bộc của dân trong một chế độ dân chủ như vậy hoàn toàn khác với những đày tớ dân hiện nay chỉ biết bám lấy quyền lực để làm giàu trên sự đau khổ của người dân.
Muốn giải quyết tình trạng tụt hậu mọi mặt của đất nước phải dám nhìn vào sự thật. Sự thật ấy không có gì khác hơn là đảng CSVN phải đưa ra một lộ trình cải cách rõ ràng và tiến tới việc sinh hoạt nghị trường đồng đẳng với các đảng phái khác. Không thể chỉ bằng cách ngồi nói những lời nói suông như ông Hoàng nhằm giúp cho đảng CSVN tồn tại trong khi đất nước ngày lụn bại.
Xem ra, sự “Nhìn lại và suy ngẫm” của phó ban tuyên giáo chỉ là những lời hiến kế muộn màng trong bối cảnh đảng đang mò mẫm trong đường hầm không lối thoát.
Hay nói khác đi ông Vũ Ngọc Hoàng đã đem nước đổ đầu vịt.
Phạm Nhật Bình

Nhìn lại tình hình Biển Đông trong năm 2015

Trong năm 2015, biến cố nổi cộm nhất trong tương quan quốc tế vùng Đông Á và Đông Nam Á chính là tranh chấp tại Biển Đông sau khi Trung Quốc ngang nhiên xây dựng các cấu trúc nhân tạo hải cảng, phi trường trên các bãi đá chìm để biến thành vùng lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế thuộc chủ quyền Trung Quốc.
Với 3,5 triệu cây số vuông, 11 tỷ thùng dầu dự trữ, 420 tỷ mét khối khí thiên nhiên phối kiểm được, và địa dư chiến lược kiểm soát hải lưu xuất, nhập cảng hàng hóa của nhiều quốc gia, Biển Đông trở thành một vùng tranh chấp nóng trên nhiều bình diện.
Thứ nhất, về mặt pháp lý là vụ đơn kiện Trung Quốc của Phi Luật Tân trước Tòa Trọng Tài Thường Trực đang tạo nhiều sự chú ý của các quốc gia trong vùng.
Thứ hai, trên bình diện ngoại giao, sự căng thẳng trên các diễn đàn quốc tế trong khu vực giữa Phi Luật Tân, Nhật Bản, Úc, Hoa Kỳ, với Trung Quốc đã làm hao tổn không biết bao nhiêu công sức của các nước qua những cuộc Hội nghị.
Thứ ba, trên bình diện quân sự là sự đối dầu giữa hải quân Trung Quốc với hải quân Phi Luật Tân, Nam Dương, Mã Lai, Hoa Kỳ đã tạo ra nguy cơ chạy đua vũ trang giữa các nước.
Thứ tư, đối với Việt Nam, Biển Đông là vấn đề gây phân hóa rõ rệt trong nội bộ lãnh đạo CSVN về việc thoát Trung hay bám Trung hiện nay.
I- Chiến lược xâm lược một cách yên lặng của Trung Quốc thất bại
Từ nhiều thập niên trước, Trung Quốc đã chuẩn bị chiến lược Trỗi Dậy Trong Hòa Bình (Peaceful Rising) trên lãnh vực kinh tế, ngoại giao, quốc phòng nhằm trở thành một siêu cường có thể cạnh tranh với Hoa Kỳ về mọi mặt, sau khi đã trở thành nền kinh tế thứ nhì của thế giới với tổng sản lượng quốc gia (TSLQG) 11.400 Tỷ mỹ kim (MK) so với Hoa Kỳ 18.000 Tỷ MK, Nhật 4.100 Tỷ MK).
Nhờ chiếm lĩnh thế giới về hàng hóa may mặc, gia dụng, điện tử với giá nhân công được giữ ở mức thấp, một hạ tầng cơ sở được tân trang nhanh chóng nhờ vào nỗ lực sao chép, lấy cắp các kỹ thuật tiền tiến Tây phương môt cách khôn ngoan, chọn lọc qua mạng Internet (qua các tổ hackers quân đội), với khối lượng đầu tư trực tiếp lớn lao (Foreign Direct Investment) là128 tỷ MK trong năm 2014 so với Hoa Kỳ 86 tỷ MK, dựa trên tiềm năng thương mại của một thị trường khổng lồ hơn 1,4 tỷ người. Trung Quốc dần dần thực hiện bước đầu của chiến lược kiểm soát hoàn toàn các vùng thuộc chu vi sinh tử của họ (Biển Đông, Quần Đảo Điếu Ngư).
Nhưng chiến lược này hiện nay đang thất bại. Tại Điếu Ngư, Trung Quốc đã không áp lực, doạ nạt được Nhật để rời bỏ đảo này. Trong các Tháng Tư, Tháng Năm, Tháng Sáu, 2015, phi cơ chiến đấu Nhật đã cất cánh để ngăn chặn hơn 170 lần các phi cơ ngoại quốc vi phạm không phận Nhật. Trong số này có 66% là phi cơ Trung Quốc. Trước đó con số này là 340 trong năm 2014, và 300 trong năm 2013.
Những hành động khiêu khích của Trung Quốc đã gây ra phản ứng ngược khiến Nhật Bản tăng cường ngân sách quốc phòng lên mức kỷ lục gần 40 Tỷ MK, đồng thời gia tăng quân số thêm 10.000 quân, đưa các chiến hạm tối tân để phòng thủ 200 đảo thuộc dẫy quần đảo trải dài 1400 cây số phía Nam Nhật tới phía Bắc Đài Loan. Ngoài ra Nhật Bản đã chấp thuận gởi chiến hạm tuần tra trên Biển Đông cùng với Hoa Kỳ cũng như dân chúng Nhật kêu gọi tẩy chay hàng hóa Trung Quốc.
Mặc dù Trung Quốc có nhiều chiến hạm, tiềm thủy đĩnh hơn Nhật, nhưng về mặt kỹ thuật, khả năng tác chiến, mức tối tân các hệ thống võ khí, hải quân Nhật vẫn chiếm ưu thế hơn Trung Quốc. Lý do dễ hiểu là Nhật được Hoa Kỳ cho phép chế tạo lại các võ khí hiện đại nhất như hệ thống radar điện tử Aegis, hỏa tiễn chống hỏa tiễn SM3-6, khu trục hạm loại Arleigh Burke, chiến đấu cơ F-15.
Tại Biển Đông, nhờ sự đồng lõa tay sai của lãnh đạo CSVN, Trung Quốc đã chiếm hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam từ năm 1974, và từ đó đến nay tìm cách gặm nhấm các đảo tại Trường Sa (Fiery Cross – Đá Chữ Thập, Mischief Reef – Đá Vành Khăn), và các đảo thuộc lãnh hải phía Tây Phi Luật Tân (Scarborough Shoal - Bãi Cạn Hoàng Nham) qua việc dùng sức mạnh hải quân lấn chiếm và dựng lên các phi trường quân sự trên các đảo nhân tạo mà Công Ước LHQ về Biển 1982 UNCLOS không công nhận là một đảo.
Chủ trương Trung Quốc là sau khi chiếm xong bằng võ lực rồi mới tìm cách thương thuyết song phương với Phi Luật Tân. Phi Luật Tân cương quyết từ chối thương thuyết song phương và đưa vấn đề đường Lưỡi Bò 9 điểm của Trung Quốc ra trước Tòa Trọng Tài Thường Trực tại The Hague vào đầu năm 2013. Sau gần 3 năm xét xử và 4 phiên tòa, vào ngày 29/10/2015, Tòa xác nhận có thẩm quyền thụ lý đơn kiện của Phi Luật Tân về đường Lưỡi Bò, bất chấp các phản đối của Trung Quốc.
Các quốc gia ven Biển Đông khác như Mã Lai, Nam Dương và các quốc gia tiên tiến đồng minh với Hoa Kỳ như Nhật Bản, Úc, nhìn ra tham vọng của Bắc Kinh là dùng Biển Đông làm bàn đạp để tiến tới chuỗi đảo thứ hai, mở ra các hải lộ đại dương, nên đã cùng Ấn Độ hình thành một loại liên minh quân sự không chính thức chống lại sự bành trướng của Bắc Kinh. Chỉ riêng có Việt Nam đứng ngoài vì áp lực của Trung Quốc.
Liên minh này đã tiến hành các tập trận chung, tân trang hải quân với các võ khí tối tân của Hoa Kỳ, Pháp; riêng Hoa Kỳ đã phái khu trục hạm Arleigh Burke Lassen, phi cơ tuần thám đại dương P-8 Poseidon, oanh tạc cơ chiến lược B-52 bay trên không phận hay đi vào trong phạm vi 12 hải lý của những hòn đảo Trung Quốc đang chiếm đóng (FON - Freedom Of Navigation), tầu Ấn Độ đi vào vùng đặc quyền khai thác kinh tế của Việt Nam thăm dò dầu hỏa để thách thức sức mạnh của hải quân Trung Quốc. Cho đến nay, Trung Quốc chỉ phản đối bằng miệng.
Vấn đề Biển Đông đã được quốc tế hoá rộng rãi trong 2015 (Dialogue Sangri-La, Hội Nghị song phương Hoa Kỳ – Úc, Hoa Kỳ-Nhật, Diễn Đàn APEC) và trở thành mối quan tâm chung của thế giới, vì một cuộc đụng độ giữa hải quân Trung Quốc và phe Liên Minh, có nguy cơ dẫn đến một cuộc tranh chấp lớn giữa các cường quốc.
Mã Lai (với bãi cạn Luconia Shoals) và Nam Dương (với quần đảo Nantuna) đang xem xét để đưa Trung Quốc ra trước Tòa Trọng Tài, trong trường hợp Trung Quốc tiếp tục xâm phạm chủ quyền 2 nước này. Nhóm G7 (08/06/2015), Liên Âu đã lên tiếng cảnh giác về âm mưu quân sự hóa Biển Đông, gián tiếp ám chỉ Trung Quốc.
Nói tóm lại, Trung Quốc đã thất bại trong âm mưu phân hóa và đàm phán song phương với từng quốc gia ASEAN, đặc biệt là Phi Luật Tân. Trung Quốc chỉ thành công đối với Việt Nam, đây là quốc gia ven Biển Đông duy nhất mà Trung Quốc khống chế được lãnh đạo bản xứ vì sự nhu nhược và bản chất tay sai của họ.
II) Quan hệ CSVN – Hoa Kỳ – Trung Quốc
Quan hệ CSVN – Hoa Kỳ
Hiện nay CSVN vẫn đang giữ thái độ đu dây giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, dù ảnh hưởng Trung Quốc vẫn chi phối nặng nề trong guồng máy đảng, cụ thể qua việc sai khiến qua quyền lợi, mua chuộc, nắm tẩy được các thành phần lãnh đạo cao nhất như Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Đảng CSVN; Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Nước; Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng; Nguyễn Sinh Hùng, Chủ Tịch Quốc Hội.
Hiện nay tương quan giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trở nên thường xuyên với Hiệp Ước TPP và vấn đề Biển Đông. Mức giao du giữa quân đội CSVN và Hoa Kỳ đã gia tăng nhiều trong năm 2015, chiến hạm Hoa Kỳ đã nhiều lần ghé thăm Việt Nam tại Đà Nẵng, Sài Gòn, Cam Ranh. Ngoài ra có rất nhiều sĩ quan trung cấp và cao cấp CSVN đã được mời tu nghiệp tại các trường đào tạo sĩ quan nổi tiếng tại Hoa Kỳ như West Point, Annapolis, Cao Đẳng Quân Sự về Không Quân... từ nhiều năm nay.
Hoa Kỳ gỡ bỏ một phần lệnh cấm bán võ khí sát thương trên biển vào ngày 18/11/15, và để cho Nhật chuyển nhượng 10 tầu tuần duyên hạng nhẹ cho CSVN. Với truyền thống lịch sử bất khuất và độc lập của dân tộc Việt Nam, đã từng giữ vững đất nước trước các âm mưu thôn tính của Trung Quốc qua lịch sử và tinh thần cầu tiến, siêng năng, hội nhập rất nhanh và thành công trong xã hội Hoa Kỳ của gần 3 triệu người Hoa Kỳ gốc Việt, sự hiện diện của nhiều người Hoa Kỳ gốc Việt trong guồng máy tiểu bang và liên bang Hoa Kỳ với những trách vụ cao cấp hoạch định về chính sách, điều hành, Hoa Kỳ đánh giá cao khả năng của Việt Nam nhằm đối đầu với Trung Quốc; nếu được hỗ trợ.
Hiện nay, các liên hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam có gia tăng cường độ trong năm 2015 ở nhiều cấp bộ khác nhau, với các vòng thương thuyết về TPP (Trans Pacific Partnership) và mức giao thương gia tăng (xuất cảng 19 tỷ MK qua Hoa Kỳ – nhập cảng 4,3 tỷ MK). Chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Nguyễn Phú Trọng vào ngày 5/7 qua lời mời của Tổng Thống Obama đánh dấu một mốc điểm quan trọng cho cả hai bên.
Về phần Việt Nam, muốn nâng quan hệ chiến lược có thêm phần cụ thế với Hoa Kỳ, nhằm quân bình lại áp lực quá nặng từ phía Trung Quốc, xoa dịu phản ứng phẫn nộ của dân chúng và của nhiều thành phần trong quân đội. Phần vụ của các cộng đồng, tổ chức tại Hoa Kỳ là mở rộng các hướng vận động cho nhân quyền, đặc biệt các điểm về Công Đoàn, Quyền Sở Hữu Trí Tuệ, Thông Tin, Hiệp Ước TPP, khai dụng sức mạnh cử tri và vị trí trong xã hội Hoa Kỳ nhằm hỗ trợ cho các lực lượng dân chủ tại Việt Nam, và cần thuyết phục lập pháp và hành pháp Hoa Kỳ là chỉ khi Việt Nam có một chính quyền dân cử trong một thể chế tự do dân chủ thì lúc đó Việt Nam mới quyết tâm và có khả năng đương đầu với Trung Quốc.
Quan hệ CSVN – Trung Quốc
Việt Nam là một địa bàn chiến lược đối với Trung Quốc. Điều này phản ảnh qua toan tính thôn tính và đồng hóa Việt Nam của tất cả các triều đại Trung Hoa từ hơn 2.200 năm nay. Từ 24 năm nay sau khi Liên Xô sụp đổ (1991), nhu cầu giữ chặt Việt Nam trong vòng kiềm toả của mình lại càng trở nên quan trọng hơn đối với Trung Quốc, khi mà các quốc gia có cùng ý thức hệ XHCN chỉ còn sót lại vài ba nước. Trong khi đó, để duy trì được quyền lực của đảng CSVN, hệ thống tuyên huấn của CSVN đều hoàn toàn dựa trên đường lối và chính sách của Trung Quốc, để làm kim chỉ nam cho đường lối của Đảng CSVN.
Sự lệ thuộc Trung Quốc về chỗ dựa về chính trị, theo thời gian với sự vươn lên của Trung Quốc thành sự lệ thuộc ngày càng chặt chẽ về mặt kinh tế, văn hóa, ngoại giao và mất dần chủ quyền, Hoàng Sa đã bị thôn tính hoàn toàn, năm 1988 nhiều đảo tại Trường Sa bị xâm chiếm, và tình trạng này tiếp tục cho đến nay.
Với sự phát triển vượt bực của mạng Internet, thái độ qụy lụy, bán nước của lãnh đạo CSVN ngày càng lộ rõ. Ngoài ra sự quyết tâm đề kháng để sống còn, tránh bị đồng hóa thành người Trung Hoa đã là một đặc điểm chung của người Việt Nam từ lịch sử. Do đó, trong vài năm gần đây, trước thái độ xâm lược của Trung Quốc ngày càng rõ nét, ngạo mạn, xem thường Công pháp Quốc tế, sẵn sàng dùng mọi áp lực bẩn thỉu nhất để đè bẹp, khống chế các quốc gia nhỏ hơn, một số thái độ đề kháng đã xuất hiện trong guồng máy trung tầng của đảng, nhất là trong quân đội CSVN cho nhu cầu truyền thống bảo vệ chủ quyền dân tộc chống ngoại xâm.
Đó là một phần lý do, tại sao cho đến giờ (sau một vài lần cho hải quân đi tuần tiễu chung với hải quân Trung Quốc trong mấy năm trước), người ta chưa thấy quân đội CSVN tập trận chung với quân đội Trung Quốc, hay chiến hạm Trung Quốc đến viếng thăm các hải cảng Hải Phòng, Đà Nẵng, Cam Ranh hay Sài Gòn tại Việt Nam.
Hiểu rõ khả năng đề kháng của dân tộc Việt Nam, lãnh đạo đảng CSTQ đã tìm cách gài bẫy để nắm tẩy, mua chuộc các thành phần lãnh đạo đảng CSVN hầu thôn tính trong êm thắm đất nước và đồng hóa dân tộc Việt Nam mà không phải hao tốn sinh mạng và vật chất qua một cuộc chiến tranh. Qua tất cả các triều đại Tổng Bí Thư, từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, cho đến Nguyễn Phú Trọng; ảnh hưởng của Trung Quốc rầt nặng nề và chi phối rất nhiều lên sự lựa chọn thành phần lãnh đạo và dàn cán bộ cao cấp trong hàng chục năm qua.
Trên mặt Biển Đông, Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và xây dựng sân bay quân sự tại Trường Sa. Trên đất liền, Trung Quốc đã gởi hàng chục ngàn công nhân và gia đình xâm nhập vào vùng Cao Nguyên Trung Phần tại Vũng Áng, khống chế các guồng máy chính trị, kinh tế tại Lào và Cam Bốt để bao vây Việt Nam.
Với tất cả khả năng khống chế đó, Trung Quốc đã chi phối chính trường Việt Nam trước các Đại Hội Đảng CSVN cũng như lần thứ 12 năm nay, để chọn lựa các nhân vật lãnh đạo có lợi cho họ. Nhưng âm mưu này đã và đang gặp phải sức đề kháng mạnh liệt của dân tộc Việt Nam.
Quan hệ Hoa Kỳ – Trung Quốc
Hiện Hoa Kỳ đang có nhiều điểm tranh chấp trầm trọng với Trung Quốc: về lãnh vực giao thương, với các nỗ lực tranh đoạt ưu thế bất chính của Trung Quốc trên thương trường, bất chấp các điều khoản của Tổ Chức Thương Mại Quốc Tế, về lãnh vực bản quyền và kỹ thuật tiền tiến, với chủ trương tấn công qua mạng để chiếm đoạt (hacking) các dữ kiện mật về kỹ thuật quân sự, công nghệ cao, về Biển Đông, với nỗ lực chiếm đoạt các đảo, xây dựng căn cứ quân sự để khống chế vùng biển chiến lược này.
Theo Bộ Thương Mại Hoa Kỳ, các cạnh tranh bất chính, tấn công lấy cắp qua mạng Internet đã làm cho Hoa Kỳ mất 300 tỷ MK và hơn 1,2 triệu việc làm tại Hoa Kỳ. Hiện nay, người dân đang tiến hành việc tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, nhiều hãng Hoa Kỳ đã rút ra khỏi Trung Quốc và chủ trương “Buy Made In America” đang thịnh hành.

Hoa Kỳ đã vận động sự hình thành một TPP rộng lớn trên toàn vùng Á Châu Thái Bình Dương nhằm cô lập Trung Quốc về mặt kinh tế. Trước các hành động xâm lược bất chấp Công Pháp Quốc Tế của Trung Quốc trên Biển Đông, Hoa Kỳ lúc đầu giữ thai độ trung lập, nay đã nghiêng dần về khuynh hướng đối đầu và hỗ trợ trực tiếp các đồng minh.
Sau khi chấm dứt tham gia bộ chiến tại Irak và A Phú Hãn, Hoa Kỳ đang dồn hải lực về vùng Tây Thái Bình Dương. Bộ Chỉ Huy Thái Bình Dương Hoa Kỳ (CinCPAC) gồm 300.000 người, trong đó Lục quân 80.000, Hải quân 140.000, Không quân 50.000, với 200 chiến hạm, tầu ngâm, và hơn 1.500 phi cơ chiến đấu, nhằm đối phó với sự bành trướng của Trung Quốc, trấn an các đồng minh như Nhật, Đài Loan, Phi, Úc.
Hiện nay, về số lượng hải quân Trung Quốc đã trở thành lực lượng thứ nhì thế giới với 300 tầu chiến hạm (53 tầu ngầm loại diesel, 3 tầu ngầm nguyên tử, 1 hàng không mẫu hạm, 21 khu trục hạm, 52 khu trục hạm hạng nhẹ, 57 tầu đổ bộ, khoảng 100 tầu nhỏ loại tuần duyên), trong lúc đó hải quân Nhật tuy ít hơn về số lượng nhưng rất hiện đại với 4 hàng không mẫu hạm chở trực thăng, 26 khu trục hạm, 11 khu trục hạm loại nhẹ, 16 tầu ngầm, 3 tầu đổ bộ và 41 tầu tuần duyên, huấn luyện.
Tuy nhiên nếu so sánh với Hoa Kỳ (gần 4 triệu tấn và 300 chiến hạm lớn), hải quân Trung Quốc (1,5 triệu tấn) hiện vẫn còn thua kém xa về số lượng trọng tải và hiệu năng chiến đấu, về phẩm chất, kỹ thuật chế tạo tầu chiến, tầu ngầm; mức độ đa năng và tầm sát hại rộng lớn của các hệ thống võ khí, tầm bao phủ xa cả ngàn cây số và chính xác của các hệ thống kiểm báo hỗn hợp (Aegis, vệ tinh, phi cơ Awacs, trực thăng, drone), hỏa lực của phi cơ trên các mẫu hạm, khả năng tác chiến tinh nhuệ rút từ kinh nghiệm trận địa hàng ngày trên khắp thế giới.
Nếu cộng thêm với hải quân Nhật Bản, Úc, Ấn Độ, hải quân Trung Quốc hoàn toàn ở thế yếu, không có khả năng để đương đầu với một tập hợp hải quân của siêu cường Hoa Kỳ và 3 quốc gia lớn trong vùng Á Châu Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương.
Kết luận
Cái giá mà Trung Quốc phải trả cho việc chiếm được một số đảo trên Biển Đông và biến những đảo này thành cứ điểm quân sự trở thành quá cao: Trung Quốc bị cô lập trên trường quốc tế, hình ảnh Trỗi dậy trong Hòa Bình bị gẫy đổ, đầu tư vào Trung Quốc từ Hoa Kỳ, Nhật, Liên Âu bị suy giảm, hàng hóa bị tẩy chay, khiến mức phát triển kinh tế giảm gần 10% xuống dưới 7% và sẽ còn tiếp tục suy giảm (mức độ suy giảm kinh tế trong thực tế có lẽ còn trầm trọng hơn nhiều so với các con số chính thức được công bố).
Chiến lược xâm lược một cách yên lặng của Trung Quốc thất bạiBộ mặt bán nước, độc tài, tham ô, bạo tàn, của lãnh đạo đảng CSVN đã lộ rõ. Trong năm 2016, Tòa Trọng Tài Thường Trực sẽ phán quyết bác bỏ Đường Lưỡi Bò 9 điểm của Trung Quốc, các quốc gia ASEAN sẽ hợp lực để đầy lùi các tham vọng đế quốc của Trung Quốc, với sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, Nhật Bản.
Người dân và các lực lượng dân tộc dân chủ sẽ khai thác vấn đề Biển Đông và bảo vệ chủ quyền, nhằm tạo thế đoàn kết rộng lớn để đầy lùi chế độ CSVN.
 Nguyễn Ngọc Bảo-01/06/2016 - 23:24
Bài viết được tác giả gởi đến SBTN
(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

Người Việt đang từ bỏ quê hương

Nguyệt Quỳnh gửi RFA -2016-01-06  
000_SAHK970625042590-630.jpg
Một người Việt bị cưỡng chế hồi hương. Ảnh chụp ngày 8 tháng 3 năm 1995.  AFP PHOTO
Cứ mỗi năm cuộc tranh giành quyền lực ở cấp lãnh đạo thượng tầng lại lặp đi lặp lại, và càng ngày mức độ càng gay gắt. Tôi tự hỏi không biết các vị lãnh đạo có từng bao giờ quan tâm để nhận biết ra rằng từ lâu nhiều người dân Việt Nam đã thầm lặng bỏ nước ra đi!
Điều đáng giật mình là - ngày nay người ta rời bỏ quê hương mình không một chút vấn vương luyến tiếc. Quê hương là nơi chốn thiêng liêng, nơi thân thuộc, nơi có cha mẹ, anh em, bằng hữu, có cả một trời thơ ấu; nhưng vì sao người VN lại tìm mọi cách để rời bỏ đất nước mình?
Bốn mươi năm trước, người ta buộc phải dứt áo ra đi, buồn thắt ruột khi phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn. Thi sĩ Luân Hoán có bốn câu thơ nhớ quê đến nao lòng:
Trông ra cửa kính trời mưa tuyết
Ngó lại mình đang ngồi bó tay
Quê hương nhắm mắt như sờ được
Sao vẫn buồn xo đến thế này?
Nếu như ngày xưa, người Việt tị nạn lìa xa quê, nhớ từng chiếc lá me, từng cành phượng vĩ, thương từng viên ngói vỡ, bóng con chim se sẻ trước hiên nhà; thì ngày nay, người giàu cũng như nghèo, ngay cả con cái các quan chức nằm trong bộ máy chính quyền cũng tìm mọi cách để rời bỏ đất nước, ra đi không cần ngoái đầu nhìn lại.
Trong cuộc họp tại văn phòng Quốc hội ngày 29 tháng 12 vừa qua, bàn về tình trạng các du học sinh cấp phổ thông trung học và đại học sau khi tốt nghiệp không trở về; Thứ trưởng Nội vụ Nguyễn Duy Thăng đã nhìn nhận với các đại biểu Quốc hội rằng: "Tôi nghĩ con em nhiều người ngồi ở đây cũng không về. Cá nhân gia đình tôi cũng vậy, 2 đứa không về.”
Vì đâu có tình trạng này? Chiến tranh, nghèo đói cũng không làm người ta rời bỏ quê hương mình. Chỉ mới ngày nào, khi cuộc chiến biên giới bùng nổ vào năm 1979, hàng hàng lớp lớp thanh niên ưu tú sẵn sàng viết đơn bằng máu để xin ra chiến trường. Dù khó khăn, gian khổ người ta vẫn gắn bó, vẫn hãnh diện về dân tộc mình. Tôi nhớ có lần đọc được trong facebook của một em sinh viên: “Tôi tự hào vì mỗi tên đất, tên đường ở xứ tôi đều viết bằng tên người chứ không phải đánh số. Nhưng chỉ vài tuần trước đây, một bài viết trên trang mạng BBC viết rằng - tác giả muốn rời bỏ VN để con cái mình khi lớn lên được sống làm người tử tế.
000_PAR2003100589951-400.jpg
Một người nhập cư Việt đang lao động ở Ba Lan. Ảnh chụp ngày 4 tháng 10 năm 2003. (minh họa)
Tôi có dịp gặp một số thanh niên Việt Nam ở Philippines. Họ trẻ, tốt lành và trong sáng, nhưng họ quay lưng hẳn và không muốn nhắc đến tình hình xã hội, chính trị tại đất nước mình. Sự gian dối, giả trá khắp nơi đã làm các em chán nản. Một em chia sẻ với tôi là hầu hết các bạn của em đều cảm thấy bất lực và muốn tìm cách rời khỏi Việt Nam.
Tôi gặp em H, một thiếu nữ sống một mình ở đất nước xa lạ này. Em sống và chống trả với những bất trắc, bão tố do tình trạng cư trú bất hợp pháp của mình. Gã chủ nhà muốn xâm hại em, thản nhiên cầm điện thoại và hăm dọa nếu em không thuận hắn sẽ báo cảnh sát. Rất may, H là một thiếu nữ thông minh và mạnh mẽ, em đã vượt thoát được. Cha mẹ ở miền quê làm sao biết được em đã phải chống chọi với những gì. Những thiếu nữ yếu đuối, không may mắn khác sẽ hành xử ra sao? Và định mệnh sẽ đưa đẩy các em về đâu?
Tôi cũng gặp một trường hợp khác, một phụ nữ miền biển, nghèo khó, vô danh nhưng chị đã làm tôi xúc động đến ngẩn ngơ.
Nếu bạn đang đi du lịch phượt trên đất Thái. Dừng chân uống một cốc nước dừa trên hè phố hay tại một quán ăn nào đó. Lúc bạn đang cố bập bẹ nói một ít tiếng Thái với người đang phục vụ, thì nhớ rằng người đang nói chuyện với bạn bằng tiếng địa phương đó có thể là một người Việt Nam. Bên dưới nụ cười xã giao và ánh mắt lẩn tránh đó, ẩn chứa cả một mối ân tình thắm thiết của người đồng hương.
Tôi gặp chị L, người phụ nữ gầy ốm da ngăm đen đứng bán một xe nước dừa bên hè phố. Ban đầu có lẽ nghe chúng tôi nói tiếng Việt, không nhịn được, chị cất tiếng hỏi tôi có phải người Việt Nam không. Thấy người đồng hương tôi vồn vã hỏi thăm, nhưng thấy thái độ chị lẩn tránh và đáp lại bằng tiếng Thái tôi đoán có lẽ chị đang có vấn đề về di trú. Bốn mươi năm trước, tôi đã gặp một người mẹ cắt ruột đẩy đứa con 6 tuổi của mình ra biển để mong nó tìm được tương lai. Ngày nay, tôi gặp người mẹ khác, cũng thắt ruột bỏ lại đứa con gái năm tuổi của mình cho bà ngoại để đi kiếm sống ở nước ngoài, đi “tha hương cầu thực”.
Ở đây người Thái họ hiền lắm, họ thương mình. Mình đẩy xe đi bán từ 7 giờ sáng đến 12 giờ đêm mới về được đến nhà. Đi ban đêm cũng không sợ… Ở đây từ những người thấp nhất trong xã hội như xe ôm hay cảnh sát họ đều giúp đỡ mình hết mình.
Khi đã tin cậy, chị níu chặt lấy cánh tay tôi luôn miệng nói chuyện, quên cả bán hàng. Được một lúc chị móc trong túi áo ra 25 baht tôi vừa trả tiền nước, đưa lại. Chị ngượng ngùng bảo tình cảm mà lấy tiền tối về không ngủ được. Tôi xúc động vì sự tốt lành, vì cái ân tình chị dành cho tôi, một người xa lạ. Bấy nhiêu thôi cũng đủ thấu hiểu tấm lòng tha thiết của chị đối với người Việt, đối với quê hương như thế nào. Vậy mà có đến mấy lần chị nói với tôi là chị không muốn trở về VN nữa. Xin ghi lại một đoạn đối thoại của tôi với người phụ nữ này để hiểu vì sao chị không muốn trở về. Tôi cố tình hỏi tiếp:
-          Nhưng khi để dành đủ tiền rồi chị về quê mình chứ?
-          Thôi không về đâu.
-          Tại sao lại không về?
-          Ở đây người Thái họ hiền lắm, họ thương mình. Mình đẩy xe đi bán từ 7 giờ sáng đến 12 giờ đêm mới về được đến nhà. Đi ban đêm cũng không sợ… Ở đây từ những người thấp nhất trong xã hội như xe ôm hay cảnh sát họ đều giúp đỡ mình hết mình.
-          Nhưng mai mốt chị về thăm con, người khác dành mất chỗ bán của chị thì sao?
-          Không sao đâu, không có mình thì họ bán, khi họ thấy mình đẩy xe tới, họ tự động đẩy xe đi chỗ khác.
-          …
Những dự thảo văn kiện đại hội đảng có bao giờ đặt ra vấn đề vì lẽ gì mà người dân nghèo, lương thiện lại không cảm thấy an toàn ở quê hương mình? Những người như chị bán nước dừa, hay cháu H đâu cần biết gì đến dân chủ hay nhân quyền? Họ cũng không cần biết ngày mai ông Nguyễn Phú Trọng hay ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ trở thành Tổng Bí Thư. Họ chỉ cần một môi trường sống ổn định, an lành. Nơi hàng ngày không phải nơm nớp lo sợ gặp cảnh sát giao thông hay quân cướp giật. Nơi họ kiếm được miếng ăn hàng ngày và không phải im lặng trước những điều tai ác.
Đến bao giờ người dân mình khi “Rời Bỏ” quê hương đều ôm giấc mơ sẽ “Trở Về” để sớt chia những gian nan và dựng xây lại đất nước?
Tôi biết những người như vậy, những người đã ra đi, nhưng lại chọn trở về như Trần Văn Bá, Võ Đại Tôn, Hoàng Cơ Minh, Võ Hoàng, Ngô Chí Dũng…Chúng ta cũng biết những người đang nỗ lực thay đổi xã hội, những người gắn bó với tổ quốc, người muốn dân mình, đồng bào mình được có đời sống đích thực cần có của một con người. Họ là Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Hồ Đức Hoà, Đặng xuân Diệu, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Văn Oai, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Đình Cương, Võ An Đôn…Tiếc rằng những nỗ lực của họ chỉ đổi lấy tù tội, bất trắc và gian nan.
Tôi tự hỏi những người như Thứ trưởng Nội vụ Nguyễn Duy Thăng, các vị đại biểu quốc hội, những đảng viên “chân chính”… họ nghĩ gì? Họ phục vụ cho ai? Một chính quyền dù có theo đuổi mục đích, lý tưởng cao đẹp gì đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì khi mà con em họ, khi mà mọi người dân, từ trí thức cho đến chị bán nước dừa cũng đều muốn ra đi.
Tôi cho rằng các vị lãnh đạo, những người liên hệ trong chính quyền, hay trong trận đấu đá tranh giành quyền lực năm 2016 - từ anh công an quèn quen bóp cổ dân, đến các nhân sự tứ-trụ-triều-đình tương lai cần có câu trả lời chính đáng cho chính mình và cho những người dân hiền lành, chất phác đang phải sống lưu vong khắp nơi.

20 cửa hàng "phù phép" thuốc tây hết hạn bán cho người bệnh ở Hà Nội

(CAO) Sau khi gom thuốc, thực phẩm chức năng hết hạn, quá đát với giá rẻ, bà Tuyết đã chỉ đạo nhân viên dùng dao, hóa chất tẩy hạn sử dụng và dùng bút cùng màu ghi lại ngày sản xuất, hạn sử dụng mới, nếu các loại thuốc hạn sử dụng dập trên vỉ thì dùng kéo cắt luôn chỗ hạn sử dụng…


Cục Cảnh sát phòng, chống tội phạm về môi trường (C49) - Bộ Công an vừa phối hợp với Đội Quản lý thị trường (QLTT) số 14 - Chi cục QLTT Hà Nội phát hiện, thu giữ hàng trăm ngàn viên thuốc đã quá hạn sử dụng được bán ra thị trường.
Trước đó, qua rà soát, nắm tình hình, các trinh sát Cục C49 phát hiện ổ nhóm buôn bán thuốc tân dược đã quá hạn sử dụng, phù phép thành thuốc mới sản xuất để bán cho người bệnh nên đã lập án đấu tranh.
Ngày 9-1, sau một thời gian nắm quy luật hoạt động của ổ nhóm này, các tổ trinh sát phối hợp với lực lượng QLTT đồng loạt kiểm tra 3 cửa hàng thuốc tân dược: tại số 11A An Dương, P.Yên Phụ, Q.Tây Hồ; số 20 Nguyễn Biểu, P.Quán Thánh và 129 Phúc Xá, đều thuộc Q.Ba Đình, TP.Hà Nội.
Lực lượng chức năng kiểm tra các cơ sở bán thuốc đã quá hạn sử dụng
Bước đầu, lực lượng chức năng phát hiện, thu giữ hàng trăm ngàn viên thuốc tân dược các loại, trong đó có thuốc đặc trị như thuốc kháng sinh, thần kinh, thực phẩm chức năng, thuốc chữa hen xuyễn, tiểu đường, hạ sốt cho trẻ nhỏ...đã hết hạn sử dụng.
Bước đầu xác minh cho thấy, cả 3 cơ sở bán thuốc nêu trên là của cùng một chủ hàng là Trần Thị Ánh Tuyết, SN 1965, ở phố Phùng Hưng thuộc P.Hàng Mã, Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội. Theo lời khai ban đầu, Tuyết sở hữu khoảng 20 cơ sở bán thuốc trên địa bàn TP.Hà Nội.
Sau khi mua thuốc, thực phẩm chức năng hết hạn, quá đát với giá rẻ, Tuyết đã chỉ đạo nhân viên dùng dao, hóa chất tẩy hạn sử dụng và dùng bút cùng màu ghi lại ngày sản xuất, hạn sử dụng mới. Các loại thuốc hạn sử dụng dập trên vỉ thì dùng kéo cắt luôn chỗ hạn sử dụng… rồi bán lại cho người bệnh.
Hiện vụ việc đang được Cảnh sát môi trường và các đơn vị liên quan tiến hành xác minh, làm rõ và có hình thức xử lý.
Chủ Nhật, 10/01/2016 07:46

Thanh Hoà

Người Việt đang giết nhau như thế nào?

(CAO) Việt Nam đang có tỷ lệ ung thư đáng báo động nếu không muốn nói là đứng top đầu trên thế giới nếu chia theo tỷ lệ dân số. Một trong những “sát thủ” thầm lặng mà ít người ngờ tới lại chính là do thực phẩm bẩn được hình thành từ việc không ít người đam mê lợi nhuận nên bất chấp sức khỏe người khác.

Tưới nhớt đã qua sử dụng lên rau
Những hộ trồng rau ở khu vực phường Thạnh Xuân, quận 12 đều đặn mỗi ngày pha thuốc trừ sâu, thuốc tăng trưởng, dầu nhớt,… để tưới rau giúp rau xanh mướt, lá đẹp,…
Thực chất sử dụng dầu nhớt không làm cho rau lớn mau, chúng chỉ tạo nên một lớp màng nhầy khó phá vỡ, giúp rau ít bám bụi, xanh hơn,… Bình thường nhớt đã rất độc hại, trong khi đó nhớt đã qua sử dụng thì càng gây hại cho sức khỏe hơn vì bên trong chúng chứa chì, kẽm,… Nếu sử dụng các loại rau tưới nhớt đã qua sử dụng lâu dài thì chắc chắn sẽ gây ung thư.
Cho bò, dê ăn rác đại trà
Những bãi rác thải tại các làng quê đang mọc lên như nấm sau mưa. Bất chấp nguy hiểm rình rập, những kiếp người sống, mưu sinh cùng rác cũng tăng lên nhanh chóng.
Đi kèm theo đó là hình ảnh hững đàn bò được chăn thả trên những đống rác thải sinh hoạt đã trở nên phổ biến ở nhiều địa phương. Bất chấp tác hại từ loại "thực phẩm chăn nuôi" dạng này đã được các nhà khoa học, chuyên gia cảnh báo từ lâu.
Trong đống rác thải chất cao như núi thật khó có thể nói trong đó chứa những chất độc gì. Với thời gian ăn rác lâu như vậy, dần dần các chất độc hại sẽ càng được tích trữ và loại thịt nhiễm những chất độc này mang đến khả năng gây hại đến dường nào thì chưa thể thống kê hết được.
Táo, lê, chuối, dưa hấu để lâu không hư
Những quả táo ta vốn đã rất nổi tiếng là có vị ngon ngọt nhưng người mua loại trái cây này dần một thưa thớt. Đơn giản là vì loại trái cây này rất dễ nhiễm sâu bệnh gây hại, chỉ có cách duy nhất là phun thuốc trừ sâu liều lượng lớn mới có thể đảm bảo được sự phát triển và cho quả ngon của loại cây ăn trái này.
Bên cạnh đó người dùng Việt cũng đã quá quen thuộc với hình ảnh táo, lê, chuối,… để trưng một thời gian dài mà lỡ quên trên bàn thờ hay trong tủ lạnh thì cũng không bị hư hay thối rữa. Rõ ràng, chỉ có hóa chất độc hại mới giữ được trái cây tươi ngon lâu đến thế.
Một quả táo để 9 tháng không hư
Nhúng sầu riêng vào hóa chất
Sau một thời gian mật phục theo dõi, ngày 7-9, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về môi trường – Công an tỉnh Đắk Lắk đã ập vào bắt quả tang các nhân công của cơ sở thu mua sầu riêng Minh Tâm, tại xã Ea Yông, huyện Krông Pắk của ông Lê Minh Tâm (SN 1978, ngụ huyện Cai Lậy, Tiền Giang) đang nhúng quả sầu riêng vào thùng hóa chất được pha sẵn.
Theo các nhân công ở đây, việc nhúng trái sầu riêng vào hóa chất là nhằm mục đích làm cho trái sầu riêng mau chín. Để có lãi thì phải dùng hóa chất để sầu riêng chín nhanh hơn, múi đẹp, ngon. Đặc biệt, màu sắc của sầu riêng bị nhúng hóa chất gần giống như trái chín tự nhiên, chỉ có người sành sầu riêng mới phân biệt đâu là trái tự chín và bị ép chín.
Loại hóa chất các chủ cơ sở thường dùng nhuộm trái cây có nguồn gốc từ Trung Quốc. Hóa chất càng nặng đô thì thời gian thúc sầu riêng chín càng rút ngắn. Sau khi nhúng, chưa đầy 12 giờ sau là sầu riêng chín.
“Nghề” làm mít chín
Để những quả mít non chín cùng một lúc, nhiều chủ vựa tại tỉnh Đắk Lắk bất chấp sức khỏe người tiêu dùng, bơm hóa chất vào trong trái. Sau 24 giờ, mít non vỏ cứng, chưa có mùi... đồng loạt chín, ruột vàng, thơm ngào ngạt.
Nhiều năm nay, hai huyện Krông Pắk và Ea Kar (tỉnh Đắk Lắk) được xem là “thủ phủ” mít lớn nhất cả nước. Khi mít được “phù phép” chín “siêu tốc”, chủ vựa lột lấy múi bán cho các nhà máy.
Cạnh chỗ công nhân làm, những ruột mít vàng ruộm để cạnh đám phế phẩm thối rữa. Ruồi nhặng, côn trùng bu bám đầy, thậm chí có con chết dính vào múi, nhưng vẫn được công nhân đưa vào bịch mang đi nhập cho lò sấy.
Để có được nguồn múi thành phẩm dồi dào, hàng ngày ông Bốn (chủ một sơ sở tại tỉnh) gom về cơ sở của mình cả tấn mít trái còn xanh, vỏ cứng, chưa có mùi rồi dùng hóa chất “thúc” mít non chín “siêu tốc”. Ông Bốn tiết lộ: “Nếu cứ để chín từ từ sẽ hỏng ăn. Muốn có lời phải ủ làm sao để cả tấn mít đồng loạt chín, rồi thuê công nhân lột”.
Các loại thịt có chất tạo nạc
Một số chủ một trại chăn nuôi sử dụng loại chất này cho biết, trên thị trường có rất nhiều loại thuốc dạng này. Đa phần là không biết xuất xứ hoặc có nguồn gốc từ Trung Quốc, giá mỗi hộp dao động từ 300.000 đến 2.000.000 đồng, đơn vị tính theo gam hoặc kg, tùy theo dạng thường hay đậm đặc.
Khi pha trộn thì chỉ hơn 1 tháng, heo đã có thể đạt trọng lượng 25 - 30 kg/con. Hiện nay, các loại thuốc này được bán khá tràn lan, có thể dễ dàng kiếm hàng tại các thành phố lớn hay các khu vực tập trung nhiều khu chăn nuôi.
Trương Lâm