Hình ảnh đại diện trên một page cảnh báo các chốt cảnh sát giao thông ở Hà Nội.
VOA Tiếng Việt
09.08.2015
Bất chấp nguy cơ có thể bị bắt giữ, nhiều người sử dụng mạng xã hội Facebook vẫn công khai chia sẻ thông tin về các chốt cảnh sát giao thông ở nhiều nơi khắp Việt Nam để cảnh báo khả năng bị "làm tiền".
Nhiều page và diễn đàn được tạo ít lâu sau khi hai thanh niên trẻ tuổi ở thành phố Hải Phòng bị bắt vì đã lập nên trang “Tránh chốt cảnh sát giao thông Hải Phòng”, khuyến cáo người dân về các điểm tuần tra bị coi là có hành vi “vòi tiền”.
Trên trang khuyến cáo người dân ở Hà Nội, có đoạn viết: “Mình lập page này với mục đích giúp các bạn tránh được những rủi do khi tham gia giao thông, tránh mất tiền không đáng có, tất cả các bạn đi đường Hà Nội có những chốt nào viết lên cho mọi người được biết nhé”.
Trong khi đó, trên một trang khác về công an giao thông ở thành phố Thanh Hóa, người tạo page này viết: “Mình lập lên để mọi người cảnh giác những nơi CSGT hay lượn kiếm tiền. Mong mọi người ủng hộ”.
Trước đó, hai thanh niên 21 và 23 tuổi ở Hải Phòng bị cáo buộc tội danh "đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng internet" theo điều 226 bộ luật hình sự.
Truyền thông trong nước viết rằng hai thanh niên này “sử dụng Facebook đăng tải nhiều thông tin nói xấu, bôi nhọ và hạ uy tín của lực lượng cảnh sát giao thông”.
Trong khi đó, nhiều người dân lại viết cho VOA Việt Ngữ nói rằng trang “Tránh chốt cảnh sát giao thông Hải Phòng” đã giúp họ "né" được những điểm được cho là có cảnh sát giao thông “núp”.
Một số cũng xác nhận tình trạng tiêu cực trong một số cảnh sát giao thông ở thành phố biển này.
“Mình đang ở Hải Phòng và cam đoan mọi người, toàn bộ người dân đều ủng hộ page,” một bạn đọc tên Khương Thi viết.
Tình trạng “vòi tiền” của cảnh sát giao thông mà nhiều tờ báo nêu lên thời gian qua đã dẫn tới sự xuất hiện nhiều trang bày tỏ suy nghĩ tiêu cực về cảnh sát giao thông trên Facebook.
Trong một cuộc khảo sát của thanh tra Chính phủ Việt Nam và Ngân hàng thế giới có tên gọi “Tham nhũng từ góc nhìn của người dân, doanh nghiệp và cán bộ, công chức, viên chức”, 4 lĩnh vực bị đánh giá tham nhũng nhiều nhất là cảnh sát giao thông, quản lý đất đai, hải quan và xây dựng.
Saturday, August 8, 2015
Thông báo điểm ‘núp’ của cảnh sát giao thông: công hay tội?
Screenshot của trang Facebook Tránh chốt CSGT Hải Phòng. Hiện trang này không còn truy cập được nữa.
Trà Mi-VOA
08.08.2015
Hai bạn trẻ ở Hải Phòng vừa bị bắt vì lập trang Facebook ‘Tránh chốt CSGT Hải Phòng’ thông báo cho người dân vị trí các chốt điểm của cảnh sát để tránh bị ‘sập bẫy phạt giao thông’.
Nguyễn Đức Hảo, 21 tuổi, là sinh viên Đại học Hàng Hải và Hoàng Anh Thư, 23 tuổi, nhân viên kỹ thuật của cửa hàng FPT tại Hải Phòng, bị cáo buộc tội ‘bôi nhọ hình ảnh lực lượng CSGT’. Công an Hải Phòng nói nội dung trang Facebook của họ vi phạm Điều 226 Bộ Luật hình sự về ‘đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng internet’.
Tiếp nối các trường hợp bị bắt vì bày tỏ quan điểm bất đồng hay phê phán nhà nước, vụ 2 bạn trẻ bị ‘sờ gáy’ vì đăng thông tin bất lợi cho lực lượng công quyền gây thêm chú ý và tranh cãi về chính sách của Việt Nam giới hạn các quyền tự do căn bản, trong đó có quyền tự do bày tỏ quan điểm và quyền tự do thông tin, giữa lúc các lãnh đạo hàng đầu Việt Nam đã bị liệt kê vào danh sách ‘Kẻ thù của Internet’ và ‘Đe dọa ký giả’ do tổ chức quốc tế chuyên bảo vệ các ngòi bút mang tên Phóng viên Không biên giới thực hiện.
Thông tin nào đưa lên mạng là được xem là được phép hoặc trái phép? Hành động của hai thanh niên này là ‘nói xấu’ hay ‘phản ánh thực trạng lợi dụng quyền hạn khi thi hành công vụ’ của các lực lượng công quyền? Nội dung điều luật 226 cùng những khía cạnh pháp lý của sự việc đang gây hoang mang, bức xúc trong cộng đồng mạng ra sao? Tạp chí Thanh Niên hôm nay trao đổi với luật sư Trần Vũ Hải từ Hà Nội để ghi nhận ý kiến từ một người chuyên môn lâu năm trong ngành luật.
LS. Hải: Công an Hải Phòng bắt giữ 2 bạn trẻ này theo điều 226 Bộ luật Hình sự. Điều 226 cũng có định nghĩa thế nào là ‘đưa, sử dụng thông tin trái phép lên mạng’ với ba trường hợp chính. Thứ nhất là đưa thông tin ‘không được phép’ lên mạng. Thứ hai là đưa thông tin cá nhân như thông tin về đời tư. Thứ ba là các trường hợp khác mà pháp luật quy định. Tuy quy định 3 trường hợp như thế nhưng điều 226 khá rộng mở. Điều kiện được đi kèm là thông tin đưa gây hậu quả nghiêm trọng và xâm phạm trật tự an toàn xã hội hay lợi ích của cá nhân/tổ chức. Tóm lại có 3 yếu tố như vậy mới truy cứu được trách nhiệm hình sự.
Trà Mi: Về trường hợp thứ nhất: đưa thông tin ‘không được phép’ lên mạng, xin hỏi pháp luật Việt Nam quy định những thông tin nào là ‘không được phép’ đưa?
LS. Hải: Cái này theo tôi cũng rất mơ hồ, tuy nhiên có một số luật về công nghệ, về báo chí v..v… có quy định những thông tin không được phép đưa. Có những điều khoản quy định như gây mất đoàn kết dân tộc… Nó cũng khá mơ hồ. Theo tôi, nếu thông tin đó là sự thật, không phải là tin mật mà cũng không xâm phạm đời tư ai đó thì vẫn được đưa, theo quan điểm một số luật quy định như vậy. Tuy nhiên, việc đưa này phải xâm phạm lợi ích của cá nhân, đơn vị nào và phải gây hậu quả nghiêm trọng thì mới bị xem xét xử lý hình sự.
Việc một người nhìn thấy một trạm cảnh sát giao thông rồi báo cho người khác biết, theo tôi, chẳng có luật nào cấm cả và việc này cũng không ảnh hưởng đến ai cả.
Luật sư Trần Vũ Hải.
Trà Mi: Trong vụ việc của hai bạn trẻ ở Hải Phòng, theo luật sư cần phải làm rõ những yếu tố nào?
LS. Hải: Phát biểu của công an Hải Phòng đăng trên báo Tuổi Trẻ, theo tôi, là chưa đủ sức thuyết phục để bắt giữ 2 bạn này. Thứ nhất, thông tin về các chốt cảnh sát giao thông, theo tôi, không phải là thông tin ‘trái phép’ không được đưa. Nếu họ nói ‘trái phép’, họ căn cứ vào điều luật nào? Thông tin đó xâm phạm lợi ích của ai? Bôi nhọ điểm nào? Ở đây là thông tin có thật thì không thể gọi là ‘bôi nhọ’. Có gây hậu quả nào nghiêm trọng? Nghiêm trọng là phải đo lường được. Thông tin này khiến cho người nào biết được có chốt cảnh sát đó thì không đi qua, như vậy không thể gọi là hậu quả nghiêm trọng được.
Trà Mi: Có ý kiến cho rằng những thông tin giúp người ta tránh chốt giao thông kiểu vậy vô hình chung tiếp tay cho những vi phạm giao thông, có thể gây hậu quả nghiêm trọng?
LS. Hải: Đó là suy diễn thôi. Về mặt pháp luật phải có căn cứ. Tôi cho rằng ngay cả việc lập chốt giao thông cũng cần phải công bố cho mọi người biết địa điểm của các trạm cảnh sát giao thông ấy. Không nên có kiểu ‘anh hùng núp’, núp vào lùm cây rồi xông ra phạt. Nghĩa là cái việc lập chốt trạm phải đàng hoàng, mọi người phải biết rõ. Việc một người nhìn thấy một trạm cảnh sát giao thông rồi báo cho người khác biết, theo tôi, chẳng có luật nào cấm cả và việc này cũng không ảnh hưởng đến ai cả. [Với thông tin báo về trạm cảnh sát giao thông của hai bạn trẻ bị bắt], người tham gia giao thông khi đi qua đấy còn có thể cẩn thận hơn thì việc cẩn thận hơn cũng là điều tốt thôi. Thông tin này đưa ra có thể giúp người tốt, người xấu, hoặc giúp người ta cẩn thận hơn mục đích cũng nhằm cung cấp thông tin thôi, để người ta tham khảo lựa chọn chứ không phải để bắt buộc ai phải tránh chốt đấy.
Trà Mi: Thông tin này có thể giúp người xấu, có thể hậu quả nghiêm trọng nằm ở đó chăng?
LS. Hải: Bất kỳ thông tin nào cũng có hai mặt của nó. Vậy về mặt nó giúp cho nhiều người cẩn thận hơn thì sao?
Trà Mi: Hành động của hai bạn trẻ này một bên cho là ‘nói xấu cảnh sát giao thông’, một bên cho là ‘phản ánh đúng hiện tượng lợi dụng quyền hạn khi thi hành công vụ’. Về mặt pháp lý, luật sư thấy thế nào?
LS. Hải: Công an Hải Phòng khi bắt người phải làm đúng luật, phải chứng minh có đủ bằng chứng liên quan đến hành vi này. Qua cách họ trả lời báo chí, không có đủ 3 yếu tố để định danh tội này.
Trà Mi: Ngoài những trường hợp đăng bài phản ánh tham nhũng hay chỉ trích nhà nước bị bắt, nay tới lượt những người đưa các thông tin bất lợi cho lực lượng công quyền cũng bị bắt. Luật sư có lời khuyên nào cho những người sử dụng mạng trong nước?
LS. Hải: Để tránh việc tùy tiện bắt bớ, luật cần quy định rõ hơn thế nào là sử dụng thông tin trái phép, thế nào là đưa thông tin trái phép, thông tin nào là bị cấm cũng phải liệt kê rõ. Những thông tin phản ánh sự thật tiêu cực xã hội không thể coi là thông tin bị cấm. Ai cũng hiểu là thông tin về các vấn đề công khai thì không phải là thông tin cấm đăng. Cần phải liệt kê chi tiết các thông tin không được phép đưa lên, nếu không trong Bộ luật Hình sự thì cũng phải trong một án lệ của tòa hoặc của cơ quan liên bộ. Ngoài ra, cũng phải phân biệt giữa hành chính và hình sự. Người ta chỉ đưa tin lên thôi, không chứng minh được ‘hậu quả nghiêm trọng’ xảy ra sau khi đưa thông tin đó thì không thể tùy tiện bắt. Không thể có chuyện bắt trước tìm tội sau. Phải có đầy đủ các yếu tố vừa kể mới bắt. Ngay cả trong trường hợp bắt bớ cũng cần giảm, có thể có biện pháp điều tra tại ngoại vì ở Việt Nam sau khi bắt rồi người ta sẽ tìm mọi cách để chứng minh có tội. Đó là điều rất không nên. Công an Hải Phòng cần cân nhắc việc này và có biện pháp thay đổi phương pháp ngăn chặn.
Trà Mi: Vụ này cũng khơi dậy những chỉ trích về quyền tự do thông tin ở Việt Nam giữa bối cảnh các lãnh đạo cấp cao của Việt Nam như Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng đã lần lượt bị tổ chức Phóng viên Không biên giới liệt kê vào danh sách ‘Kẻ thù Internet’ và ‘Lãnh đạo đe dọa ký giả nhiều nhất’. Có ý kiến cho rằng vụ này chứng tỏ luật pháp Việt Nam ngày càng mạnh tay với những tiếng nói phản biện? Ý kiến luật sư ra sao?
LS. Hải: Điều này tôi chưa bình luận vội. Hiện tượng này nếu phổ biến thì chúng ta có thể nói. Trong vụ này, công an Hải Phòng nói điểm chính là ‘bôi nhọ công an’, họ không nói tới vấn đề ‘phản biện’ ở đây, cho nên theo tôi chưa nên mở rộng để kết luận về vấn đề này. Tôi cho rằng có việc lạm quyền ở đây khi bắt bớ một cách vội vã, chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm.
Trà Mi: Từ vụ này bàn về việc sử dụng mạng xã hội để phục vụ xã hội. Làm thế nào để phát huy công dụng vừa kể trong hoàn cảnh xã hội và điều kiện luật pháp hiện nay ở Việt Nam?
LS. Hải: Người dùng mạng, nếu tin tưởng thông tin ấy là có thật và hữu ích cho xã hội thì không ngại gì không đăng, không có vấn đề gì. Tuy nhiên, vì trên mạng do họ quản lý cũng có nhiều người đưa những thông tin bình luận cực đoan nên cũng cần tích cực tháo bỏ những thông tin bình luận đó để tránh rủi ro cho bản thân. Tóm lại, admin các trang cũng cần độ cẩn trọng nhất định, xem thông tin và bình luận của những người khác đưa lên trang của mình là đúng hay không, nhất là các thông tin bị cắt ghép, photoshop và các bình luận để tránh rủi ro. Đó là một biện pháp tất nhiên.
Trà Mi: Vừa rồi là ý kiến của một chuyên gia ngành luật. Còn quan điểm các bạn trẻ sử dụng Facebook trong nước thì sao? Hãy chia sẻ với chúng tôi trong phần Ý kiến ngay bên dưới bài đăng. Xin chân thành cảm ơn các bạn.
Bấm vào để nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn
Trà Mi-VOA
08.08.2015
Hai bạn trẻ ở Hải Phòng vừa bị bắt vì lập trang Facebook ‘Tránh chốt CSGT Hải Phòng’ thông báo cho người dân vị trí các chốt điểm của cảnh sát để tránh bị ‘sập bẫy phạt giao thông’.
Nguyễn Đức Hảo, 21 tuổi, là sinh viên Đại học Hàng Hải và Hoàng Anh Thư, 23 tuổi, nhân viên kỹ thuật của cửa hàng FPT tại Hải Phòng, bị cáo buộc tội ‘bôi nhọ hình ảnh lực lượng CSGT’. Công an Hải Phòng nói nội dung trang Facebook của họ vi phạm Điều 226 Bộ Luật hình sự về ‘đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng internet’.
Tiếp nối các trường hợp bị bắt vì bày tỏ quan điểm bất đồng hay phê phán nhà nước, vụ 2 bạn trẻ bị ‘sờ gáy’ vì đăng thông tin bất lợi cho lực lượng công quyền gây thêm chú ý và tranh cãi về chính sách của Việt Nam giới hạn các quyền tự do căn bản, trong đó có quyền tự do bày tỏ quan điểm và quyền tự do thông tin, giữa lúc các lãnh đạo hàng đầu Việt Nam đã bị liệt kê vào danh sách ‘Kẻ thù của Internet’ và ‘Đe dọa ký giả’ do tổ chức quốc tế chuyên bảo vệ các ngòi bút mang tên Phóng viên Không biên giới thực hiện.
Thông tin nào đưa lên mạng là được xem là được phép hoặc trái phép? Hành động của hai thanh niên này là ‘nói xấu’ hay ‘phản ánh thực trạng lợi dụng quyền hạn khi thi hành công vụ’ của các lực lượng công quyền? Nội dung điều luật 226 cùng những khía cạnh pháp lý của sự việc đang gây hoang mang, bức xúc trong cộng đồng mạng ra sao? Tạp chí Thanh Niên hôm nay trao đổi với luật sư Trần Vũ Hải từ Hà Nội để ghi nhận ý kiến từ một người chuyên môn lâu năm trong ngành luật.
LS. Hải: Công an Hải Phòng bắt giữ 2 bạn trẻ này theo điều 226 Bộ luật Hình sự. Điều 226 cũng có định nghĩa thế nào là ‘đưa, sử dụng thông tin trái phép lên mạng’ với ba trường hợp chính. Thứ nhất là đưa thông tin ‘không được phép’ lên mạng. Thứ hai là đưa thông tin cá nhân như thông tin về đời tư. Thứ ba là các trường hợp khác mà pháp luật quy định. Tuy quy định 3 trường hợp như thế nhưng điều 226 khá rộng mở. Điều kiện được đi kèm là thông tin đưa gây hậu quả nghiêm trọng và xâm phạm trật tự an toàn xã hội hay lợi ích của cá nhân/tổ chức. Tóm lại có 3 yếu tố như vậy mới truy cứu được trách nhiệm hình sự.
Trà Mi: Về trường hợp thứ nhất: đưa thông tin ‘không được phép’ lên mạng, xin hỏi pháp luật Việt Nam quy định những thông tin nào là ‘không được phép’ đưa?
LS. Hải: Cái này theo tôi cũng rất mơ hồ, tuy nhiên có một số luật về công nghệ, về báo chí v..v… có quy định những thông tin không được phép đưa. Có những điều khoản quy định như gây mất đoàn kết dân tộc… Nó cũng khá mơ hồ. Theo tôi, nếu thông tin đó là sự thật, không phải là tin mật mà cũng không xâm phạm đời tư ai đó thì vẫn được đưa, theo quan điểm một số luật quy định như vậy. Tuy nhiên, việc đưa này phải xâm phạm lợi ích của cá nhân, đơn vị nào và phải gây hậu quả nghiêm trọng thì mới bị xem xét xử lý hình sự.
Việc một người nhìn thấy một trạm cảnh sát giao thông rồi báo cho người khác biết, theo tôi, chẳng có luật nào cấm cả và việc này cũng không ảnh hưởng đến ai cả.
Luật sư Trần Vũ Hải.
Trà Mi: Trong vụ việc của hai bạn trẻ ở Hải Phòng, theo luật sư cần phải làm rõ những yếu tố nào?
LS. Hải: Phát biểu của công an Hải Phòng đăng trên báo Tuổi Trẻ, theo tôi, là chưa đủ sức thuyết phục để bắt giữ 2 bạn này. Thứ nhất, thông tin về các chốt cảnh sát giao thông, theo tôi, không phải là thông tin ‘trái phép’ không được đưa. Nếu họ nói ‘trái phép’, họ căn cứ vào điều luật nào? Thông tin đó xâm phạm lợi ích của ai? Bôi nhọ điểm nào? Ở đây là thông tin có thật thì không thể gọi là ‘bôi nhọ’. Có gây hậu quả nào nghiêm trọng? Nghiêm trọng là phải đo lường được. Thông tin này khiến cho người nào biết được có chốt cảnh sát đó thì không đi qua, như vậy không thể gọi là hậu quả nghiêm trọng được.
Trà Mi: Có ý kiến cho rằng những thông tin giúp người ta tránh chốt giao thông kiểu vậy vô hình chung tiếp tay cho những vi phạm giao thông, có thể gây hậu quả nghiêm trọng?
LS. Hải: Đó là suy diễn thôi. Về mặt pháp luật phải có căn cứ. Tôi cho rằng ngay cả việc lập chốt giao thông cũng cần phải công bố cho mọi người biết địa điểm của các trạm cảnh sát giao thông ấy. Không nên có kiểu ‘anh hùng núp’, núp vào lùm cây rồi xông ra phạt. Nghĩa là cái việc lập chốt trạm phải đàng hoàng, mọi người phải biết rõ. Việc một người nhìn thấy một trạm cảnh sát giao thông rồi báo cho người khác biết, theo tôi, chẳng có luật nào cấm cả và việc này cũng không ảnh hưởng đến ai cả. [Với thông tin báo về trạm cảnh sát giao thông của hai bạn trẻ bị bắt], người tham gia giao thông khi đi qua đấy còn có thể cẩn thận hơn thì việc cẩn thận hơn cũng là điều tốt thôi. Thông tin này đưa ra có thể giúp người tốt, người xấu, hoặc giúp người ta cẩn thận hơn mục đích cũng nhằm cung cấp thông tin thôi, để người ta tham khảo lựa chọn chứ không phải để bắt buộc ai phải tránh chốt đấy.
Trà Mi: Thông tin này có thể giúp người xấu, có thể hậu quả nghiêm trọng nằm ở đó chăng?
LS. Hải: Bất kỳ thông tin nào cũng có hai mặt của nó. Vậy về mặt nó giúp cho nhiều người cẩn thận hơn thì sao?
Trà Mi: Hành động của hai bạn trẻ này một bên cho là ‘nói xấu cảnh sát giao thông’, một bên cho là ‘phản ánh đúng hiện tượng lợi dụng quyền hạn khi thi hành công vụ’. Về mặt pháp lý, luật sư thấy thế nào?
LS. Hải: Công an Hải Phòng khi bắt người phải làm đúng luật, phải chứng minh có đủ bằng chứng liên quan đến hành vi này. Qua cách họ trả lời báo chí, không có đủ 3 yếu tố để định danh tội này.
Trà Mi: Ngoài những trường hợp đăng bài phản ánh tham nhũng hay chỉ trích nhà nước bị bắt, nay tới lượt những người đưa các thông tin bất lợi cho lực lượng công quyền cũng bị bắt. Luật sư có lời khuyên nào cho những người sử dụng mạng trong nước?
LS. Hải: Để tránh việc tùy tiện bắt bớ, luật cần quy định rõ hơn thế nào là sử dụng thông tin trái phép, thế nào là đưa thông tin trái phép, thông tin nào là bị cấm cũng phải liệt kê rõ. Những thông tin phản ánh sự thật tiêu cực xã hội không thể coi là thông tin bị cấm. Ai cũng hiểu là thông tin về các vấn đề công khai thì không phải là thông tin cấm đăng. Cần phải liệt kê chi tiết các thông tin không được phép đưa lên, nếu không trong Bộ luật Hình sự thì cũng phải trong một án lệ của tòa hoặc của cơ quan liên bộ. Ngoài ra, cũng phải phân biệt giữa hành chính và hình sự. Người ta chỉ đưa tin lên thôi, không chứng minh được ‘hậu quả nghiêm trọng’ xảy ra sau khi đưa thông tin đó thì không thể tùy tiện bắt. Không thể có chuyện bắt trước tìm tội sau. Phải có đầy đủ các yếu tố vừa kể mới bắt. Ngay cả trong trường hợp bắt bớ cũng cần giảm, có thể có biện pháp điều tra tại ngoại vì ở Việt Nam sau khi bắt rồi người ta sẽ tìm mọi cách để chứng minh có tội. Đó là điều rất không nên. Công an Hải Phòng cần cân nhắc việc này và có biện pháp thay đổi phương pháp ngăn chặn.
Trà Mi: Vụ này cũng khơi dậy những chỉ trích về quyền tự do thông tin ở Việt Nam giữa bối cảnh các lãnh đạo cấp cao của Việt Nam như Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng đã lần lượt bị tổ chức Phóng viên Không biên giới liệt kê vào danh sách ‘Kẻ thù Internet’ và ‘Lãnh đạo đe dọa ký giả nhiều nhất’. Có ý kiến cho rằng vụ này chứng tỏ luật pháp Việt Nam ngày càng mạnh tay với những tiếng nói phản biện? Ý kiến luật sư ra sao?
LS. Hải: Điều này tôi chưa bình luận vội. Hiện tượng này nếu phổ biến thì chúng ta có thể nói. Trong vụ này, công an Hải Phòng nói điểm chính là ‘bôi nhọ công an’, họ không nói tới vấn đề ‘phản biện’ ở đây, cho nên theo tôi chưa nên mở rộng để kết luận về vấn đề này. Tôi cho rằng có việc lạm quyền ở đây khi bắt bớ một cách vội vã, chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm.
Trà Mi: Từ vụ này bàn về việc sử dụng mạng xã hội để phục vụ xã hội. Làm thế nào để phát huy công dụng vừa kể trong hoàn cảnh xã hội và điều kiện luật pháp hiện nay ở Việt Nam?
LS. Hải: Người dùng mạng, nếu tin tưởng thông tin ấy là có thật và hữu ích cho xã hội thì không ngại gì không đăng, không có vấn đề gì. Tuy nhiên, vì trên mạng do họ quản lý cũng có nhiều người đưa những thông tin bình luận cực đoan nên cũng cần tích cực tháo bỏ những thông tin bình luận đó để tránh rủi ro cho bản thân. Tóm lại, admin các trang cũng cần độ cẩn trọng nhất định, xem thông tin và bình luận của những người khác đưa lên trang của mình là đúng hay không, nhất là các thông tin bị cắt ghép, photoshop và các bình luận để tránh rủi ro. Đó là một biện pháp tất nhiên.
Trà Mi: Vừa rồi là ý kiến của một chuyên gia ngành luật. Còn quan điểm các bạn trẻ sử dụng Facebook trong nước thì sao? Hãy chia sẻ với chúng tôi trong phần Ý kiến ngay bên dưới bài đăng. Xin chân thành cảm ơn các bạn.
Bấm vào để nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn
Giám định pháp y nạn nhân Nguyễn Quảng Trường: Gậy ông đập lưng ông

Theo Bauxite Việt Nam-07-08-2015
TS Y khoa Nguyễn Đình Nguyên
Ông Nguyễn Quảng Trường, 43 tuổi, ngụ tại Du Nghệ, thị trấn Quốc Oai, Hà Nội, do xô xát với lực lượng cưỡng chế, ông đã bị công an huyện Quốc oai giải đi. Sau ba ngày bặt vô âm tính thì gia đình nhận được tin báo là ông đã tử vong.
Vì đây là một trường hợp chết bất đắt kỳ tử mà ở tại cơ quan công quyền nơi đang giam giữ ông, hẳn là một cái chết nằm trong vòng nghi vấn. Do đó việc tiến hành giảo nghiệm tử thi là đúng với quy định.
Ngày 06/08/2015 Hội đồng Giám định Pháp y Quân đội đưa ra kết quả giảo nghiệm vắn tắt theo báo chí như sau [1]:
1) Tổ chức dưới da đầu và xương sọ không có tổn thương; tổ chức não bình thường, không có tổn thương; thành não và cầu não bình thường.
2) Toàn bộ cơ xương, phủ tạng, vùng đầu không có dấu vết ngoại lực.
3) Cuống tim mặt trước có nhiều vết xuất huyết dọc vách liên thất, bờ phải có nhiều chấm xuất huyết, trong các buồng tim không có máu, trong tâm thất phải có nhiều mảng bán, thành thất phải dày 0,8 cm mềm nhẽo; thành thất trái dày 2,2 cm; động mạch chủ, động mạch vành trái có nhiều đám xơ vữa, chạy dọc theo chiều dài động mạch trái.
4)Thành động mạch trái sờ cứng chắc, tính đàn hồi giảm. Động mạch vành phải có nhiều đám xơ vữa...
Sơ bộ Hội đồng giám định pháp y nhận định nguyên nhân ông Trường tử vong do bệnh lý xơ vữa động mạch.
Như vậy trong tóm tắt báo cáo giảo nghiệm tử thi không tìm thấy được thương tổn nào có thể quy kết nguyên nhân chết ngay như chấn thương nặng não, tim phổi hay đa phủ tạng; ngộ độc, ngạt, đuối nước. Không tìm thấy các dạng bệnh lý có thể gây đột tử trong vòng 3 ngày như: bệnh lý não: nhồi máu não, xuất huyết não, bệnh lý tim mạch: nhồi máu cơ tim, vỡ động mạch chính; bệnh lý phổi như tắc mạch phổi; bệnh lý nhiễm trùng nặng như nhiễm trùng huyết kịch phát; bệnh lý chung: choáng phản vệ, choáng mất máu.
Giám định pháp y chỉ tìm thấy ở động mạch chủ và động mạch vành có nhiều đám xơ vữa và kết luận đó là nguyên nhân tử vong.
Những kết luận như thế này đưa ra có lẽ chỉ để dọa những người không làm trong nghề. Nhưng dưới mắt các nhà chuyên môn thực sự điều đó chẳng khác nào đưa ra một kết luận: "Chúng tớ bất lực, không biết tại sao bệnh nhân chết".
Xơ vữa động mạch bản thân nó không phải là nguyên nhân tử vong. Nó chỉ là một yếu tố nguy cơ của các bệnh lý nguy hiểm chết người khác đó là nhồi máu cơ tim hay tai biến mạch máu não. Xơ vữa mạch vành làm cho lòng động mạch vành co hẹp lại, giảm lượng máu đến nuôi cơ tim, làm cho cơ tim thiếu máu mà sinh ra chứng nhồi máu cơ tim. Hoặc các miếng xơ vữa đó bị bong ra, rồi trôi theo dòng máu đến làm tắc nghẽn mạch máu não, mà từ đó mới sinh ra tai biến mạch máu não. Nhồi máu cơ tim hoặc tai biến mạch máu não do xơ vữa động mạch mới là nguyên nhân gây chết người.
Như đã đề cập, xơ vữa động mạch chỉ là một trong những yếu tố nguy cơ chứ bản thân nó không phải là nguyên nhân. Có nhiều nguy cơ khác để gây nhồi máu cơ tim và tai biến mạch máu não đi kèm với xơ vữa động mạch như:
- tuổi phải kể đến trên 45 tuổi mới được gọi là có nguy cơ. Không có ai tính nguy cơ bị mắc bệnh tim mạch cho người dưới 45 tuổi;
- các bệnh lý đang mắc như tiểu đường, cao huyết áp, cao mỡ máu, bệnh lý mạch máu ngoại vi;
- lối sống thiếu lành mạnh như hút thuốc nặng đô;
- yếu tố gia đình có những người bị bệnh thiếu máu tim ở tuổi dưới 60;…
Dĩ nhiên, ông Nguyễn Quảng Trường chỉ mới 43 tuổi, chẳng có thấy đề cập có bệnh lý gì, và gia đình ông xác định ông hoàn toàn khỏe mạnh trước sự cố.
Trong khi đó việc đến đồn công an và chết đã xuất hiện với tần suất rất nhiều trong những năm qua tại Việt Nam. Cho nên "Bị giam giữ ở đồn Công An" có lẽ cần phải được coi là yếu tố nguy cơ cao dẫn đến tình trạng đột tử ở các nạn nhân thì mới đúng. Xin đừng đổ tội cho " xơ vữa động mạch".
N. Đ. N.
[*] http://tuoitre.vn/tin/phap-luat/20150806/nan-nhan-bi-tam-giu-tai-co-quan-cong-an-chet-do-benh-ly/789438.html
Tác giả gửi BVN.
Người dân vùng lũ nhận hàng cứu trợ quá hạn sử dụng 5 năm
Theo Zing-08-07-2015
Người dân vũng mưa lũ Cẩm Phả (Quảng Ninh) vừa nhận phải hàng cứu trợ gồm kem đánh răng, sữa tắm... có hạn sử dụng hết từ năm 2010 hoặc sản xuất cách đây đã 8 năm.

Sau đợt mưa lũ lịch sử tàn phá nặng nề tại Quảng Ninh những ngày cuối tháng 7, các hộ gia đình bị thiệt hại thuộc khu dân cư số 4 phường Mông Dương (Cẩm Phả) liên tục nhận được hàng cứu trợ của các đoàn thể có lòng hảo tâm trên cả nước gửi về.
Theo danh sách ghi nhận của địa phương, có hơn 50 đoàn thể cá nhân đã liên hệ trực tiếp với phường Mông Dương để trao tặng hàng cứu trợ đến tận tay người dân. Trong đó, một số đơn vị xuống trao quà trực tiếp, không thông qua chính quyền.
Phường đã lập tổ công tác bao gồm Mặt trận Tổ quốc, Hội chữ thập đỏ kết hợp với địa phương tiếp nhận, phân loại, kiểm tra kỹ lưỡng và cấp phát cho hơn 800 hộ gia đình bị thiệt hại. Các nhu yếu phẩm cơ bản phát cho mỗi nhà gồm 10 kg gạo, nước sạch, từ 1 đến 2 thùng mỳ tôm, quần áo chăn màn, bánh kẹo đường sữa, rau sạch… Tuỳ theo hoàn cảnh từng hộ mà có sự phân chia phù hợp đảm bảo hàng cứu trợ đến đúng tay người cần.
Tuy nhiên, bà con tổ 2 khu dân cư số 4 và tại khu tái định cư cho người dân mất nhà vừa thông báo, có nhiều hàng cứu trợ đã quá hạn sử dụng hoặc không được in ấn hạn sử dụng trên bao bì.
Bao bì vỏ hộp kem đánh răng này có in ngày sản xuất là 26/11/2007 và hạn sử dụng đến 26/11/2010. Như vậy sản phẩm này đã quá hạn sử dụng gần 5 năm. “Chỉ khi các cháu thanh niên trong xóm kể và cho xem tôi mới biết và bảo nhau không dùng nữa vì sợ ảnh hưởng đến sức khoẻ. Chúng tôi già rồi, mắt lại kém làm sao để ý được các con số in trên vỏ”, bà Đặng Thị Én (nhà ở tổ 2, khu 4) phàn nàn.

Dưới đáy một chai sữa tắm được cấp phát cho người dân có in ấn thời gian sản xuất là 21/12/2007, không có hạn sử dụng trên vỏ chai. Người dân đã thắc mắc, không biết hết hạn từ khi nào vì thời gian đưa ra thị trường tính đến nay đã 8 năm.
Một số tuy không dùng sản phẩm này để tắm nhưng thấy thơm, tiếc rẻ đã giữ lại dùng để rửa tay.
Phần lớn người dân vô tình nhận được hàng cứu trợ quá hạn sử dụng vẫn tỏ ra vui vẻ, thông cảm và cho rằng có thể những nhà hảo tâm đã có sự nhầm lẫn nào đó. “Dù sao thì chúng tôi cũng rất cảm ơn tấm lòng của các đơn vị cứu trợ kịp thời mang đến lương thực, thực phẩm và các mặt hàng thiết yếu trong thời gian hoạn nạn. Có thể họ vì vội vàng nên không kiểm tra kỹ. Tấm lòng chân thành đó là không thể phủ nhận”, một người dân Mông Dương chia sẻ.
Trao đổi với Zing.vn , ông Phạm Ngọc Lự – Phó chủ tịch UBND phường Mông Dương, TP Cẩm Phả, Quảng Ninh) cho biết, ông đã nghe phản ánh của người dân. Tuy nhiên số lượng sản phẩm “quá date” khá ít, mọi người đều đã biết và khuyên nhau không sử dụng.
“Đây có thể là quà tặng của một đơn vị cứu trợ nào đó đã cấp phát trực tiếp cho người dân không thông qua địa phương và Tổ công tác cứu trợ. Điều này cũng có thể cảm thông cho họ khi đã quá vội vàng trong lúc nguy cấp không kiểm tra kỹ hoặc mua nhầm phải hàng quá hạn mà không hay biết”, ông Lự nói.
Bày tỏ sự trân trọng trước các tấm lòng hảo tâm, ông Lự thông tin thêm, quy trình làm việc của Tổ công tác địa phương là khi nhận hàng cứu trợ sẽ tổng hợp rồi phân loại. Sau đó nhân viên của trạm y tế và chữ thập đỏ sẽ kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm. Trong quá trình đó, chính quyền sẽ đối chiếu danh sách các hộ bị thiệt hại để cấp phát quà cứu trợ một cách công bằng, tuỳ theo thiệt hại ít hay nhiều của từng gia đình.
“Hiện, chưa có quy định, chế tài nào hướng dẫn các địa phương về việc tiếp nhận và cấp phát đồ cứu trợ một cách cụ thể. Vì thế, theo tôi, các cá nhân tập thể có lòng hảo tâm khi đi phát quà nên thông qua địa phương để tình cảm của họ đạt được hiệu quả cao nhất”, ông Lự nói.
Xây mới 58 tượng đài – Người dân có hết bị đói trong mùa giáp hạt?
Theo daikynguyenvn-08-07-2015

Háng Đồng là xã vùng cao khó khăn bậc nhất huyện Bắc Yên (Sơn La). Nơi đây có 100% người dân tộc Mông sinh sống. Để đến trường, học sinh bản xa phải vượt núi mất nửa ngày đường trong sương mù mới đến được lớp học. Các em học sinh nơi đây sống trong cảnh thiếu thốn, nhiều lần nhịn đói tới lớp. Mùa đông, gió lùa vào, học sinh ngồi học mà người run lên bần bật vì lạnh. (Ảnh minh họa/danviet.vn)
Theo thông tin công bố trên Tạp chí của Ban Tuyên giáo Trung ương vào tháng 4, Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch công bố đề xuất mới là từ 2015 đến hết năm 2030, các địa phương sẽ xây mới thêm khoảng 58 tượng đài Hồ chủ tịch trên cả nước.
Theo đó, với tổng 134 tượng đài đã có, dự kiến từ nay cho đến hết năm 2030, cả nước sẽ có tổng cộng 192 tượng đài Hồ chủ tịch đã và sẽ được hoàn thành được tại nhiều địa phương.
Tổng mức đầu tư dự kiến chưa được công bố, nhưng thường là do địa phương quyết định, dựa theo cân đối thu-chi từ ngân sách địa phương, và được hỗ trợ thêm từ ngân sách trung ương. Công việc sẽ vẫn được tiến hành theo quy trình đang áp dụng, tức địa phương gửi đề án, dự toán kinh phí…, trung ương xét duyệt, động thổ nhân một ngày nào đó và rình rang khánh thành. Và nếu dư luận có bức xúc về kinh phí xây dựng tại một địa phương nào đó với con số hàng nghìn tỷ, thì một động thái quen thuộc sẽ được lặp lại là trung ương yêu cầu UBND tỉnh báo cáo về việc đầu tư, sau đó là xem xét và sửa lại đề án.
Vậy đề án được chỉnh sửa lại với mục đích chủ yếu là để đối phó dư luận, chứ không phải vì lãng phí và không hiệu quả.
Nếu thông tin không được công bố, dư luận không có cơ hội phản ánh ý kiến đối với việc đầu tư công lãng phí, thì từ trung ương tới địa phương liệu có xem xét lại dự án hay không?
Đó là khi công trình còn nằm trên giấy. Nếu công trình đã được hoàn thành rồi, thì đương nhiên sẽ có phê bình và rút kinh nghiệm. Mất mát vẫn là người dân, khi tiền bị đổ vào các công trình không thiết thực. Trong khi đó các công trình công gắn liền với đời sống, như đường giao thông, bệnh viện, trường học, phúc lợi xã hội… vẫn trong tình trạng xập xệ hay bị sụt lún chỉ sau 2 tuần khánh thành, dân đói trong mùa giáp hạt phải đi xin gạo cứu đói khẩn cấp.
Ngay mới đây thôi, 8 tỉnh gồm Nghệ An, Hà Nam, Tuyên Quang, Bình Định, Quảng Trị, Lào Cai, Cao Bằng, Ninh Bình vẫn phải xin hỗ trợ gạo cứu đói cho hơn 561.000 nhân khẩu dịp Tết Nguyên đán Ất Mùi (2015) (tổng số gạo xin hỗ trợ là 9.080 tấn). Thế nhưng, chưa đầy 4 tháng sau, tháng 5/2015, thành phố Tuyên Quang cho khánh thành tượng đài “Bác Hồ với nhân dân các dân tộc tỉnh Tuyên Quang” có tổng mức đầu tư chỉ riêng giai đoạn I đã là 199,642 tỷ đồng, theo thông tin từ báo Tuyên Quang.
Lấy con số trên chia cho 561.000 người bị đói trong Tết nói trên thì bình quân mỗi người sẽ nhận được 356.000 đồng, đủ để mua hơn 30 kg gạo/người. Một phép tính nhỏ cho thấy hơn nửa triệu người tại 8 tỉnh sẽ không bị đói nếu gần 200 tỷ trên được sử dụng đúng đắn.
Như vậy, nếu xây mới 58 tượng đài trên 64 tỉnh thành, không kể 134 tượng đài đã có rồi – thì tổng ngân sách cần phải chi sẽ là bao nhiêu? Chỉ riêng công trình tượng đài tại Sơn La đã có tổng kinh phí lên tới 1.400 tỷ đồng.
Đem con số này nhân với 57 tượng đài còn lại, con số sẽ là bao nhiêu? Bao nhiêu loại thuế, phí mới sẽ được đặt ra? Người dân còn phải đóng bao nhiêu thuế, phí để thỏa mãn những đề án vô tri vì lòng người vô tri này?





Phan A
Friday, August 7, 2015
Đổi mới Lăng Bác
Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Mình đã “Đổi mới Tư duy”, từ Kinh Tế Tập Trung khố rách áo ôm lên Kinh tế Thị trường định hướng XHCN ăn nên làm ra; của ăn ứ hừ, của để ê hề, phải gửi ngân hàng nước ngoài. Thành thử, đổi mới Lăng Bác cũng là nhu cầu cấp bách, theo xu thế thời đại không thể đảo ngược.
Thời đại hôm nay là thời đại cả nước thi đua Xây dựng Tượng đài, trong tinh thần“Tốc nhất chi kế mạc như thụ đài/ không gì mau giàu bằng xây tượng đài”. Do vậy, trong khí thế vươn lên mới xuất hiện hiện tượng như trăm hoa đua nở, trăm đài đua dựng; tượng đài sau phải hoành tráng hơn tượng đài trước. Lấy ví dụ cụ thể như Tượng đài Anh hùng Điện Biên Phủ với 40 tỷ, rồi vươn lê Tượng đài Mẹ Việt Nam 411 tỷ, và bây giờ là dự án Tượng đài Hồ Chí Minh ở Sơn La vượt lên tầm cao mới, 1.400 (một ngàn bốn trăm) yỷ.
Ai cũng biết tỏng, rằng thì là, nhờ có bác Hồ mới có anh hùng Điện Biên; cũng nhờ có bác Hồ mới có Mẹ Việt Nam anh hùng; và, vẫn nhờ có bác Hồ mới có tượng đài Hồ Chí Minh đứng đầy đường như phường ăn mày lạy ông đi qua lạy bà đi lại.
Bác Hồ là cha đẻ của mọi tượng đài; thế mà trong khi tượng đài này nọ mọc lên tùm lum như nấm được mưa, lăng bác ở Ba Đình cứ nằm yên không nhúc nhích cựa quậy suốt mấy chục năm qua. Thật là một sự bất công cực kỳ... hoành tráng khó mà chấp nhận.
Đàng khác, lăng Bác bị nước Anh Hai ví như cái nhà xí, người Miền Nam gọi là nhà cầu, còn dân Miền Trung đồng hương trên lý thuyết của Bác kêu là nơi đi ẻ. Thật là một sự mạ lỵ, xúc phạm đến cha già DT, thánh nhân của 3 triệu đảng viên CS.
“Bác cháu mình có thể sai, nhưng Mao Chủ tịch không bao giờ sai”, nên báo chính thống của nước Mao Chủ tịch ví lăng Bác như cái nơi đi ẻ cũng không bao giờ sai.
Do đó, mình phải đổi mới lăng Bác, đừng để nơi "Người" ngự giống như cái nhà cầu, nhà xí, nơi đi ẻ nữa.
Chỉ cái tượng đài Bác ở Sơn La không thôi đã phải ngốn hết 1.400 tỷ. Nay cái lăng Bác Hồ mới chắc chắn là phải chi nhiều hơn gấp bội.
Nhưng không sao, cô giáo đã đồng ý thà chui bao ny lông, học trò nhất trí thà đu dây, để đến trường bên kia sông, còn hơn là để lăng Bác trông như cái nhà vệ sinh.
Thế là, tài khoản để đổi mới lăng Bác được nhân dân cả nước đồng tình nhiệt liệt ủng hộ. Chỉ có bọn phản động chống phá tổ quốc mới đả kích chống phá tổ quốc chủ trương lớn này của Đảng.
8/8/2015
Ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ
Phước An Thy (Danlambao) - Ngày xưa, khi còn nhỏ, tôi đã được giáo dục với niềm tin rằng, cái thiện luôn chiến thắng và cái ác luôn thất bại, nhưng sau năm 1975 thì mọi thứ đã ngược chiều. Bởi thực tế xã hội lúc bấy giờ, người hiền hầu như lâm vào hoàn cảnh sống nghèo hèn, bị áp bức, tù tội và chết sớm, trong khi đó kẻ ác lại có quyền lực, sung sướng trong cảnh giàu sang, sống lâu và chết một cách thanh thản. Những điều ấy làm tôi, tuổi mới lớn, cứ phân vân suy nghĩ đến câu mẹ tôi thường khuyên: “Ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ”, vì thấy không phải ai ở hiền cũng gặp lành và lúc nào kẻ ác cũng bị trừng trị.
Trưa ngày 30/04/1975, Tổng Thống Dương Văn Minh lên Đài phát thanh Sài Gòn kêu gọi binh lính, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa bỏ vũ khí đầu hàng, tối đó lần đầu tiên tôi được biết một kẻ ác, nhưng không bị trừng trị. Tối ngày 30/4/75, Sài Gòn đang trong tình trạng hỗn loạn, mọi người đang hoang mang, Ba Phương đã chạy vào nhà một đại úy bảo vệ vòng đai Tân Sơn Nhất, y bắn chết ông đại úy trước mặt vợ con của vị đại úy này.
Ba Phương là một cán bộ Việt cộng nằm vùng tại ngã Ba Bà Quẹo, ban ngày y chui xuống hầm bí mật đào ngoài vườn trốn, ban đêm mò vào ngủ với vợ, sinh cả đàn con mà Cảnh sát Việt Nam Cộng Hòa không hay biết gì. Ba Phương, một kẻ sát nhân như vậy mà sau này lên làm Phó chủ tịch, rồi Chủ tịch UBND quận Tân Bình, Sài Gòn.
Có lần Ba Phương đến thăm trường THCS Đặng Trần Côn, cháu y, làm bảo vệ trường, không dám ra gặp mặt. Điều gì khiến cháu y không dám gặp mặt người thân quyền cao chức trọng, chắc có thể vì biết tội ác và tính nhẫn tâm tàn bạo của y chăng? Thật khó mà biết được ẩn đằng sau vẻ quyền uy, đạo mạo, khuôn mặt tươi cười, ăn mặc sang trọng kia lại là một kẻ tàn ác, giết người một cách hèn hạ đến như vậy. Điều gì đã khiến một người đàn ông cũng có vợ con như người ta, mang danh người của cách mạng, lại có thể làm một việc độc ác, man rợ đến mức độ như vậy? Tại sao lại có thể bất chấp nỗi đau của vợ con nạn nhân để giết một người chồng, người cha trước mặt họ?
Phải chăng một phần nguồn gốc tính ác phát xuất từ lý thuyết “Đạo đức cách mạng” của Cộng sản và có lẽ cũng một phần từ tính đê tiện của người đó. Với những người bất nhân, mông muội, không có lý trí mà nắm quyền hành, cai quản dân chúng như vậy thì làm sao xã hội có được yên bình và ấm no. Bởi vậy, chẳng có gì lạ khi ngày nay, cứ mở báo ra đọc, nghe truyền thông trong nước đều thấy tội ác tràn lan, xảy ra hằng ngày khắp nơi trong cả nước. Có nhiều tội ác dã man chưa từng thấy trước đây, làm cho mọi người dân lương thiện cảm thấy mình đang sống trong một xã hội bất an và phải luôn đề phòng với mọi người chung quanh.
Pháp luật Việt Nam hiện nay thiếu nghiêm minh, có quá nhiều bất công phi lý, cả bộ máy pháp luật của nhà nước chỉ thi hành luật với tất cả người dân, nhưng lại che chở cho những cán bộ chính quyền, công an, tòa án, quan chức vi phạm pháp luật, khiến kẻ ác không thấy phải sợ, người hiền chán nản, trở nên ù lì, không cảm xúc.
Xã hội Cộng sản ngày nay đã đề cao những giá trị vật chất, địa vị, tiền bạc và những hào nhoáng của bệnh hình thức nên đã phá hủy quan niệm đạo đức cơ bản, khuyến khích tính ích kỷ cá nhân tàn ác của con người. Một xã hội mà khoảng cách giàu nghèo mỗi ngày càng lớn hơn, bởi các nhóm đặc quyền đặc lợi đã câu kết tham nhũng từ trên xuống dưới, bất chấp thủ đoạn để làm giàu mà cơ chế luật pháp của nhà nước Xã hội Chủ nghĩa không kiểm soát được thì sự đạo đức xã hội xuống dốc, giá trị đạo đức băng hoại là tất nhiên.
Khi những cái ác, cái xấu không bị trừng trị đúng mức, khi cái thiện, cái đẹp bị coi thường và tự do, dân chủ, nhân quyền bị chà đạp thì ít nhiều cái ác cũng lây nhiễm, trú ẩn trong mỗi con người như một phản ứng tự nhiên để tồn tại ở một xã hội Việt Nam không tôn trọng luật pháp ngày nay. Nhưng nổi bật hơn cả cái ác chính là sự vô cảm của con người, con người ta ít quan tâm đến người bên cạnh, bịt mắt trước những cái xấu, họ chỉ làm tất cả những gì để đạt được mục đích, giành lấy những điều mình muốn bằng mọi cách, bất kể dùng cả thủ đoạn độc ác hại người và xót xa nhất là họ thấy đó là bình thường, không có gì áy náy hay hối hận cả.
Mới đây tin tức thế giới đã đưa tin, “Seif al-Islam Gaddafi, con trai nhà độc tài Libya Muammar Gaddafi đã bị kết án tử hình. Bên cạnh Seif al-Islam Gaddafi, tòa án Tripoli còn kết án tử hình 8 người khác, bao gồm cựu giám đốc tình báo Abdullah Senussi và thủ tướng cuối cùng của chế độ cũ Al-Baghdadi al-Mahmudi. Những người này bị cáo buộc phạm tội ác chiến tranh hồi năm 2011, thời điểm ông Gaddafi bị lật đổ. Ngoài ra, còn có 8 cựu quan chức khác bị tuyên án chung thân, 7 người nhận án 12 năm tù”. Chế độ độc tài không thể tồn tại mãi được, những kẻ độc tài bạo ngược không sớm thì muộn cũng bị người dân hỏi tội và trừng trị.
Trong thời đại Internet, mọi người dân không thể im lặng trước tội ác như những việc này không xảy ra, mà phải tố cáo những tội ác, lối sống sa đọa, những vụ tham nhũng, những tài sản, những chuyện bán đất, bán biển, bán đảo của các lãnh tụ, cán bộ, đảng viên Cộng sản với toàn dân, với tất cả các tổ chức quốc tế.
Người dân phải có thái độ không chấp nhận sống bị lệ thuộc bởi một đảng Cộng sản, bị cai trị bởi thể chế, chính quyền độc tài Cộng sản, phải có trách nhiệm đưa những tội ác của Cộng sản cho toàn xã hội biết, để kẻ phạm tội không thể sống thảnh thơi, khinh thường người dân nữa.
Chế độ Cộng sản thối nát sẽ mãi gây đau khổ cho dân tộc Việt Nam, chế độ độc tài bất lực, phản dân hại nước sẽ tiếp tục bán đất, bán biển cho kẻ thù. Để làm cho chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam sụp đổ, mà người dân chỉ cầu nguyện suông, chỉ mong người khác chống đối chế độ Cộng sản giùm mình thì chắc sẽ còn phải chịu mãi cảnh lầm than dưới tay những kẻ độc ác, những kẻ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được điều mình muốn.
Mọi người, nhất là các bạn trẻ phải học tập những kỹ năng để thực hiện thành công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, phải can đảm dấn thân, hợp tác với các nhà đấu tranh, sẵn sàng tham gia cùng với tất cả người Việt yêu chuộng hòa bình, dân chủ trên thế giới để nói lên sự thật về tội ác của Hồ Chí Minh và phơi bày bản chất bán nước của đảng Cộng sản Việt Nam. Vận động toàn dân lên án sự tàn ác của chế độ độc tài, sự tham nhũng thối nát, sự cửa quyền của giai cấp cai trị từ làng, xã, huyện cho đến tỉnh thành, chống đối sự đàn áp, ức hiếp, bóc lột dân nghèo, thì mới mong sớm thoát cảnh bị áp bức, thoát sự cai trị của bạo quyền Cộng sản.
Ở ác gặp dữ, các đảng viên Cộng sản Việt Nam hãy sớm thức tỉnh đừng để bản thân và gia đình có một kết cuộc như Gaddafi và chế độ độc tài của ông ta. Còn những kẻ giàu có do gian tham, hành xử bất công tàn ác, hãy quay lại vì khi thời thế thay đổi, người dân sẽ trừng phạt công minh. Đừng quên rằng tội ác chỉ giấu người đời trong thời gian chứ không giấu lâu được, “Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát”, hãy sống sao để không bị người dân căm giận, phẫn nộ khi trừng phạt các đảng viên Cộng sản, cán bộ chính quyền, công an và cả các thân nhân đã ỷ quyền cậy thế hà hiếp dân lành, cướp của dân để làm giàu.
Ở hiền gặp lành, không có nghĩa là sống hiền lành ngoảnh mặt làm ngơ trước cái xấu, cái ác, sống nhẫn nhục chịu đựng, sống hèn, mặc kệ công an đánh chết dân, mặc kệ quan chức tham nhũng, không cần biết đảng Cộng sản bán nước, không quan tâm đến dân tộc Việt Nam thua xa các nước Đông Nam Á... Mà phải sống hướng tới sự tích cực, chống lại cái xấu, dám thể hiện quyền làm chủ bản thân, làm chủ đất nước để tiến đến một xã hội tự do, dân chủ đích thực, đem lại sự công bằng xã hội và hạnh phúc ấm no cho người dân.
8/8/2015
Phước An Thy (Danlambao) - Ngày xưa, khi còn nhỏ, tôi đã được giáo dục với niềm tin rằng, cái thiện luôn chiến thắng và cái ác luôn thất bại, nhưng sau năm 1975 thì mọi thứ đã ngược chiều. Bởi thực tế xã hội lúc bấy giờ, người hiền hầu như lâm vào hoàn cảnh sống nghèo hèn, bị áp bức, tù tội và chết sớm, trong khi đó kẻ ác lại có quyền lực, sung sướng trong cảnh giàu sang, sống lâu và chết một cách thanh thản. Những điều ấy làm tôi, tuổi mới lớn, cứ phân vân suy nghĩ đến câu mẹ tôi thường khuyên: “Ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ”, vì thấy không phải ai ở hiền cũng gặp lành và lúc nào kẻ ác cũng bị trừng trị.
Trưa ngày 30/04/1975, Tổng Thống Dương Văn Minh lên Đài phát thanh Sài Gòn kêu gọi binh lính, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa bỏ vũ khí đầu hàng, tối đó lần đầu tiên tôi được biết một kẻ ác, nhưng không bị trừng trị. Tối ngày 30/4/75, Sài Gòn đang trong tình trạng hỗn loạn, mọi người đang hoang mang, Ba Phương đã chạy vào nhà một đại úy bảo vệ vòng đai Tân Sơn Nhất, y bắn chết ông đại úy trước mặt vợ con của vị đại úy này.
Ba Phương là một cán bộ Việt cộng nằm vùng tại ngã Ba Bà Quẹo, ban ngày y chui xuống hầm bí mật đào ngoài vườn trốn, ban đêm mò vào ngủ với vợ, sinh cả đàn con mà Cảnh sát Việt Nam Cộng Hòa không hay biết gì. Ba Phương, một kẻ sát nhân như vậy mà sau này lên làm Phó chủ tịch, rồi Chủ tịch UBND quận Tân Bình, Sài Gòn.
Có lần Ba Phương đến thăm trường THCS Đặng Trần Côn, cháu y, làm bảo vệ trường, không dám ra gặp mặt. Điều gì khiến cháu y không dám gặp mặt người thân quyền cao chức trọng, chắc có thể vì biết tội ác và tính nhẫn tâm tàn bạo của y chăng? Thật khó mà biết được ẩn đằng sau vẻ quyền uy, đạo mạo, khuôn mặt tươi cười, ăn mặc sang trọng kia lại là một kẻ tàn ác, giết người một cách hèn hạ đến như vậy. Điều gì đã khiến một người đàn ông cũng có vợ con như người ta, mang danh người của cách mạng, lại có thể làm một việc độc ác, man rợ đến mức độ như vậy? Tại sao lại có thể bất chấp nỗi đau của vợ con nạn nhân để giết một người chồng, người cha trước mặt họ?
Phải chăng một phần nguồn gốc tính ác phát xuất từ lý thuyết “Đạo đức cách mạng” của Cộng sản và có lẽ cũng một phần từ tính đê tiện của người đó. Với những người bất nhân, mông muội, không có lý trí mà nắm quyền hành, cai quản dân chúng như vậy thì làm sao xã hội có được yên bình và ấm no. Bởi vậy, chẳng có gì lạ khi ngày nay, cứ mở báo ra đọc, nghe truyền thông trong nước đều thấy tội ác tràn lan, xảy ra hằng ngày khắp nơi trong cả nước. Có nhiều tội ác dã man chưa từng thấy trước đây, làm cho mọi người dân lương thiện cảm thấy mình đang sống trong một xã hội bất an và phải luôn đề phòng với mọi người chung quanh.
Pháp luật Việt Nam hiện nay thiếu nghiêm minh, có quá nhiều bất công phi lý, cả bộ máy pháp luật của nhà nước chỉ thi hành luật với tất cả người dân, nhưng lại che chở cho những cán bộ chính quyền, công an, tòa án, quan chức vi phạm pháp luật, khiến kẻ ác không thấy phải sợ, người hiền chán nản, trở nên ù lì, không cảm xúc.
Xã hội Cộng sản ngày nay đã đề cao những giá trị vật chất, địa vị, tiền bạc và những hào nhoáng của bệnh hình thức nên đã phá hủy quan niệm đạo đức cơ bản, khuyến khích tính ích kỷ cá nhân tàn ác của con người. Một xã hội mà khoảng cách giàu nghèo mỗi ngày càng lớn hơn, bởi các nhóm đặc quyền đặc lợi đã câu kết tham nhũng từ trên xuống dưới, bất chấp thủ đoạn để làm giàu mà cơ chế luật pháp của nhà nước Xã hội Chủ nghĩa không kiểm soát được thì sự đạo đức xã hội xuống dốc, giá trị đạo đức băng hoại là tất nhiên.
Khi những cái ác, cái xấu không bị trừng trị đúng mức, khi cái thiện, cái đẹp bị coi thường và tự do, dân chủ, nhân quyền bị chà đạp thì ít nhiều cái ác cũng lây nhiễm, trú ẩn trong mỗi con người như một phản ứng tự nhiên để tồn tại ở một xã hội Việt Nam không tôn trọng luật pháp ngày nay. Nhưng nổi bật hơn cả cái ác chính là sự vô cảm của con người, con người ta ít quan tâm đến người bên cạnh, bịt mắt trước những cái xấu, họ chỉ làm tất cả những gì để đạt được mục đích, giành lấy những điều mình muốn bằng mọi cách, bất kể dùng cả thủ đoạn độc ác hại người và xót xa nhất là họ thấy đó là bình thường, không có gì áy náy hay hối hận cả.
Mới đây tin tức thế giới đã đưa tin, “Seif al-Islam Gaddafi, con trai nhà độc tài Libya Muammar Gaddafi đã bị kết án tử hình. Bên cạnh Seif al-Islam Gaddafi, tòa án Tripoli còn kết án tử hình 8 người khác, bao gồm cựu giám đốc tình báo Abdullah Senussi và thủ tướng cuối cùng của chế độ cũ Al-Baghdadi al-Mahmudi. Những người này bị cáo buộc phạm tội ác chiến tranh hồi năm 2011, thời điểm ông Gaddafi bị lật đổ. Ngoài ra, còn có 8 cựu quan chức khác bị tuyên án chung thân, 7 người nhận án 12 năm tù”. Chế độ độc tài không thể tồn tại mãi được, những kẻ độc tài bạo ngược không sớm thì muộn cũng bị người dân hỏi tội và trừng trị.
Trong thời đại Internet, mọi người dân không thể im lặng trước tội ác như những việc này không xảy ra, mà phải tố cáo những tội ác, lối sống sa đọa, những vụ tham nhũng, những tài sản, những chuyện bán đất, bán biển, bán đảo của các lãnh tụ, cán bộ, đảng viên Cộng sản với toàn dân, với tất cả các tổ chức quốc tế.
Người dân phải có thái độ không chấp nhận sống bị lệ thuộc bởi một đảng Cộng sản, bị cai trị bởi thể chế, chính quyền độc tài Cộng sản, phải có trách nhiệm đưa những tội ác của Cộng sản cho toàn xã hội biết, để kẻ phạm tội không thể sống thảnh thơi, khinh thường người dân nữa.
Chế độ Cộng sản thối nát sẽ mãi gây đau khổ cho dân tộc Việt Nam, chế độ độc tài bất lực, phản dân hại nước sẽ tiếp tục bán đất, bán biển cho kẻ thù. Để làm cho chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam sụp đổ, mà người dân chỉ cầu nguyện suông, chỉ mong người khác chống đối chế độ Cộng sản giùm mình thì chắc sẽ còn phải chịu mãi cảnh lầm than dưới tay những kẻ độc ác, những kẻ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được điều mình muốn.
Mọi người, nhất là các bạn trẻ phải học tập những kỹ năng để thực hiện thành công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, phải can đảm dấn thân, hợp tác với các nhà đấu tranh, sẵn sàng tham gia cùng với tất cả người Việt yêu chuộng hòa bình, dân chủ trên thế giới để nói lên sự thật về tội ác của Hồ Chí Minh và phơi bày bản chất bán nước của đảng Cộng sản Việt Nam. Vận động toàn dân lên án sự tàn ác của chế độ độc tài, sự tham nhũng thối nát, sự cửa quyền của giai cấp cai trị từ làng, xã, huyện cho đến tỉnh thành, chống đối sự đàn áp, ức hiếp, bóc lột dân nghèo, thì mới mong sớm thoát cảnh bị áp bức, thoát sự cai trị của bạo quyền Cộng sản.
Ở ác gặp dữ, các đảng viên Cộng sản Việt Nam hãy sớm thức tỉnh đừng để bản thân và gia đình có một kết cuộc như Gaddafi và chế độ độc tài của ông ta. Còn những kẻ giàu có do gian tham, hành xử bất công tàn ác, hãy quay lại vì khi thời thế thay đổi, người dân sẽ trừng phạt công minh. Đừng quên rằng tội ác chỉ giấu người đời trong thời gian chứ không giấu lâu được, “Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát”, hãy sống sao để không bị người dân căm giận, phẫn nộ khi trừng phạt các đảng viên Cộng sản, cán bộ chính quyền, công an và cả các thân nhân đã ỷ quyền cậy thế hà hiếp dân lành, cướp của dân để làm giàu.
Ở hiền gặp lành, không có nghĩa là sống hiền lành ngoảnh mặt làm ngơ trước cái xấu, cái ác, sống nhẫn nhục chịu đựng, sống hèn, mặc kệ công an đánh chết dân, mặc kệ quan chức tham nhũng, không cần biết đảng Cộng sản bán nước, không quan tâm đến dân tộc Việt Nam thua xa các nước Đông Nam Á... Mà phải sống hướng tới sự tích cực, chống lại cái xấu, dám thể hiện quyền làm chủ bản thân, làm chủ đất nước để tiến đến một xã hội tự do, dân chủ đích thực, đem lại sự công bằng xã hội và hạnh phúc ấm no cho người dân.
8/8/2015
Dự án nghìn tỷ và những con đường “xấu nhất hành tinh” ở Sơn La
Chu Lương (Dân Sinh) - Hàng nghìn hộ dân nghèo, thiếu đói quanh năm, những con đường nhiều năm trời xuống cấp nghiêm trọng, những con sông, suối không có cầu, bệnh viện, trương học còn thiếu, không được đầu tư... Trong khi đó, chính quyền địa phương lại sẵn sàng quyết định xây dựng dự án ngìn tỷ đồng, khiến dư luận xôn xao. Không biết người dân ở vùng nghèo khó xa xôi của Sơn La có cơ hội được chiêm ngưỡng công trình nghìn tỷ (nếu được xây dựng) trên chính quê hương mình!?
Nhiều năm nay, người dân xã Đông Sang, huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La, phải sống trong cảnh dở khóc, dở cười, vì con đường huyết mạch có chiều dài hơn 5km vào xã bị băm nát bởi những chiếc xe tải chở nông sản, khiến cho giao thông hầu như không thể đi lại bất kể trời mưa hay nắng.
Ngao ngán con đường vào bản
Nói về con đường vào bản Áng, xã Đông Sang, người dân thị trấn Mộc Châu không còn lạ lẫm gì. Một phần là bản Áng có trung tâm dạy nghề huyện, có trung tâm cai nghiện, và đặc biệt là bởi vì nó quá xấu, xấu kinh khủng đến nối khi nhắc đến là người dân ai ai cũng biết và lắc đầu ngao ngán.
Đây được gọi là đường?
Nằm liền kề với Trung tâm thị trấn huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La, phần lớn người dân xã Đông Sang là đồng bào dân tộc thiều số như Thái, Mông, Khơ Mú... từ đường chính ngoài thị trấn vào Trung tâm Chữa bệnh giáo dục lao động xã hội, khoảng 5km, nối liền từ bản Ấng 1, Áng 2 vào các bản Co Sung, Chấm Cháy, Cóc Thái. Toàn bộ là con đường đất trải dài theo sườn núi và những cánh đồng ngô bát ngát. Tuy nhiên theo chúng tôi thì đây không phải là con đường.
"Không đi được đâu, đường xấu lắm, xe máy không đi được, vào đó chỉ có cách là đi bộ thôi" – anh xe ôm từ chối chở khi tôi thuê chở vào bản Áng. Cũng may đúng lúc đó xe Giám đốc trung tâm cai nghiện vừa ra đến nơi đón tôi vào.
Không biết nên gọi đây là đường hay đầm lầy?.
Ngay từ đầu con đường, đập vào mắt tôi là những “mê hồn trận ổ voi” chi chít. Đoạn này sao mà khó đi đến vậy? - tôi hỏi. Anh Mùi Văn Quỳnh, cán bộ trung tâm cai nghiện liền bảo, đây không phải là đoạn xấu nhất, đoạn này xe máy còn đi được có nghĩa là dễ đi nhất đấy anh ạ!. Và quả thật không sai chút nào, khi con đường dài tăm tắp mà nhìn như là con mương, ở giữa là bùn đất nhô lên, hai bên là những con rãnh mà nói cho đúng nghĩa là hai mương nước được “tôn tạo" bởi những chiếc xe tải cày nát.
Đi chưa đầy vài trăm mét, cả hai chúng tôi đã phải xuống lội bộ giữa trời nắng. Phải khó khăn lắm mới kéo xe qua được những con rãnh sâu cả mét. Vì đường xấu nên mới mua chưa đầy 1 năm, chiếc xe máy mới cứng của Quỳnh đã phải sửa hết gần 2 triệu.
Nhiều năm nay không chỉ cán bộ trung tâm, học viên, mà hàng nghìn người dân trong vùng phải sống trong cảnh không có đường đi. Trừ khi có việc cần, còn không thì bất kể trời năng hay mưa thì người dân ở đây hầu như không ra khỏi bản vì không đi được. Cũng bởi vậy mà trên con đường chúng tôi đi không một bóng người qua lại cũng không lấy gì làm khó hiểu.
Đi được chừng gần cây số, thay vì cưỡi trên chú ngựa sắt, chúng tôi bắt đầu phải gồng sức khênh xe qua những “con mương” đầy bùn đất. Cảm giác lúc này của tôi thật ngao ngán và mệt rã rời.
Đường tránh vào nương ngô của người dân cũng không khá hơn là mấy
Phần lớn người dân trong bản đều làm nương, rẫy, chủ yếu là ngô, đậu quanh năm. Dọc con đường này có hàng trăm héc ta ngô, vậy nên mỗi khi vào vụ thu hoạch là những chiếc xe tải ngày ngày cày xéo, khiến con đường bị băm nát. Có nhiều đoạn không thể đi được khiến chúng tôi phải đi vào nương ngô của người dân để vòng ra, cũng không hề dễ đi hơn con đường kia là mấy.
Ông Lường Văn Thanh, trú tại bản Áng 1 cho biết, con đường này như vậy đã lâu lắm rồi, ngày nào xe tải cũng chạy. Dân bản cũng biết nhưng không thể cấm được vì nếu xe không vào thì ngô cũng không bán được. Thu hoạch ngô đã khó, khiều hộ phải thu hoạch ngô từ trên đỉnh núi, xong còn phải dùng ròng rọc kéo xuống, thì việc đưa ngô ra khỏi bản còn vất vả hơn nhiều. Nếu không phải là xe tải thì xe hơi không thể đi vào được. Mặc cho đường xuống cấp từ nhiều năm qua, thế nhưng cho đến nay vẫn chưa được đầu tư, cải tạo. Trời nắng đi đã khó, còn trời mưa bất kể to hay nhỏ nếu muốn vào bản chỉ còn hai cách là đi bộ hoặc đi bằng ngựa.
Cũng vì đường xấu mà những ruộng nương hai bên con đường này cũng bị chịu chung số phận, vì người dân đi tắt qua vườn. Không ít hộ dân phải bỏ hoang một diện tích khá rộng để mở đường cho xe đi, mỗi lần qua thu phí 5000 đồng.
Vì thời tiết vào mùa mưa nên ông Nguyễn Văn Thắng, trú tại bản Áng 1 đành phải mở đường qua nương ngô của gia đình cho người dân đi lại. ông Thắng cho hay, bất đắc dĩ lắm mới phải phá hoa màu để mở đường. Người dân hầu như rất ít qua con đường này, nên thu phí cũng chẳng thấm tháp gì so với thiệt hại hoa màu.
Bất đắc dĩ người dân phải phá hoa màu mở đường cho xe qua vườn
Có ai nghĩ rằng một xã nằm liền kề với trung tâm thị trấn Mộc Châu, tỉnh Sơn La, lại có con đường xấu kinh khủng đến vậy. Trong chiến lược phát triển kinh tế xã hội thì giao thông luôn là tiêu chí hàng đầu quan trọng nhất, vậy mà không biết đến bao giờ người dân nơi đây mới được đi trên những con đường đúng nghĩa của nó?.
Bài viết này tôi thực hiện vào năm ngoái (2014), và cho đến nay, cho dù người dân có kêu than thì nó vẫn chưa có gì thay đổi, thậm chí là xuống cấp thậm tệ hơn.
Quay lại câu chuyện tượng đài nghìn tỷ, như đã thông tin, nhiều ngày gần đây, dư luận xôn xao trước thông tin tỉnh Sơn La đã lập và thông qua đề án xây dựng tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Bắc gắn với quảng trường có tổng mức đầu tư là 1.400 tỷ đồng.
Tượng đài Bác Hồ với đồng bào các dân tộc Tây Bắc được đặt tại quảng trường Tây Bắc nằm ở phường Chiềng Cơi, phường Tô Hiệu, phường Quyết Thắng - TP. Sơn La. Tượng đài sẽ có quy mô diện tích khoảng 10 - 15ha, thuộc quy hoạch lô số 01, 02 khu đô thị mới gắn với dự án thoát lũ suối Nậm La, TP. Sơn La. Công trình bao gồm các hạng mục như đền thờ Bác Hồ; đài tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ; bảo tàng tổng hợp; khu điều hành và đón tiếp; khuôn viên cây xanh, quảng trường có sức chứa 20.000 người...
Sự việc đã thu hút được sự chú ý của dư luận trong thời gian gần đây, nhiều ý kiến cho rằng việc xây dựng tượng đài với nguồn kinh phí khổng lồ như vậy là quá lãng phí, trong khi Sơn La chỉ vẫn là một trong những địa phương nghèo nhất nước, và nguồn thu ngân sách cho dù có sự hỗ trợ từ nhiều nguồn của Trung ương thì cũng chỉ bù đắp được phần nào đó trong việc chi tiêu ngân sách cho các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội của địa phương này.
Được biết trong tháng 4/2015 Sở KHĐT Sơn La đã trình HĐND, UBND tỉnh Sơn La phân bổ cho 5 huyện nghèo gần 188 tỷ đồng, trong đó tập trung ưu tiên thanh toán nợ cho các công trình đã hoàn thành và đẩy nhanh tiến độ các dự án có khả năng hoàn thành trong năm 2015.
Như vậy, với một phép tính rất đơn giản có thể thấy rằng, với hàng nghìn hộ dân đang thiếu đói quanh năm ở 5 huyện nghèo này so với khoản kinh phí khổng lồ cho công trình cụm tượng đài thật sự gây sốc không những đối với nhiều người dân Sơn La, mà đối với người dân cả nước.
Không chỉ là con số bé tẹo 188 tỷ đồng phân bổ cho 5 huyện nghèo. Được biết, sau 5 năm thực hiện chương trình 30a, trung ương đã hỗ trợ Sơn La hơn 1.400 tỷ đồng thực hiện chương trình giảm nghèo bền vững tại 5 huyện: Quỳnh Nhai, Mường La, Phù Yên, Bắc Yên, Sốp Cộp. Bên cạnh đó, mỗi năm tỉnh còn lồng ghép từ các nguồn vốn chương trình 134, 135, 167 và ngân sách địa phương hàng trăm tỷ đồng để đầu tư xây dựng hạ tầng cho các huyện này. Như vậy thì số ngân sách trong 5 năm mà Trung ương đầu tư cho 5 huyện nghèo của Sơn La cũng chỉ đủ để tỉnh này xây dựng tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Bắc gắn với quảng trường.
Nếu so sánh số kinh phí trên với hộ nghèo ở Sơn La cũng là quá khập khiễng, vì không những “không đảm bảo được đời sống cho nhân dân”, mà trong nhiều năm, Chính phủ còn phải hỗ trợ gạo cứu đói cho địa phương này, mà gần đây nhất là năm 2014, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo Bộ Tài chính xuất cấp (không thu tiền) 1.158 tấn gạo từ nguồn dự trữ quốc gia cho tỉnh Sơn La để cứu đói cho nhân dân trong thời gian giáp hạt năm 2014.
Những tượng đài - bia miệng ngàn năm
Trần Quốc Việt (Danlambao) - Mỗi lần nhìn những tượng đài các lãnh tụ cộng sản tôi thường mỉm cười vì chợt nhớ đến một chuyện cười ở Liên Xô tôi đã đọc đâu đó. Chuyện như sau.
Một người Nga xuống địa ngục và thấy Stalin đứng trong hố phân cao ngập tới cổ. Nhìn quanh không thấy Lenin đâu cả, ông ta hỏi quỷ sứ:
“Lenin đâu?”
Qủy sứ đáp: "Stalin đang đứng trên vai Lenin."
Nhà văn Anh George Orwell gọi những chuyện cười chính trị như trên là “những cuộc cách mạng rất nhỏ” thể hiện cuộc phản kháng thầm lặng của cá nhân chống lại chế độ toàn trị. Nhiều người Nga chịu cảnh tù đầy vì họ đã dám nghĩ ra và kể lại những chuyện cười chính trị đả kích mạnh mẽ chế độ vô nhân tính ấy. Dưới thời Stalin nhiều người bị ở tù đến mười năm chỉ vì tội kể chuyện cười.
Nhưng làn sóng thầm lặng của những cuộc cách mạng rất nhỏ vẫn diễn ra không ngừng trong lòng xã hội vì người dân hầu như không có cách phản kháng nào khác. Khi chế độ càng suy sụp thì tiếng cười phản kháng càng vang to hơn và lan truyền nhanh hơn. Một chuyện cười sau thể hiện sự bất mãn và khinh bỉ tột cùng của người dân Nga đối với cộng sản.
Hỏi: “Ivan này, nghe nói cậu mới gia nhập Đảng hả?”
Ivan tái mặt cúi xuống nhìn kỹ gót giày rồi đáp:
“Sao? Bộ giày tớ dính cứt à?”
Những cuộc cách mạng cá nhân rất nhỏ ngày nào đấy sẽ tập hợp và tạo thành cuộc cách mạng lớn để xây dựng nên chế độ dân chủ và tự do mới. Đến lúc đấy bao nhiêu tượng đài lãnh tụ trăm hay ngàn tỷ sẽ tan thành tro bụi trong niềm vui mừng vỡ òa của nhân dân, nhưng những mẩu chuyện cười-những bia miệng ngàn năm vẫn còn lưu truyền để hậu thế không bao giờ quên bóng đêm cộng sản khủng khiếp đã liệm kín số phận dân tộc và cá nhân trong suốt hàng chục năm trời như thế nào.
Nhưng hôm nay đọc tin về tượng đài Hồ Chí Minh có thể cao đến 8 mét tôi bật cười vì nghĩ như vậy tượng đài sống của y ở địa ngục chắc phải cao gấp hai lần tượng đài sống đứng chồng lên nhau của Stalin và Lenin. Như vậy hố phân nào ở âm phủ cao cho vừa lãnh tụ?
8/8/2015
Có chi tiết 'không bình thường' vụ Việt kiều về Việt Nam bị bắt
WESTMINSTER, California (NV) – Vụ ông Bùi Văn Tánh, Việt kiều ở Mỹ, bị công an tỉnh Khánh Hòa bắt và truy tố tội “cướp ghe, vượt biển ra nước ngoài” từ 25 năm trước, cho thấy có thêm một chi tiết "không bình thường."
Theo báo Pháp Luật, ông Tánh bị truy nã vì tội “Cướp tài sản” và tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép.”
Tuy nhiên, tên của ông lại không có trong danh sách những người bị truy nã đăng trên trang mạng của Cục Cảnh sát truy nã tội phạm, thuộc Tổng Cục Cảnh Sát, Bộ Công An.
Trang mạng này có tên truyna.canhsat.vn, là "Trang thông tin điện tử của lực lượng cảnh sát truy nã tội phạm.”

Tên "Bùi Tánh" không được tìm thấy trong “Trang thông tin điện tử của lực lượng cảnh sát truy nã tội phạm” của Bộ Công An Việt Nam (Hình chụp từ website truyna.canhsat.vn.
Trang mạng này đăng lời Thiếu tướng Nguyễn Dĩnh, Cục trưởng Cục Cảnh sát truy nã tội phạm, giới thiệu như sau: “Với trang web này, lần đầu tiên toàn bộ đối tượng truy nã đang lẩn trốn sẽ bị 'lộ diện' một cách đầy đủ, chính xác… Người dân, cơ quan thực thi pháp luật trong nước và ngoài nước có thể truy cập, tra cứu, tìm kiếm thông tin mọi nơi, mọi lúc và nhanh nhất về các đối tượng bị truy nã.”
Tuy nhiên, tên “Bùi Tánh” hay “Bùi Văn Tánh” đều không được tìm thấy trên trang Thông tin này ở tất cả các mục “Đối tượng truy nã”, “Đối tượng đặc biệt”, và cả “Truy nã quốc tế”.
Điều đáng nói là trang web này cập nhật đối tượng có quyết định truy nã từ năm 1977 đến nay.
Tuy nhiên, khi dùng Google để tìm, kết quả cho thấy có người tên “Bùi Tánh, sinh năm 1956, có hộ khẩu thường trú tại Nha Trang, tội danh “Hình sự”, loại truy nã “Nguy hiểm”, quyết định truy nã số 121 ngày 24 Tháng 7, 1990 và nằm trong mục “Truy nã quốc tế,” nhưng lại có dòng chữ màu đỏ ghi “Đối tượng không hiển thị”.

Kết quả dùng Google kiếm tên "Bùi Tánh" (Hình chụp từ websitetruyna.canhsat.vn)
Trong khi đó, hộ chiếu của người bị bắt này ghi tên là “Tanh V Bui, sinh năm 1954.”
Không chỉ vậy, trong khi tất cả những người có tên trong danh sách truy nã này đều có rất nhiều cho tiết đính kèm đặc biệt là những người có tội tương tự cũng được liệt kê, thì đối với trang có xuất hiện tên “Bùi Tánh” lại trống trơn lạ lùng.
Thêm vào đó, bản copy “Quyết định truy nã” được cho là truy nã đối với ông Tánh với chữ ký của Trưởng phòng An ninh điều tra Công an tỉnh Khánh Hòa Hoàng Minh Trí, thì chỉ duy nhất ghi tên “Bùi Tánh”, không có năm sinh, không có nhận dạng bất cứ đặc điểm riêng nào.
Vào lúc 6 giờ 30 (giờ California) ngày Thứ Năm, 6 Tháng Tám, khi nhật báo Người Việt hỏi về tình trạng của ông Tánh hiện nay, qua điện thoại, một nữ nhân viên không cho biết tên, thuộc phòng Phục vụ Công dân Mỹ (US Citizen Services) tại Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ ở Sài Gòn, cho biết văn phòng bà “rất quen thuộc với” trường hợp của ông.
“Theo luật của Việt Nam, khi có vấn đề, thì passport của người ngoại quốc sẽ bị giữ, nhưng ông Tánh không có gì phải lo về việc passport bị giữ cả. Khi mọi việc giải quyết xong, chỉ vài ngày nữa, thì passport của ông sẽ được hoàn trả.”
Khi được hỏi là “văn phòng Phục vụ Công dân Mỹ đã làm gì để giúp một công dân Mỹ đang gặp khó khăn,” người nhân viên này cho biết “đã nói chuyện với cả ông Tánh và chính quyền địa phương, nơi đang giữ passport của ông.”
Bà này cũng nhấn mạnh: “Chúng tôi lúc nào cũng làm tất cả có thể được để giúp đỡ công dân Mỹ, nhưng ngay lúc này không thể xen vào cách giải quyết của chính quyền địa phương. Tuy nhiên hoàn toàn không có gì phải lo về việc bị giữ passport cả.”
Hôm Thứ Tư, bà Phượng Đặng, vợ ông Tánh, cho nhật báo Người Việt biết: "Hiện giờ anh Tánh được về nhà rồi, nhưng công an không cho ra khỏi vùng Nha Trang, và họ giữ passport, không trả lại.”
08-06-2015 7:41:40 PM
Quốc Dũng & Ngọc Lan/Người Việt
Theo báo Pháp Luật, ông Tánh bị truy nã vì tội “Cướp tài sản” và tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép.”
Tuy nhiên, tên của ông lại không có trong danh sách những người bị truy nã đăng trên trang mạng của Cục Cảnh sát truy nã tội phạm, thuộc Tổng Cục Cảnh Sát, Bộ Công An.
Trang mạng này có tên truyna.canhsat.vn, là "Trang thông tin điện tử của lực lượng cảnh sát truy nã tội phạm.”

Tên "Bùi Tánh" không được tìm thấy trong “Trang thông tin điện tử của lực lượng cảnh sát truy nã tội phạm” của Bộ Công An Việt Nam (Hình chụp từ website truyna.canhsat.vn.
Trang mạng này đăng lời Thiếu tướng Nguyễn Dĩnh, Cục trưởng Cục Cảnh sát truy nã tội phạm, giới thiệu như sau: “Với trang web này, lần đầu tiên toàn bộ đối tượng truy nã đang lẩn trốn sẽ bị 'lộ diện' một cách đầy đủ, chính xác… Người dân, cơ quan thực thi pháp luật trong nước và ngoài nước có thể truy cập, tra cứu, tìm kiếm thông tin mọi nơi, mọi lúc và nhanh nhất về các đối tượng bị truy nã.”
Tuy nhiên, tên “Bùi Tánh” hay “Bùi Văn Tánh” đều không được tìm thấy trên trang Thông tin này ở tất cả các mục “Đối tượng truy nã”, “Đối tượng đặc biệt”, và cả “Truy nã quốc tế”.
Điều đáng nói là trang web này cập nhật đối tượng có quyết định truy nã từ năm 1977 đến nay.
Tuy nhiên, khi dùng Google để tìm, kết quả cho thấy có người tên “Bùi Tánh, sinh năm 1956, có hộ khẩu thường trú tại Nha Trang, tội danh “Hình sự”, loại truy nã “Nguy hiểm”, quyết định truy nã số 121 ngày 24 Tháng 7, 1990 và nằm trong mục “Truy nã quốc tế,” nhưng lại có dòng chữ màu đỏ ghi “Đối tượng không hiển thị”.

Kết quả dùng Google kiếm tên "Bùi Tánh" (Hình chụp từ websitetruyna.canhsat.vn)
Trong khi đó, hộ chiếu của người bị bắt này ghi tên là “Tanh V Bui, sinh năm 1954.”
Không chỉ vậy, trong khi tất cả những người có tên trong danh sách truy nã này đều có rất nhiều cho tiết đính kèm đặc biệt là những người có tội tương tự cũng được liệt kê, thì đối với trang có xuất hiện tên “Bùi Tánh” lại trống trơn lạ lùng.
Thêm vào đó, bản copy “Quyết định truy nã” được cho là truy nã đối với ông Tánh với chữ ký của Trưởng phòng An ninh điều tra Công an tỉnh Khánh Hòa Hoàng Minh Trí, thì chỉ duy nhất ghi tên “Bùi Tánh”, không có năm sinh, không có nhận dạng bất cứ đặc điểm riêng nào.
Vào lúc 6 giờ 30 (giờ California) ngày Thứ Năm, 6 Tháng Tám, khi nhật báo Người Việt hỏi về tình trạng của ông Tánh hiện nay, qua điện thoại, một nữ nhân viên không cho biết tên, thuộc phòng Phục vụ Công dân Mỹ (US Citizen Services) tại Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ ở Sài Gòn, cho biết văn phòng bà “rất quen thuộc với” trường hợp của ông.
“Theo luật của Việt Nam, khi có vấn đề, thì passport của người ngoại quốc sẽ bị giữ, nhưng ông Tánh không có gì phải lo về việc passport bị giữ cả. Khi mọi việc giải quyết xong, chỉ vài ngày nữa, thì passport của ông sẽ được hoàn trả.”
Khi được hỏi là “văn phòng Phục vụ Công dân Mỹ đã làm gì để giúp một công dân Mỹ đang gặp khó khăn,” người nhân viên này cho biết “đã nói chuyện với cả ông Tánh và chính quyền địa phương, nơi đang giữ passport của ông.”
Bà này cũng nhấn mạnh: “Chúng tôi lúc nào cũng làm tất cả có thể được để giúp đỡ công dân Mỹ, nhưng ngay lúc này không thể xen vào cách giải quyết của chính quyền địa phương. Tuy nhiên hoàn toàn không có gì phải lo về việc bị giữ passport cả.”
Hôm Thứ Tư, bà Phượng Đặng, vợ ông Tánh, cho nhật báo Người Việt biết: "Hiện giờ anh Tánh được về nhà rồi, nhưng công an không cho ra khỏi vùng Nha Trang, và họ giữ passport, không trả lại.”
08-06-2015 7:41:40 PM
Quốc Dũng & Ngọc Lan/Người Việt
Subscribe to:
Posts (Atom)












