Tuesday, December 1, 2015

Vì sao các nước lớn tiếng về biển đảo?

Chris Baraniuk 

Theo BBC-1 tháng 12 2015 


Image copyrightAP
Image captionNhững nơi như Bãi Vành Khăn ở Trường Sa được đưa ra tranh luận chỉ vì quan hệ giữa các siêu cường quốc. (Ảnh: AP)

Đây đó trên khắp thế giới có những đảo không thuộc hẳn về ai. Nhưng vì sao việc tranh chấp ai là chủ những mỏm đá nhỏ bé ở giữa biển không bao giờ giải quyết được?
Ở mãi tận vùng cực Bắc của hành tinh chúng ta, tại eo Bắc Cực giữa Canada và Greenland, có một một đảo trơ trụi với diện tích chỉ hơn 1 cây số vuông. Trên đó thực tế không có gì trừ trạm khí tượng. Không một ai sống ở đây, không có gì để nói về tài nguyên thiên nhiên và nó cách rất xa nền văn minh mà chúng ta biết.
Nhưng hai nước vẫn đang tranh cãi về nó trong nhiều thập niên. Canada và Đan Mạch (nước nắm chủ quyền Greenland) không thể quyết định được ai là chủ nơi này.
Đây không phải là nơi duy nhất như vậy, thực tế có một con số đáng ngạc nhiên về những đảo nhỏ xíu và những mỏm đá lẻ loi nhô lên khỏi mặt nước biển trên thế giới. Vì sao chủ quyền của chúng thuộc ai hiện vẫn chưa có câu trả lời?
Image copyrightOther
Image captionĐảo Hans nằm ở eo Kennendy, giữa Canada và Greenland (Ảnh: Wikipedia/Toubletap/ CC BY 2.0)
Tại đảo Hans, mới đây lại xuất hiện trên báo chí, các đoàn hành trình Đan Mạch và Canada cứ thỉnh thoảng lại có những màn thể hiện khôi hài về tuyên bố chủ quyền đối với nơi này.
Năm 1984, quân đội Canada cắm một cờ trên đảo và để lại một chai whiskey.
Một tuần sau bộ trưởng Đan Mạch, phụ trách vùng Greenland, tới rỡ bỏ cờ đi và để lại một chai rượu schnapps và một lời nhắn ghi “Chào mừng bạn tới Đan Mạch”.
Điều này có vẻ khôi hài nhưng có những căng thẳng nghiêm trọng về chính trị và lãnh thổ sau trò đó.
Do biển Bắc Cực bị băng tan nên biển ít bị chia cắt và những hoạt động đi lại của tàu biển ngày càng tăng.
Việc biết ai là chủ mảng đất nhỏ nào và biển nào (mọi thứ trong vòng 22 Km hoặc 13,6 dặm, ngoài bờ biển được coi là lãnh thổ của người có chủ quyền) là quan trọng vô cùng để tránh không bị tố cáo là xâm phạm lãnh hải.
Do vậy đảo này có thể giúp một trong hai nước củng cố chủ quyền của mình ở vùng này.
Có rất nhiều các thí dụ khác nữa.
Lấy thí dụ về đảo North Rock. Nó là những mỏm đá chồi lên ở Thái Bình Dương gần Canada và bang Maine của Mỹ.
Cả hai nước đều tuyên bố chủ quyền nhưng không một bên nào đưa ra được một giải pháp xử lý tranh chấp.
Image copyrightOther
Image captionMột đốm nhỏ ở giữa một hình ảnh, đảo Hans thường bị băng bao quanh. Nhưng việc tranh luận về chủ quyền đang bắt đầu (Ảnh: Wikipedia/Finlay McWalter/CC BY 2.0)
Và cả bãi đá Liancourt, còn gọi là các đảo Dokdo, là một loạt các bãi ngầm do Hàn Quốc kiểm soát từ 1952. Nhật Bản tranh chấp mạnh mẽ về chủ quyền tại đây, nhưng chỉ trên lời lẽ mà thôi.
Còn đảo Migingo (0,4 ha) ở hồ Victoria của Châu Phi thì sao?
Có một thời đảo này bị ngập hoàn toàn nhưng rồi mực nước hồ rút xuống.
Chính phủ Kenya nói là năm 2004 cảnh sát biển Uganda dựng lều và treo cờ trên đảo. Kể từ đó các sĩ quan của hai nước lần lượt chiếm đảo và chủ quyền được tranh chấp dữ dội vì tầm quan trọng của quyền đánh cá trong hồ.
Còn có những bãi đá rộng hơn như Bãi Vành Khăn ở Biển Đông mà các nước đã cải tạo và cơi nới cũng như triển khai quân sự.
Trung Quốc đang xây đường băng Bãi Vành Khăn nhiều năm nay nhưng đây việc gây tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc, Đài Loan, Philippines và Việt Nam. Thỉnh thoảng hải quân Mỹ cho tàu đi gần đó để chứng tỏ với Trung Quốc về sự hiện diện của họ.
Trong khi tranh chấp lãnh thổ của các đảo trên và rất nhiều đảo khác đang rầm rộ mà không có dấu hiệu gì là giải quyết được, thì cũng đáng để đặt câu hỏi vì sao vào năm 2015 rồi mà những tranh luận này vẫn còn là việc gai góc và khó giải quyết.
Image copyrightOther
Image captionBãi đá Liancourt, còn gọi là quần đảo Dokdo, là một loạt các đảo nhỏ xíu do Hàn Quốc kiểm soát từ 1952 (Ảnh: Wikipedia/Ulleungdont/CC BY 2.0)
“Trong rất nhiều trường hợp thì không hẳn là việc sở hữu lãnh thổ mà có phần nhiều hơn về khả năng tuyên bố vùng độc quyền đánh cá, độc quyền khai thác dầu hoặc khí đốt hay những thứ tương tự,” Jonathan Eyal, giám đốc về nghiên cứu an ninh quốc tế tại Viện Royal United Services Institute (RUSI) của Anh giải thích.
Nhưng ông Eyal nói thêm rằng những tranh chấp này không chỉ liên quan đến chiếm nguồn tài nguyên và không phải để giữ quyền cho các nước trẻ có đường biên giới mới.
Những tranh chấp thường hay liên quan tới các nước giàu có mà biên giới của họ ít nhiều đã được xác định rõ ràng trong nhiều thập niên.
Một phần của lý do cho việc này là có một giá trị nào đó để duy trì sự không chắc chắn về pháp lý đối với việc tuyên bố chủ quyền lãnh thổ này là hợp lệ hơn việc tuyên bố khác.
Luật biển quốc tế là dựa vào tiền lệ, do vậy nhượng bộ một lãnh thổ có thể có những hệ quả không lường trước trong tương lai.
Image copyrightOther
Image captionNhật Bản tranh chấp chủ quyền của Hàn Quốc đối với quần đảo Dokdo một cách mạnh mẽ nhưng mới chỉ bằng lời lẽ (Ảnh: Wikipedia/Ulleungdont/CC BY 2.0)
“Nếu Hoa Kỳ mà nhượng bộ đối với vùng đá hoang vắng lạnh buốt ở Bắc Cực cho Canada, thì nguyên tắc này sẽ được các nước khác sử dụng để giải thích rằng Hoa Kỳ chấp nhận một cách diễn giải nào đó về luật biển mà trước đó họ không chấp nhận,” Eyal nói.
Điều này nghĩa là cứ để vấn đề lấp lửng thì thường là tốt hơn.
Eyal nói thêm rằng ở đây cũng có cả những sự nhạy cảm chính trị nữa.
Các chính trị gia tham gia giải quyết một tranh chấp có thể sau này sẽ bị phê phán về cách thức đã làm. Để cho lý lẽ lấp lửng xét về thực tế là giữ được cam kết của chính phủ với chủ quyền của đất nước.
“Nếu bạn giải quyết một tranh chấp và đi đến một thỏa hiệp, bạn có thể bị cáo buộc là phản bội đất nước hoặc để nhượng bộ lãnh thổ của quốc gia,” Eyal nhận xét.
Bởi vì những đảo mới hoặc đất mới được hình thành khi núi lửa phun trào, nước rút xuống, hoặc băng Bắc Cực tan, chủ đề này, về một khía cạnh nào đó, là cái luôn luôn phát sinh cái mới.
Lợi ích ở một số vùng nhất định cũng thay đổi theo thời gian tùy thuộc vào nhiều thứ trong đó có tính chất mậu dịch và việc thăm dò tài nguyên, do vậy các tranh chấp đôi khi bị thổi bùng lên mặc dù chúng đã ngủ yên từ nhiều năm.
Image copyrightOther
Image captionNhững mỏn đá hoang sơ lạnh giá hay lãnh thổ có giá trị? (Credit: Wikipedia/Ulleungdont/CC BY 2.0)
Chẳng hạn với những căng thẳng gia tăng về ngoại giao và quân sự giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, chủ quyền của các đảo ở Biển Đông ngày càng trở nên quan trọng.
Những nơi như Bãi Vành Khăn được đưa ra tranh luận chỉ vì quan hệ giữa hai siêu cường quốc này đã và đang có những diễn biến phức tạp.
Nhưng việc thực hiện những hành động vội vã như can thiệp quân sự đối với vùng đất nhỏ bé có lẽ không phải là con bài của bất kỳ nước nào trong số họ. Và vì vậy những mỏm đá lác đác trên thế giới vẫn tiếp tục là chủ đề để hùg biện và để khẩu chiến.
Ít nhất thì cách khẳng định vị thế của mỗi bên cũng có thể làm cho cả hai bên đều có lợi.
Như Eyal nói, “Thường là để những vấn đề này ở dạng xung đột đông lạnh là cách tốt nhất.”
Bài gốc tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.

Hai gián điệp Đài Loan ‘bị bắt ở Việt Nam’

Danh sách các trường hợp gián điệp Trung Quốc trong những năm gần đây.
Danh sách các trường hợp gián điệp Trung Quốc trong những năm gần đây.
VOA-01.12.2015
Báo chí Đài Loan đưa tin hai gián điệp Đài Loan mới được Trung Quốc phóng thích trong cuộc trao đổi tù nhân lịch sử “bị bắt ở Việt Nam” đầu những năm 2000.
Theo tờ China Times, hai người đàn ông bị bắt ở Việt Nam, gần biên giới với Trung Quốc năm 2006, rồi bị kết án tù chung thân, nhưng sau đó đã được giảm xuống còn 20 năm tù giam.
Trong khi đó, hãng tin AP dẫn lời ông Alexander Hoàng, chuyên gia quân sự tại Đại học Đạm Giang ở Đài Bắc nói rằng Trung Quốc đã “bắt cóc” hai gián điệp của Đài Loan trên biên giới với Việt Nam.
Chưa rõ là hai đại tá thuộc Cơ quan tình báo quân sự Đài Loan bị bắt trong hoàn cảnh nào, và không rõ là phía Việt Nam có trợ giúp vụ bắt giữ này hay không.
Thông tin về vụ việc được công bố ít lâu sau khi Việt Nam bị Liên Hiệp Quốc chỉ trích vì đã bắt giữ rồi trao 9 người Bắc Triều Tiên cho Trung Quốc, một đồng minh của Bình Nhưỡng. Những công dân Bắc Hàn này được cho là có thể đối mặt với “hiểm nguy” nếu bị hồi hương.
Chính quyền Đài Bắc hôm 30/11 cho biết, Đài Loan đã trao đổi các gián điệp bị cầm tù với Trung Quốc trong một hành động bày tỏ thiện chí sau cuộc gặp lịch sử giữa lãnh đạo đôi bên trước đó.
Theo Văn phòng tổng thống Đài Loan, Trung Quốc đã thả hai đại tá thuộc Cơ quan tình báo quân sự Đài Loan sau hơn 9 năm giam giữ họ, trong khi Đài Bắc ân xá cho một gián điệp của Trung Quốc.
Trong một thông cáo, phát ngôn viên Tổng thống Đài Loan nói rằng đó là một cử chỉ thiện chí đạt được trong cuộc gặp giữa Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.
Cơ quan đảm trách các vấn đề về Đài Loan của Trung Quốc đã xác nhận việc thả hai đại tá của Đài Loan, nói rằng hai người này đã phải chịu án tù vì gây tổn hại tới an ninh quốc gia của Đại lục.
Ông Tập và ông Mã trong tháng 11 đã có cuộc gặp đầu tiên giữa lãnh đạo đôi bên trong vòng hơn 60 năm, trong bối cảnh tinh thần bài Trung Quốc ở Đài Loan đang gia tăng và cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội chỉ còn vài tuần nữa là diễn ra.  
Theo AP, New York Times, Reuters.

Hệ thống tòa án cộng sản đang truy bức, cố ý đưa trẻ em vào tù?

Đào Đức Thông (VNTB) Gia đình cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn đã phản đối việc Chính quyền địa phương cưỡng chế đất vì việc bồi thường quá bất công. Theo đó thì đất bị thu hồi chỉ được bồi thường với giá rẻ bèo 300 ngàn đồng một mét vuông, trong khi đất tại khu liền kề được bán với giá 25 triệu đồng một mét vuông.

Em Nguyễn Mai Trung Tuấn. Nguồn: internet
Truy nã và tống trẻ em 15 tuổi vào tù

Pháp luật Hình sự (“BLHS”) qui định: Khoản 2-Điều 12: “Người từ đủ 14 tuổi trở lên, nhưng chưa đủ 16 tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự về tội phạm rất nghiêm trọng do cố ý hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng”. Và khoản 3 Điều 8 qui định: “tội phạm rất nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại rất lớn cho xã hội mà mức cao nhất của khung hình phạt đối với tội ấy là đến mười lăm năm tù”.

Khoản 5- Điều 69: Không áp dụng hình phạt tiền đối với người chưa thành niên phạm tội ở độ tuổi từ đủ 14 tuổi đến dưới 16 tuổi.

Khoản 2- Điều 74: Đối với người từ đủ 14 tuổi đến dưới 16 tuổi khi phạm tội, nếu điều luật được áp dụng quy định hình phạt tù chung thân hoặc tử hình, thì mức hình phạt cao nhất được áp dụng không quá mười hai năm tù; nếu là tù có thời hạn thì mức hình phạt cao nhất được áp dụng không quá một phần hai mức phạt tù mà điều luật quy định.

Cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn, là đứa trẻ chỉ mới 15 tuổi, vào ngày 22/11 đã bị Chính quyền đưa ra Tòa án ở Thạnh Hóa, Long An xét xử về tội danh ‘cố ý gây thương tích’ theo khoản 3 điều 104 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Kết thúc phiên xử vào đầu giờ chiều cùng ngày, tòa tuyên bị can Nguyễn Mai Trung Tuấn 4 năm 6 tháng tù giam. Ngoài ra còn bồi thường 42 triệu 600 ngàn đồng.

Điều cần nói ở đây là cháu Tuấn đã bị bắt ngày 6 tháng 8 theo lệnh truy nã của cơ quan Cảnh sát Điều tra-CA huyện Thạnh Hóa-T. Long An khi đang chữa trị bệnh suy nhược thần kinh tại nhà một người quen ở Ninh Thuận.

Nhìn lại nguyên nhân vụ việc

Gia đình cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn đã phản đối việc Chính quyền địa phương cưỡng chế đất vì việc bồi thường quá bất công. Theo đó thì đất bị thu hồi chỉ được bồi thường với giá rẻ bèo 300 ngàn đồng một mét vuông, trong khi đất tại khu liền kề được bán với giá 25 triệu đồng một mét vuông.

Sáng ngày 14/4/2015 là ngày lực lượng cưỡng chế của Chính quyền địa phương đến trấn áp gia đình bất hạnh đó. Khi cưỡng chế có hai chiếc xe tải chở từ 100 đến 200 cảnh sát cơ động đến ập vào nhà. Họ uy hiếp, đánh đập gia đình chị Mai Thị Kim Hương và anh Nguyễn Trung Can (ba má cháu Tuấn) rất dã man, theo lời một vài nhân chứng có mặt ở lúc đó Chính quyền đã bắt chị Hương, anh Can và đập đầu xuống đường. Cháu Tuấn là cậu bé mới 15 tuổi vì thương Cha Mẹ nên đã dùng bom xăng tự chế và ná cao su để ngăn cản lực lượng cưỡng chế hùng hậu của Chính quyền được vũ trang đến tận răng theo như tư duy trẻ con của một đứa trẻ 15 tuổi.

Khi lực lượng cưỡng chế do trung tá công an Nguyễn Văn Thủy dẫn đầu tràn vào thì ngôi nhà cháu Tuấn bùng lên bốc cháy. Hoảng loạn cũng bùng lên. Hoảng loạn đến mức viên trung tá chỉ huy cũng quay lưng bỏ chạy ra ngoài. Trong bối cảnh đó, lại vang lên các tiếng thét của lực lượng cưỡng chế: Bắt lấy nó, bắt lấy nó!

Cháu Tuấn không còn biết suy nghĩ gì nữa, sẵn ca axit của anh Can (ba cháu Tuấn) dùng để chế bình ác quy xe (anh Can làm nghề sửa xe) để gần đó cậu đã chụp và tạt ra ngoài, ngẫu nhiên trúng vào lưng viên trung tá công an đang xoay lưng bỏ chạy vì hoảng loạn.

Phiên sơ thẩm diễn ra trong hai ngày 15 và 16 tháng 9 vừa qua đưa 12 người thuộc hai hộ dân chống đoàn cưỡng chế ra xét xử. Tất cả bị tuyên tổng cộng 27 năm tù giam, và 6 năm, 6 tháng tù treo. Chị Mai Thị Kim Hương - mẹ của Nguyễn Mai Trung Tuấn, bị tuyên 3 năm 6 tháng tù giam, và anh Nguyễn Trung Can – cha của Nguyễn Mai Trung Tuấn là 3 năm tù giam.

Tỷ lệ thương tích 35% đầy dấu hỏi?

Về luật pháp, khoản 2 Điều 12 Bộ luật Hình sự (“BLHS”) qui định: “Người từ đủ 14 tuổi trở lên, nhưng chưa đủ 16 tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự về tội phạm rất nghiêm trọng do cố ý hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng”. Và khoản 3 Điều 8 qui định: “tội phạm rất nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại rất lớn cho xã hội mà mức cao nhất của khung hình phạt đối với tội ấy là đến mười lăm năm tù”.

Như vậy, Nguyễn Mai Trung Tuấn chỉ phải chịu trách nhiệm hình sự đối với hành vi ‘cố ý gây thương tích’ (nếu có) – trong trường hợp ‘để cản trở người thi hành công vụ’- khi gây thương tích, gây tổn hại sức khỏe cho người bị hại mà tỷ lệ thương tật từ 31% đến 60% theo khoản 3 Điều 104 Bộ luật Hình sự.

Bản Kết luận giám định pháp y về thương tích của Trung tâm pháp y (Sở Y tế Long An) (“Bản Giám định pháp y”) đã kết luận: “Tỷ lệ tổn thương cơ thể do thương tích gây nên hiện tại là: 35% (ba mươi lăm phần trăm)”, một tỷ lệ ‘hợp pháp’ đủ để làm căn cứ truy tố buộc em Tuấn phải vào tù!

Với việc Tòa tuyên em Tuấn mức án 4 năm 6 tháng tù (và được biết mức án do VKS đề nghị tại tòa là từ 4,5 – 5 năm tù), cho thấy sự việc đúng như dự đoán của giới luật sư – đó là em Tuấn “chết” là do khung hình phạt quá rộng. Trong bối cảnh các cơ quan tiến hành tố tụng ở Long An thì đã quá lạnh lùng, không cho Tuấn được hưởng những tình tiết có lợi cho em một cách đúng luật.

Trong vụ án này, em Tuấn bị truy tố theo khoản 3 điều Điều 104 Bộ luật hình sự về tội cố ý gây thương tích, có mức hình phạt từ 5-15 năm tù - được xác định thuộc trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”. (Theo quy định, nếu tội danh nào có khung hình phạt cao nhất đến 15 năm - thì là trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”).

Trong khi đó, tại khoản 2 cùng điều 104, thì mức hình phạt chỉ từ 2-7 năm tù, đồng thời không bị xem là trường hợp phạm tội “rất nghiêm trọng”. Và nếu em Tuấn được "rơi vào" trường hợp này (khoản 2), thì em Tuấn sẽ không bị truy tố, vì em là trẻ em (chưa thành niên, không phải chịu trách nhiệm hình sự).

Song có thể thấy với kết quả Tòa sơ thẩm tuyên phạt em Tuấn 4,5 năm tù, tức là còn dưới khung hình phạt tại khoản 3 điều 104, rõ ràng Tòa đã nhận định hành vi của em là không đến mức cao trong khung hình phạt từ 5-15 năm.

Điều đáng nói là mức hình phạt mà Tòa sơ thẩm đã tuyên HOÀN TOÀN NẰM TRONG KHOẢN 2 điều 104.

Bản Giám định pháp y nhiều vi phạm– Chứng cứ để buộc tội trẻ em

Kết luận Giám định được xác định là chứng cứ, ‘dùng làm căn cứ để xác định có hay không có hành vi phạm tội, người thực hiện hành vi phạm tội cũng như những tình tiết khác cần thiết cho việc giải quyết đúng đắn vụ án’ nếu như nó ‘có thật, và được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật Tố tụng Hình sự quy định”.

Thế nhưng Bản Giám định pháp y lại không tuân thủ ‘trình tự, thủ tục’ Bộ luật TTHS, Luật Giám định Tư pháp, vi phạm những nguyên tắc ‘thực hiện giám định tư pháp là: 1. Tuân thủ pháp luật, tuân theo quy chuẩn chuyên môn. 2. Trung thực, chính xác, khách quan, vô tư, kịp thời…” được qui định tại Điều 3 Luật Giám định Tư pháp.

Điều này thể hiện rõ khi Luật sư Nguyễn Văn Miếng, tham gia bào chữa cho Tuấn, đã ‘yêu cầu triệu tập giám định viên’ do nhận thấy “Bản kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95 TgT.15-PY ngày 02.06.2015 của Trung tâm Pháp Y – Sở Y tế Long An còn có một số vấn đề chưa rõ ràng…

“Bản kết luận giám định pháp y về thương tích” không khách quan, không phù hợp quy định pháp luật

Về hình thức, Bản Giám định pháp y được công an huyện Thạnh Hóa trưng cầu tổ chức giám định: Trung tâm pháp y (Sở Y tế Long An), việc giám định do tập thể (2 Giám định viên) và ‘nhiều người tham gia’ (1 bác sỹ, 1 y sĩ và 1 điều dưỡng) nhưng không có phân công, xác định ‘người chịu trách nhiệm điều phối’ là không phù hợp qui định điểm a khoản 2 Điều 24 Luật Giám định Tư pháp (“Luật GĐTP”). Tập thể giám định, nhưng chỉ có một giám định viên ký tên là trái với khoản 3 Điều 28 Luật GĐTP. Không có Biên bản giao nhận đối tượng, tài liệu giám định là không phù hợp qui định Điều 27 Luật GĐTP. Cần chú ý là Ông Phan Hồng Trường, tham gia với tư cách là giám định viên nhưng ông chỉ ký với tư cách là ‘người đứng đầu tổ chức’ theo qui định phải có, ký thay Giám đốc trung tâm và đóng dấu Trung tâm pháp y.

Kết luận điều tra, Cáo trạng và các lời khai của em Nguyễn Mai Trung Tuấn và chính lời khai của ‘bị hại’ Nguyễn Văn Thủy đều khẳng định: ‘bị tạt một giọt nước rất lớn, dài’ vào vùng lưng. Nhưng Giám định pháp y lại kết luận tổn thương ở cả “vùng mặt, má, cổ phải, cánh tay, cẳng tay, ngực, lưng, mu bàn chân…” cho đủ 35%. Đáng chú ý là kết luận các vùng thương tổn cũng không phù hợp với các tài liệu chứng cứ khác trong quá trình Nguyễn Văn Thủy điều trị tương tích tại Bệnh viện Chợ Rẫy như Giấy ra viện, Phiếu thanh toán, Giấy chứng nhận nghỉ việc hưởng BHXH…

Acid nồng độ 68% ở đâu ra trong ca sau khi đã sử dụng?

Cáo trạng căn cứ: “Tại kết luận giám định số: 1065/C54B ngày 05.05.2015 của Phân viện khoa học hình sự tại Tp.HCM kết luận: Chất lỏng đựng trong ca nhựa màu xanh lá cây có chứa thành phần acid sulfuric, nồng độ 68%…”. Thế nhưng, Kết luận giám định số 1065/C54B cũng thể hiện ‘không phù hợp pháp luật’.

Tại các biên bản thu giữ tại hiện trường cho thấy, CQĐT chỉ thu giữ một số ca nhựa, một số chai thủy tinh có chứa chất lỏng… nhưng không đề cập đến việc có thu giữ được ‘ca nhựa có chứa chất lỏng’ nào. Ngay trong Quyết định trưng cầu giám định của công an gửi kèm theo ‘mẫu vật cần giám định’ cũng chỉ ghi nhận: “02 ca nhựa màu xanh lá cây và màu đỏ nhạt”; “01 ca nhựa màu xanh”. Thế nhưng, kết luận giám định số: 1065/C54B ngày 05.05.2015 của Phân viện khoa học hình sự tại Tp.HCM lại ghi nhận của công an gửi giám định: “02 ca nhựa …bỏ trong bịch ny long màu đen đều có dính vết chất lỏng”. Còn “01 ca nhựa màu xanh lá cây” thì “có chứa khoảng 100ml chất lỏng” và kết luận “chất lỏng đựng trong ca nhựa màu xanh lá cây này có chứa thành phần acid Sulfuric (H2SO4), nồng độ 68%, thể tích :100ml”.!!!

Câu hỏi đặt ra là: Cháu Tuấn được xác định là cầm ca chất lỏng tạt, vậy thì khi thu giữ chỉ có thể thu được ca không còn chất lỏng (phù hợp biên bản thu giữ tại hiện trường). Như vậy 100ml acid nồng độ 68% ở đâu ra mà có trong ca nhựa màu xanh lá cây? Và nó được niêm phong, bảo quản như thế nào từ khi thu giữ tại hiện trường, chuyển đi giám định tại Tp.HCM? Và căn cứ nào để khẳng định ca nhựa màu xanh lá cây với chất lỏng được giám định là của em Tuấn cầm và tạt vào người cán bộ Thủy?

Hãy cứu lấy tương lai đứa trẻ 15 tuổi!

Cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn chỉ là đứa trẻ mới 15 tuổi, không hiểu biết về pháp luật, nếu xét về hiếu cháu Tuấn rất có hiếu khi dám xả thân cứu lấy tông đường tổ miếu và cứu cha mẹ anh em tránh khỏi màn trời chiếu đất.

Xét về tình cháu có dòng máu anh hùng dân tộc Việt Nam dám chỉ thẳng vào cái sai, lạm quyền của những kẻ mượn Pháp Luật làm công cụ.

Bản chất của Luật pháp là để giáo huấn và tạo sự công bằng cho xã hội

Luật pháp không phải là công cụ để răng đe xã hội, để phục vụ cho một số nhóm lợi ích củng cố quyền lực.

Nếu lấy đạo đức của Luật Pháp mà giáo huấn thì dân chúng thuần phục, luôn tôn trọng Luật Pháp và coi Luật Pháp như cơm ăn không thể thiếu mỗi ngày.

Nếu lấy Luật Pháp làm công cụ trị răng đe, trấn áp thì dân chúng sẽ khiếp sợ, từ khiếp sợ họ sẽ vùng lên tự vệ và lật đổ bạo quyền.

Thiết nghĩ nếu ngay từ đầu lãnh đạo địa phương xuống tận nhà anh Nguyễn Mai Trung Can vận động và nói thiết thực về lợi ích chung của cộng đồng, đồng thời bồi thường nơi ăn chốn ở ổn định cho gia đình cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn thì làm gì có chuyện chống đối này xảy ra?

Chính quyền Cộng sản đang sử dụng Luật Pháp để đẩy người dân lành vào con đường tội ác, khi con người ko thể kiểm soát được mình kể cả đó chỉ là một em bé thật đau lòng. Đau lòng, nhẫn tâm. Quyền con người trong XH hiện nay rẻ mạt. Mai này tương lai của con cháu chúng ta đã được những người mang danh công lý vẽ bẩn và còn mãi mãi. Các con, các cháu sẽ phải mang theo vết nhơ này cả cuộc đời, thiệt thòi cho lớp con cháu vô cùng.

Chế độ hiện tại là một chế độ ngu dân, triệt tiêu tiềm năng nội lực của dân. Bằng chứng hiện tiền là cháu bé Nguyễn Mai Trung Tuấn không được đến trường nữa mà phải vào trại giáo dưỡng... Mong chờ gì khi mà có mấy ai từ các trại cải tạo của chế độ này ra mà thành người tốt đâu, chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi... Những ai còn tình người, xin hãy lên tiếng, hãy làm những gì có thể làm để cứu cháu bé Nguyễn Mai Trung Tuấn! Cháu bé ấy xứng đáng được sống trong một môi trường xã hội tốt hơn, văn minh hơn!
12-01-2015

Chưa xác định được ‘tàu lạ’ bắn chết ngư dân Việt ở Trường Sa

Chiếc tàu chở thi thể nạn nhân bị bắn chết ở biển Đông cập cảng Sa Kỳ ở Quảng Ngãi. (ảnh chụp từ trang petrotimes).
Chiếc tàu chở thi thể nạn nhân bị bắn chết ở biển Đông cập cảng Sa Kỳ ở Quảng Ngãi. (ảnh chụp từ trang petrotimes).
Chiếc tàu chở nạn nhân xấu số bị bắn chết ở biển Đông hôm nay đã cập cảng Sa Kỳ ở tỉnh Quảng Ngãi, năm ngày sau khi gặp nạn ở vùng biển tranh chấp.
Ngư dân Trương Đình Bảy, 45 tuổi, hôm 26/11 “bị một nhóm người nước ngoài” bất ngờ nổ súng bắn chết khi đang cùng với hơn 10 thuyền viên khác đánh bắt ở khu vực quần đảo Trường Sa.
Ông Lý Thọ, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Huyện Bình Sơn, cho VOA Việt Ngữ biết rằng các thuyền viên gặp nạn đã về tới đất liền sớm hôm nay, 1/12.
 Quan chức địa phương tỉnh Quảng Ngãi cho biết thêm:
“Anh chủ tàu mới về đây. Vào đến bờ 4 giờ sáng nay. Nói chung cũng ổn định ban đầu rồi. Anh đang phối hợp cùng với cơ quan của nhà nước. Họ đang lấy lời khai. Đưa thi thể lên bờ rồi. Các cơ quan pháp luật, cơ quan công an họ đang làm thủ tục pháp lý, khám nghiệm tử thi để điều tra xem nguyên nhân ra sao. Chưa biết rõ đâu. Chừng nào có kết quả rồi thì họ sẽ công bố nguyên nhân vì sao.”
“Chỉ biết là người nước ngoài thôi. Cơ quan chức năng họ đang điều tra nữa nên hiện tại chưa có thông tin chính xác. Vẫn chưa xác định được nguyên nhân ra sao. Bắn thì bắn rồi đấy nhưng chưa biết là nước nào. Cái đấy chưa rõ.”

Ngư dân Sông Đốc bị Thái bắt giam

 Theo BBC-1 tháng 12 2015 

Image copyrightFB Pham Hong Phong
Image captionNgư dân Sông Đốc trên chuyến bay từ Thái Lan về Việt Nam cuối tháng 11/2015
Ngư dân Sông Đốc, Cà Mau thường xuyên bị bắt ở Thái Lan nhưng nói nếu chỉ đánh bắt hải phận trong nước thì ‘chắc lỗ’.
Mới đây dư luận xôn xao chuyện các ngư dân Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, Cà Mau, vất vả mới được hồi hương sau khoảng hai tháng ngồi tù vì bị cảnh sát biển Thái Lan bắt khi đang câu mực ở Vịnh Thái Lan.
Có thông tin họ bị đồng hương đánh đập trong trại giam ở miền Nam Thái Lan, rồi phải nộp tiền chuộc cho phía Thái cũng như 8 triệu đồng cho Đại sứ quán Việt Nam để mua vé máy bay và làm thủ tục về nước.
Hôm 1/12, từ Cà Mau, ông Dương Hòa Hữu, 28 tuổi, một trong chín thuyền viên bị bắt trong vụ này, trả lời phỏng vấn của BBC: “Tôi không biết những người khác trong đoàn thế nào nhưng bản thân tôi thì không phải tốn tiền chuộc, chỉ tốn khoảng 12 triệu đồng mua vé máy bay và một số thủ tục sau khi ngồi tù 55 ngày ở Thái”.
Ông Trần Mạnh Hùng, bí thư thứ nhất phụ trách bảo hộ công dân Đại sứ quán Việt Nam tại Thái Lan, cũng phủ nhận thông tin trên mạng xã hội và nói: “Nếu chủ tàu hoặc thuyền trưởng có hành vi cố ý đưa tàu cá, ngư dân Việt Nam đi khai thác thủy sản trái phép tại vùng biển nước ngoài, chủ tàu hoặc thuyền trưởng phải chi trả toàn bộ kinh phí đưa thuyền viên về nước.
Sứ quán đề nghị bà con, ngay sau khi thân nhân bị phía Thái Lan bắt giữ, cần liên hệ với Sở Ngoại vụ địa phương nơi cư trú để đề nghị giúp đỡ và đóng khoảng 5 triệu đồng tiền tạm ứng vào Quỹ Bảo hộ công dân (thuộc Bộ Ngoại giao)”.

Vi phạm hải phận

Các ngư dân cho truyền thông trong nước hay họ biết nhiều khi vi phạm vùng biển nước ngoài nhưng buộc phải làm để kiếm sống.
Image copyrightGetty
Image captionNgư dân Việt Nam đang đối mặt với nguy cơ bị bắt giữ, nổ súng trên ngư trường
Ngư dân Dương Hòa Hữu nói với BBC: “Tôi được biết mỗi chuyến ra khơi dài hơn 20 ngày, chủ ghe phải chi hơn 100 triệu đồng tiền xăng dầu và các chi phí khác, nên nếu chỉ đánh bắt tại hải phận trong nước thì e rằng ‘chắc lỗ’ vì không đủ tôm cá.
Trong lúc nếu chuyến câu mực ở Vịnh Thái Lan đi về suôn sẻ thì ước tính chủ ghe cũng thu về khoảng 200 triệu đồng và chia cho mỗi thuyền viên được khoảng hơn 10 triệu đồng. Và dù biết biết mình đang vi phạm hải phận nước khác nhưng thuyền viên không có ý kiến vì chủ ghe chở mình đi đâu thì mình đi đó”.
Ông cũng cho hay trong mười năm theo nghề đi ghe, đây là lần đầu tiên mình bị bắt và có ý định giải nghệ, kiếm việc khác làm.
Trong một diễn biến khác, hôm 30/11, báo Tuổi Trẻ tường thuật: “Tháng nào thị trấn Sông Đốc, Cà Mau cũng có người báo tin tàu cá bị nước ngoài bắt giữ. Hung tin kéo theo bi kịch của hàng loạt gia đình cứ lặp đi lặp lại từ năm này sang năm khác.
Tháng Một: tám tàu, tháng Hai: một tàu, tháng Ba: chín tàu, tháng Tư: ba tàu, tháng Năm: ba tàu, tháng Bảy: ba tàu; tháng Tám: ba tàu… Phía sau đó là hàng loạt gia đình rơi vào cảnh tán gia bại sản, hàng loạt cảnh đời rơi vào thế ngổn ngang khi những người chồng, người cha theo tàu ra biển rồi biền biệt tin tức”.
Báo này dẫn lời Đại úy Nguyễn Văn Hệ, phó đồn trưởng đồn biên phòng Sông Đốc, cho hay: “Mỗi tàu khi vi phạm vùng biển nước ngoài trở về còn bị phạt hành chính đến 50 triệu đồng vì “tự ý đưa phương tiện ra vùng biển nước ngoài hoạt động”. Thế nhưng vẫn có tàu vi phạm”.