Thursday, August 20, 2015

Thành tựu của Campuchia là nỗi hổ thẹn của Việt Nam Xã Nghĩa

Le Nguyen (Danlambao) - Năm 1979 nhân danh làm nghĩa vụ quốc tế, nhân danh “phản công tự vệ,” đảng cộng sản Việt Nam xua quân vượt biên giới tiến công đánh đuổi chế độ diệt chủng Khmer đỏ do hung thần Pol Pot “con đẻ” của Tàu Cộng lãnh đạo, dựng lên nhà nước bù nhìn Miên Cộng, có tên gọi là Hội Đồng Nhân Dân do Heng Samrin làm chủ tịch. Sau hơn 10 năm chiếm đóng xứ Chùa tháp, thông qua trung gian dàn xếp của cơ chế liên hiệp quốc, với hai “nhân vật” chủ chốt là Việt Cộng-Tàu Cộng thủ diễn. Cuối cùng để tránh sa lầy không lối thoát, Việt Cộng đồng ý rút quân về nước nhưng cũng không quên cài cắm khá đông tay chân nằm lại hoạt động điệp báo ở bên trong lẫn bên ngoài chính phủ Campuchia.

Việc Việt Cộng thỏa thuận rút quân về nước và ủng hộ giải pháp thành lập chính phủ Campuchia hậu cộng sản với đa thành phần, khuynh hướng chính trị tham gia, là một phần trong nội dung thảo luận, dàn xếp của Hội nghị Thành Đô diễn ra vào tháng 05/1990. Thế nhưng mãi đến tháng 05/1993 chính phủ đa thành phần của Vương Quốc Campuchia gồm: Quốc Vương Norodom Sihanouk; đảng Nhân dân Campuchia (CPP) của Hun Sen; đảng bảo hoàng (FUNCIPEC) của Norodom Ranariddh; đảng Sam Raisy (SRP) của Sam Rainsy... thì chính phủ đa thành phần của Campuchia mới bước đầu thành hình sau cuộc tổng tuyển cử do Liên Hiệp Quốc tổ chức và giám sát. 

Kể từ đó Hun Sen thủ lãnh của đảng Nhân Dân Campuchia, đương kim thủ tướng nhiều nhiệm kỳ đầy quyền lực hiện nay, là một trong những quân cờ được Việt Cộng hậu thuẫn mạnh mẽ làm mưa làm gió trên chính trường xứ chùa tháp nhiều chục năm qua. Có thể nói rằng không có cộng sản Việt Nam làm “xiếc” sau hậu trường chính trị Campuchia thì không có nhân vật “bí ẩn” Hun Sen ngày nay. 

Với chính thể Quân chủ Đại nghị (*) tức là chính trị dân chủ trong thể chế quân chủ, có đa đảng, có nhiều đảng tham chính nên thủ tướng Hun Sen, lãnh đạo tối cao của đảng Nhân Dân Campuchia theo thời gian thực hiện chính trị dân chủ trong thể chế quân chủ dần dần hoàn chỉnh. Do đó thủ tướng Hun Sen không còn tự tung tự tác, không thể tự ý làm theo ý chí độc tài cá nhân, không thể độc quyền quyền lực như thời gian đầu cầm quyền, lúc đất nước Campuchia còn trong vòng hỗn loạn của nhiều phe phái và bị sự chi phối, chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam. 

Ngày nay Vương Quốc Campuchia với cơ chế tam quyền phân lập, có sinh hoạt đa đảng, có báo chí tư nhân và luật pháp ngày càng hoàn thiện nên thủ tướng Hun Sen – con đẻ của Việt Cộng không thể tùy tiện đứng trên, đứng ngoài luật pháp, chống lại ý chí của toàn dân. Hun Sen cũng không thể đại diện đảng Nhân Dân Campuchia đi đêm, tự ý ký kết nhượng đất liền, nhượng biển đảo để trả công cho quan thầy Việt Nam như đảng cộng sản Việt tự tiện đàm phán, ký kết hiệp ước bí mật dâng đất, dâng biển cho đảng cộng sản Tàu. Hiện nay cá nhân Hun Sen dù có muốn cũng không thể làm theo đòi hỏi của “thế lực” hậu thuẫn đưa ông ta lên làm lãnh đạo đất nước Campuchia như cộng đảng Tàu đòi hỏi các lãnh đạo cộng đảng Việt phải phục tùng, phải thực hiện theo ý đồ của mẫu quốc Tàu khi được sắp xếp vào vị trí lãnh đạo.

Với cơ chế sinh hoạt chính trị dân chủ đa nguyên đa đảng, điều hành kinh tế, xã hội bằng luật pháp đi vào thực tiễn đời sống. Chính trị Campuchia dù còn ít nhiều hạn chế nhưng cộng sản Việt Nam dù có xây dựng củng cố cơ sở điệp báo cũ, mở rộng hoạt động đặc tình mới dưới vỏ bọc chuyên gia, doanh nhân, nhà đầu tư... trên xứ Chùa Tháp, vẫn không thể chi phối, ảnh hưởng nhiều vào cơ chế vận hành chính thể dân chủ, sinh hoạt chính trị đa nguyên, đa đảng ngày càng hoàn thiện của Vương Quốc Campuchia.

Cụ thể là quyền lực tuyệt đối của tên độc tài cộng sản Hun Sen trong những năm đầu xây dựng quyền lực nhà nước trên “nòng súng” ngày càng bị hạn chế lẫn bị kiềm chế bởi luật pháp, hiến pháp cùng với cặp mắt quan sát, giám sát sát sao của các thế lực chính trị đối lập trong nội tình chính trị Campuchia. 

Không ai có thể phủ nhận, thiết chế chính trị dân chủ trong thể chế quân chủ của Campuchia, dù chưa hoàn hảo nhưng vẫn có khả năng từng bước đẩy lùi tiêu cực tồn tại trong cơ cấu vận hành nhà nước. Và cơ chế dân chủ thực chất chính là nền tảng phát triển kinh tế - xã hội ổn định, bền vững đi vào chiều sâu phẩm chất con người cũng như đạt hiệu quả cao trên nhiều phương diện cuộc sống. 

Hơn hai mươi năm Vương Quốc Campuchia nằm dưới sự thao túng chính trị của tên “cựu” cộng sản, độc tài Hun Sen nhưng Campuchia với thiết chế dân chủ đa nguyên đa đảng, có tam quyền phân lập, có báo chí tự do... nên các quyền con người, quyền dân sự, quyền chính trị căn bản của người dân Campuchia ngày càng hoàn thiện đi vào thực tiễn cuộc sống và đối với ai có theo dõi tình hình chính trị Campuchia cũng đều có thể thấy được. 

Chẳng hạn như người dân Campuchia có báo chí tư nhân, không phải nằm dưới sự chỉ đạo của tuyên giáo, không phải làm theo “lệnh lạc” của bộ thông tin truyền thông và người dân có cơ hội nói lên tiếng nói của mình mà không phải bị nói theo chủ trương, đường lối của đảng, nhà nước như Việt Nam. 

Sự khác biệt của chính trị Campuchia với Việt Nam là dù người dân có nói khác tiếng nói của đảng cầm quyền nhưng chẳng có người dân nào bị áp đặt, gán ghép tội lợi dụng quyền tự do dân chủ: “...Phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc... Tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý... Nói xấu lãnh đạo... Chống phá nhà nước... Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân...” như ở Việt Nam. Điểm khác biệt khác nữa là người dân Campuchia có rời nơi cư trú, thay đổi chỗ ở cũng không cần phải trình báo xin giấy tạm trú, tạm vắng như người dân của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam!

Từ việc bảo vệ, tôn trọng quyền tự do, quyền con người căn bản mà mỗi người sinh ra đều được hưởng nên xứ Chùa Tháp đã bước, từng bước vững chắc đi lên con đường xây dựng, phát triển đất nước theo hướng văn minh của loài người tiến bộ và đã đạt được một số thành tựu làm cho người dân Campuchia có cơ sở tự hào, hãnh diện với người dân Việt Nam như:

Về mặt tham nhũng tiêu cực, Campuchia ngày càng tốt hơn, nó không trở thành nghiêm trọng và không thể ngăn chận đẩy lùi như ở Việt Nam. Ở Campuchia không có phong bao, phong bì phổ biến trong nhà thương, trường học, cơ quan công quyền... và cũng không thấy cảnh sát giao thông cùng với các cơ quan không chuyên trách nhập nhằng, tùy tiện chặn xe thu tiền mãi lộ lộ liễu như ở Việt Nam. 

Nhất là không ai thấy các quan chức tham nhũng táo tợn, liều lĩnh thách thức luật pháp, sử dụng đồng tiền phạm pháp vào các trò chơi ngông như phô diễn biệt thự siêu bự, xe siêu hiếm, du thuyền siêu sang, chân dài siêu mẫu... như quan chức Việt Nam và quan chức tham nhũng Việt Nam không ai bị làm sao cả, dù luật pháp có quy định tử hình cho những kẻ phạm tội tham nhũng!

Về mặt cuộc sống kinh tế, xã hội của người dân Campuchia ngày càng đi vào ổn định theo chuẩn mực sống của các nước văn minh. Cụ thể như người dân Campuchia vẫn còn nghèo hơn dân Việt Nam nhưng có ý thức cao, không làm xấu mặt đất nước họ và nhà nước Campuchia, không cần phải treo khẩu hiệu đỏ rực trời mang nội dung “...Sống, làm việc theo luật pháp và hiến pháp... Học tập, làm theo tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh... Phát huy bản sắc văn hóa dân tộc... Xây dựng nếp sống văn minh...” nhưng người dân Campuchia trên tầm nhìn tổng thể có ý thức kiểm soát hành vi cao hơn người dân xã nghĩa Việt Nam.

Có lẽ ai cũng thấy, dù người dân Campuchia không được “giáo dục” bằng khẩu hiệu đường phố tận tình như Việt nam nhưng người dân nghèo buôn thúng bán bưng, những người dân lao động chân tay, lao động trí óc, những người làm dịch vụ, kinh doanh liên quan đến ngành nghề du lịch của Campuchia tổ chức rất quy củ theo chuẩn mực văn minh ở các điểm du lịch, vui chơi giải trí có khách nước ngoài lẫn bản xứ đến tham quan. Họ không chèo kéo, chửi bới, giành giật, lừa đánh tráo, chặt chém khách du lịch và có ý thức tôn trọng quy định luật pháp hơn hẳn Việt Nam thời xã nghĩa.

Từ nền tảng tự do của thiết chế chính trị dân chủ sản sinh con người Campuchia có phẩm chất của loài người văn minh như vừa kể đã giúp cho xứ Chùa Tháp xây dựng phát triển chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội đi vào chiều sâu và đã gặt hái một số thành quả vượt mặt Việt Nam xã nghĩa. Dù thời khắc phục hậu quả chiến tranh, ổn định tình hình chính trị đi vào vận hành xây dựng, phát triển đất nước Campuchia, tính tổng cộng chỉ độ vào khoảng 15 năm trở lại đây nhưng họ đã đạt được thành quả hơn hẳn Việt Nam xã nghĩa như:

Campuchia đã chế tạo được xe hơi có tên gọi Angkor 333 Model 2003 do Nhean Phaloek kỹ sư kiêm nhà phát minh, tạo mẫu không qua trường lớp chế tạo và được hoàn chỉnh với mẫu mã xe Angkor EV 2014 chạy năng lượng điện trông đẹp mắt, hiện đại có nhiều tính năng tự động như các công ty sản xuất xe hơi lâu đời của Âu châu, Mỹ, Nhật. 

Chiếc xe "Angkor EV 2014" tại buổi lễ ra mắt ở tỉnh Kandal ngày 14/2. (AFP/TTXVN)

Campuchia cũng đã gặt hái được thành công ngoạn mục về nghệ thuật điện ảnh với cuốn phim Missing Picture của Ritthy Panh, là nạn nhân sống sót trong thời kỳ diệt chủng của Khmer đỏ được đề cử giải Oscar, một giải thưởng điện ảnh danh giá của Viện Hàn lâm Khoa học - Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ và Missing Picture cũng chiếm giải Cành cọ vàng ở Liên hoan phim Cannes, Pháp Quốc năm 2013. Bản thân Rittthy Panh cũng đã nhận được giải nhà làm phim Á Châu của năm 2013 ở liên quan phim Busan, Hàn Quốc.

Một cảnh trong phim "Bức ảnh thất lạc" của đạo diễn Ritthy Panh..

Ngoài ra Campuchia cũng đang lên kế hoạch tạo thương hiệu cho các mặt hàng nông sản cùng chủng loại với Việt Nam như gạo, cà phê, tiêu, hột điều, cao su... đổ bộ vào các nước dân chủ giàu mạnh, là thị trường đã làm giàu cho Trung Cộng, là nơi Việt Cộng than phiền có nhiều rào cản vô hình lẫn hữu hình chống lại Việt Nam. Và rào cản vô hình, hữu hình là lý do để Việt Cộng “tuyên truyền” phải ngoại giao mềm dẻo, khôn khéo nếu không Trung Cộng đóng cửa biên giới là kinh tế tắt thở, không biết phải giải quyết nông sản nói riêng, kinh tế nói chung ra sao?

Thành tựu ấn tượng của Vương Quốc Campuchia là người dân được tự do xuống đường biểu tình chống cướp đất của bất cứ thế lực nào chống lại lợi ích của họ nên Campuchia đã ngăn chận được làn sóng dân oan khiếu kiện đông người tràn lan năm này qua năm khác như ở Việt Nam. Người dân Campuchia cũng được quyền biểu tình phản đối các nhóm lợi ích phá rừng bừa bãi, tàn phá môi sinh ảnh hưởng đến môi trường sống của con người, của các sinh vật và không người dân nào bị mời lên trụ sở công an tra hỏi, dọa nạt cũng như cắt cử công an thường phục lẫn sắc phục canh cửa ngày đêm như ở Việt Nam! 

Cuối cùng thành tựu ấn tượng mới nhất là việc người dân Campuchia đấu tranh quyết liệt đến độ xung đột bạo lực ở những điểm phân định biên giới Tây Nam. Phản ứng của người dân buộc chính phủ Hun Sen phải dừng cấm cột móc Việt Nam – Campuchia, phải trưng ra hiệp ước, bản đồ phân định biên giới với Việt Nam cùng với bản đồ Quốc Vương Norodom Sihanouk đệ nạp lên Liên Hiệp Quốc và các bản đồ trong các kho lưu trữ đáng tin cậy của Pháp, Hoa Kỳ... để tham chiếu, để dân biết, dân bàn, dân kiểm tra.

Việc chính phủ Hun Sen cung cấp thông tin để cho người dân có cơ sở đối chiếu, tham khảo xem thủ tướng Hun Sen có nhượng đất để đổi lấy sự hậu thuẫn của Việt Nam hay không cũng là hình thức công khai, minh bạch của nhà nước, của đảng cầm quyền trong cơ chế chính trị dân chủ?

Tương tự với vụ việc phân định, cấm móc biên giới, người dân Campuchia được thể hiện quyền làm chủ, quyền xuống đường phản đối buộc chính phủ phải cho người dân biết những gì họ muốn biết, muốn kiểm tra và việc biểu tình phản đối mạnh mẽ của người dân Campuchia, không ai bị gán ghép lợi dụng quyền tự do dân chủ hoặc cho là bị các thế lực thù địch kích động chống phá chính sách ngoại giao mềm dẻo của nhà nước Campuchia như đảng, nhà nước xã nghĩa “dân chủ vạn lần hơn” đối xử với người dân Việt Nam - những người dân muốn biết nội dung hiệp định biên giới, hội nghị Thành Đô, xuống đường phản đối hành động xâm lược của trung Cộng...

Tóm lại, những thành tựu chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội... của Vương Quốc Campuchia được trưng dẫn sơ lược trong bài viết này không phải là thông tin thành tựu sốt dẻo của xứ Chùa Tháp vượt qua Việt Nam. Thành tựu mới nhất của Campuchia là tăng trưởng GDP 7.5% năm 2015, vượt mức 7.0% do ngân hàng thế giới (world bank) dự đoán, trong lúc Việt Nam vẫn còn loay hoay tìm giải pháp trong vũng lầy khủng hoảng toàn diện không lối thoát.

(Đón đọc số tới để thấy nguyên nhân làm nên sự khác biệt giữa Campuchia với Việt Nam.)

19/8/2015


_____________________________________

Chú thích:

Đêm qua em mơ gặp bác Châu

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Nhiều người nói, em hay bị mớ ngủ gặp bác Hồ là vì, ban ngày đi ra thì gặp Bác đứng đầy đường, tối về thì nghe loa phường nhét Bác đầy tai. Có lẽ vậy mà mấy hôm rày em lên mạng, nghe, đọc hơi bị nhiều về Gs Ngô Bảo Châu quá, nên đêm qua em mơ gặp bác ấy.

Em đang ngon giấc, chợt có ai cầm chân em giật giật. Em cứ tưởng Cái Hĩm lén sang rủ em đánh cờ như mọi khi. Em hồ hỡi phấn khởi mắt nhắm mắt mở nhào lại ôm cô láng giềng, thì có tiếng la lên, “Châu đây, Giáo sư Bổ Đề đây!”. Thì té ra, người em không mơ lại đến trong mơ.

- Em chào Giáo sư Bổ Đề!

- Bổ Đề gì! Bổ Đầu thì có.

Thấy Tèo trố mắt lên, và biết tỏng thằng cu này trình độ thuộc loại Thủ tướng Ba Ếch... bỏ học sớm để đi theo tiếng gọi của mọi U Minh (tiếng Quê Choa của em gọi con Muỗi là con Mọi), Giáo sư liền giải thích ngay:

- Hôm qua anh đã đọc thư Cu Tèo gửi cho anh trên mạng xin anh Bổ Đầu cho Tèo để Tèo hết thắc mắc về sự dị biệt, mâu thuẫn, không ăn khớp giữa nói và làm của những người CS...

Giáo sư đang nói tới đó, Tèo cắt ngang:

- Xin đừng đừng gọi anh bằng Chú, à quên, xin đừng xưng với Tèo bằng Anh. Lỡ nếu mai thức dậy, em kể lại chuyện Giáo sư và Cu này xưng hô anh anh em em với nhau, người ta nói Tèo thấy sang bắt quàng làm họ. Xin Giáo sư cứ xưng Tôi hay xưng Giáo sư, cho em nhờ.

- Ừ thì anh xưng tôi. Anh biết, à quên, tôi biết Tèo chất phác, muốn nhờ tôi giải đáp cái nan đề CS Làm ngược Nói; nhờ một cách thật tình, chứ không phải tạo cơ hội cho thiên hạ ném đá, bổ đầu một vị giáo sư từng làm rạng danh nước nhà hơn là sản xuất được con ốc con vít...

Tèo lại chen vào:

- Người ta ném đá, vì Giáo sư không chịu lên tiếng giải đáp cho Tèo tại sao CS chuyên môn nói một đàng làm một nẻo, trong khi giải Toán thì Giáo sư có câu trả lời rất mau.

- Toán khác; Nói và Làm của CS khác. Toán khó đến đâu cũng giải đáp được; CS chỉ có giải thể, giải tán. Còn tôi, lên tiếng sao được. Thôi xin Tèo đừng nói nữa, tôi đang bổ đầu đây này.

Nói tới đó, Giáo sư Bổ Đề ôm đầu bỏ đi một mạch.

Tèo giật mình thức giấc vì một luồng khí lạnh buốt trườn trườn dưới lưng. Tèo với tay bật sáng đèn cho “đỡ rét”. Nhìn bóng mình trên tường nhà trắng toát, Tèo tự hỏi không biết vưà rồi mình nằm mơ, hay là giáo sư Bổ Đề bị người ta ném đá quá, đã bỏ mạng, hiện về “kêu oan” với Tèo.

Cu Tèo

21.08.215


________________________________

Ghi chú: (*) Mọi = Muỗi; tiếng Quê Choa.

Con trai Lê Đức Anh đứng đầu ủy ban mới

Hoàng Trần (Danlambao) - Ông Lê Mạnh Hà, con trai duy nhất của đại tướng Lê Đức Anh vừa được chỉ định giữ chức tổng thư ký ủy ban quốc gia về ứng dụng công nghệ thông tin.

Quyết định phân công này vừa được ký bởi phó thủ tướng Vũ Đức Đam, người hiện cũng đang là phó chủ tịch ủy ban này. 

Ủy ban quốc gia về ứng dụng công nghệ thông tin do thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thành lập vào đầu năm 2014, có nhiệm vụ hỗ trợ và thúc đẩy việc sử dụng công nghệ thông tin trong các cơ quan nhà nước.

Quyết định này vừa được cổng thông tin điện tử chính phủ loan báo hôm 17/8/2015.

Con ông cháu cha

Ông Lê Mạnh Hà sinh năm 1957, là một cựu sỹ quan quân đội chuyên về vô tuyến điện tử, từng giữ chức giám đốc sở thông tin - truyền thông TP.HCM.

Hồi tháng 5/2015, khi đang là phó chủ tịch UBND TP.HCM, ông Hà bất ngờ được thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đưa về giữ chức phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ.

Ít lâu sau, ông này kiêm nhiệm luôn chức phó trưởng ban thường trực ban chỉ đạo đổi mới và phát triển doanh nghiệp.

Sự kiện con trai Lê Đức Anh ‘đầu quân’ cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thể hiện rõ mối quan hệ quyền lực chặt chẽ giữa các phe phái trong cung đình cộng sản. 

Đối tượng được củng cố quyền lực chủ yếu nhắm vào con cháu các lãnh đạo cộng sản. 

Ngoài mục đích gia tăng vây cánh, đây cũng là tiền đề cho kế hoạch chống lưng đối với 2 người con của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong tương lai.


Thủ phạm ám hại anh Trần Huỳnh Duy Thức

Với thân thế là con trai duy nhất của Lê Đức Anh, ông Lê Mạnh Hà từng được cử đi học về thạc sĩ quản lý nhà nước tại Đại học Harvard. 

Dù sống và học tập nhiều năm ở Mỹ nhưng ông này đã không hề hấp thụ được chút gì về những giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền ở những nước văn minh.

Khi còn làm giám đốc sở thông tin - truyền thông TP.HCM, Lê Mạnh Hà chính là thủ phạm đã ám hại anh Trần Huỳnh Duy Thức - tác giả của nhiều bài viết nổi tiếng lúc bấy giờ về tình hình kinh tế, chính trị Việt Nam. 

Trong số này, nhiều bài viết đã chỉ trích mạnh mẽ chế độ CSVN - đứng đầu là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì các hành vi tham nhũng và bất tài trong việc điều hành kinh tế.

Dưới sự chỉ đạo của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Lê Mạnh Hà đã dùng thủ đoạn vu khống đối với công ty OCI của anh Trần Huỳnh Duy Thức chỉ vì doanh nhân yêu nước này muốn giúp người dân được sử dụng dịch vụ điện thoại internet giá rẻ.

Ban đầu, anh Trần Huỳnh Duy Thức bị CA bắt khẩn cấp với cáo buộc ‘trộm cước viễn thông’. Tuy nhiên, vụ án mau chóng bị chuyển sang tội danh ‘hoạt động lật đổ chính quyền’. 

Sự trả thù hèn hạ của bộ đôi Nguyễn Tấn Dũng, Lê Mạnh Hà đã khiến anh Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù giam giam, còn công ty OCI đã phải đóng cửa. 

Những tội ác như trên là quá rõ ràng, nhưng đáng giận là lại có nhiều vị tự nhận ‘trí thức’ đã lên tiếng ủng hộ quyền lực cho phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng. Họ không đơn giản chỉ là những kẻ ngây chính trị, trái lại, họ chính là những kẻ cơ hội chính trị.

Giáo dục VN và ‘thói chửi' đặc 'Chí Phèo’


  Đề tài đổi mới giáo dục đang được dư luận quan tâm thời gian qua
Báo, đài, truyền hình đưa cảnh những phụ huynh mệt mỏi nộp hồ sơ, mệt mỏi rút hồ sơ cho con em mình.
Facebook thì lan truyền clip của một cậu bé với tổng kết duy nhất được mọi người tung hô "Một nền giáo dục thối nát".
Nền giáo dục Việt Nam vốn dĩ khá tệ. Điều này chẳng có gì mới mẻ cả. Là một người đã từng trải qua tất cả các cấp học ở Việt Nam, tôi có thể khẳng định điều đó.
Về toán học, thế hệ chúng tôi học những môn như: Đạo hàm, tích phân, vi phân, lượng giác... mà chẳng biết để làm gì? Ra trường, đi làm, việc liên quan đến toán học duy nhất mà tôi hay làm là bấm máy tính.
Về văn học, chúng tôi phải học nói dối theo một khuôn mẫu tứ bé: Cô giáo em thì phải dáng thon thon, giọng nói dịu dàng, bà em thì dáng khom khom, tóc bạc phơ... Và chúng tôi phải thích những bài thơ, những bải văn "cách mạng" dù thật ra phần lớn chúng tôi ghét cay ghét đắng chúng.
Về sử học: Ở Việt Nam không phải là một môn khoa học, thuần túy là một môn tuyên truyền. Ngày x tháng y năm z, quân ta chiến thắng, quân địch thất bại, địch chết bao nhiêu, ta thu được bao nhiêu vũ khí, bắt được bao nhiêu tù binh... luôn luôn là như vậy!
Về ngoại ngữ: Tệ nhất! Chương trình rất nặng về ngữ pháp, nhưng kỹ năng nghe, nói thì rất tệ. Và thực ra ở nhiều nơi, chính kỹ năng của các giáo viên cũng rất tệ. Và còn rất nhiều những bất cập khác nữa...
Em trai đó có quyền nói ra những điều em ấy muốn nói, có quyền trình bày những quan điểm của mình. Tôi ủng hộ điều đó!
Nhưng tôi không tán đồng với đám đông đang tung hô em ấy, đầy hả hê.
Những lời chỉ trích, có làm nền giáo dục này đang "thối nát" trở lên "thơm phức" không? Có làm nền giáo dục này trở lên tốt đẹp hơn không? Hay chỉ đơn giản có tính giải tỏa bức xúc cho mỗi cá nhân?

'Giáo dục không phải là trồng rau'


Cái mà chúng ta cần, là những giải pháp, đâu phải là những lời chỉ trích.
Mọi năm, kỳ thi tốt nghiệp bị coi là vô ích, kỳ thi đại học bị coi là quá căng thẳng, hai kỳ thi bị coi là lãng phí.
Năm nay, hai kỳ thi được gộp lại làm một, các thí sinh có điểm rồi mới xét tuyển, cách làm tiệm cận với các nền giáo dục tiên tiến.
Mọi năm, thí sinh chỉ có một bộ hồ sơ, trượt là không có cơ hội thứ hai, năm nay các em được quyền rút hồ sơ, được thay đổi lựa chọn ban đầu. Nhưng mọi người than mệt, than rắc rối. Thật kỳ lạ!
Chỉ trích nền giáo dục hiện tại, nhưng lại không có hành động gì để thay đổi.
Chỉ trích nền giáo dục này thối nát. Nhưng khi một dự thảo đưa ra xin ý kiến đóng góp của xã hội, thì có bao nhiêu người chịu đọc dự thảo, chịu đóng góp ý kiến. Hay là tất cả đều coi không phải việc của mình? Và không chịu đóng góp ý kiến nhưng khi cải cách được triển khai thì lao vào chỉ trích rất hăng.
Tất nhiên những thay đổi đó còn nhiều bất cập, cần thêm sự góp ý và các giải pháp để hoàn thiện. Cải cách giáo dục không phải là trồng rau, hôm nay trồng ngày mai có thể hái, nó cần thời gian và sự giúp đỡ của cả xã hội này.
Có bạn sẽ nói với tôi. Không cần biết nấu cơm nhưng vẫn có thể nhận xét cơm ngon hay dở. Đúng! Vấn đề là "ngon" hay "dở" phải đối với số đông trong xã hội. Những lời chỉ trích theo đám đông sẽ không làm xã hội này tiến lên mà chỉ làm cho những người có đầu óc cải cách và đổi mới chùn bước.
Bởi vì, không làm gì nền giáo dục cũng bị chỉ trích là "thối nát" mà làm gì thì cũng bị chỉ trích là "cải lùi", và rất nhiều người sẽ lựa chọn "không làm gì".
Theodore Roosevelt - Vị tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ đã từng nói: "Đôi khi, điều tốt nhất ta có thể làm là quyết định đúng, điều gần như tốt nhất là quyết định sai, và điều tệ nhất là chẳng làm gì cả".
Muốn thay đổi, xin hãy chỉ trích một cách xây dựng và đưa ra các giải pháp. Hoặc là ít nhất chỉ trích bằng cách chỉ ra những điểm bất hợp lý, cần khắc phục.
Xin đừng như Chí Phèo!
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

Luật tôn giáo: đột phá hay siết chặt?

Theo BBC-3 giờ trước
Nhà nước Việt Nam luôn khẳng định có các chính sách tôn trọng quyền tự do, tôn giáo tín ngưỡng và quyền không tôn giáo, tín ngưỡng.
Dự án Luật tín ngưỡng, tôn giáo mới được Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Nam đưa ra bàn thảo, lấy ý kiến tạo ra một số phản ứng và góc nhìn trái ngược nhau trong một số thành viên của giới quan sát và giáo phẩm ở Việt Nam.
Hôm 20/8/2015, một cựu quan chức lãnh đạo Văn phòng Quốc hội Việt Nam nói với BBC ông tin rằng dự luật là một 'bước tiến bộ đột phá', trong khi một vị chức sắc tôn giáo từng lên tiếng phản biện dự án luật này thời gian gần đây giữ quan điểm cho rằng dự luật này 'siết chặt tôn giáo'.
Bình luận với BBC hôm thứ Năm từ Sài Gòn, ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội, nói:
"Đúng là một bước tiến bộ đột phá rất quan trọng, trong đó cái mà tôi chú ý nhiều nhất là muốn hoạt động tôn giáo thì đăng ký, chỉ đăng ký chứ không phải xin phép.
"Ở Việt Nam mà xin phép thì nó qua nhiều ngõ lắm.
"Cho nên chỉ đăng ký thì được hoạt động, thì tôi cho là nếu thực hiện được điều đó thì đó là tiến bộ vượt bậc," Luật sư Thuận nói.

Quan điểm khác biệt

Trong khi đó, Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Lợi, thành viên một nhóm chức sắc giáo phẩm liên tôn từ Việt Nam, có quan điểm khác biệt.
Ông nói:
"Đây là một sự nâng cấp Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo của năm 2004 và văn bản mới này dài gấp đôi...
"Chúng ta thấy rằng đây là một văn bản mà nó siết chặt các tôn giáo hơn và làm cho những tự do liên quan tới quyền tự do tôn giáo trở thành những cái gọi là tội pháp hình sự cả."
Và ông đưa ra lời giải thích:
"Bởi vì tất cả mọi chuyện trong cái dự luật tôn giáo này đều phải xin phép nhà nước và chờ sự cho phép của nhà nước", Linh mục Phê-rô Nguyễn Văn Lợi đưa ra lời nhận xét với BBC.
Hôm 14/8, dự luật nói trên đã được trình ra Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Nam xem xét và cho ý kiến.
Theo trang nhà của Đài tiếng nói Việt Nam (vov.vn), một số thành viên ủy ban này cho rằng luật tôn giáo, tín ngưỡng phải thể hiện rõ "quan điểm đảm bảo quyền của người dân nhưng không có nghĩa không có sự quản lý nhà nước."
Mặc dù có những ý kiến khác nhau ngay trong các thành viên Ủy ban, theo cổng thông tin điện tử của Quốc hội Việt Nam (quochoi.vn), 'đa số các thành viên của Ủy ban Thường vụ Quốc hội' của Việt Nam đã 'nhất trí với việc cần thiết phải ban hành Luật'.
Được biết, dự thảo Luật tín ngưỡng, tôn giáo này có kết cầu gồm 11 chương, 67 điều và được cho là nâng cấp từ một Pháp lệnh về tín ngưỡng, tôn giáo được Thủ tướng Chính phủ Việt Nam ban hành và có hiệu lực từ năm 2004.

Tại sao chúng ta nghèo?


Nguyễn Hưng Quốc
Theo VOA-20.08.2015
Trong cuộc gặp gỡ với 40 doanh nhân trẻ vào chiều 12 tháng 8 vừa qua, sau khi nghe những lời than thở về những bất cập trong các chính sách hỗ trợ doanh nghiệp tại Việt Nam của họ, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đặt câu hỏi: “Tại sao chúng ta tốt mà vẫn cứ nghèo?” Rồi ông nhấn mạnh: “Nhất định phải đổi mới mạnh mẽ hơn.”

Trong câu hỏi của Vũ Đức Đam có một nhận định chính xác: Việt Nam nghèo. Chúng ta không những nghèo hơn các nước phát triển trên thế giới mà còn nghèo hơn hầu hết các quốc gia trong khu vực. Trong khu vực, chỉ giới hạn trong khối ASEAN, chúng ta nghèo hơn Singapore, Brunei, Malaysia, Indonesia, Philippines, Miến Điện và Thái Lan, đã đành. Chúng ta còn có nguy cơ bị hai nước láng giềng vốn thường bị xem là nghèo hơn và yếu hơn, Campuchia và Lào, qua mặt.

Nhưng toàn bộ câu hỏi của Vũ Đức Đam, “Tại sao chúng ta tốt mà vẫn cứ nghèo?” lại sai.

Sai ở nhiều điểm.

Thứ nhất, cách đặt vấn đề sai. Chuyện tốt hay xấu không có quan hệ gì đến chuyện giàu nghèo. Để giàu, người ta cần óc sáng kiến, năng lực lao động, sự cần cù cùng với một số điều kiện thuận lợi và may mắn nữa chứ không dính líu gì đến tính cách hay đạo đức. Trên thế giới, không ai đặt vấn đề như vậy với các tỉ phú hay với các cường quốc kinh tế.

Thứ hai, sai ở mệnh đề “chúng ta tốt”. Cái gọi “chúng ta” ở đây là ai? Là những người tham dự cuộc hội thảo ư? Căn cứ vào đâu để khẳng định họ tốt? Rộng hơn, “chúng ta” đây là người Việt Nam nói chung chăng? Lại càng mơ hồ. Không có dân tộc nào là tốt cũng như không có dân tộc nào là xấu. Dân tộc nào cũng bao gồm những người tốt và những kẻ xấu. Một sự khái quát hoá, cho dân tộc này tốt hơn những dân tộc kia không những sai lầm về logic và thực tế mà còn dễ có nguy cơ dẫn đến những thái độ kỳ thị chủng tộc, điều mà giới học thuật Tây phương cho là cấm kỵ.

“Chúng ta” ở đây là đảng Cộng sản hiện đang cầm quyền chăng? Khẳng định như thế không những sai mà còn là sai lầm một cách lố bịch. Từ sau sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu, khi những sự tàn ác của các đảng Cộng sản ở những nơi ấy bị vạch trần, người ta thấy rõ là không có chế độ cộng sản nào là tốt cả. Tất cả đều giả dối, độc tài và tàn bạo. Số nạn nhân bị giết chết hoặc đoạ đày cho đến chết dưới tay của Stalin và Mao Trạch Đông còn nhiều hơn tổng số người bị giết chết dưới tay phát xít Đức trong chiến tranh thế giới lần thứ hai. Riêng ở Việt Nam, chế độ cộng sản cũng đã gây ra biết bao nhiêu tang thương, từ các chiến dịch cải cách ruộng đất ở miền Bắc đến các phong trào đánh tư sản mại bản và xua người dân đi kinh tế mới ở miền Nam, từ các vụ thảm sát ở Huế trong Tết Mậu thân đến các trại cải tạo sau năm 1975. Đó là chưa kể đến cuộc chiến tranh kéo dài cả hai mươi năm mà họ gây ra đã khiến cho ít nhất ba triệu người bị mất mạng ở cả hai miền. Như vậy là tốt ư?

Nếu cái nghèo của Việt Nam hiện nay không xuất phát từ chuyện tốt hay xấu, nó xuất phát từ đâu? Câu trả lời, thật ra, với đa số người dân Việt Nam, khá hiển nhiên: do chế độ Cộng sản. Điều này đúng không những chỉ ở Việt Nam mà còn ở phạm vi toàn thế giới: Có quốc gia cộng sản nào thực sự giàu có? Rõ nhất là ở những quốc gia bị chia đôi: Đông Đức nghèo hơn hẳn Tây Đức; Bắc Hàn thua xa Nam Hàn. Riêng tại Việt Nam, trước năm 1975, điều kiện sinh sống ở miền Nam cũng bỏ xa miền Bắc.

Nhưng điều gì khiến chế độ Cộng sản làm kiềm hãm sự phát triển đất nước? Có ba lý do chính: các chính sách sai lầm, tham nhũng và độc tài.

Trước phong trào đổi mới, các chính sách sai lầm về kinh tế và xã hội, đặc biệt cái gọi là chính sách giá - lương - tiền, đã biến Việt Nam thành một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới. Lạm phát tăng cao. Dân chúng bị ngập chìm trong đói khổ, không có đủ cơm ăn; trong nhiều năm liền, phải ăn bột mì và bo bo do Nga viện trợ. Sau thời đổi mới, được ít nhiều cởi trói, kinh tế phát triển khá nhanh, nhưng không nhanh đủ để giúp Việt Nam tiến bộ so với các quốc gia láng giềng. Các đại công ty hay tập đoàn kinh tế quốc doanh liên tục thua lỗ, có khi bị phá sản, để lại những gánh nợ nặng nề kéo dài tận đến các thế hệ mai sau. Ngay trong cuộc gặp gỡ với các doanh nhân trẻ ngày 12 tháng 8 vừa qua, trước mặt Vũ Đức Đam, nhiều người cũng lên tiếng phê phán các chính sách sai lầm của chính phủ khiến công việc làm ăn của họ gặp rất nhiều khó khăn. Những sự sai lầm trong chính sách này khiến các nỗ lực gọi là đổi mới tại Việt Nam chỉ là những sự vá víu, lẩn quẩn, từ cái sai này đến cái sai khác theo kiểu tổng kết của dân gian: “Sửa sai rồi lại sửa sai / Sửa thì cứ sửa, sai thì cứ sai.”

Nguyên nhân thứ hai làm kiềm hãm sự phát triển kinh tế tại Việt Nam là tham nhũng. Tham nhũng thể hiện ở hai khía cạnh: Một là, mọi quyết định về kinh tế đều không xuất phát từ lợi ích chung mà chỉ tập trung vào quyền lợi của một số cá nhân. Phong trào xây tượng đài hoặc các công trình kiến trúc ào ạt ở Việt Nam là một ví dụ: Người ta xây dựng như vậy không phải vì công việc ấy thực sự cần thiết mà chỉ vì, với những công trình xây dựng ấy, người ta có thể kiếm chác để bỏ tiền vào túi mình. Lớn hơn, chính sách đề cao vai trò của các công ty quốc doanh mặc dù hiệu quả kinh tế của chúng rất kém cũng xuất phát từ cùng một lý do: để dễ chia chác quyền lợi. Hai là, với tệ nạn tham nhũng, người ta khai khống và rút ruột các công trình xây dựng để cuối cùng, tất cả các công trình xây dựng đều có kết quả cực kém: Nhiều con đường mới xây xong đã lún; nhiều công trình mới dựng xong đã bị đổ, v.v… Hậu quả của nạn tham nhũng tràn lan này là cán bộ càng lúc càng giàu trong khi đất nước thì càng lúc càng nghèo nàn và kiệt quệ.

Nguyên nhân thứ ba và cũng là nguyên nhân quan trọng nhất là độc tài. Giành độc quyền lãnh đạo, chế độ Cộng sản loại trừ hai yếu tố quan trọng nhất cho sự phát triển. Một là, loại trừ những trí tuệ và tài năng không nằm trong hệ thống đảng trị. Hai là, nó cũng loại trừ sự minh bạch và cùng với nó, sự phản biện của các trí thức độc lập. Hậu quả của cả hai sự loại trừ này là, một, chính quyền chỉ quy tụ được những kẻ bất tài, hoặc phần lớn là những kẻ bất tài; và hai là, nó mất khả năng tự điều chỉnh và đổi mới thực sự.

Nói một cách tóm tắt, để trả lời cho câu hỏi của ông Vũ Đức Đam, “tại sao chúng ta nghèo?”, chúng ta có thể khẳng định dứt khoát: Chúng ta nghèo, cứ nghèo mãi là vì sự thống trị độc tài và độc đoán của đảng Cộng sản. Biện pháp khắc phục, do đó, không phải là “đổi mới” mà là dân chủ hoá.

Một bài học hiển nhiên trên thế giới: Không có quốc gia dân chủ thực sự nào mà nghèo cả.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyên tham tán Campuchia tại VN ra tòa vì làm giả giấy tờ nhập khẩu gỗ

Ông Taing Sok Ngy bị cáo buộc làm giấy tờ giả cho phép xuất khẩu hơn 100 tấn gỗ quý bất hợp pháp vào Việt Nam từ năm 2012 đến 2014, và nhận hối lộ từ các công ty Việt Nam.
Ông Taing Sok Ngy bị cáo buộc làm giấy tờ giả cho phép xuất khẩu hơn 100 tấn gỗ quý bất hợp pháp vào Việt Nam từ năm 2012 đến 2014, và nhận hối lộ từ các công ty Việt Nam.
VOA-20.08.2015
Cựu phó tổng lãnh sự Campuchia tại TP. HCM trong phiên tòa hôm 17/8 đã phủ nhận việc làm giấy tờ giả để cho phép xuất khẩu gỗ cao cấp cho các công ty Việt Nam.

Ông Taing Sok Ngy, 38 tuổi, đã bị bắt tại Phnom Penh vào tháng 6 năm ngoái với cáo buộc làm giấy tờ giả để cho phép xuất khẩu hơn 100 tấn gỗ quý một cách bất hợp pháp vào Việt Nam từ năm 2012 đến 2014, và nhận hối lộ của các công ty Việt Nam.

Ông Sok Ngy thú nhận trước tòa là ông đã gửi một công hàm ngoại giao yêu cầu Bộ Thương mại và Bộ Công thương Việt Nam cho phép một công ty Campuchia tên là Heng Le vận chuyển gỗ cao cấp đến 11 công ty tại Việt Nam.

Nhưng trong phiên tòa hôm 17/8, ông Sok Ngy khăng khăng nói ông đã bị lừa làm giấy tờ giả. Trước tòa, ông Sok Ngy khai rằng đại diện của Công ty Đầu tư Heng Ly là ông La On, đã chuyển đến ông một lá thư vào tháng 11/2013 và nói là của Bộ Thương mại Campuchia cho phép xuất khẩu 1.000 met khối gỗ. Ông Sok Ngy nói ông đã email cho trưởng ban pháp lý của bộ này là ông Mak Osaphea để xác minh về lá thư và đã được “bật tín hiệu xanh” để gửi đến Bộ Thương mại Việt Nam một công hàm ngoại giao cho phép giao dịch.

Ông Osaphea đã không có mặt tại tòa, nhưng thư ký tòa án đã đọc một thông báo từ giới chức Bộ Thương mại Campuchia phủ nhận lời khai của ông Sok Ngy.

Ngoài ra, tờ Khmer Times cho biết ông Sok Ngy nói ông gửi công hàm ngoại giao đi là vì ông nhận được 6 lá thư từ 6 công ty xuất khẩu gỗ của Campuchia.

Nhưng tòa án đã công bố thông báo của cả 6 công ty, tất cả đều nói họ không biết ông Sok Ngy và ông La On. Một số thậm chí còn nói họ không hề kinh doanh về gỗ. Cảnh sát cũng xác nhận không có mối liên hệ giữa các công ty trên với ông Sok Ngy hay công ty Heng Ly.

Vụ việc bị phanh phui sau khi Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia yêu cầu Bộ Thương mại nước này xác minh lá thư và Bộ này cho biết đã không đưa ra lá thư trên. Ngoài ra, Bộ Thương mại Campuchia cũng cho biết công tu Heng Ly có thể là một “công ty ma” vì không hề có đăng ký với chính quyền sở tại nước này.

Cuộc điều tra ông Sok Ngy được tiến hành sau khi Bộ trưởng Thương mai Sun Chan Thol báo cáo về những dấu hiệu bất thường trong các vụ vận chuyển gỗ đến Việt Nam. Trong chuyến thăm Việt Nam, ông đã bị đặt câu hỏi tại sao một số công ty được phép nhập khẩu gỗ trong khi các công ty khác lại không. Ông Sun Chanthol sau đó đã phát hiện ra bộ ba trên đã giả chữ ký của ông và làm các bức thư giả của bộ này để cho phép xuất khẩu gỗ lậu.

Cảnh sát Campuchia cho biết công ty Heng Ly không nhận tiền trực tiếp từ các công ty nhập khẩu của Việt Nam, mà chuyển tiền vào tài khoản hiện có của một công ty tại Campuchia nhưng không tiết lộ tên của công ty.

Bốn đồng phạm trong vụ này đều vắng mặt trong phiên tòa hôm 17/8 mà không có sự giải thích lý do.

Phiên xử vụ này sẽ tiếp tục vào ngày 3/9.

Nguồn: Khmer Times, Phnom Penh Post, Cambodia Daily.

Việt Nam cảnh cáo sẽ phạt nặng báo chí đăng tin giật gân

Tin giết người cướp của trên báo mạng ở Việt Nam. Thời gian gần đây một số tờ báo đua nhau đăng tin về các vụ trọng án, trong đó có những bài ‘mô tả chi tiết tội ác’ hoặc ‘khai thác thông tin giật gân xung quanh vụ án’, ‘xâm phạm quyền riêng tư của công dân.’
Tin giết người cướp của trên báo mạng ở Việt Nam. Thời gian gần đây một số tờ báo đua nhau đăng tin về các vụ trọng án, trong đó có những bài ‘mô tả chi tiết tội ác’ hoặc ‘khai thác thông tin giật gân xung quanh vụ án’, ‘xâm phạm quyền riêng tư của công dân.’
Trà Mi-VOA
Cập nhật: 20.08.2015 23:21
Nhà chức trách Việt Nam cảnh cáo sẽ phạt nặng các cơ quan báo chí khai thác thông tin giật gân hoặc ồ ạt đăng tải các vụ án giết người dã man với các chi tiết mô tả hành vi tội ác rùng rợn nhằm câu khách.

Truyền thông nhà nước ngày 19/8 dẫn công văn 2673 của Bộ Thông tin Truyền thông do Thứ trưởng Trương Minh Tuấn ký yêu cầu ‘xử lý nghiêm khắc những cơ quan báo chí vi phạm quy định của pháp luật trong hoạt động báo chí.

Công văn nói rằng thời gian gần đây một số tờ báo đua nhau đăng tin về các vụ trọng án, trong đó có những bài ‘mô tả chi tiết tội ác’ hoặc ‘khai thác thông tin giật gân xung quanh vụ án’, ‘xâm phạm quyền riêng tư của công dân.’

Sau loạt bài về vụ bác sĩ thẩm mỹ viện Cát Tường ở Hà Nội giết và ném xác bệnh nhân xuống sống Hồng gây chú ý công luận, tin tức cập nhật về các vụ thảm án giết người hàng loạt ở Bình Dương, Nghệ An lần lượt xuất hiện trên mặt các tờ báo trong nước, với đầy đủ tình tiết và hình ảnh về hành vi gây án đẫm máu giúp thu hút đông đảo số lượt người xem cho các trang báo.

Bộ Thông tin Truyền thông nói kiểu thông tin này ‘gây hoang mang dư luận và cản trở quá trình điều tra, gây hiệu ứng xấu cho xã hội.’

Bộ yêu cầu các báo đài nghiêm túc chấp hành luật lệ quy định về báo chí, đồng thời khuyến cáo sẽ xử lý các lãnh đạo cơ quan truyền thông nếu lặp lại sai phạm tương tự trong thời gian tới.

Một lần nữa, nỗ lực kiểm soát thông tin của giới hữu trách Việt Nam làm dấy lên tranh cãi về quyền thông tin và các luật lệ mơ hồ của Việt Nam.

"Tin giật gân hay tin về những băng hoại trong xã hội nhà nước Việt Nam phải chấp nhận đó là sự thật vì càng ngày xã hội Việt Nam càng băng hoại về đạo đức, giáo dục, cách ứng xử của con người trong xã hội, càng ngày càng hung hăng chém giết lẫn nhau loạn xạ..."-Nhà báo tự do Trương Minh Đức.

Trong khi những người ủng hộ nói động thái này giúp sàng lọc thông tin ‘độc hại’, ‘vô bổ’, ‘rẻ tiền’ thì những người phản đối cho rằng báo chí có trách nhiệm phản ánh đúng thực tế đời sống xã hội, phơi bày thông tin và sự thật cho dù là tin tức đó có ‘giật gân’ hay không.

Trong số những người phản đối có cựu phóng viên báo Tiền Phong của nhà nước nay là nhà báo tự do Trương Minh Đức. Ông Đức nói:

"Tin giật gân hay tin về những băng hoại trong xã hội nhà nước Việt Nam phải chấp nhận đó là sự thật vì càng ngày xã hội Việt Nam càng băng hoại về đạo đức, giáo dục, cách ứng xử của con người trong xã hội, càng ngày càng hung hăng chém giết lẫn nhau loạn xạ. Thế thì báo chí có phản ánh điều đó để mà cho thấy những cái xấu mặt trái xã hội để những người có quyền có chức, người có trách nhiệm, và toàn dân đóng góp ý kiến để thay đổi cho tốt đẹp hơn. Đó là điều phải hoan nghênh. Quy chụp cho là đăng tin giật gân, nhưng tin giật gân đó là có thật thì nhà nước phải chấp nhận thôi, nếu mà nói phạt thì rất là vô lý. Đó là vi phạm quyền tự do ngôn luận của người dân và của các cơ quan truyền thông. Chuyện không có mà đăng thì phạt là đương nhiên, nhưng đăng chuyện có thật mà phạt vạ thì không đúng vì đó là phản ánh sự thật. Báo cần phải nói sự thật, không thêm không bớt."

Theo nhà báo này, ngăn cấm khai thác tin ‘giật gân’ là bất hợp lý giữa lúc pháp luật Việt Nam còn quá mơ hồ-bao quát, chưa quy định rõ thế nào là thông tin ‘giật gân.’

"Đưa ra một cái luật mà không có quy tắc nào hết, muốn đúng thì đúng muốn sai thì sai, đó là do phía chính quyền muốn kiếm cớ phạt thôi. Tôi chưa đồng tình với chuyện muốn phạt thì phạt mà không có một quy chuẩn nào. Phạt vô tội vạ thì có muôn điều để phạt. Cứ thích phạt là phạt thì hết sức là vô lý."

"Đưa ra một cái luật mà không có quy tắc nào hết, muốn đúng thì đúng muốn sai thì sai, đó là do phía chính quyền muốn kiếm cớ phạt thôi."-Ông Trương MInh Đức nói.

Trong thời buổi công nghệ hiện nay, đặt thông tin hoàn toàn dưới sự kiểm soát theo ý muốn của nhà nước xem ra là ‘nỗ lực khó thành’ vì ngoài báo chí chính thống còn có rất nhiều các phương tiện truyền thông xã hội, báo chí ‘lề trái’, truyền thông ‘lề dân’ vốn được ủng hộ và lan truyền trên các trang mạng xã hội.

Ký giả Trương Minh Đức: "Bây giờ có ngăn cản cũng rất khó vì truyền thông ngày nay trên phương diện rất rộng lớn, không riêng khu vực bị nhà nước độc quyền đâu, giờ có nhiều nguồn thông tin người ta đăng trên Facebook hay trên các trang mạng xã hội khác như Youtube chẳng hạn."

Trước thách thức đó, Bộ Thông tin Truyền thông kêu gọi báo chí nội địa ‘trong công tác tuyên truyền’ phải phát huy trách nhiệm xã hội, đạo đức nghề nghiệp, và tuân thủ luật lệ.

Báo chí nhà nước dẫn công văn của Bộ không nêu rõ mức phạt cụ thể cho các vi phạm sẽ ra sao.

Việt Nam cảnh cáo sẽ phạt nặng báo chí đăng tin giật gân

Nữ sinh 15 tuổi bị bạn đâm trong lớp học

Theo vnexpress-Thứ năm, 20/8/2015 | 21:11
Vừa hỏi thăm cậu bạn cùng lớp, nữ học sinh lớp 10 ở huyện Củ Chi (TP HCM) đã bị bạn dùng dao đâm nhiều nhát, gục tại lớp.

Nữ sinh bị bạn đâm đang điều trị ở Bệnh viện 115. Ảnh: H.T

Ông Nguyễn Văn Chặng – Hiệu trưởng trường THPT Trung Phú (huyện Củ Chi, TP HCM) - cho biết, sáng 20/8, nam sinh 15 tuổi lớp 10A (chuyên Anh) gục mặt xuống bàn ngủ. Lúc này, nữ sinh đến hỏi: "Hồi đêm làm gì mà giờ ngủ?”. Bất ngờ cậu này cầm dao tấn công bạn nữ gục tại chỗ.

Nhân viên y tế của trường đã nhanh chóng đưa em này đi cấp cứu trong tình trạng bị thương ở ngực, tay và vết thương ở bụng. Qua kiểm tra, bác sĩ cho biết bệnh nhân may mắn chỉ bị thương phần mềm.

Ông Chăng cho biết hai học sinh này học chung cấp 2, mới nhập học vài ngày và không có mâu thuẫn. Qua kiểm tra cặp nam sinh, Ban giám hiệu nhà trường tìm thấy một số viên thuốc điều trị tâm thần.

"Nam sinh này mới nhập học được vài ngày nên trường không biết được tiền sử bệnh lý của em. Có thể em có vấn đề về thần kinh mới bộc phát như vậy", ông Chặng nói.

Đưa ra sổ điều trị ở Khoa tâm lý - tâm thần trẻ em (Bệnh viện Tâm Thần TP HCM) của con trai, ông Nguyễn Minh Hùng cho biết, thấy con có biểu hiện lạ từ hồi tháng 5. Qua thăm khám, bác sĩ chẩn đoán em này bị rối loạn hỗn hợp về cư xử và cảm xúc.

Sau khi gây án, nam sinh được đưa về Công an xã Tân Thạnh Đông (huyện Củ Chi) cùng với người giám hộ để lấy lời khai, làm rõ.

Hải Thuận

Gần 20 ngày dân chặn xe rác, rác thải tràn ngập khắp nơi

Dân trí “Không hiểu họ xử lý rác như thế nào mà hôi thối quá, khiến cuộc sống người dân bị đảo lộn hoàn toàn. Trước nguy cơ này, bà con nơi đây tìm hiểu và thấy họ xử lý rác rất sơ sài, làm ảnh hưởng đến nguồn nước ngầm, đe dọa đến thế hệ con cháu sau này”.

Từ ngày 3/8 đến nay, hàng trăm người dân thuộc xã Bình Chánh, xã Bình Nguyên, xã Bình Thạnh (thuộc huyện Bình Sơn) và thôn Hòa Đông (xã Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam) tụ tập ngăn cản xe vận chuyển rác vào Nhà máy xử lý rác thải ở xã Bình Nguyên, do Công ty CP Cơ điện Môi trường Lilama EME (viết tắt là Công ty Lilama) quản lý và vận hành.
nguoi-dan-lap-chot-canh-nham-ngan-can-xe-rac-van-chuyen-vao-nha-may-cung-bang-cam-tu-lap-7f528
Người dân lập chốt canh nhằm ngăn cản xe rác vận chuyện vào nhà máy cùng bảng cấm tự lập
Theo thiết kế, Nhà máy xử lý rác thải ở Bình Nguyên hoạt động công suất từ 50 – 100 tấn/ngày đối với rác thải sinh hoạt; 25.000 tấn/năm đối với rác thải công nghiệp và nguy hại. Diện tích hoạt động nhà máy chiếm gần 20ha, với tổng vốn đầu tư khoảng 30 tỷ đồng.
Từ năm 2008 đến nay, Công ty Lilama tiếp nhận từ Ban Quản lý KKT Dung Quất. Nhà máy tiếp nhận từ các doanh nghiệp, tổ chức về chất thải nguy hại ở KKT Dung Quất (tỉnh Quảng Ngãi), đại bàn tỉnh Quảng Nam và TP Đà Nẵng. Hiện nay, nhà máy tiếp nhận xử lý rác thải nguy hại khoảng 3 tấn/ngày và 30 tấn/ngày về rác thải sinh hoạt.
ben-trong-nha-may-rac-duoc-su-ly-don-gian-va-nam-phoi-giua-troi-nhu-the-nay-f11ec
Bên trong nhà máy, rác được sử lý đơn giản và nằm phơi giữa trời như thế này
Ông Trần Bình (ngụ xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn) bức xúc: “Cái nhà máy rác này cách xa khu dân cư khoảng 1,3km. Không hiểu họ xử lý rác như thế nào mà hôi thối quá, khiến cuộc sống người dân bị đảo lộn hoàn toàn. Trước nguy cơ này, bà con nơi đây tìm hiểu và thấy họ xử lý rác rất sơ sài, đơn giản và hiểm họa lớn nhất là ảnh hưởng đến nguồn nước ngầm, rồi đe dọa đến thế hệ con cháu sau này”.
Theo tìm hiểu của PV Dân trí, một số gia đình có con nhỏ đều gửi đến nhà người quen ở nơi khác, hi vọng hạn chế tối đa mức độ ảnh hưởng từ “vựa” rác nguy hại nằm sát khu dân cư. Đã 18 ngày ngăn cản nhà máy tiếp nhận rác, người dân yêu cầu di chuyển nhà máy xử lý rác đi xa khu dân cư, nghiêm cấm xả nước rỉ xử lý rác ra hồ Hàm Rồng (hồ chứa nước ngọt lớn phục vụ tưới tiêu hoa màu, đồng ruộng cho nhân dân khu Tây huyện Bình Sơn).
Anh Bùi Quốc Huynh (21 tuổi, ngụ xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn) cho biết vào chiều ngày 20/8, nói: “Mấy ngày qua, chính quyền có đến vận động, yêu cầu nhân dân ngưng hoạt động ngăn cản xe vận chuyển rác vào nhà máy nhưng không ai chịu cả, chúng tôi quyết đấu tranh đến cùng. Ban ngày thì người già và phụ nữ canh gác, còn buổi tối đến mờ sáng, thanh niên chúng tôi cùng đàn ông túc trực xuyên đêm. Nếu chính quyền các cấp thương đến mạng sống của người dân, thế hệ con cháu nơi đây thì xin hãy khẩn trương di chuyển nhà máy đi nơi khác”.
rac-thai-sinh-hoat-bi-u-dong-doc-cac-tuyen-duong-o-huyen-binh-son-073a8
Rác thải sinh hoạt bị ứ đọng dọc các tuyến đường ở huyện Bình Sơn
 cong-ty-lilama-cam-bien-thong-bao-nhu-the-nay-mong-nguoi-dan-thong-cam-7eef3
Công ty Lilama cắm biển thông báo như thế này mong người dân thông cảm
Trao đổi với PV Dân trí sáng ngày 20/8, ông Đỗ Văn Phu – Bí thư Huyện ủy Bình Sơn cho rằng: “Hiện địa phương cùng các Sở, ngành đang họp bàn các phương án và chưa chốt phương án cụ thể nào”.
Sáng cùng ngày (20/8), ông Nguyễn Quốc Tân – Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Quảng Ngãi cho biết: “Trước tình hình ngăn cản của người dân địa phương, Sở cùng các đơn vị liên quan, tổ chức kiểm tra, khảo sát và trình UBND tỉnh bố trí di dời nhà máy đến vị trí 4 (nằm phía Tây nhà máy hiện tại). Song song đó, tỉnh yêu cầu Sở Xây dựng xác định các tiêu chí gồm quy hoạch, tiêu chuẩn và quy chuẩn đảm bảo di dời nhà máy xử lý rác thải đến nơi mới”.
Theo chỉ đạo của UBND tỉnh Quảng Ngãi, yêu cầu Sở TN&MT phối hợp với các Sở, Ban, ngành, KKT Dung Quất và huyện Bình Sơn hoàn thành phương án di dời nhà máy xử lý rác Bình Nguyên đến địa điểm mới và trình UBND tỉnh Quảng Ngãi trước ngày 15/9 tới.
Thứ Năm, 20/08/2015 - 21:56
Hồng Long