Friday, January 8, 2016

Trưởng công an xã đánh học sinh: Do học sinh…hư?

(Báo Đất Việt) - Việc một học sinh lớp 9 tại Long An bị trưởng công an xã đánh nhập viện, một cán bộ xã Tân Phước Tây khẳng định do học sinh hư, quậy phá.

Những ngày qua, báo chí đồng loạt đưa tin về vụ việc của em Trần Duy Khánh (14 tuổi) học sinh lớp 9 Trường THCS Tân Phước Tây, xã Tân Phước Tây, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An khi đến công an xã làm việc liên quan đến một vụ đánh nhau trước đó xảy ra trong trường đã bị ông Lê Tấn Đạt (Trưởng công an xã) hành hung ngay tại trụ sở phải nhập viện.
Ông Trần Văn Lèo  (bố của Khánh) khẳng định trong giờ giải lao, khi một số bạn trong lớp đùa giỡn quá mức xảy ra lớn tiếng, vì hiếu kỳ nên Khánh đứng xem. Không hiểu vì sao sau đó Khánh bị mời xuống trụ sở công an xã và bị ông Đạt đánh khiến trán sưng vù, bầm tím.
Truong cong an xa danh hoc sinh: Do hoc sinh…hu?
Trường THCS Tân Phước Long nơi xảy ra vụ việc đánh nhau.
Tuy nhiên, khi trao đổi với Đất Việt chiều 6/1, một cán bộ xã Tân Phước Tây lại nói hoàn toàn ngược lại: “Sự việc cũng đã được xử lý rồi, không có gì lớn cả. Chúng tôi đã giải thích với gia đình Khánh rồi.”
Thông tin thêm về học sinh tên Khánh, vị cán bộ xã Tân Phước Long khẳng định: “Cậu học sinh này là đối tượng cá biệt của trường, thường xuyên nghỉ học. Tháng trước ở trường THCS Tân Phước Tây có vụ việc đánh nhau và em học sinh đó có chứng kiến vụ việc.
Khi đến cơ quan làm việc cũng có thái độ ngang bướng, không hợp tác nên xảy ra sự việc đáng tiếc trên. Đây chỉ có chút hiểu lầm thôi. Còn UBND xã và lực lượng cũng chỉ làm việc theo chức năng thôi.” Vị cán bộ xã cho biết.
Thứ Năm, 07/01/2016 07:55
Hoàn Nguyễn

Bình cứu hỏa trên xe ô tô: Chuyện gì đang xảy ra?

Nhân Chính (tổng hợp) - Thứ Sáu, ngày 8/1/2016 - 13:58
(PLO)- Quy định buộc xe ô tô từ bốnchỗ trở lên trang bị bình cứu hỏa từ khi còn bàn thảo đến lúc chính thức áp dụng vẫn gây ra tranh cãi không ngừng.
Bộ Công an ban hành Thông tư 57, quy định phương tiện giao thông cơ giới đường bộ từ bốn chỗ ngồi trở lên phải trang bị phương tiện PCCC. Theo đó, các loại xe du lịch từ 4-9 chỗ bắt buộc phải có một bình cứu hỏa, thuộc một trong các loại như bình bột dưới 4 kg, bình bọt dưới 5 lít, bình nước với chất phụ gia chữa cháy dưới 5lít  hoặc bình khí CO2 chữa cháy dưới 4 kg.
Phía công an khẳng định kiểm tra ráo riết các xe về việc tuân thủ theo quy định này kể từ ngày 6-1. Nếu các xe không trang bị đầy đủ có thể bị phạt từ 300.000 đến 500.000 đồng.
Không có bình, xe không được kiểm định?
Trước đó, có thông tin cho rằng nếu phương tiện giao thông không trang bị bình cứu hỏa thì sẽ không được đăng kiểm. Tuy nhiên, khẳng định trên báoLao Động, Cục Đăng kiểm cho biết trang bị bình cứu hỏa trên xe ô tô không phải là điều kiện để đăng kiểm xe cơ giới.
Cục này chỉ chỉ đạo các trạm đăng kiểm nhắc nhở người dân về quy định này và chỉ kiểm tra về trang bị bình cứu hỏa đối với xe trên 16 chỗ ngồi và các loại xe téc. Do đó, xe cá nhân vẫn được kiểm định bình thường mà không tính tới đòi hỏi có thiết bị trên.
Sáng 6-1, Cục Cảnh sát PCCC và cứu hộ, cứu nạn ra quân kiểm tra an toàn PCCC trên các phương tiện giao thông. Ảnh: VTC
Mặc dù theo quy định của Bộ GTVT, trong hạng mục đăng kiểm không có nội dung kiểm tra bình chữa cháy đối với xe 4-9 chỗ ngồi. Tuy nhiên, thực hiện theo Thông tư 57, dù thiết bị cơ giới đã được kiểm định nhưng khi kiểm tra trên đường thiếu trang bị bình cứu hỏa sẽ bị xử phạt hành chính.
Vì sao nhiều người phản đối?
Quy định trang bị bình cứu hỏa trên xe con vấp phải nhiều ý kiến phản đối, lý do chủ yếu là vì chính các tài xế cho rằng điều này là không cần thiết. 
Theo ý kiến các hãng sản xuất ô tô, xe dưới chín chỗ ngồi trong thiết kế không có phần vị trí đặt bình cứu hỏa do không gian bên trong xe quá nhỏ, có thể gây nguy hiểm cho hành khách ngồi trong xe. Nếu muốn gắn bình, chủ xe bắt buộc phải đi “độ chế” xe, khá phiền hà và vướng víu. 
Trên thế giới, rất ít quốc gia có quy định bắt buộc này, điển hình chỉ có vài nước như Nam Phi, Qatar, Quốc đảo Mauritius, Nigeria… Riêng các quốc gia phát triển như Mỹ, Nhật, Anh… ngay cả Singapore, Thái Lan nhà nhà sử dụng ô tô đều không bắt buộc xe nhỏ phải có bình cứu hỏa.  
Ở Việt Nam, xe cơ giới khi nhập khẩu hay lắp ráp đều được kiểm soát chất lượng chặt chẽ, trong đó có yêu cầu gắt gao về kỹ thuật trong PCCC, sử dụng vật liệu có khả năng chống cháy. Chính vì vậy, tỉ lệ vụ cháy nổ xảy ra trên xe con rất ít so với tổng lượng xe đang lưu hành. Trong năm 2015 xảy ra 123 vụ cháy ô tô trên tổng số 2,6 triệu chiếc lưu hành trên cả nước.
Theo một lãnh đạo Cục Đăng kiểm khuyến cáo, do thiết kế không gian xe bốn chỗ nhỏ hẹp nên khi xảy ra cháy nổ, cách tốt nhất là nhanh chóng thoát ra khỏi xe, tránh xa hiện trường chứ không phải lục tìm bình cứu hỏa.
 Bình cứu hỏa gắn trên... trần xe.
Thực tế, việc chọn chỗ lắp bình cứu hỏa trên xe con để vừa dễ thao tác khi có sự cố, vừa không cản trở không gian, tầm nhìn, thao tác lái xe, tránh xa tầm tay trẻ em… là rất nan giải. Chưa kể gần đây do thị trường bình cứu hỏa mini hứa hẹn khoản lợi khủng nên đã xuất hiện loại bình giả tràn lan trên thị trường.
Dù mục đích của việc lắp đặt bình cứu hỏa trên xe là để bảo vệ con người, tài sản, song nếu không tính toán kỹ lộ trình áp dụng, quản lý lỏng lẻo thì e rằng sẽ lợi bất cập hại.  
Bình chữa cháy như thế nào là chuẩn?
Từ trước khi Thông tư 57 được áp dụng chính thức, nhiều cửa hàng bán thiết bị PCCC đã chuẩn bị và tung ra thị trường nhiều loại bình chữa cháy mini, phục vụ khách hàng.
Trên thị trường hiện có nhiều loại bình chữa cháy trong đó chủ yếu là bình khí CO2, bình bột MFZ với các kích cỡ khác nhau. Đối với ô tô con loại kích thước thông dụng là từ 500-1.000 ml. Xuất xứ các loại bình này cũng khá phong phú, từ bình Nhật, Ý, Đức, Israel kể cả Việt Nam nhưng chiếm lĩnh vẫn là bình Đài Loan (Trung Quốc).  
Giá cả là yếu tố “biến động” nhất của loại thiết bị này. Người mua có thể chỉ cần tốn từ 70.000-140.000 đồng là có thể có một chiếc bình cứu hỏa. 
Tuy nhiên, khuyến cáo từ Cục PCCC, người tiêu dùng nên đến các cửa hàng có uy tín, chọn loại bình có xuất xứ rõ ràng, có dán tem nhập khẩu, tem bảo hành và tem kiểm định của Bộ Công an. Giá bán dao động 320.000-350.000 đồng mỗi bình (loại nhỏ). Cá biệt có bình châu Âu giá đến hơn 1 triệu đồng. Hạn sử dụng của bình cứu hỏa cũng rất quan trọng, thời hạn bảo hành từ 6-12 tháng. Nếu bình quá hạn khi sử dụng sẽ không hiệu quả, thậm chí gây nguy hiểm. 

Nhân Chính (tổng hợp)

Tham nhũng bằng quà tình cảm: lỗi của dân, do dân và vì dân?

Cá nhân tôi cũng có thể nói không thể không băn khoăn trước những băn khoăn của người dân.

Đó là lời chia sẻ của Phó Tổng Thanh tra Chính phủ - Ngô Văn Khánh với Đất Việt liên quan tới câu chuyện báo cáo "sạch trơn" của các Bộ ngành, địa phương trong công tác phòng, chống tham nhũng vừa qua. Các ví dụ điển hình là báo cáo 10 năm mới phát hiện một vụ tham nhũng của Bộ Công thương; Hà Nội và TP.HCM không có tham nhũng; Quảng Bình 10 năm không có cá nhân 'nhận và nộp lại quà tặng' ...

Tiêu cực ngụy trang rất kỹ

Phó Tổng Thanh tra Chính phủ cho rằng, phải tôn trọng báo cáo đó vì nó được xây dựng dựa trên cơ sở thực tiễn. Tuy nhiên, dư luận và dân vẫn còn nhiều băn khoăn về báo cáo đó. Vì thế, từ thực tế phối hợp với sự hiểu biểu của mỗi cá nhân có thể sẽ tìm ra những giải pháp phòng, chồng, ngăn chặn tham nhũng hiệu quả nhất.

"Cá nhân tôi cũng không thể không băn khoăn trước những băn khoăn của người dân. Chính từ sự nhận diện băn khoăn của người dân và liên hệ với hiểu biết thực tiễn hạn hẹp của mỗi cá nhân thì chắc chắn sẽ đóng góp được những giải pháp", ông Khánh nói.

Trên thực tế, dù không phát hiện có trường hợp nhận quà biếu, tặng trái quy định nhưng lại ghi nhận có trường hợp tham nhũng. Câu chuyện nhận hối lộ tại dự án đường sắt cao tốc - dự án của Bộ GTVT hẳn vẫn còn nóng.


Như vậy có thể: tham nhũng không nhận quà vẫn là tham nhũng hoặc kết luận không ai nhận quà biếu, tặng là sai?

Ông Khánh cho hay, dư luận, người dân đều rất quan tâm tới nội dung này. Nhưng ông nói, trên thực tế rất khó tách bạch tình cảm với động cơ trong mỗi gói quá được tặng, biếu.

"Như nhiều lần chúng tôi đã nói câu chuyện quà tặng của người Việt, do nét đặc trưng của nền văn hóa Á Đông, người Việt Nam vẫn rất coi trọng tình cảm.

Lợi dụng điều này mà nhiều khi yếu tố vụ lợi, cơ hội đã được ngụy trang rất kỹ dưới danh nghĩa là "tình cảm". Để tách bạch được đâu là tình cảm, đâu là tham nhũng, hối lộ là vô cùng khó".

Ông Khánh hy vọng từ những trăn trở trên mà có thể tìm ra được giải pháp toàn diện trong tương lai.

Cũng ít người tới hơn rồi!

Đồng tình với quan điểm trên, ông Phạm Trọng Đạt - Cục trưởng Cục phòng chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ) cũng thừa nhận đây là thực tế khó và quan trọng là làm sao xác định được hành vi, động cơ tham nhũng, nhận quà biếu, tặng trái quy định.

Ví dụ một chai rượu ngoại có giá cả mấy chục triệu mang tặng, biếu sếp thì xác định thế nào là trái quy định?

"Trái quy định phải hiểu là sử dụng tiền ngân sách trái phép để mua quà tặng, biếu phục vụ cho lợi ích cá nhân hoặc lợi ích nhóm. Đó là trái pháp luật.

Thứ hai, sử dụng xe công, tài sản công để phục vụ lợi ích của nhân như đi chùa chiền, lễ hội, đám cưới... như vậy cũng là sai. Dùng tiền ngân sách thì dù một đồng cũng sai", ông Đạt phân tích.

Tuy nhiên, chính vị Cục trưởng cũng phải thừa nhận khó có thể tách bạch được giữa tình cảm với tiêu cực, tham nhũng? Cũng có thể là quà tặng nhưng lại là chuyện cá nhân tình cảm, ví dụ con cái, anh em yêu mến tặng quà nhau.

"Có người từng hỏi tôi, ông có nhận quà không? Tôi trả lời ngay, nếu nhận quà chính đáng thì tôi nhận chứ, tại sao lại không nhận!. Ví dụ, anh em tôi ở quê mang tặng tôi cả con gà Đông Tảo - giá trị lên tới cả 10 triệu đồng, tôi cũng nhận. Trị giá quà tặng là lớn nhưng đó là tình cảm, là quà của người thân, họ hàng tôi thì tôi nhận chứ. Vấn đề ở đây là xác định được động cơ tặng quà", ông Đạt nhấn mạnh.

Ông Đạt cho biết thêm, nhiều thông tin tiếp nhận tố cáo tham nhũng từ đường dây nóng cũng vậy, có thông tin nói rằng nhìn thấy có người xách cả va-li tiền vào nhà ông nọ, ông kia. Nhưng kiểm tra thì là 2 cân đường thốt lốt, mang từ Cà Mau mang ra.

Cán bộ nhận quà tết trót lọt, lỗi tại dân?

Quan kiểm tra, lại xác định người tặng quà không chức sắc, không quan hệ cũng không có nhu cầu muốn chạy chức, chạy quyền, đó chỉ là tình cảm. Như vậy thì không thể coi là trái quy định.

"Hay lại có những trường hợp hỏi tôi, có những người tặng cây cảnh hàng tỉ bạc, tặng xong lại cho người đến mua lại. Thực chất, đây là hành vi rửa tiền với động cơ không trong sáng, nhưng làm thế nào? Xử lý làm sao được", ông Đặt trăn trở.

Tuy nhiên, vị Cục trưởng cũng vui mừng cho biết, sau khi triển khai đường dây nóng từ năm ngoái tới năm nay rất nhiều Thứ trưởng, Bộ trưởng cũng ít người ra vào dịp Tết hơn.
08-01-2016
Theo báo Đất Việt

Mạng lưới Blogger Việt Nam tiếp xúc với đại diện Lãnh sự quán Hoa Kỳ

MLBVN - Chiều ngày 8 tháng 1 năm 2016, Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) đã có cuộc tiếp xúc với ông Garrett Harkins, tùy viên chính trị thuộc Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn để trình bày về tình trạng công an bắt bớ, đánh đập những người hoạt động nhân quyền, công đoàn - vi phạm những cam kết của nhà nước Việt Nam trong hiệp ước thương mại TPP về việc tôn trọng nhân quyền, hoạt động công đoàn độc lập.

Đại diện cho MLBVN có các blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Võ Trường Thiện (Nha Trang), Blogger- cựu TNLT Phạm Thanh Nghiên (Hải Phòng), cựu TNCT Huỳnh Anh Tú (Sài Gòn) và blogger An Nam Dương Lâm (Đà Nẵng).

Tham dự buổi gặp mặt còn có bà Nguyễn Thị Nay, mẹ của Nguyễn Hữu Quốc Duy, người vừa bị bắt hôm 27.11.2015 với cáo buộc vi phạm điều 88 BLHS “tuyên truyền chống NN CHXHCNVN”.

Các blogger đã thông báo cho đại diện phía Lãnh sự quán Hoa Kỳ về mức độ vi phạm nhân quyền đang gia tăng nghiêm trọng trong thời gian gần đây, đặc biệt là tình trạng công an bắt giữ người tùy tiện và sử dụng bạo lực đối với những người đấu tranh ôn hòa. Các thành viên MLBVN đã nhấn mạnh đến các trường hợp của Blogger Nguyễn Ngọc Già (Nguyễn Đình Ngọc), Nguyễn Hữu Quốc Duy, Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Trần Anh Kim, Lê Thanh Tùng là những người bị bắt bớ chỉ vì bày tỏ quan điểm một cách công khai, ôn hòa và cổ xúy cho các giá trị tự do, dân chủ.

Lãnh sự quán Hoa Kỳ cũng được thông báo về lịch trình xét xử 2 blogger Anhbasam Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đồng thời tỏ mối quan ngại công an sẽ như thường lệ đàn áp và bắt bớ những người đến dự phiên tòa được thông báo là xét xử công khai.

Đại diện Lãnh sự quán Hoa Kỳ cho biết họ rất quan tâm đến trường hợp Blogger Nguyễn Ngọc Già bởi ông là một trong những điển hình của nạn bắt giữ tùy tiện. Blogger Nguyễn Ngọc Già, tên thật là Nguyễn Đình Ngọc bị bắt ngày 27.12.2014 đến nay đã hơn 1 năm nhưng những thông tin về người tù lương tâm này hầu như vẫn là một ẩn số. Ông Harkins nói rằng ông rất cảm ơn MLBVN đã cung cấp cho ông những thông tin về Blogger Nguyễn Ngọc Già.

Đi cùng với các thành viên MLBVN, bà Nguyễn Thị Nay đã trình bày về trường hợp của con trai bà là anh Nguyễn Hữu Quốc Duy. Quốc Duy bị cáo buộc vì đã liên quan đến em họ của mình là Nguyễn Hữu Thiên An, người tham gia phong trào Zombie và đã bị bắt hôm 28.8.2015. Sau khi An bị bắt, chiều cùng ngày Quốc Duy cũng bị mời lên trụ sở công an làm việc và bị tạm giữ 2 ngày sau mới được thả. Sau đó Duy lại tiếp tục bị mời đi làm việc liên tiếp trong 7 ngày. Kết thúc 7 ngày làm việc với công an, tưởng mọi việc đã kết thúc nhưng vào sáng ngày 27.11.2015, Duy lại bị mời lên trụ sở công an Cam Ranh để nhận lại giấy tờ, điện thoại và vật dụng cá nhân đã bị tạm giữ trong lần làm việc liên quan đến vụ việc Thiên An bị bắt giữ. Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Nay, cũng như những thông tin đã được cập nhật trên Dân Làm Báo thì khi mẹ của Duy vừa rời khỏi nhà (hôm 27.11) đã có hơn 10 người, đi trên 3 xe hơi đã ập vào nhà, quay phim và đọc lệnh khám xét.

Công an đã tiến hành thu giữ một laptop cá nhân của Duy tại nhà. Một công an đã thông báo miệng với gia đình rằng anh Duy bị bắt vì “sử dụng Facebook vi phạm pháp luật vì tuyên truyền chống phá nhà nước theo điều 88”.

Người thân và gia đình Duy không nhận được bất kỳ văn bản nào về việc bắt giữ người ngoài lệnh miệng. Hai tuần sau khi con trai bị bắt, bà Nguyễn Thị Nay đã đến công an chất vấn, yêu cầu phải có các văn bản liên quan đến việc bắt Nguyễn Hữu Quốc Duy thì phía công an mới cung cấp cho bà giấy khám nhà và lệnh bắt.

Ông Harkins nói rằng bà Nay cần cung cấp các thông tin liên quan đến Nguyễn Hữu Quốc Duy để họ có thể giúp đỡ trong khả năng có thể. Ông cũng nói rằng chính sự im lặng của gia đình người bị bắt sẽ làm gia tăng mức độ nguy hiểm cho người thân của mình khi không được công luận biết tới và lên tiếng.

Đại diện MLBVN cũng trao đổi với đại điện Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ về một số vấn đề liên quan đến TPP. Như làm thế nào để bảo đảm an toàn cho những người hoạt động ôn hòa trong tình trạng hiện nay, khi mà Việt Nam đã ký TPP. Các nội dung đàm phán TPP sẽ thực thi thế nào để đảm bảo các thành viên ở các quốc gia đã ký phải tôn trọng và thực thi nó...

Ông Harkins trả lời rằng TPP là 1 hiệp định về kinh tế nhưng đi kèm với nó là những ràng buộc về nhân quyền. Trong thượng viện Hoa Kỳ có khá nhiều các thượng nghị sĩ quan tâm đến vấn đề Nhân quyền của Việt Nam, và những thượng nghị sĩ này chắc chắn sẽ gây sức ép để phía Việt Nam tôn trọng nhân quyền như đã cam kết để có được TPP.

Việc nhà nước cộng sản Việt Nam gia tăng đàn áp, bắt giữ tùy tiện, vi phạm những hoạt động bảo vệ nhân quyền và sinh hoạt công đoàn độc lập sẽ khiến các thượng nghị sĩ quan Hoa Kỳ quan tâm đến tình hình nhân quyền tại Việt Nam lên tiếng và gây áp lực, tạo ảnh hưởng đến kết quả phê chuẩn của Quốc Hội Hoa Kỳ đối với TPP trong thời gian sắp tới. Đại diện lãnh sự quán nhấn mạnh rằng khi nhà nước Việt Nam đã ký kết TPP thì quan tâm theo dõi việc thực hiện các cam kết là việc mà Hoa Kỳ quan tâm.

Một câu hỏi liên quan đến tình hình đấu đá nội bộ đảng và các "phe phái" trong đảng cộng sản được các thành viên MLBVN đưa ra là thành phần nào trong đảng CSVN đang cố gắng gần Hoa Kỳ và thực sự muốn cải tổ. Trả lời câu hỏi này, đại diện phía Lãnh sự quán Hoa Kỳ nói rằng “thật khó để trả lời câu hỏi ấy. Tuy nhiên Dân chủ là một tiến trình lâu dài và rằng người dân Việt Nam phải biết mình đang cần gì và phải giành lấy”.

Kết thúc buổi gặp mặt, các thành viên MLBVN cùng ông Harkins chụp hình lưu niệm và nhắn gửi sẽ tiếp tục làm việc cũng như cập nhật thông tin đến với Hoa Kỳ bất cứ những vi phạm nào đã cam kết trong tiến trình thương thảo TPP.


Huyết đấu giữa hai phe Sang Trọng và Dũng trong Đại hội 12


Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao) - Chỉ còn khoảng hai tuần nữa là đại hội 12 của đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) diễn ra với sự đấu đá quyết liệt, tệ hại nhất giữa hai thế lực: một là phe bám theo Trung Cộng giữ ghế mà đầu lĩnh là Nguyễn Phú Trọng (NPT); hai là nhóm tham nhũng với chiêu bài cải cách do Nguyễn Tấn Dũng (NTD) là đầu đà.

Ngày đầu năm mới 2016, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với cương vị Bí thư Quân ủy Trung ương, đã đi thăm Bộ Tư lệnh Quân khu Thủ đô. Tại đây, ông Trọng đã kêu gọi quân nhân phải tuyệt đối trung thành với đảng Cộng Sản, không được giao động. Đặc biệt, ông chú trọng đến công tác an ninh cho Đại hội đảng lần thứ 12 sắp diễn ra.

Ông lường trước có thể xảy ra cuộc binh biến khi tranh giành quyền lực tại đại hội 12 nầy. Ông ra lệnh quân đội bảo vệ đảng mà ông là Tổng Bí Thư. Có thể hiểu rằng ông Trọng xử dụng quân đội để tranh giành quyền lực chính trị cho mình.

Không phải chờ đến bây giờ ông Trong mới chuẩn bị, mà trong 6 tháng cuối năm 2015 phe đảng của ông đã “điều” hơn 70 cán bộ cao cấp vào những vị trí đặt biệt để đối phó với ông Dũng. 


Hai bên đang dùng những ngón đòn hiểm để hạ đối phương và dùng hội nghị trung ương như là một đấu trường để xuất chiêu, hạ thủ.

Tại hội nghị trung ương 13, NPT tự đặt ra điều lệ là chức vụ Tổng Bí Thư là phải do người miền Bắc và phải có lý luận, ông còn nhấn mạnh đến vấn đề thống nhất trong nội bộ đảng. Thật là kỳ quái đến không thể hiểu được tại sao phải là người miền Bắc và phải có lý luận? Chính NPT gây chia rẽ nội bộ giữa hai miền Bắc Nam ngay trong đảng của ông và tự đặt ra tiêu chuẩn phải có lý luận để tự nhận mình đủ tiêu chuẩn, ông chỉ quan tâm đến việc có lý thuyết suông, thiếu thực tế và không đặt lợi ích đất nước lên trên trong bối cảnh Việt Nam đang cần một lãnh đạo có năng lực, bản lãnh để lèo lái Việt Nam trong giai đoạn hệ trọng nầy. Trong thông điệp “yêu cầu chuẩn bị danh sách đề cử những người quá tuổi vào BCT” rõ ràng NPT quyết không từ bỏ quyền lực để tiếp tục làm tay sai đắc lực cho Tàu. Ông quên rằng ông đã quá già rồi mà vẫn còn muốn bám vào đảng để trục lợi và đưa đất nước nầy đi xa hơn trong việc lệ thuộc vào Bắc Kinh.

Ông kêu gọi đoàn kết trong đảng mà chính ông là người cầm đầu nhóm nầy để chống nhóm kia. Đúng là ông lú rồi. Đừng để người lú dẫn đường cho 90 triệu dân nầy vào thảm hoạ để trở thành nô lệ của Trung Cộng khi Việt Nam trở thành một tỉnh mới của Tàu.

Ông Dũng bất tài trong điều hành đất nước: kinh tế lụn bại, nợ tràn ngâp không trả nổi, để mặc cho đám thân cận vơ vét của công, chiếm ruộng, đất của dân lành chia nhau làm giàu, xã hội băng hoại, văn hoá suy đồi. Đời sống dân chúng càng ngày càng kiệt quệ, nhất là vùng nông thôn. Nhưng NTD còn dám nói đến việc bảo vệ chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ, dám đòi kiện Trung Cộng ra toà án quốc tế.

Nói cho cùng, dù phe nào thắng thì người thua cuộc vẫn là người dân Việt Nam.

Đặc biệt trước đại hội 12, có một số cán bộ, lãnh đạo cộng sản về hưu năng nổ hơn trong việc viết kiến nghị, thỉnh nguyện tới lãnh đạo đảng cộng sản.

Họ dài hơi kêu gọi, kiến nghị, thỉnh nguyện không biết bao nhiêu năm rồi mà nhà cầm quyền có đếm xỉa lời nào đâu. Thật là ngây thơ để bỏ công ra viết lời kêu gọi người cộng sản thay đổi vì quyền lợi dân tộc. Cái đảng cộng sản mà họ đã theo 40, 50, 70 năm trời có khi nào thay đổi vì kiến nghị của ai đâu. Bất cứ ai, cán bộ cấp nào có cái nhìn, phát biểu, bày tỏ khác với lãnh đạo là phản động cần thẳng tay, kiên quyết loại bỏ. Tại sao họ không tập hợp lại để tranh đấu mà chỉ kêu gọi, đề nghị, thỉnh cầu sửa đổi những cái không còn có thể sửa được. Người cộng sản không cảm nhận được mỹ từ, họ chỉ biết qui phục trước bạo lực. Chính ông tổ của cộng sản đã thú nhận là cộng sản không thể thay đổi mà phải thay thế. Đó là cách duy nhất trong thế giới cộng sản. Họ biết, hiểu, thậm chí còn hiểu thấu đáo bản chất nầy của người cộng sản mà họ vẫn làm. Tại sao? và tại sao?

Những người viết kiến nghị, thỉnh nguyện là những người cộng sản già, họ không muốn thay thế chế độ cộng sản để họ còn có chút gì để hãnh diện hão với quá khứ của họ, trước dòng họ và con cái họ. Một quá khứ đầy sai lầm, tai hại cho dân tộc mà họ cũng không nỡ bỏ, vẫn muốn giữ. Nhưng trên hết phải nói là cuốn sổ lương hưu của họ. Họ sợ nếu chế độ cộng sản nầy bị thay thế thì sống bằng cái gì. Căn bản đơn giản là vậy.

Tuy ngoài miệng kêu gào thay đổi, đổi mới để cứu dân, cứu nước chớ không được thay thế vì mất nồi cơm của họ. Chúng ta đã nhìn rõ họ đã đặt lợi ích cá nhân lên trên đất nước, dân tộc nầy. Thôi đừng kiến nghị, kiến giải gì nữa. Nếu dám làm, nếu lương tâm quay trở lại và muốn ngày từ giã trần thế không mang theo tủi nhục thì tập hợp lại tranh đấu như các ông làm thuở xưa, đừng giả vờ ăn năn để tự lừa dối mình, để lương tâm có được giấc ngủ yên.

Họ nên từ bỏ cung cách xin/cho mà họ sống cả đời, để hoà nhập vào xã hội hiện tại, cùng với người dân tranh đấu quyền được hưởng mọi thứ tự do, dân chủ và nhân quyền đã được ghi rõ trong Hiến Pháp của nước CHXHCH/VN. Họ được quyền đòi những cái đã ghi trong Hiến Pháp chớ không phải van xin. Và nhớ rằng tự do, dân chủ không đến từ sự van xin, mà do tranh đấu mới có được. Muốn có tự do, dân chủ phải chấp nhận trả giá, nó không bao giờ được biếu không.

Hay có thể họ thật sự lú lẫn và không còn nhớ bản chất cộng sản là gì? Bản chất bạo lực, kiên định những sai lầm dù là sai lầm rất ngây ngô và tai hại đưa đến đại hoạ cho dân tộc. Một loại ngoan cố của kẻ ít học, nhưng tự phụ, thứ kiêu ngạo cộng sản.

Chính họ là lực lượng quan trọng góp phần cho việc thay thế chế độ cộng sản. Ngưòi dân tập hợp, tranh đấu thì bị ghép tội phản động, chống chế độ. Còn họ có tấm nhãn 40, 50, 70 tuổi đảng, bọn công an không thể nói họ là phản động, chống chế độ được vì chính họ đã đổ máu để tạo dựng nên chế độ nầy. Họ cứ chống gậy đi trước, thanh niên, học sinh, sinh viên, dân oan, đồng bào, những nhà tranh đấu đi theo sau để đòi tự do, dân chủ, nhân quyền. Đó là cuộc cách mạng dân chủ rất lý tưởng và là cơ hội bằng vàng để họ chuộc lỗi với tổ quốc với dân tộc. Nói thế, nhưng tôi không bao giờ tin họ dám làm, vì sổ hưu sẽ bị mất, những ưu đãi mà đảng cấp cũng không còn. Đất nước này rốt cuộc sẽ trông cậy vào những người trẻ, những người dân dám dấn thân cho dân tộc, những trí thức còn tinh thần trách nhiệm, và với những con người lương thiện đầy tinh thần dân tộc tại nhiều nơi trên mọi miền đất nước. Đất nước Việt Nam không thiếu những người con này.

Dân tộc Việt Nam là dân tộc hoà ái, trọng lễ nghĩa, biết cưu mang người khốn khó trong tinh thần bầu bí thương cùng. Đừng sợ nếu sổ hưu bị cướp giật, đồng bào sẽ đùm bọc các ông, nhất là việc làm của các ông là vì đại nghĩa.

Trong những ngày cận kề đại hội 12, bọn theo Trung Cộng cố sức làm mọi việc để củng cố quyền lực. Họ không ngần ngại sang Tàu để cầu kế, vấn mưu, tìm sự chống lưng, bảo kê từ kẻ thù dân tộc. Họ công khai dùng sức ép ngoại bang để tạo thế mạnh trong cuộc tranh đua quyết liệt nầy. Họ công khai thách thức, khinh miệt cả dân tộc.

Đất nước đang đứng trước một thử thách nghiêm trọng. Sẽ lệ thuộc nặng nề về kinh tế, mất dần lãnh hải và sự xâm lăng không vũ khí của bọn gian thương Tàu tới những vùng trù phú, vùng biển quan yếu của đất nước. Họ mua những vùng đất cốt lõi cho sự phát triển của đất nước, họ xây dựng những công trình đồ sộ mà ngay cả cấp Phó Bí Thư Quân Khu cũng không được bén mảng đến. Biết bao siêu thị chỉ dành riêng cho Tàu và cấm người Việt Nam vào. Tạị sao? họ làm gì trong đó? tại sao Tàu lại được phép cấm người Việt Nam vào đất của người Việt Nam? một nhượng địa của Trung Cộng sao?

Bằng mọi giá phải dành lại chủ quyền đất nước bằng cách loại bỏ bọn tay sai, bọn theo giặc. Nếu không làm được việc nầy hôm nay, ngày mai nó sẽ trở thành loại “dịch Chệt” lan tràn tới các miền khác của đất nước, và những tên Chệt con của thế hệ kế tiếp sinh sôi, nẩy nở. Và không lâu, chúng sẽ đòi thành lập khu tự trị ngay trên quê hương mình. 

Bên cạnh những thử thách, cũng phải nhìn thấy những cơ hội quí báu để dân chủ hoá đất nước. Thông qua những hiệp ước thương mại quốc tế, VN sẽ phát triển kinh tế và văn hoá, giáo dục sẽ đi kèm. Chúng ta sẽ xóa dần loại văn hoá cộng sản dùng lừa dối trong giao tế, lạm quyền trong điều hành, tham lam khi thừa hành chức vụ. Họ tận dụng cơ hội để ăn cắp của công làm của riêng và tạo thành phe nhóm cấu kết để đánh cắp và chia nhau của cắp với mỹ danh “nhóm lợi ích” nhưng thực sự là bọn cắp.

Khi kinh tế phát triển sẽ có thêm phương tiện canh tân, mở rộng quân đội, mua trang thiết bị hiện đại để bảo vệ sự độc lập, chủ quyền đất nước, làm cho lân bang nể vì trong bang giao.

Đây là cơ hội hiếm hoi để người cộng sản góp phần cùng dân tộc xoá bỏ chủ nghĩa cộng sản, trả lại cho dân tộc quyền làm chủ đất nước, thực thi dân chủ, trả lại dân quyền làm người mà nhân loại đang được hưởng, dưa đất nước tiến lên ngang hàng với các nước trong khu vực.

Nếu người cộng sản nào còn chút lương tâm, hãy vì đất nước mà chọn người lãnh đạo dám đứng lên bảo vệ chủ quyền đất nước. Và sẽ là tên đồng phạm nếu chọn bọn theo giặc Tàu để lãnh đạo quốc gia trong giai đoạn hiện tại, để cùng ngoại bang xâu xé quê hương xác xơ, điêu tàn nầy. Dù cộng sản nào cũng là tai hoạ cho đất nước, cho dân tộc, nhưng kẻ bán nước luôn là tội đồ lớn nhất của dân tộc.

Theo truyền thống ngàn đời của tổ tiên để lại thì bọn tham quan sẽ bị trừng phạt rồi đuổi về sống cuộc đời dân dã bình thường, nhưng những tên làm tay sai cho giặc, phản bội tổ quốc phải bị tru di tam tộc. Những tên phản bội tổ quốc hãy hồi đầu lại với dân tộc để được hưởng lượng khoan hồng.


Do dân, vì dân và của dân thì sao lại: “Hù Nhân Dân”!?

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ẩn dụ phạm vi hẹp - Quốc Gia như một nhà máy, xí nghiệp, thuê mướn Giám Đốc và ban quản lý điều hành sản xuất, khi hết thời gian hợp đồng, chủ nhân nhà máy có toàn quyền tùy nghi thay đổi hay gia hạn nhân sự, đó là phổ quát thông lệ pháp lý, là chuyện thường tình rất hiển nhiên, không thể khác được. Việc Giám Đốc và ban quản lý khi hết hợp đồng lại đóng cửa văn phòng họp kín tự sắp xếp nhân sự rồi công bố với chủ nhân kèm theo là “cồn đồ, thảo khấu” trang bị vũ khí đe dọa. Một bối cảnh chỉ có của bọn mafia hay những kẻ cướp ngày, mà lại là hình ảnh chính trị tại Việt Nam hiện nay!!!

“Trong chiến tranh chúng sống trong lòng nhân dân. 
Ngày nay khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, 
Đảng xem nhân dân như một kẻ thù tiềm ẩn” (BS/Dương Quỳnh Hoa).

Chưa lúc nào lời nói ấy của BS Dương Quỳnh Hoa đúng cho bằng lúc này, khi mà sau 40 năm đất nước hoàn toàn im tiếng súng, chẳng còn mối đe dọa nào thì trước thềm Đại Hội Đảng CSVN “nhà nước, đảng ta” huy động gần nữa sư đoàn (hơn 5 ngàn) binh lính lực lượng võ trang chuyên nghiệp với công cụ và vũ khí tốt nhất để giữ “an ninh” cho khoản 1500 đảng viên về tham dự (!?) mà trên thế giới hiện nay các chế độ CS nếu không là bạn thì cũng không phải là kẻ thù của khủng bố (IS). Và khi mà chỉ cần cất lên tiếng nói trái ý “đảng” là thấy ngay con số 88 còng tay đưa vào nhà tù (như Luật Sư Nguyễn Văn Đài). Vậy thì ai là đối tượng của lực lượng này nhắm đến? Nhìn quanh quẩn trong cả nước chẳng thấy ai hết, chỉ duy nhất là thấy toàn Nhân Dân.


Mồ hôi nước mắt nhân dân để chống kẻ thù... hay đe dọa lại Nhân Dân!? 

Mà “đảng ta” đã gào khan cả tiếng rồi: Nhà nước, đảng này là “Của dân, do dân và vì Dân” mà ra, vậy thì hà tất “đảng ta” chỉ mở một đại hội thôi, thay vì thấy nhân dân hò reo trong không gian hòa bình hớn hở vui mừng nhưng sao “đảng ta” lại sợ như “vãi ra quần” đến thế! Diễn tập cứ như là sắp sửa chiến đấu với “quân ta” là Nhân dân!?.

Năm vừa qua thế giới và cả “đảng ta” đã chứng kiến hết Campuchia tới Singapore rồi Myanmar bầu cử lãnh đạo và Quốc Hội các quốc gia này không có đảng nào nói đảng mình là “Của dân, do dân và vì Dân” mà ra cả nhưng tuyệt nhiên không thấy chiến xa vũ trang tận răng phô trương rầm rộ ồn ào như Việt nam dù Myanmar hiểm họa nội chiến sắc tộc còn hâm hấp nóng.

Rất gần Việt Nam - “nhà nước, đảng ta” hãy nhìn xem, chỉ một tuần lễ nữa thôi (trước cả Đại Hội đảng CSVN) - Quốc gia Đài Loan (tên chính thức Trung Hoa Dân Quốc) một quốc đảo 24 triệu dân - GDP (PPP) 2014 = 1.021 tỷ usd Bình quân đầu người: 21.571 usd/năm (So Việt Nam GDP (PPP) 2014 = 508 tỷ usd - Bình quân đầu người: 2.210 usd/năm) - Ngày 16/1/2016 Đài Loan sẽ bầu cử Tổng Thống.
Trước báo giới truyền thông trong nước và quốc tế - 3 ứng viên Tổng Thống Đài Loan: Thân Dân Đảng - Ông James Soon, Quốc Dân Đảng - Ông Eric Chu, Dân Tiến Đảng - Nữ tiến sỹ Thái Anh Văn, cùng nắm tay cam kết tôn trọng tuyệt đối một nền bầu cử trực tiếp công bằng tự do dân chủ đa nguyên: Dân chúng cử tri là người lựa chọn tối thượng cuối cùng. 

Thay cho chiến xa biểu dương hùng hổ như Việt Nam thì cử tri Đài Loan vui vẻ yên bình tụ họp nơi công cộng tham dự diễn đàn “tranh luận” của các ứng viên Tổng Thống để đánh giá năng lực từng ứng cử viên trước ngày bỏ phiếu.

“Độc Lập chứ không Độc Tài” - Cử tri Đài Loan vang vọng về Hoa Lục.

Còn tại Việt Nam hiện nay rất thê thảm: “tứ trụ triều đình” Ai cũng hết “đát” để tái cử, nhưng không ai muốn tháo con vít “cái mông ra khỏi cái ghế” cứ kèn cựa “xung phong” xin ở lại phục vụ Nhân Dân!.

Có điều 90 triệu nhân dân thì không được phép lắt hay gật đầu. Mà tùy thuộc vào 16 cái “bóng ma Bộ Chính Trị” mà nhân dân không ai và chưa bao giờ ủy nhiệm thay mặt cho mình? Theo thông báo: thứ Hai 11/1/2016 Hội nghị 14 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam (Bộ CT) sẽ khai mạc một lần nữa (sau 4 lần) với trọng tâm bàn về việc “chia chác” ghế để tái cử của các Ủy viên Bộ Chính trị quá “đát” nhưng còn “quyến luyến” Nhân Dân? 

Nhìn hoạt cảnh “Bầu Cử” lãnh đạo quốc gia của Đài Loan và Việt Nam mà cười ra nước mắt, từ đó mới hiểu được vì sao đang có hàng trăm ngàn thanh niên nam nữ VN đang bán cơ bắp như “ở đợ” tại Đài Loan và một đảo quốc nhỏ hơn VN hàng trăm lần nhưng thu nhập đầu người: 21.571 usd/năm so với người Việt : 2.415 usd/năm mà chính trị gia lỗi lạc, Cố Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu lúc sinh thời lại nhận xét rằng: “Nếu có vị trí số một ở Đông Nam Á thì đó phải là Việt Nam. Bởi so sánh về địa chính trị, tài nguyên, con người, thì Việt Nam không thể xếp sau nước nào khác trong khu vực”.

Tại sao lại lạ lùng như vậy? 90 triệu nhân dân Việt có chịu xuống đường tìm câu trả lời trong ngày hôm nay, hay đợi lịch sử mai sau? 

8/1/2015

Tụi nó oánh nhau tới đâu rồi!?

Tư Nghèo (Danlambao) - Theo dõi mấy đứa đầy tớ đang tranh nhau đứa nào sẽ "bị" làm đầy tớ cao cấp nhất mà thấy... thương muốn chết. Nếu mà mấy đứa osin ba-đình-bốn-trụ này chiến đấu chống Tàu-lạ hăng say, nhiệt tình, đánh ngày không đủ tranh thủ đánh đêm như chúng đang chí-rận-tranh-hèn xuân-thu-chiến-ghế như hiện nay thì dân ta đâu có phải khóc ngoài quan ải bên này cửa Nam Quan.

Quay qua quay lại mà chỉ còn có vài tuần nữa là lũ đầy tớ kéo nhau về đại hội toàn cướp để quyết định những đứa vô sản mà giàu nhất nước nào xứng đáng là con hoang thay mặt thiên triều phương bắc cai trị hơn 90 triệu ông bà chủ phương nam.

Cũng như mọi đại hội cướp sạch toàn quốc khác, tiền đại hội quan trọng hơn đại hội. Sống chết là ở những ngày này. Qua những đống phân được mấy con mèo mang thẻ đỏ, tự xưng là lão thành cắt mạng, đồng chí trung kiên, đồng rận trung thành, bới ra trong tiến trình giúp "minh chủ" tranh nhau chiếm ngự hố xí ba đình, người ta biết được... mờ mờ rằng:

- Đồng chí Dũng đang bị đồng rận Trọng dọn đường cho về Cà Mau tổ chức vượt biên qua Mỹ đoàn tụ với sui gia nguỵ quyền.

- Các đồng chí nổi tiếng (vì bị dân chửi nhiều) như Phạm Bình Minh, Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng, Nguyễn Chí Vịnh bị chúa đảng đá ra khỏi danh sách đề cử vào bộ chính trị nhưng ban chấp hành trung ương quyết định cho tụi nó tiếp tục ra tranh cử để trở thành 16 osin cao cấp nhất.

- Bên cạnh Minh, Bình, Thăng, Vịnh còn có mấy chú chí mợ rận: Võ Trọng Việt - thượng tướng cướp, thứ trưởng bộ bám bờ; mợ Trương Thi Mai - chủ nhiệm ủy ban về các vấn đề xã hội của đảng hội; Lương Cường - thượng tướng cướp, phó chủ nhiệm tổng cục chính trị.

- Hiện tại đang có sự tranh chấp như mổ bò về điều 13 của quyết định 244 trong đó bộ chăn trâu nói rằng chỉ có chúng ông mới có quyền cho phép đứa nào ra tiếp tục sự nghiệp chăn trâu của bộ. Vì thế mà mới hôm rồi, Lê Đức Chột đã phải gửi thư đến Tổng lú, bắt chước các nhà dân chủ phe ta đòi quyền ứng cử, quyền đề cử và quyền bầu cử.

- Ngoài đồng chí Nguyễn-nòng-nọc đang bị đầu đảng lú và chủ tịt sâu tấn công loại trừ, tình trạng lão nào đang xài Viagra trong bộ chăn trâu được đề cử tiếp tục sự nghiệp chăn trâu vẫn còn đang nằm trong vùng tranh chấp chủ quyền bàn ghế. Lý do là đầu đảng cướp Nguyễn Phú Trọng còn đang tính đường để có thể tiếp tục sự nghiệp osin phục vụ quần chúng cho đến chết (quần chúng chết chứ không phải lão chết - vì trong tương lai sẽ có băng rôn tiếng Tàu: bác Trọng sống mãi trong lòng quần chúng). 

- Theo đề nghị tha thiết của bác Trọng sống mãi gửi đến bộ chăn trâu và ban bí lù thì để các anh già loài sản có thể tiếp tục sự nghiệp đứng/ngồi/nằm trên đầu thiên hạ thì có 3 trường hợp: cho 1 lão ra thì lão đó sẽ là tổng bí và phải là dân từ bên kia vĩ tuyến 17. Nếu 2 lão muốn làm thì nước Việt sẽ có 2 đứa con hoang già khú lãnh đạo ở chức vụ tổng bí và chủ tịt. Và nếu 3 lão được cho ra thì sẽ có thêm lão già thủ tướng cướp. Theo tin đồn từ chợ thịt Ba Đình lan tỏa xuống chợ cá Bến Thành thì cho đến bây giờ lão già mang biệt hiệu Lú vẫn đang say mê đứng trước gương, giơ tay cương quyết chiến đến cùng cho chọn lựa số 1 với điều kiện được bắt bù lon, đinh ốc đính kèm: đầu đảng cướp phải là dân Bắc (triều).

- Thế cờ hiện nay là phe Trọng lú đã thắng thế trong bộ chính trị (gồm 16 đứa) với sự gật đầu của cha già họ Tập. Còn Dũng nòng nọc thì đang được hậu thuẫn nhiều hơn trong ban chấp hành trung ương (gồm 175 đứa). Chính vì vậy mà bằng mọi giá Tổng bí lú đã không đưa vấn đề già quá đát nhưng vẫn muốn tiếp tục chơi bời vào nghị trình họp BCH13 và thay vào đó bám riết vào điều 13 quyết định 244.

Tóm lại tình hình mặt trận osin ba-đình-bốn-trụ tính đến ngày hôm nay là như thế. Tư Nghèo đết có ủng hộ đứa nào (có mà điên! có mà ngu để mà ta yêu em khù khờ!!!). Biết phận chủ nhân đất nước chỉ được đứng ngoài mà ngó đám đầy tớ đâm cha chém chú nhau giành ghế phục vụ... mình, chẳng làm được gì nhiều nhưng không có nghĩa  đã nghèo rồi mà lại câm. Phải nói chứ. Nói để cho thấy tụi nó có khả năng gây-mửa tới mức nào và nói để biết đâu cha con nó đổ máu thêm. Chết được con cộng thằng sản nào dân đỡ khổ được chừng ấy. Nhưng vậy cũng chưa đủ. Mình phải làm nghe bà con. Làm kiểu gì cũng được, đừng có phê bình nhau miễn là có làm. Vì có làm thì bè lũ ăn cướp con cháu của HỒ-TẬP chương này mới có ngày nằm trong quan tài mà đổ lệ.

08.01.2016