Thursday, July 30, 2015

Hồ giả Hồ thật - Phùng thật Phùng giả!

Nguyên Thạch (Danlambao) - Dạo này các trang mạng "Lề dân" phản động cứ liên tục phanh phui, bàn tán về những chiện cực kỳ bí hiểm thuộc tầm cỡ "bí mật quốc gia", làm đảng ta nhức cái "từ trên xuống dưới", từ trong ra ngoài. Những cái mà độc đảng ta luôn huênh hoang và cố tình mụ mị giấu diếm hơn suốt 70 mùa thu lá rụng, Đ(ỗ) M(ười) cái đám thế lực thù địt In tẹt nét này, chúng không bom không đạn, không vũ khí hạt nhân nhưng thiệt tình đã làm trung ương đảng, Ban bí thơ, Bộ chính trị cùng các quan to quan nhỏ xính vính, không biết đường mà đỡ. Với bọn "diễn biến hòa bình" này mà không đỡ thì chúng sẽ thừa thắng xông lên đánh xụm bánh chè của đảng hỏng chừng, cho nên Ban tư tưởng trung ương phải ráng sức mà rặn ra những "chỉ đạo phản biện" nhưng càng phản biện thì càng lòi ra những cái dốt cố hữu vốn dĩ đã ăn sâu vào những cái đầu đất sét (bone head) khiến đảng ta có cơ rủi "chuyển bại thành xụi" tất!

Nội "chiện bí hiểm" Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Quang, Hồ Chí Minh cứ liên tục bị khám phá dài dài cũng đủ làm cho đảng ta dập mật rồi. Không dập mề sao được khi đang là một "Ông Thánh", một lãnh tụ vĩ đại, một cha già dân tộc, vì dân tộc, một "Người" vô cùng khiêm nhường, yêu quê hương (Tàu) hết mình... nay chốc chốc cứ lòi ra hết chiện này đến chiện khác. Nào chiện Bác còn trinh độc thân, Hồ Chí Minh thật, Hồ Chí Minh giả, mà đối với đảng thì chiện nào cũng khủng cả, khiến các đảng viên đã có niềm tin rất "lung lạc" nay chuyển ra "lung lay" rùi đâm ra suy nghĩ "lung tung", thậm chí lại có những "tâm tư" "thất thiệt", đưa đến "thất vọng" mà hệ quả là không còn tin tưởng nữa nên "thất chí" rùi tỏ thái độ phản đảng nên bị "thất sủng" mà nếu cái đám "thất nghiệp" này nếu kéo bè kéo lũ ngày càng đông thì cái đảng "thất tâm" sẽ "thất bại" là cầm chắc.

Chiện cha già dân tộc gốc Tàu, tự nó đã là một vấn đề cực kỳ nhức nhối, nay lại đẻ thêm chiện Phành Quang Thung, Phùng Quang Heo, heo thật, heo giả thì nhất định toàn dân sẽ nhất quyết theo dõi, vạch mặt cái "đám đ..." này từng nhất cử, nhất động để truy lùng chúng còn mang những ý đồ gì.

Cho dẫu ý đồ gì đi nữa, không chóng thì chày cũng sẽ có ngày lòi mặt chuột như mặt chuột "Thảo quái thú" chặt cây phá thành ở Hà Nội dưới sự "chỉ đạo" của tài phiệt Tàu lao. Như Nguyễn Xuân Phúc cầu viện Phó thủ tướng Trương Cao Lệ để dàn dựng cho việc "Phùng Tâm Tư" hầu cũng cố sách lược "Mật Nghị Thành Đô".

Courtesy Danlambao images

Hồ Chí Minh thật, Hồ Chí Minh giả. Phùng Quang Thanh thật, Phùng Quang Thanh giả, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Hoàng Trung Hải, Nguyễn Tấn Dũng... theo Tàu cộng thật hay giả?. Rồi đây các "chuyên gia" hoặc những tay nắm giữ những "thâm cung bí sử" cùng toàn dân Việt Nam sẽ truy nguyên ra những cái thật, những cái giả của một cơ chế vốn dĩ đã là trí trá lừa bịp. Cái gì của Caesar hãy trả lại cho Caesar.

31.07.2015


Bộ tài chính CSVN 'vay nóng' Ngân hàng Nhà nước để bù chi

HÀ NỘI 29-7 (NV) - Bóc ngắn cắn dài, báo chí tại Việt Nam đưa tin Bộ Tài chính “đề nghị” vay của Ngân Hàng Nhà Nước một số tiền lớn để bù đắp cho các lỗ hổng trong ngân sách.


Nhân viên ngân hàng ACB kiểm lại những cục tiền mới in do ngân hàng nhà nước chuyển tới để cứu ngân hàng này khỏi kẹt thanh khoản hồi năm 2012. (Hình:  HOANG DINH NAM/AFP/GettyImages)

Số tiền được nói đến là 30,000 tỉ đồng hay khoảng 1.3 tỉ đô la.

Thâm thủng ngân sách là bệnh kinh niên của chế độ Hà Nội. Năm nào quốc hội của chế độ cũng thông qua một bản ngân sách khiếm hụt trên dưới 5% mà vẫn còn thiếu. Tháng 11 năm ngoái, Quốc hội CSVN thông qua bản ngân sách cho năm 2015 với dự thu 911,100 tỉ đồng (khoảng 45 tỉ 555 triệu USD) trong khi dự chi tới 1,147,100 tỉ đồng (khoảng 57 tỉ 355 triệu USD). Như vậy, bội chi ngân sách của CSVN được thông qua khoảng 226,000 tỉ đồng (khoảng 11.8 tỉ USD) hay 5% ngân sách.

Bây giờ, mới gần hết tháng 7, Bộ Tài Chính CSVN phải xin Ngân hàng Nhà Nước cho vay, gián tiếp cho người ta biết cái mức bội chi đó không đủ.

Hai trong những lý do làm cho Bộ Tài Chính của chế độ phải xin ứng cứu là thu vào cho ngân sách giảm xuống, bán công khố phiếu không được nhiều như dự tính.

Ngân sách CSVN tùy thuộc không ít vào tiền thu từ khai thác dầu thô. Tuy nhiên, các mỏ lớn của Việt Nam đang cạn dần sau nhiều năm khai thác và các mỏ mới tìm thấy lại quá nhỏ bé. Trong khi đó, giá dầu thô thế giới lại giảm sút mạnh, ảnh hưởng đến thu ngân sách của nhà nước Hà Nội.

“Thu ngân sách nhà nước 6 tháng đầu năm 2015 đạt 446.12 nghìn tỷ đồng, tăng 6% so với cùng kỳ năm 2014 nhưng mới chỉ bằng 49% dự toán năm. Do giá dầu sụt giảm mạnh với mức giảm bình quân 6 tháng là 40 USD/thùng so với giá tính dự toán, khiến thu ngân sách từ dầu thô 6 tháng qua chỉ đạt 35.9 nghìn tỷ đồng, bằng 38.6% dự toán, giảm 34.5% so với cùng kỳ năm 2014.” theo một bản tin của Thời báo Kinh tế Việt Nam ngày 28/7/2015.

Đồng thời, tin cho hay 6 tháng vừa qua, Ngân hàng Nhà Nước CSVN bán một lượng trái phiếu chính phủ chỉ đạt 30% số lượng dự trù, dù tăng lãi suất từ 5.45% lên 6.4%. Ngân hàng Nhà Nước CSVN đã phải bán cả trái phiếu ngắn hạn nhưng vẫn không đủ.

Gần đây, theo tờ  Thời báo Kinh tế Việt Nam, Ngân Hàng Thế Giới cảnh cáo chế độ Hà Nội về khiếm hụt ngân sách còn rất nặng. Khi ra báo cáo trước Quốc hội, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng luôn luôn đưa ra những lời phấn khởi về hoạt động kinh tế, cái gì cũng khá, cũng vượt chỉ tiêu.

Nhưng tờ TBKTVN kể rằng Bộ Tài chính cho biết, “trong bối cảnh những tháng đầu năm 2015 kinh tế chưa có sự tăng trưởng đột phá, hoạt động sản xuất - kinh doanh của nhiều doanh nghiệp còn khó khăn. Giá dầu thô giảm mạnh so với mức giá xây dựng dự toán và diễn biến phức tạp khó lường, do đó đã tác động không nhỏ đến việc thực thi các chính sách kinh tế vĩ mô ...”

Một bản phân tích của Ngân Hàng Thế Giới cho thấy chính sách nới lỏng chi tiêu ngân sách nhằm ngăn chặn sự suy giảm kinh tế, tỉ lệ tăng trưởng kinh tế thấp hơn chỉ tiêu đề ra ảnh hưởng đến uy tín và tiền đồ chính trị của các ông đang lèo lái đất nước và cần các con số tăng trưởng đẹp để có thể ngồi vào các cái ghế cao nhất trong đảng và chính phủ.

Cũng chính vì một trong những nhu cầu đó mà nợ công của Việt Nam ngày càng phình to ra mãi và ngày càng tăng nhanh.

Nợ công của Việt Nam năm 2013 là 54.5% GDP năm 2013, tăng lên thành 59.6% năm 2014, theo các con số chính thức của nhà nước CSVN mà họ gọi là còn trong “ngưỡng an toàn”. Giới chuyên viên kinh tế tin rằng con số nợ công thật sự của Việt Nam phải cao gần gấp đôi các con số vừa kể vì nhà cầm quyền Hà Nội không gồm cả những khoản nợ mà đám quốc doanh và các địa phương đi vay.

“Nếu tính đủ, nợ công phải lên tới gần 100% GDP. Tỉ lệ an toàn theo báo cáo hiện nay là 55.7% và 'theo quy định'. Điều này chứa đựng nguy cơ ảo tưởng về mức độ an toàn của sự rủi ro.” Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh Tế Việt nam cảnh báo tại Diễn đàn Kinh tế mùa Xuân ngày 28/4/2014, báo VNExpress tường thuật.

Ngày 22/7/2015 vừa qua, Ngân Hàng Nhà Nước cho hay nợ công của Việt Nam hiện nay khoảng hơn 110 tỉ đô la, cao hơn nhiều con số do nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra.

Các định chế tài trợ quốc tế và giới chuyên gia kinh tế đã nhiều lần khuyến cáo nhưng tình trạng “bóc ngắn cắn dài” tại Việt Nam như một chứng bệnh kinh niên không có thuốc chữa. (TN)

07-29-2015 7:02:18 PM 

Nhiều lo ngại Trung Quốc lập ADIZ trên Biển Đông

WASHINGTON, DC (NV) - Giới chuyên viên, chính trị gia chung một sự lo ngại là Trung Quốc sẽ thiết lập Vùng Nhận Diện Phòng Không (ADIZ) trên Biển Đông ở một thời điểm nào đó như đã từng làm tại biển Hoa Đông.


Người dân Philippines biểu tình chống Trung Quốc tại Manila ngày 10 Tháng Bảy. (Hình: JAY DIRECTO/AFP/Getty Images)

Họ tin rằng vấn đề chỉ còn là thời gian khi các đảo nhân tạo ở khu vực Trường Sa, mà Trung Quốc đang gấp rút tiến hành, hoàn tất mọi sự xây dựng cơ sở, cảng biển, phi trường biến những nơi này thành các cứ điểm quân sự quy mô, tân tiến trong tham vọng kiểm soát toàn bộ Biển Đông.

“Họ (Trung Quốc) xây dựng phi đạo, họ sẽ mang võ khí đến đó, và chuyện kế tiếp mọi người sẽ thấy Trung Quốc sẽ làm là khi máy bay Hoa Kỳ bay ngang, dù máy bay dân sự hay quân sự, họ sẽ đòi phải khai báo, tức là thiết lập ADIZ (Air Defense Indentification Zone), được hiểu là họ xác định chủ quyền lãnh thổ,” Thượng Nghị Sĩ John McCain (Cộng Hòa-Arizona), chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện Mỹ, nhận định như thế khi nói chuyện ở Viện Nghiên Cứu Hudson tại Washington, DC, hồi tuần trước, theo tường thuật của đài VOA.

Hồi Tháng Mười Một, 2013, Bắc Kinh gây ngạc nhiên cho các nước trong khu vực và cả thế giới khi họ tuyên bố thiết lập ADIZ tại biển Hoa Đông, nơi có cuộc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Nhật về quần đảo Senkaku, mà Trung Quốc gọi là Điếu Ngư.

Hoa Kỳ, Nhật và nhiều nước khác không công nhận lời tuyên bố vừa kể của Bắc Kinh. Ngay thời gian đó, Hoa Kỳ và Nhật đã cho phi cơ quân sự bay qua vùng đó mà không thông báo trước nhưng không thấy Bắc Kinh dọa bắn.

ADIZ là vùng không gian trên đất liền hoặc trên biển thuộc chủ quyền của một nước được loan báo để đòi phi cơ của các nước khác phải khai báo để kiểm soát các lộ trình bay, phục vụ nhu cầu an ninh lãnh thổ.

Nam Hàn và Nhật cũng từng tuyên bố ADIZ ở vùng xa bên ngoài không phận của nước họ và chồng lấn với nhau. Khi thiết lập ADIZ, nước tuyên bố có thêm thời gian cần thiết để phản ứng khi có các phi cơ của địch xâm phạm.

Khu vực Biển Đông là vùng đang có tranh chấp chủ quyền của nhiều nước gồm cả Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Brunei, Malaysia và Đài Loan. Các nước phía Nam yếu sức về quân sự so với Trung Quốc nên Bắc Kinh ngang nhiên lấn tới, xây dựng một loạt bảy đảo nhân tạo ở Trường Sa.

Theo nhận định của ông Peter Jennings, giám đốc điều hành Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Úc (Australia Strategic Policy Institute), Trung Quốc sẽ thiết lập ADIZ ở Biển Đông sau khi ông Tập Cận Bình thăm Hoa Kỳ vào Tháng Chín tới đây.

“Sau thời điểm đó, và sau khi nước Mỹ kẹt trong mùa tranh cử tổng thống, tôi có cảm tưởng rằng Trung Quốc sẽ đi bước kế tiếp này nhằm củng cố sự kiểm soát khu vực,” ông Jenning nói trong cuộc hội thảo về tranh chấp Biển Đông tại Việt Nghiên Cứu Chiến Lược và Chính Sách (CSIS) ở Washington, DC, ngày 21 Tháng Bảy vừa qua.

Gần đây, trong một cuộc điều trần tại Hạ Viện Mỹ về vai trò của Hoa Kỳ đối với an ninh trên Biển Đông, ông Andrew Erickson, một giáo sư tại Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ, nói rằng ông tin Trung Quốc sẽ tuyên bố ADIZ trên Biển Đông trong vòng hai năm.

Theo ông, Trung Quốc đã xây dựng phi đạo dài 3,000 mét trên đảo nhân tạo Đá Thập cùng với những căn cứ lớn tại đây. Sự sử dụng hợp lý nhất của phi trường tại đây là hậu thuẫn cho lời tuyên bố ADIZ của Trung Quốc trong tương lai.

Theo ông Erickson, không có luật lệ nào cấm Trung Quốc lập ADIZ. Tuy nhiên, cũng theo ông, Hoa Kỳ phải quan tâm về cách Trung Quốc quản lý ADIZ thế nào.

“Đó là cách Trung Quốc áp dụng cho tuyên bố ADIZ ở biển Hoa Đông. Họ tuyên bố quân đội Trung Quốc sẽ áp dụng các biện pháp phòng vệ khẩn cấp khi máy bay bay vào vùng này mà không theo các đòi hỏi của Trung Quốc.”

Theo ông Erickson nhận định, "điều đó ngược với các nguyên tắc căn bản của luật lệ quốc tế.”

Khi bị chất vấn tại Diễn Đàn An Ninh Khu Vực Shangri-La ở Singapore cuối Tháng Năm vừa qua, Tướng Tôn Kiến Quốc, phó tổng  tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc, đe dọa rằng Bắc Kinh có thể thiết lập ADIZ tại Biển Đông khi nào họ muốn.

Hồi giữa Tháng Sáu vừa qua, ông Daniel Russel, phụ tá ngoại trưởng Mỹ đặc trách Đông Á Châu sự vụ, nói với báo giới rằng các bãi đá ngầm nay đã thành các đảo nhân tạo rộng lớn và có triển vọng trở thành các tiền đồn quân sự của Trung Quốc ở khu vực Trường Sa di ngược lại với mục đích làm giảm căng thẳng vùng này.

Ngày Thứ Ba vừa qua, Trung Quốc mở cuộc tập trận quy mô trên Biển Đông với sự tham gia của ít nhất 100 chiến hạm cùng hàng chục máy bay, các tiểu đoàn pháo binh và hỏa tiễn không ngoài mục đích phô trương sức mạnh quân sự, đe dọa các nước khác tranh chấp chủ quyền biển đảo. (TN)

07-29- 2015 5:21:26 PM

Chạy trốn kiểm lâm, thanh niên té xe chết thảm

GIA LAI, Việt Nam (NV) - Người dân cho rằng, do bị kiểm lâm huyện Krông Pa rượt đuổi nên thanh niên đã té xe chết thảm. Tuy nhiên, phía kiểm lâm và chính quyền địa phương đã phủ nhận sự việc, gây bất bình dư luận.


Nhiều thanh niên chở gỗ lậu bằng xe máy. (Hình: Dân Trí)

Chiều 28 Tháng Bảy, theo Dân Trí dẫn lời ông Nguyễn Hồng Tuấn, phó trưởng công an huyện Krông Pa, cho biết, đã có kết luận ban đầu vụ tai nạn giao thông tại xã Chư Đrăng, làm anh Phạm Văn Trọng (21 tuổi) chết thảm.

Theo ông Tuấn, ngày 25 Tháng Bảy, các anh Phạm Văn Trọng, Lê Duy Thân, Lê Văn Tới, Vũ Văn Tuân, cùng trú xã Uar lén vào khu vực rừng thuộc xã Chư Đrăng, huyện Krông Pa, đốn gỗ lậu.

Đến khoảng 15 giờ cùng ngày, anh Trọng và anh Thân mỗi người chở một khúc gỗ dài khoảng 1.6 mét mang về. Khi đến giữa buôn Ung, xã Chư Đrăng, cả hai thấy hai ông Phạm Văn Hưng và ông Ksro Ti, cán bộ kiểm lâm huyện Krông Pa, phụ trách xã Chư Đrăng, nên bỏ chạy.

Chạy được khoảng 300 mét, xe anh Thân hư nên bị lực lượng kiểm lâm ập đến bắt giữ. Riêng anh Trọng vẫn bỏ chạy, rồi sau đó tự ngã và bị gỗ đè chết. Khi lực lượng công an tới hiện trường thì hai cán bộ kiểm lâm trên đã về, xe anh Trọng vẫn còn ở hiện trường, xe của anh Thân đã được đưa đi.

Tuy nhiên, theo anh Thân, người trực tiếp bị rượt đuổi cùng với anh Trọng kể lại, khi nhóm đang trên đường chở gỗ về thì gặp hai cán bộ kiểm lâm từ xưởng gỗ của ông K. đi ra nên bỏ chạy. Liền sau đó, hai kiểm lâm đuổi theo xe anh và anh Trọng. Được khoảng hơn 2 cây số xe anh bị hư nên dừng lại. Xe anh Trọng tiếp tục chạy khoảng 20 mét nữa thì gặp tai nạn. Trong lúc rượt đuổi, hai kiểm lâm đã dùng bình xịt hơi cay xịt vào mặt các anh nhằm khống chế.

Thấy anh Trọng gặp tai nạn, anh Thân và những người trong nhóm vội đưa đi cấp cứu nhưng người này đã chết. Riêng hai kiểm lâm khi thấy anh Trọng gặp tai nạn đã vội vã bỏ đi, không đưa nạn nhân đi cấp cứu.

Chiều 28 Tháng Bảy, ông Trương Thanh Hà, hạt phó Hạt Kiểm Lâm Huyện Prông Pa, từ chối trả lời báo chí về sự việc. Tuy nhiên, ông Hà cho biết, không có chuyện kiểm lâm rượt đuổi rồi dẫn tới tai nạn. Sau khi nghe thông tin nạn nhân bị chết, hạt kiểm lâm quyết định rút hai cán bộ phụ trách địa bàn về vì sợ người dân bực tức sẽ gây chuyện.

Khi phóng viên Người Lao Động đặt câu hỏi tại sao thấy hai khúc gỗ mà không tiến hành các thủ tục để bắt giữ? Ông Hà biện minh, “Việc thấy gỗ mà không lập biên bản là do lúc đó gặp tai nạn, người dân tức giận ùa tới đánh cho chết. Thà bỏ, gỗ bắt không được bữa này bữa sau bắt.”

Còn về việc hạt kiểm lâm chưa tới thăm hỏi gia đình nạn nhân, ông Hà giải thích, “Giờ tới đó tự nhiên mình trở thành thủ phạm.Về góc độ tình người sau này sẽ tới thăm hỏi gia đình nạn nhân sau.”

Để phụ họa, ông Tuấn cũng bao biện, “Chúng tôi cũng nghe người dân nói kiểm lâm rượt đuổi dẫn đến tai nạn chết người. Tuy nhiên, chưa có căn cứ và hiện tại người nhà nạn nhân chưa khiếu nại gì.” (Tr.N)

07-29-2015 4:58:30 PM 

Một cán bộ ngân hàng đột ngột tử vong khi ngủ tại nhà công vụ

Đại Dũng - Thứ Năm, ngày 30/7/2015 - 08:09
(PLO)-Tối 29/7, một lãnh đạo Ngân hàng chính sách xã hội tỉnh Đắk Nông xác nhận, anh Nguyễn Lê Cường (SN 1972), Trưởng phòng Kế hoạch nghiệp vụ của ngân hàng vừa bị tử vong khi ngủ tại nhà công vụ cơ quan.

Thông tin từ vị lãnh đạo này, sáng 29/7, đồng nghiệp ở cùng phòng dậy đi làm nhưng thấy anh Cường vẫn nằm im trên giường. Lại đánh thức anh Cường thì phát hiện anh này nằm mê man, không còn cử động.

Đồng nghiệp vội đưa anh Cường đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đắk Nông. Qua thăm khám, các bác sĩ kết luận nạn nhân đã tử vong trước đó, nguyên nhân do bị đột quỵ.

Vị lãnh đạo này cũng cho biết, anh Cường có nhà ở xã Hòa Phú, TP. Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk). Do điều kiện công tác xa, anh Cường được bố trí ở lại nhà tập thể cơ quan.

Trước khi tử vong, anh Cường vẫn làm việc, sinh hoạt bình thường, không có biểu hiện gì khác thường. Gia đình đã làm đơn xin không mổ tử thi, nên chiều cùng ngày, Ngân hàng chính sách xã hội tỉnh Đắk Nông đã hỗ trợ đưa thi thể nạn nhân về nhà để gia đình lo hậu sự.

Đại Dũng

Facebook - báo Đảng: Cuộc chiến không cân sức?

Truyền thông dòng chính cũng dựa vào mạng xã hội để quảng bá thông tin.
Hiện tại có nhiều tranh cãi về một tài khoản Facebook đưa ra những thông tin gây chấn động trong thời gian qua. Có nên đọc hay tin vào những địa chỉ này?
Có thể nói rằng, ngay từ khi xuất hiện blog, mỗi cá nhân đã có thể tự ra một tờ báo của riêng mình. Facebook cũng là một dạng blog nhưng vượt trội hơn ở khả năng kết nối nên sức lan tỏa của các “bài báo cá nhân” này lớn hơn hẳn.
Điểm yếu của blog, mạng xã hội nói chung và Facebook nói riêng là tính chính danh, tức việc người khác không biết được đích xác những địa chỉ này là của ai. Chủ địa chỉ có thể dấu mặt hoặc đóng giả làm người khác. Vậy lấy gì làm niềm tin vào những nơi này?
Khi không rõ nguồn gốc, thứ duy nhất tạo dựng được sự tin tưởng chính là nội dung của những “bài báo” đó. Thông tường, những tờ báo (chính thống) lớn thường là nơi thu hút sự quan tâm nhất, báo càng nhỏ thì công việc thu hút độc giả càng khó khăn; vì vậy, những “tờ báo cá nhân” của hàng triệu người sử dụng mạng xã hội càng ít có cơ hội cạnh tranh hơn nữa.
Nhưng nghịch lý ở Việt Nam hiện nay là Blog và Facebook có khi còn thu hút nhiều người đọc hơn và sự tin tưởng nhiều khi còn cao hơn báo chính thống.

Vì sao lại thế?

Câu trả lời đã có ngay từ đầu: chính là niềm tin.
Đã bao năm qua người dân không thể biết những vấn đề nhạy cảm qua kênh chính thống. Đến nay báo chính thống được mặc định chủ yếu có hai nhiệm vụ: một là đưa nội dung câu khách rẻ tiền, hai là bưng bít thông tin.
Bất kỳ vấn đề chính trị đang gây gây xôn xao nào, người Việt Nam cũng tìm đến những trang ngoài lề, với họ thì những tin dạng này nếu báo chính thống có đưa thì gần như chắc chắn không bao giờ là sự thật.
Hàng trăm đại biểu đổ dồn con mắt về Bộ trưởng Quốc phòng sau nhiều tuần đọc tin đồn trên mạng.
Tất nhiên không phải do báo chí Việt kém cỏi, mà họ không còn cách nào khác. Những nơi đưa thông tin một cách chính danh đều bị kiểm soát và xử lý cả. Nên người ta có quyền nghi vấn nếu một ai đó cứ thoải mái “nói xấu chế độ” mà vẫn an toàn, người ta sẽ nghĩ trong đầu rằng: Liệu anh/chị này có phải công an nằm vùng hay không? Mà nếu thế thông tin có bị định hướng không và chẳng may trò chuyện hay bình luận thì có an toàn không?
Vì vậy, những nơi cung cấp thông tin mật đáng tin cậy nhất ở Việt Nam lại là những nơi không có tên tuổi, không biết ai lập ra và không cần phải dẫn nguồn ở đâu.
Những điều trên đã giải thích cho việc vài trang Blogspot và một địa chỉ Facebook gần đây lại thu hút sự chú ý như thế.
Thông tin là tất cả những gì người đọc quan tâm, chưa cần biết đúng sai, nó chỉ cần giải tỏa được cơn khát chính trị là đủ. Người dân biết ông này ông kia tham nhũng nhưng chẳng báo nào dám đưa, nên bất cứ nơi nào có thông tin mật về tài sản của những người này là đủ làm cho họ thích thú. Và nếu sau đó một trong những tin này được chứng minh là thật, sự tin tưởng sẽ tăng lên gấp bội.
Sau khi đã có được uy tín, bất kể điều gì mà những trang này đưa ra đều được thu nhận cả. Đấy là một điều hết sức bình thường. Cũng giống như một doanh nghiệp phải mất rất nhiều thời gian và công sức mới lấy được niềm tin nơi người tiêu dùng, sau đó thì bất cứ sản phẩm nào doanh nghiệp này đưa ra cũng được chào đón nồng nhiệt dù chưa biết hay dở ra sao, còn hơn là bỏ tiền ra cho một nhãn hàng hoàn toàn không có tên tuổi.
Nơi đưa ra thông tin cũng vậy, có thể có lúc đúng, có lúc sai, nhưng còn hơn là không bao giờ đúng hoặc toàn nói ngược với sự thật. Địa chỉ Facebook gây chú ý trong thời gian qua được nhiều người tín nhiệm vì trước đây đã đưa tin chính xác về sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh, đấy là “vốn liếng” quan trọng của trang này.
Một số người nói rằng không thể tin vào địa chỉ Facebook không rõ ràng này, nhưng trước đây người ta đọc Quan làm báo, đọc Chân dung quyền lực mà chẳng cần biết nguồn gốc, thì bây giờ việc gì phải xác định chủ tài khoản này thực chất là ai?

Tác động của những trang không chính danh


Người Việt ngày càng dựa vào báo điện tử.
Tác dụng đầu tiên của nó là bạch hóa (dù không chính thức) rất nhiều những xấu xa thối nát của chính quyền. Có thể động cơ là hạ thấp đối thủ, nhưng vì vậy mà người dân biết được những tin đáng được biết thì cũng tốt, chắc chắn tốt hơn là không biết.
Ý thức và hiểu biết chính trị của người dân sẽ được nâng lên đáng kể. Sự ngu dốt và thiếu hiểu biết không bao giờ tốt cho đất nước cả, nó chỉ tốt cho kẻ cầm quyền mà thôi.
Thứ hai là những thông tin này gây sức ép đáng kể lên cá nhân những nhân vật bị nêu tên, những hoạt động ngầm của họ ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng.
Thứ ba là tác động lên chính quyền. Việc một địa chỉ Facebook liên tục đưa ra những thông tin về sức khỏe của Đại tướng Phùng Quang Thanh làm chính quyền Việt Nam phải chạy theo bở hơi tai là bằng chứng.
Nếu quả thật ông Thanh không hề hấn gì, Hà Nội cứ thản nhiên im lặng và thời gian sau cho vị Bộ trưởng xuất hiện trở lại. Không có tật thì chẳng việc gì phải giật mình.
Việt Nam hiện nay có khoảng 30 triệu người dùng Facebook, nếu cứ mỗi người đưa ra một tin đồn, nay ông này ốm, mai ông kia đau thì bộ máy tuyên truyền của Đảng chạy theo bằng cách nào? Rõ ràng nếu tài khoản Facebook của nhân vật kia không có gì đặc biệt, Đảng chẳng việc gì phải lên tiếng.
Chính quyền cứ úp mở mờ ám bằng những lời phát biểu không thể làm hài lòng ai. Nếu quang minh chính đại đi chữa bệnh, ngài Bộ trưởng có thể quay một video ngắn về bản thân để xua tan mọi nghi ngờ.
Thứ nữa, những tin trên mạng xã hội còn là thước đo lòng dân. Tại sao đa số người dân lại hí hửng trước một tin đồn, nói một cách khách quan là ác nghiệt như vậy? Niềm tin vào mọi thứ thuộc chế độ đang chạm đáy, vì thế mà người dân sẵn sàng tin vào những điều vô căn cứ, miễn là không thuộc chính quyền.

Ai chiến thắng trong trận chiến thông tin?


Đừng cho rằng 
Việt Nam chưa cho phép tư nhân ra báo.
Đừng cho rằng những người nghe theo tin đồn, vào đọc trang Facebook cung cấp thông tin kia chỉ là những thanh niên thiếu hiểu biết dễ bị dụ dỗ. Cả nước Việt Nam đều đọc, đủ mọi tầng lớp, có điều không nói ra mà thôi.
Cứ nhìn báo chí đổ xô đi săn tin chụp ảnh, nhìn cái cách cả hội trường Bộ Quốc phòng toàn những vị tai to mặt lớn, các thanh niên tiêu biểu đổ dồn ánh mắt về Đại tướng Thanh thì rõ những người này có đọc tin đồn hay không. Ngay chính những người này còn nghi ngờ thì sao nhân dân lại không nghi ngờ?
Cả khi về Việt Nam rồi, chính quyền vẫn không làm cho người dân hết nghi vấn: Sao lúc xuống máy bay không cho báo chí tiếp cận, sao không phát biểu trực tiếp trên truyền hình và tại sao không về nhà mà ở lại Bộ Quốc phòng vì ở tại nơi làm việc để tránh tiếp xúc là việc làm ngược đời.
Và cũng đã có những đồn đoán vị Bộ trưởng Quốc phòng đương nhiệm đã "mất quyền lực hoàn toàn". Điều xảy ra là chỉ cần có sự logic là đủ để tin đồn lan ra và tìm được chỗ đứng.
Rồi không phải tự dưng mà người ta liên kết việc Phó thủ tướng Trung Quốc Trương Cao Lệ gấp gáp sang thăm Việt Nam với việc Bộ trưởng Phùng Quang Thanh về nước ngay sau đó với nhau.
Đến cả DPA – Hãng thông tấn lớn nhất nước Đức cũng đã đưa tin Bộ trưởng Thanh qua đời, chứng tỏ thông tin này hẳn đã có cơ sở nào đó chứ không thể chỉ xuất phát từ tin đồn.
Hãng thông tấn nước ngoài sai (và đã nhận mình sai), tin của Đảng đưa ra không mấy khi đúng sự thật, thì đòi hỏi gì hơn ở một địa chỉ Facebook?
Nói thế không phải là để cổ vũ tin đồn, mà cho thấy rằng nếu báo chí vẫn cứ bị trói tay thì cả bộ máy tuyên truyền vẫn mãi phải chạy theo một tài khoản ảo trên mạng trong một cuộc đua không cân sức giữa một bên được nói thoải mái, một bên chỉ biết “tuyên truyền và dối trá”.
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

Đánh đu tính mạng với cầu phao

Theo NLĐO-28/07/2015 21:31
Gần 1.000 người dân ở thôn Thuận Hòa, xã Quảng Trường, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình hằng ngày phải đối mặt với nguy hiểm mỗi khi qua cầu phao đã xuống cấp

Thôn Thuận Hòa cách trung tâm xã Quảng Trường khoảng 2 km, bị bao vây bởi sông Gianh. Trước đây, ai muốn qua lại thôn này phải sử dụng phương tiện duy nhất là đò.

Năm 2005, người dân đã làm cầu phao bắc qua sông Gianh nhằm giúp bà con trong thôn đi lại thuận tiện nhưng nay đã hư hỏng nặng. Vì thế, hằng ngày, gần 1.000 nhân khẩu thôn Thuận Hòa phải đối mặt với nguy hiểm khi qua cầu phao dân sinh dài 200 m. Đây cũng là con đường duy nhất để đến trường của gần 300 học sinh ở đây. Chiếc cầu phao hiện đã đứt dây cáp một bên, ván mặt cầu mục, gãy nát từng khúc. Lan can cầu là những thanh tre bó buộc lại bằng những sợi thép đã hoen gỉ, phần nâng phía dưới là những chiếc thùng phuy hư cũ nên mặt cầu lúc nào cũng chực chìm xuống nước.

Hằng ngày, người dân thôn Thuận Hòa phải mạo hiểm qua cầu phao đã xuống cấp
Hằng ngày, người dân thôn Thuận Hòa phải mạo hiểm qua cầu phao đã xuống cấp

Bà Đoàn Thị Luyến, một cư dân của thôn Thuận Hòa, cho biết bà buôn bán nên thường xuyên qua cầu. Mỗi lần qua cầu như “đánh cược” với tính mạng mình, bởi chẳng biết rớt xuống sông khi nào. “Nguy hiểm vậy đó nhưng người dân vẫn phải  qua cầu vì không còn đường nào khác. Tai nạn xảy ra như cơm bữa, mà sông Gianh sâu lắm, rơi xuống không biết bơi thì mất mạng” - bà Luyến ngao ngán.

Theo ông Hoàng Anh Vũ, Trưởng thôn Thuận Hòa, sống ở đây nhưng người dân phải qua cầu sang bên kia sông để sản xuất nông nghiệp, buôn bán nông sản. Vào mùa nắng, dù nguy hiểm nhưng vẫn có thể qua cầu.  Đến mùa mưa lũ, nước sông dâng ngập cầu, thôn này bị cô lập hoàn toàn.

“Trận lũ lịch sử năm 2013 đã cuốn trôi cầu khiến thôn Thuận Hòa bị cô lập trong thời gian dài. Chờ nước rút, chúng tôi vận động người dân nhặt từng chiếc phuy, miếng gỗ, sợi dây... lắp ráp cầu để bà con qua lại” - ông Trần Văn Tiến, Chủ tịch UBND xã Quảng Trường, nhớ lại. Ông Tiến cho rằng chính quyền địa phương thường xuyên kiểm tra cầu, nếu phát hiện điểm nào hư hỏng thì sửa tạm. Về lâu dài cần phải xây dựng cầu mới để bảo đảm an toàn tính mạng của người dân.

Bài và ảnh: Hoàng Phúc

Chỉ một cơn mưa đường phố Sài Gòn ngập sâu tạo... "sóng”!

TTO - Những cửa hiệu, cửa hàng phải đóng cửa vì mưa ngập. Người dân tranh thủ kê cao nhà cửa tránh nước tràn vào - Đó là thảm cảnh của người dân Sài Gòn, sau cơn mưa tối 30-7.

Một thanh niên ngã xe khi di chuyển qua đoạn đường ngập - Ảnh: Thanh Tùng
Một thanh niên ngã xe khi di chuyển qua đoạn đường ngập - Ảnh: Thanh Tùng

Cơn mưa chiều cùng ngày đã làm ngập sâu gần bánh xe, đoạn đường khoảng 200 mét, đoạn gần bến xe Miền Tây.

Xe cộ đi lại rất khó khăn, nhiều người phải dắt bộ để tránh ngã. Tuy vậy, một số người, dù là thanh niên khỏe mạnh cũng không tránh khỏi té ngã khi di chuyển trên dòng nước ngập.

Những cửa hiệu cửa hàng, cũng phải đóng cửa vì mưa ngập. Người dân tranh thủ kê cao nhà cửa tránh nước tràn vào.

Ông Huỳnh Văn Ngọc, một chủ tiệm bán quần áo ngồi bó gối trên đường nước ngập cho biết: “Ở đây mưa tới là ngập, không buôn bán được gì. Xe cộ còn đi không được nữa sao bán buôn gì”.

Tương tự, trên đường Nguyễn Văn Trỗi đoạn qua P.17, Q.Phú Nhuận, TP.HCM sau cơn mưa này cũng thê thảm không kém.

Cùng với tình trạng ngập nước là xe cộ ùn ứ kéo dài trên đường. Tại giao lộ Nguyễn Văn Trỗi - Huỳnh Văn Bánh kéo dài qua cầu Công Lý đến đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (quận 3) xe cộ dày đặc, xe máy và xe ô tô chen lấn nhau để qua cầu.

Nước ngập sâu khu vực dưới chân cầu Công Lý khiến xe bị chết máy phải dẫn bộ hàng loạt.

Ông Huỳnh Văn Ngọc, một chủ tiệm bán quần áo ngồi bó gối trên đường nước ngập - Ảnh: Thanh Tùng
Ông Huỳnh Văn Ngọc, một chủ tiệm bán quần áo ngồi bó gối trên đường nước ngập - Ảnh: Thanh Tùng
Nước ngập sâu hơn nửa bánh xe - Ảnh: Thanh Tùng
Nước ngập sâu hơn nửa bánh xe - Ảnh: Thanh Tùng
Nhiều xe chết máy trên đoạn đường ngập - Ảnh: Thanh Tùng
Nhiều xe chết máy trên đoạn đường ngập - Ảnh: Thanh Tùng
Người dân đứng trên thềm nhà chờ nước rút - Ảnh: Thanh Tùng
Người dân đứng trên thềm nhà chờ nước rút - Ảnh: Thanh Tùng

   Nước ngập sâu tạo thành sóng trên đường Nguyễn Văn Trỗi, P.17, Q.Phú Nhuận. Ảnh: Hữu Khoa
Nước ngập sâu tạo thành sóng trên đường Nguyễn Văn Trỗi, P.17, Q.Phú Nhuận. Ảnh: Hữu Khoa
Kẹt xe kéo dài trên cầu Công Lý, quận Phú Nhuận, TP.HCM - Ảnh: Hữu Khoa
Kẹt xe kéo dài trên cầu Công Lý, quận Phú Nhuận, TP.HCM - Ảnh: Hữu Khoa
30/07/2015 20:10
THANH TÙNG - HỮU KHOA

Cầu khánh thành hai tuần đã sập: tất cả đều thiếu kinh nghiệm

TTO - Theo kết luận của Sở Giao thông vận tải Long An, chủ đầu tư và tất cả các đơn vị liên quan (tư vấn, giám sát, thi công...) đều thiếu kinh nghiệm dẫn đến vụ sập cầu.

Hiện trường cầu Vĩnh Bình bị sập nửa cầu sau khi khánh thành và đưa vào sử dụng 2 tuần - Ảnh: An Long
Hiện trường cầu Vĩnh Bình bị sập nửa cầu sau khi khánh thành và đưa vào sử dụng 2 tuần - Ảnh: An Long

Ngày 30-7, ông Nguyễn Văn Chỉnh - phó giám đốc Sở Giao thông vận tải Long An cho biết đơn vị này đã tổ chức công bố kết luận nguyên nhân sự cố vụ “cầu mới khánh thành 2 tuần đã sập” đến UBND huyện Vĩnh Hưng và các đơn vị tham gia trong công trình này.

Theo bản kết luận của Sở Giao thông vận tải Long An, tất cả các đơn vị đều thiếu kinh nghiệm trong việc để xảy ra sự cố trượt mố cầu, dẫn đến gãy một trong hai trụ chính, gây sập cầu.

Cụ thể, năng lực, kinh nghiệm chủ đầu tư là UBND xã Vĩnh Bình còn hạn chế trong việc quản lý dự án do đó đã gần như “khoán trắng” cho các đơn vị tư vấn.

Đối với đơn vị tư vấn thiết kế là Công ty cổ phần Xây dựng thương mại dịch vụ Bình Phú Long An, công trình đã không khoan khảo sát địa chất nhưng không thể hiện trong thuyết minh, không theo dõi kiểm tra chặt chẽ khi triển khai thi công đóng cọc mố, trụ cầu để có kiến nghị điều chỉnh bổ sung giải pháp kỹ thuật phù hợp.

Đơn vị này cũng còn chủ quan chưa lường trước được sự cố có thể xảy ra khi thiết kế công trình trong vùng địa chất phức tạp, giải pháp thiết kế chưa phù hợp.

Riêng đơn vị tư vấn thẩm tra là Trung tâm tư vấn và công nghệ cầu đường tỉnh Long An khi thẩm tra hồ sơ thiết kế kỹ thuật thi công đã không có kiến nghị và cảnh báo chủ đầu tư, tư vấn thiết kế về hồ sơ thiết kế công trình không khoan khảo sát địa chất mà chỉ tư vấn “tham khảo địa chất công trình trong vùng nhằm giảm chi phí khoan địa chất”.

Đơn vị tư vấn giám sát là Công ty TNHH tư vấn thiết kế xây dựng Vĩnh Hưng cũng thiếu kinh nghiệm trong việc theo dõi, kiểm tra công tác đóng cọc mố, trụ tại hiện trường để kịp thời kiến nghị với chủ đầu tư.

Đơn vị thi công là Doanh nghiệp tư nhân Hiệp Lực chỉ thi công theo hồ sơ thiết kế được duyệt, nhưng cũng thiếu kinh nghiệm, còn hạn chế trong việc theo dõi, phán đoán sự cố để có đề xuất kịp thời.

Ông Chỉnh cũng cho biết thêm hiện tại các đơn vị đang tiếp tục đóng cọc để gia cố thêm nửa cầu còn lại, đồng thời đã bắt đầu xây dựng lại nửa phần cầu đã sập theo thiết kế mới, đảm bảo an toàn và vững vàng.

Chi phí để xây dựng, sửa chữa phần cầu sập lại hơn 400 triệu. Dự kiến tháng 9-2015, cầu sẽ được đưa vào sử dụng phục vụ người dân.

Về phía xử lý trách nhiệm các đơn vị liên quan, ông Nguyễn Hữu Hồng - phó chủ tịch UBND huyện Vĩnh Hưng cho biết hiện tại đã giao thanh tra huyện tiếp tục làm rõ và củng cố hồ sơ để đưa ra phương thức xử lý.

“Chúng tôi sẽ thông tin ngay khi có quyết định”, ông Hồng cho biết.

Như Tuổi Trẻ ngày 28-5 đã đưa tin, cây cầu bắc qua kênh 28 theo tỉnh lộ 831, xã Vĩnh Bình, huyện Vĩnh Hưng là công trình do nhà nước và nhân dân cùng đóng góp xây dựng với kinh phí gần 2,5 tỉ đồng.

Tuy nhiên, chỉ sau khi khánh thành và đưa vào sử dụng 14 ngày thì một nửa cầu đã đổ ập xuống sông vào ngày 27-5.

Dự kiến kinh phí để sửa chữa nửa cầu bị sập hơn 400 triệu đồng
Dự kiến kinh phí để sửa chữa nửa cầu bị sập hơn 400 triệu đồng
30/07/2015 17:11
SƠN LÂM

Chả lụa trong bánh mì khiến 40 người nhập viện không rõ xuất xứ

(NLĐO) - Khi tiến hành kiểm tra cơ sở bán bánh mì, cơ quan chức năng phát hiện chả lụa nơi đây không có xuất xứ rõ ràng.

Ngày 30-7, tin từ Trung tâm Y tế huyện Long Hồ (tỉnh Vĩnh Long), cơ quan này đã xác minh được nơi bán bánh mì mà nhiều người dân phản ánh sau khi ăn xong phải nhập viện. Đó là gian hàng mang tên “Dịch vụ ăn uống” nằm ở chợ Hàn Thẻ (thuộc ấp An Hiệp, xã Lộc Hoà, huyện Long Hồ). Đây là nơi bán bánh mì, bún, bì, bánh ướt, chả lụa, chả Huế.

Bệnh nhân bị ngộ độc sau khi ăn bánh mì nhập viện tại BV đa khoa tỉnh Vĩnh Long
Bệnh nhân bị ngộ độc sau khi ăn bánh mì nhập viện tại BV đa khoa tỉnh Vĩnh Long

Qua kiểm tra, cơ quan chức năng phát hiện chả lụa, chả Huế tại đây không có nguồn gốc xuất xứ, không có tên cơ sở sản xuất, không có ngày sản xuất và hạn sử dụng. Tủ trưng bày không có kính che côn trùng, trong khi nơi bán gần khu vực bán gà vịt và cá. Do cơ sở không lưu mẫu thức ăn ngày xảy ra ngộ độc nên cơ quan chức năng thu nguồn chả lụa, chả Huế chưa bán đem đi xét nghiệm và đang chờ kết quả.

Như Báo Người Lao Động đã thông tin, từ ngày 26 đến ngày 28-7, có đến 41 người ngụ tại các xã: Lộc Hoà, Tân Hạnh (huyện Long Hồ) mua bánh mì tại cơ sở nói trên. Sau khi ăn, những người này bị tiêu chảy, nôn ói, đau bụng dữ dội phải nhập viện điều trị tại Bệnh viện (BV) đa khoa tỉnh Vĩnh Long và BV đa khoa TP Vĩnh Long. Theo cơ quan chức năng, vào ngày 26-7, cơ sở này đã bán cho khoảng 150 người ăn, trong đó có 41 người bị ngộ độc, chủ yếu ăn bánh mì.

Hiện một số người đã xuất viện, số còn lại đang được tiếp tục điều trị tại BV.
30/07/2015 16:22
Tin-ảnh: C.Linh-L.Hoàn

Ở ấp không dám cười vì sợ ruồi bay...vào bụng

(NLĐO) – Ruồi hoành hành đến nỗi người dân không dám nói to, cười lớn vì sợ chúng lọt vào bụng. Cứ vài ngày mấy đứa trẻ lại đến trạm y tế để trị tiêu chảy.

Mỗi ngày anh Thái bẫy hơn 10 miếng keo dính, nhưng ruồi vẫn không giảm hẳn.
Mỗi ngày anh Thái bẫy hơn 10 miếng keo dính, nhưng ruồi vẫn không giảm.

Thời gian qua, ruồi xuất hiện dày đặc ở ấp 9, xã Lương Hòa, huyện Bến Lức, tỉnh Long An khiến cuộc sống người dân đảo lộn. Người dân dù đã phun thuốc, dùng keo dính nhưng vẫn không tiêu diệt được, khi số lượng ruồi rất nhiều.

Dẫn chúng tôi vào ấp, bà Vũ Thị Hạnh (SN 1952) thở dài: “Chỉ cần bưng tô cơm ra đứng trước cửa nhà là ruồi bay tới bám đen đặc. Chúng tôi đã chịu cảnh khổ sở này nhiều năm, nhưng từ Tết đến giờ lượng ruồi tăng đột biến. Chỉ cần nói chuyện to, cười lớn là ruồi bay vào miệng. Tui đã bị nuốt vài lần rồi".

Chiếc phản của gia đình bà Hạnh không phải dùng để nằm, mà làm nơi đặt bẫy ruồi.
Bộ ván của gia đình bà Hạnh không phải dùng để nằm, mà làm nơi đặt bẫy ruồi.

Bước vào trong nhà bà Hạnh, chúng tôi thấy từ giường, nền đất, đâu đâu cũng đầy rẫy keo bẫy ruồi. Cửa sổ, cửa ra vào bà Hạnh phải dùng một mảnh lưới để che chắn, hạn chế ruồi bay vào nhà nhưng chúng vẫn có cách lọt vào trong.

Bà Hạnh cho biết từ tháng 2-2015 đến nay, số lượng ruồi được bẫy chết lên đến 2 bao phân (trọng lượng 50kg/bao).

Ruồi xuất hiện khắp nơi khiến người dân nơi đây khổ sở.
Ruồi xuất hiện khắp nơi

Anh Trần Văn Thái (SN 1977, cạnh nhà bà Hạnh) cho biết: “Từ sáng đến giờ tôi bẫy hơn 10 miếng keo nhưng ruồi vẫn bay vo ve. Mỗi khi dọn cơm ra phải ăn thật nhanh không thì mang đi đổ”.

Nhà anh Thái có 5 đứa trẻ, dăm ba hôm anh phải bế chúng đến bệnh viện, trạm y tế để trị bệnh tiêu chảy. Dù chén, đũa, đồ dùng sinh hoạt được vệ sinh sạch sẽ nhưng lúc nào cũng có ruồi đậu kín.

“Đĩa chôm chôm vừa được bóc ra chưa đến 5 giây đã có khoảng 30 con ruồi bay lại. Nhiều năm qua, gia đình tôi không dám tổ chức tiệc, đám giỗ vì chẳng ai dám ăn”- anh Thái kể.

Đĩa chôm chôm vừa mới bỏ xuống bàn vày giây đã có hàng chục con ruồi bu kín.
Đĩa chôm chôm vừa mới bỏ xuống bàn đã có hàng chục con ruồi bu kín.

Riêng gia đình anh Trần Văn Long (SN 1980) cứ đến giờ cơm kéo nhau ra quán cách nhà hơn 3 km để ăn. Nước uống chỉ dám dùng chai nhỏ, uống xong phải vặn nắp lại để tránh ruồi bu vào.

Những đứa trẻ thường xuyên bị tiêu chảy.
Những đứa trẻ thường xuyên bị tiêu chảy.

Người dân ở đây đã nhiều lần trình báo chính quyền địa phương và cũng có nhiều đoàn liên ngành đến kiểm tra nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện. Nhiều người cho rằng ruồi xuất phát từ trang trại nuôi gà đẻ gần đó. “Bên trong trại gà rộng hơn 2 ha, phân và xác gà chết chẳng được xử lý đúng quy cách nên dẫn đến ruồi. Chúng tôi kiến nghị, chủ trại gà hứa xử lý nhưng chẳng thấy đâu”- anh Thái bức xúc.

Trao đổi với phóng viên báo Người Lao Động, ông Lê Thanh Đông (chủ trại gà), cho biết ngày nào cũng xử lý hóa chất ở trại gà nên việc sinh ra ruồi là không có. Theo ông Đông nguyên nhân là do bãi rác gần đó.

Người dân dùng lưới để che nhằm hạn chế ruồi bay vào nhà.
Người dân dùng lưới để che nhằm hạn chế ruồi bay vào nhà.

Phó Chủ tịch UBND xã Lương Hòa, ông Ngô Tấn Thời, thông tin đã có buổi làm việc và ghi nhận ý kiến người dân. Hiện chính quyền địa phương đã kiến nghị lên huyện và tiến hành biện pháp diệt ruồi. Ngoài ra, xã cũng có buổi làm việc với chủ trại gà để tìm hiểu nguyên nhân.

Để xem thông tin chi tiết hơn, mời bạn đọc theo dõi báo giấy Người Lao Động vào sáng mai (31-7).

Dù chán, đĩa đã rửa sạch nhưng ruồi vẫn bám lên.
Dù chén, đĩa đã rửa sạch nhưng ruồi vẫn bám lên.

Ruồi xuất hiện nhiều khiến cuộc sống người dân bị đảo lộn.
Ruồi xuất hiện nhiều khiến cuộc sống người dân bị đảo lộn.

 30/07/2015 14:21
Bài-ảnh: L.Phong

Nguyên Bí thư Huyện ủy tông chết ba người lãnh 3 năm tù treo

Theo  TTXVN-Thứ Năm, 30/07/2015 | 16:40
Ông Lãnh Đức Dũng, nguyên Bí thư Huyện ủy Hà Quảng, Cao Bằng gây tai nạn giao thông làm chết 3 người bị tuyên phạt mức án 3 năm tù cho hưởng án treo. 

Ngày 30/7, Tòa án Nhân dân tỉnh Cao Bằng mở phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Lãnh Đức Dũng, nguyên Bí thư Huyện ủy Hà Quảng gây tai nạn giao thông nghiêm trọng làm chết 3 người tại xã Phù Ngọc, huyện Hà Quảng ngày 30/1/2015.

Theo cáo trạng của Viện kiểm sát Nhân dân tỉnh Cao Bằng, ngày 30/1/2015, ông Lãnh Đức Dũng (khi đó đang giữ chức vụ Bí thư Huyện ủy Hà Quảng) lái xe ôtô con biển kiểm soát 11A - 018.34 lưu thông hướng từ thành phố Cao Bằng đi huyện Hà Quảng.

Khi đến địa phận xóm Nà Mạ, xã Phù Ngọc, huyện Hà Quảng, ông Dũng gặp một khúc cua, bên phải đường có đống đá nên đánh tay lái qua bên trái để tránh chướng ngại vật.

Ngay khi đó, anh Vương Văn Tiến (sinh năm 1979), trú tại Nà Lạn, xã Phù Ngọc, huyện Hà Quảng chở mẹ là Nông Thị Biền (53 tuổi) và con nhỏ là Vương Gia Khang (8 tuổi) đi xe máy tới nơi.

Tình huống bất ngờ khiến ông Dũng không xử lý kịp, chiếc xe ôtô đâm vào xe của anh Tiến làm cả 3 người ngồi trên xe máy tử vong.

Nguyên Bí thư Huyện ủy tông chết ba người lãnh 3 năm tù treo
Hiện trường vụ tai nạn (Ảnh: Báo Cao Bằng)

Sau khi vụ việc xảy ra, ông Lãnh Đức Dũng đã đến cơ quan công an trình báo, đồng thời tích cực khắc phục hậu quả, lo mai táng phí, bồi thường thiệt hại vật chất và tinh thần cho gia đình người bị hại với tổng số tiền 920 triệu đồng.

Hành vi của ông Lãnh Đức Dũng bị Viện kiểm sát Nhân dân tỉnh Cao Bằng truy tố theo khoản 3 điều 202 Bộ luật Hình sự.

Tuy nhiên, xét thấy bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ như gia đình có công với nước, bản thân từng nhận được nhiều khen thưởng của Đảng và Nhà nước trong quá trình công tác, gia đình bị hại làm đơn xin miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, nên Tòa án nhân dân tỉnh Cao Bằng tuyên phạt bị cáo Lãnh Đức Dũng mức án 3 năm tù cho hưởng án treo, thời gian thử thách 5 năm.


Nhiều nước âm ỉ bực bội với thói xấu của người Việt

Theo infonet-30/07/15 06:00
Liệu có phải chỉ có Singapore mới kỳ thị và gây khó dễ cho người Việt? Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với nhiều người Việt đang sống ở các nước trên thế giới để hiểu rõ hơn về câu chuyện này.

Lời Tòa soạn:
Bấy lâu nay, câu chuyện "Người Việt xấu xí ở nước ngoài" vốn đã âm ỉ và tạo ra những luồng quan điểm khá trái ngược nhau. Tuy nhiên, có một thực trạng là chuyện "hình ảnh người Việt" ngày càng trở nên quan trọng hơn, có ý nghĩa hơn trong bối cảnh hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng như hiện nay. Có thể nói, hình ảnh, hành động, cách cư xử... của mỗi cá nhân người Việt khi ra nước ngoài có phần nào làm ảnh hưởng đến hình ảnh quốc gia.
Báo điện tử Infonet bắt đầu cho đăng tải loạt bài "Người Việt xấu xí ở nước ngoài" không nhằm mục đích gì khác ngoài việc tạo ra cơ hội để chúng ta cùng nhìn lại "điểm xấu" của chính mình và cùng nhau tìm ra giải pháp hạn chế, thay đổi, với tinh thần xây dựng hình ảnh chung.
Mọi thắc mắc, góp ý, tham gia đóng góp bài viết của quý độc giả xin vui lòng gửi về địa chỉ thư điện tử: toasoan@infonet.vn
Các siêu thị có ghi tiếng Việt “Chỗ này có camera theo dõi”
Chị Đặng Mỹ Hạnh – một học viên đang theo học một khóa đào tạo thạc sỹ tại Canberra-thủ đô của Úc cho biết, nơi chị ở là thành phố chính trị của Úc nên không tập trung nhiều người Việt lưu vong hay kinh doanh cá thể, chủ yếu là quan chức và sinh viên nên chị và cộng đồng người Việt tại đây không gặp nhiều khó khăn và cũng không bị phân biệt nhiều lắm. Thậm chí, ngược lại, sinh viên Việt Nam rất được bạn bè quốc tế ngưỡng mộ vì học giỏi. Các thầy cô trong trường cũng hay nhắc đến Việt Nam như 1 tấm gương sáng về thành tích học tập.
Biển cảnh báo chống ăn cắp viết bằng tiếng Việt trong một cửa hàng thời trang ở Nhật Bản.
Tuy nhiên, theo chị Hạnh thì người Việt nói riêng và châu Á nói chung không được coi trọng trong tuyển dụng. Xin việc vào các cơ quan hành chinh hay làm công nhân “cổ trắng” rất khó. Bản thân chị Hạnh, đang học thạc sỹ nhưng công việc làm thêm hiện nay của chị cũng chỉ xin được bán hàng thêm ở tiệm bánh. Chị Hạnh cho biết: “Ở đây xin việc làm thêm bằng các công việc hành chính rất khó. Bên này sinh viên chỉ làm thêm kiếm tiền bằng các công việc chân tay như chạy bàn, dọn phòng khách sạn hay làm bánh pizza…
Mặc dù nơi chị Hạnh sinh sống không có nhiều mặt trái của cộng đồng người Việt nhưng chị Hạnh cũng cho rằng, người Việt tại Úc vẫn có một số thói quen xấu như khạc nhổ ngoài đường, chen lấn khi lên xe bus, không qua đường đúng vạch dành cho người đi bộ mà thường đợi không có xe là chạy vọt qua đường. Tuy nhiên, nhiều người sau khi sang đây sinh sống một thời gian thì cũng buộc phải thay đổi vì những hành vi đó đều khiến những người bản địa có những cái nhìn không thiện cảm.
Chị Hạnh chia sẻ thêm: “Ở Canberra thì như vậy nhưng bạn tôi ở Melbourne và Sudney kể rằng, trong các siêu thị, họ hay gắn chữ: “chỗ này có camera theo dõi” bằng 3 thứ tiếng Anh – Việt và Trung Quốc. Điều đó cho thấy, họ lịch sự nhắc nhở một số đối tượng riêng biệt”.
Theo chị Hạnh, các quy định về chống phân biệt chủng tộc ở Úc được thực thi khá nghiêm khắc và thường không có người dám vi phạm rõ ràng. Tuy nhiên, là người Việt, chị vẫn cảm nhận được những sự kỳ thị âm ỉ, không bộc lộ thường xuyên. Ví dụ như, có lần, một người bạn Việt Nam của chị đi trên xe bus, có một người bản địa trước khi xuống xe đã nhổ một bãi nước miếng ngay trước mặt cô và nhanh chóng xuống xe.
Hay có lần, chính chị Hạnh khi gọi điện cho nhà chức trách đề nghị sửa khu nhà nơi chị đang sống, kết thúc cuộc gọi, đầu dây bên kia làu nhàu chửi thề, chị Hạnh liền hỏi lại “Anh nói gì vậy?” thì người kia liền chối. Theo chị Hạnh thì họ không muốn có những đối đầu trực tiếp vì có thể họ sợ bị kiện.
Theo chị Hạnh, họ vẫn có những sự phân biệt ngấm ngầm bởi nhiều người Việt có những thói quen khá xấu như nói rất to nơi công cộng, gọi nhau í ới trong thư viện, gác chân lên ghế….
Cười nói ầm ĩ, đi đâu cũng vác theo một cục tiền
Chị Nguyễn Việt Hoa  đang sinh sống tại Houston, Texas cho biết: “Một phần không nhỏ người Việt qua đây là không được học hành, gia đình lại nghèo và ở các vùng nông thôn tới. Vì vậy, có những người dù chuyển đến Mỹ rất lâu nhưng vẫn giữ nhiều thói quen xấu ví dụ như ăn uống tham lam, chỉ muốn nhanh được việc của mình mà không muốn xếp hàng hay cười đùa, nói chuyện rất lớn”
Sự thiếu "văn hóa xếp hàng" là một trong những lý do người Việt bị mất cảm tình (Ảnh minh họa)
Anh Lê Tuấn Anh – ở tại Thành phố New York – Mỹ cũng cho rằng, người Việt tại Mỹ có nhiều tật xấu như nói rất to, ồn ào, thậm chí ở những nơi trang nghiêm như Khu tưởng niệm Quốc gia, trên tàu xe họ cũng không giữ ý...  Nhiều người đi lại, đứng ngồi không theo quy tắc khách xuống tàu trước rồi mới lên mà thường chen lấn…
Anh Tuấn Anh kể: “Có lần tôi dẫn mộtđoàn khách thuộc một Viện từ Việt Nam đi thăm Tượng Nữ thần tự do. Trên tàu mấy người trong đoàn nhìn phụ nữ cười rất khả ố, suýt dẫn tới sinh chuyện. Tôi đã phải xin lỗi người phụ nữ kia hết lời. Ở đây, có những trường hợp cười cợt người béo cũng có thể bị báo cảnh sát vì tội kỳ thị”.
Theo anh Tuấn Anh, người Mỹ đã rất quen với việc dùng thẻ đi mua bán và dù có mua gì họ cũng không thể hiện mình là người có bao nhiêu tiền. Tuy nhiên, người Việt đến Mỹ thường đi mua bán với một tập tiền dày nhìn khá giống kiểu “trọc phú”.
Tuy nhiên, anh Tuấn Anh cho rằng, những thói xấu chỉ tập trung vào một số đối tượng còn một bộ phận trí thức và con cái thế hệ thứ 2 của nguời Việt tại Mỹ thì họ sống rất ổn vì hòa nhập tốt và có thời gian thích nghi.
Nhập cư bất hợp pháp, làm người Việt xấu đi trong mắt nước Nga
Chị Trần Vân Anh – một người có nhiều năm sinh sống và làm việc tại Moscow cho biết, người Việt sang Nga để làm kinh tế khá nhiều. Vì vậy, người Việt ở đây có nhừng điều khiến nhiều người Nga và cả nhiều người Việt cũng biết đó là hạn chế. Đó là việc đặt lợi ích kinh tế lên hàng đầu nên không mấy coi trọng việc học hành của con cái. Họ có thể gửi con ở Việt Nam để an tâm công việc. Điều đó dẫn tới con cái thiếu sự giáo dục, chăm lo của cha mẹ.
Tại Nga, có rất nhiều lao động sống trong các công trình xây dựng,  xưởng may chui, bất hợp pháp, không có chỗ ăn ở đàng hoàng, tạm bợ, ồn ào, mất an ninh trật tự. Điều này khiến người Nga phản ứng rất dữ dội, họ khó chịu và không ít lần tố giác với chính quyền sở tại. Chuyện tố cáo của người dân địa phương, khiến cho bà con làm việc trong các chợ hoặc các xưởng may chui bị công an địa phương nhũng nhiễu, như: xin đểu tiền, hoặc bắt bớ đưa về nước.
Theo chị Vân Anh, đa số người dân sang đây là lao động bất hợp đã gây khó khăn cho việc quản lý nhân sự của chính quyền địa phương, nên chính sách với người nhập cư càng ngày càng bị thắt chặt. Có những trường hợp người nhập cư từ Việt Nam bị hải quan chặn kiểm tra giấy tờ hàng giờ đồng hồ để kiểm tra tính xác thực của các công ty, xí nghiệp mời người lao động sang Nga làm việc. Trong trường hợp các công ty đó không có thực hoặc phá sản, người lai động sẽ không được vào Nga và sẽ chờ chuyến bay để quay về Việt Nam lập tức. Có rất nhiều người đã phải quay về ngay tại sân bay.
Chi Tử

‘Chân dung quyền lực’ đã chết?

‘Chân dung quyền lực’ là trang blog một thời được nhiều người theo dõi, từng đăng tải nhiều bài về các ‘phi vụ làm ăn’ của gia đình Đại tướng Phùng Quang Thanh.
‘Chân dung quyền lực’ là trang blog một thời được nhiều người theo dõi, từng đăng tải nhiều bài về các ‘phi vụ làm ăn’ của gia đình Đại tướng Phùng Quang Thanh.
VOA Tiếng Việt
30.07.2015
Trang blog một thời được nhiều người theo dõi, từng đăng tải nhiều bài về các ‘phi vụ làm ăn’ của gia đình Đại tướng Phùng Quang Thanh, đã hoàn toàn im tiếng, trong khi có nhiều đồn đoán về sự can dự của an ninh quân đội Việt Nam.

Những đồn thổi quanh tình trạng sức khỏe của Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam thời gian qua khiến nhiều người nhớ tới các thông tin cập nhật về lịch trình đi chữa bệnh ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên bí thư Thành ủy Đà Nẵng, hồi đầu năm nay trên “Chân dung quyền lực”, các nhà quan sát ở trong nước cho hay.

Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội nhà báo Độc lập Việt Nam, nói với VOA Việt Ngữ về sự im tiếng này:

“Sự biến mất của trang ‘Chân dung quyền lực’ là một điều tất yếu. Nhưng đây là một sự biến thể, chứ không phải biến mất hoàn toàn trang ‘Chân dung quyền lực’. Một số người kỳ vọng trang này sẽ tung ra các thông tin về tài sản của các quan chức, nhưng trang này cũng là tâm điểm bị chú ý và bị ‘soi’ của giới an ninh, trong đó có an ninh quân đội. Tôi cho rằng người phụ trách trang này có lẽ họ đã thấy đủ nguy hiểm, và đủ mức độ để đóng trang này lại. Có lẽ họ sẽ chuyển sang một trang khác. Vừa rồi cũng có dư luận về sự xuất hiện trên Facebook liên quan tới sức khỏe của Tướng Phùng Quang Thanh. Tôi cho rằng từ đây tới đại hội 12 của Đảng, sẽ có những trang ‘Chân dung quyền lực’ nháy nháy nào đó xuất hiện và xuất hiện liên tục.”

“Một số người kỳ vọng trang ngày [Chân dung quyền lực] sẽ tung ra các thông tin về tài sản của các quan chức, nhưng trang này cũng là tâm điểm bị chú ý và bị ‘soi’ của giới an ninh, trong đó có an ninh quân đội. Tôi cho rằng người phụ trách trang này có lẽ họ đã thấy đủ nguy hiểm, và đủ mức độ để đóng trang này lại..."Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập Việt Nam Nguyễn Chí Dũng.

Tờ Nikkei Asian Review, thuộc sở hữu của một trong những tập đoàn truyền thông lớn nhất của Nhật Bản, từng đăng tải bài viết dài về sự xuất hiện đầy “bí ẩn” của “Chân dung quyền lực”, và nhận định rằng những lời đồn thổi trên mạng có thể gây bất ổn chính trị tại Việt Nam.

Tính từ cuối năm ngoái cho tới nay, theo hệ thống đếm số truy cập, “Chân dung quyền lực” đã thu hút tới gần 26 triệu lượt người truy cập, và có thời điểm, có hàng nghìn người vào đọc trang này cùng một lúc.

Dù trang web này hiện không còn cập nhật, nhưng theo quan sát của phóng viên Việt Ngữ, tối ngày 30/7, vẫn có tới gần 100 người “online” trên đó cùng thời điểm.

Vì sao người dân Việt Nam lại quan tâm tới một trang blog không rõ nguồn gốc với những thông tin giật gân, khó kiểm chứng như vậy? Tiến sỹ Dũng giải thích:

“Thứ nhất là sự tò mò của dân chúng, của xã hội và của dư luận, và thứ hai nữa là dân chúng Việt Nam quen sống trong xã hội thiếu minh bạch thông tin. Vì vậy, bất cứ thông tin nào, dù chưa được kiểm chứng và mơ hồ nhưng nêu ra một số vấn đề của các quan chức thì người dân lập tức đọc. Vừa rồi có những tin đồn, chẳng hạn Tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát. Thậm chí là có những câu chuyện giống như là trinh thám, mô tả cách ám sát Tướng Phùng Quang Thanh. Nghe nói là rất nhiều người dân đọc, và tôi gặp một số người và họ kể lại câu chuyện đó như thật, giống như chính họ sáng tác ra câu chuyện đó vậy.”

Tiến sỹ Dũng nói thêm rằng tình trạng úp mở và thiếu minh bạch thông tin đã dẫn tới việc tin đồn lan rộng, và giúp cho các trang tin đăng tải những thông tin chưa kiểm chứng có “đất” để đua nở.

"Vừa rồi có những tin đồn, chẳng hạn Tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát. Thậm chí là có những câu chuyện giống như là trinh thám, mô tả cách ám sát Tướng Phùng Quang Thanh. Nghe nói là rất nhiều người dân đọc, và tôi gặp một số người và họ kể lại câu chuyện đó như thật, giống như chính họ sáng tác ra câu chuyện đó vậy."-Tiến sỹ Nguyễn Chí Dũng nói.

Cũng giống như vụ ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên Trưởng Ban Nội chính Trung ương, đi chữa bệnh ở Mỹ, chính quyền Việt Nam chỉ lên tiếng xác nhận thông tin về bệnh tình của ông Phùng Quang Thanh sau khi các tin đồn về chuyện ông bị ám sát “làm mưa làm gió” trên các trang mạng không chính thống.

Dù chính phủ Việt Nam chưa chính thức lên tiếng bình luận về các thông tin do “Chân dung quyền lực” loan đi, nhưng báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam, từng  đăng tải bài viết trong đó ám chỉ tới trang blog này.

Bài viết trong mục “Bình luận – Phê phán” nói rằng “cứ mỗi khi Việt Nam sắp diễn ra một sự kiện chính trị quan trọng là một số tổ chức, cá nhân lại ráo riết triển khai chiến dịch bịa đặt, vu cáo, tung tin thất thiệt”.

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh về Hà Nội hôm 25/7 sau thời gian chữa bệnh ở Pháp. Một bức ảnh chụp ông ở sân bay từ xa vẫn khiến nhiều người đồn thổi đó là “một người đóng thế”.

Chỉ tới khi người đứng đầu quân đội Việt Nam xuất hiện tại một sự kiện có tên gọi ‘Khát vọng đoàn tụ’ được truyền hình trực tiếp, hôm 27/7, cơn bão tin đồn mới lắng lại.

Bốn nguyên nhân có thể dẫn đến chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc

Tàu chiến Trung Quốc phóng tên lửa trong một cuộc tập trận ở Biển Đông (Ảnh tư liệu).
Tàu chiến Trung Quốc phóng tên lửa trong một cuộc tập trận ở Biển Đông (Ảnh tư liệu).
Nguyễn Hưng Quốc
Theo VOA-31.07.2015
Trong bài “Trung Quốc có đánh Việt Nam?” đăng kỳ trước, tôi nêu lên bốn lý do chính khiến tôi đi đến kết luận là Trung Quốc sẽ không tấn công Việt Nam bằng các biện pháp quân sự. Xin nói ngay: đó chỉ là một sự suy đoán. Lịch sử, nhất là lịch sử chiến tranh, nhiều lúc đi ra ngoài, có khi ngược hẳn lại, lý trí con người. Vào ngày 7 tháng 7 năm 1937 khi Nhật Bản xâm lược Trung Quốc  hay ngày 1 tháng 9 năm 1939 khi Đức tấn công Ba Lan, rất hiếm người xem đó như là những bước khởi sự cho chiến tranh thế giới lần thứ hai.

Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể đặt vấn đề: Nếu Trung Quốc quyết định tấn công Việt Nam thì quyết định ấy đến từ đâu và trong những trường hợp nào? Hay nói cách khác: những nguyên nhân nào có thể làm bùng nổ chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc?

Theo tôi, có bốn nguyên nhân chính:

Thứ nhất, nếu Trung Quốc thấy việc chiếm Biển Đông là điều tuyệt đối không thể nhân nhượng. Xin lưu ý là việc Trung Quốc muốn độc chiếm Biển Đông có hai lý do chính: Một là muốn làm chủ hoàn toàn một trong những con đường hàng hải quan trọng nhất trên thế giới; và hai là muốn khai thác các mỏ dầu khí được tin là rất lớn dưới lòng Biển Đông. Việc làm bá chủ con đường hàng hải có thể được tiến hành lâu dài, trong nhiều năm hay nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, nếu việc thăm dò dầu khí cho biết kết quả khả quan, Trung Quốc có thể thúc đẩy quá trình độc chiếm Biển Đông nhanh hơn. Trong trường hợp đó, họ sẽ không ngần ngại dùng vũ lực để san bằng các thế lực chống đối.

Thứ hai, khi Trung Quốc có khủng hoảng về chính trị. Hầu hết các nước độc tài, khi tuyên chiến với nước khác, đều tuyên chiến khi họ đang ở thế yếu trước dân chúng, đặc biệt khi tính chính đáng của chế độ đang bị đe doạ. Những lúc như thế, người ta cần chiến tranh để, một là, khích động tinh thần quốc gia để đoàn kết mọi người đứng sau lưng chính quyền; hai là, đánh lạc hướng sự quan tâm của dân chúng: thay vì tập trung phê phán chính quyền, dân chúng sẽ đổ tất cả những oán hận của họ vào một quốc gia khác. Ở Trung Quốc hiện nay, sự bất mãn của dân chúng tuy khá lớn nhưng chưa trầm trọng đủ để thành một cuộc khủng hoảng. Những điều kiện để tạo ra một cuộc khủng hoảng như thế là: kinh tế bị suy thoái; nạn thất nghiệp tăng cao, khoảng cách giữa các tầng lớp giàu và nghèo thật lớn; ý thức dân chủ và các tổ chức xã hội dân sự phát triển mạnh. Khi nào những điều kiện ấy chín muồi? Không ai có thể biết được. Nhưng khi chúng xảy ra, chiến tranh với nước ngoài sẽ là một trong những biện pháp chính quyền Trung Quốc có thể sẽ sử dụng để bảo vệ chế độ của họ.

Thứ ba là khi Việt Nam gây hấn với Trung Quốc trước. Thật ra, cho đến nay, chiến thuật Việt Nam sử dụng trước những sự gây hấn ngang ngược của Trung Quốc là nhường nhịn và né tránh mọi sự đối đầu. Tàu Trung Quốc cướp bóc hoặc đâm chìm các tàu đánh cá của Việt Nam: Việt Nam nhịn. Khi Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 vào tận thềm lục địa Việt Nam, Việt Nam cũng chỉ chống cự bằng cách cho tàu đánh cá và tàu cảnh sát biển chạy lòng vòng chung quanh và dùng vòi nước xịt nhau chứ không huy động đến các tàu chiến. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Việt Nam có thể nhường nhịn mãi. Sự nhường nhịn bao giờ cũng có mức độ. Cái gọi là mức độ ấy có hai khía cạnh: Một là mức độ của quốc gia và hai là mức độ của từng cá nhân. Mức độ của quốc gia là khi giới lãnh đạo Việt Nam tuyên bố dứt khoát một lằn ranh nào đó: vượt qua lằn ranh ấy, người ta sẽ ra lệnh nổ súng. Hai là mức độ chịu đựng của cá nhân: Không thể loại trừ trường hợp đứng trước sự khiêu khích của Trung Quốc, một người bộ đội nào đó không thể chịu đựng được nữa và tự động nổ súng cả khi chưa được lệnh. Đó là chưa kể Trung Quốc là sẽ chủ động khiêu khích để những phản ứng nóng nảy như thế xảy ra hầu có cớ tấn công Việt Nam một cách chính đáng trước dư luận quốc tế.

Thứ tư là khi Việt Nam công khai và chính thức thiết lập liên minh quân sự với Mỹ. Không có gì để hoài nghi nữa cả, một trong những thách thức lớn nhất mà Trung Quốc phải đối diện trong những thập niên sắp tới là chính sách xoay trục về châu Á của Mỹ. Trong chính sách ấy, Mỹ không những chuyển nhiều chiến hạm, tàu ngầm và các loại khí tài chiến tranh khác đến châu Á mà còn mở rộng liên minh phòng thủ với nhiều quốc gia khác trong khu vực. Trung Quốc dễ dàng chấp nhận các liên minh giữa Mỹ với Nhật Bản, Nam Triều Tiên và Philippines cũng như với Singapore vì những liên minh ấy đã có từ lâu, hơn nữa, không trực tiếp ảnh hưởng đến Trung Quốc. Điều Trung Quốc ngại nhất chắc chắn là một liên minh quân sự giữa Mỹ và Việt Nam. Lý do đơn giản là, một, Việt Nam nằm sát nách Trung Quốc; và hai, lãnh hải của Việt Nam trùng lắp lên con đường lưỡi bò của Trung Quốc. Một thế liên minh quân sự giữa Mỹ và Việt Nam, do đó, sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến âm mưu bành trướng của Trung Quốc. Chắc chắn Trung Quốc sẽ tìm mọi cách để ngăn chặn việc liên minh ấy. Biện pháp ngăn chặn cuối cùng là tấn công Việt Nam TRƯỚC khi liên minh ấy được hình thành.

Với nguyên nhân thứ tư vừa nêu, chúng ta nhận ra ngay cái khó của Việt Nam: Một mặt, không liên minh với Mỹ thì sẽ có nguy cơ bị Trung Quốc nuốt chửng; mặt khác, việc liên minh ấy cũng có khả năng dẫn đến chiến tranh với Trung Quốc. Giải quyết tình trạng tiến thoái lưỡng nan này là một trong những thách thức lớn nhất của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nếu VN chọn Hoa Kỳ làm đồng minh, TQ có áp dụng lại đối sách 1979?


Thiện Ý
Theo VOA-30.07.2015
Sau chuyến đi Hoa Kỳ mới đây của Tổng Bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, có dự đoán lạc quan rằng Việt Nam có thể chấm dứt chính sách ngoại giao đi dây và dứt khoát chọn Hoa Kỳ làm đồng minh.

Nếu dự đoán trên xảy ra trên thực tế, liệu Trung Quốc có sẽ áp dụng lại đối sách năm 1979 khi Hà Nội ngả theo Liên Xô?

I/- Đối sách với Việt Nam năm 1979 của Trung Quốc

Sau khi Việt Nam ngả theo Liên Xô, đối sách năm 1979 của Trung Quốc có mục đích trừng phạt và khuất phục Việt Nam bằng cách gây khó khăn nghiêm trọng, toàn diện về đối nội cũng như đối ngoại cho Việt Nam. Để đạt mục đích này, Trung Quốc đã tiến hành các biện pháp tấn công quân sự, phá hoại kinh tế, gây bất ổn chính trị và cô lập Việt Nam trên trường quốc tế.

Trong thời kỳ chiến tranh ý thức hệ giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản, cuộc tranh chấp quyền lãnh đạo phe xã hội chủ nghĩa giữa Liên Xô và Trung Quốc đã đến mức phân hai khối cộng sản, một số nước theo Liên Xô, một số nước theo Trung Quốc. Vì nhu cầu chiến tranh chống Miền Nam cần sự yểm trợ vũ khí, lương thực của cả Liên Xô và Trung Quốc, nên Hà Nội vẫn cố giữ thế trung lập. Nhưng sau khi cuộc nội chiến Quốc-Cộng chấm dứt, Viêt Nam đã chọn Liên Xô là “Tổ quốc Xã hội chủ nghĩa” của mình. Giận kẻ vong ơn bội nghĩa, Trung Quốc đã sử dụng lá bài Campuchia để trừng phạt Việt Nam.  

1. Mũi nhọn thứ nhất: Trung Quốc đã sử dụng chính quyền Pol Pot và Ieng Sary ở Campuchia để tấn công quấy phá biên giới Tây Nam, đánh chiếm vài đảo nhỏ của Việt Nam, kích động lòng hận thù dân tộc. Sau ba năm chịu đựng sự quấy phá quân sự Việt Nam đã kéo đại binh chính phạt Pot-Pot vào mùa xuân năm 1979. Trong vòng không đầy một tháng tiến công,quân đội nhân dân Việt Nam đã “giải phóng” được đất nước Chùa Tháp khỏi nạn diệt chủng. Nhưng việc chiếm đóng Campuchia đã bị cả thế giới lên án là kẻ xâm lược. Chế độ Hà Nội bị cô lập về chính trị, ngoại giao và bị bao vây kinh tế bởi chính sách cấm vận của Hoa Kỳ. Thế nhưng Việt Nam tiến vào Campuchia thì dễ mà rút ra thì khó, vì đây là “trận địa vũng lầy” được Trung Quốc chuẩn bị cho Việt Nam bị sa lầy.
 
2. Mũi nhọn thứ hai là sau khi gài thế chôn chân Việt Nam ở Campuchia và những khó khăn hậu chiến chồng chất, Trung Quốc đã mở cuộc đại tấn công quân sự tràn qua biên giới phía Bắc Việt Nam gọi là để “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Theo tố cáo của Hà Nội, trong trận chiến này Trung Quốc đã huy động tới 600.000 quân với 800 xe tăng và xe bọc thép, hàng ngàn trọng pháo, hàng trăm máy bay đủ loại. Đặng Tiểu Bình, lãnh tụ của Trung Quốc lúc đó, gọi hành động quân sự này là để “dạy cho Việt Nam một bài học”. Trên thực tế, Trung Quốc đã tự rút về, sau một tháng tấn công, chiếm đóng sáu tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam (Từ 17-2 đến 18-3-1979), triệt phá các cơ sở chính quyền, kinh tế của Việt Nam, tàn sát nhiều người, phá trụi bốn thị xã Lào Cai, Cẩm Đường, Cao Bằng, Lạng Sơn…
 
3. Ngoài hai mũi nhọn trên, Trung Quốc còn tung thêm mũi nhọn tấn công trên lãnh vực kinh tế và chính trị của Việt Nam.

Về kinh tế, ngay sau khi Hà Nội nghiêng hẳn về Mạc Tư Khoa (Moscow), lập tức Bắc Kinh đòi nợ khẩn cấp, cắt hết viện trợ hậu chiến, ngưng ngang các công trình đang xây dựng và rút hết chuyên gia về nước. Đồng thời cắt đứt đường vận chuyển qua đường sắt Vân Nam - Hà Nội, vốn là con đường vận tải đường bộ duy nhất lúc bấy giờ để Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa giao lưu hàng hóa với Việt Nam.

II/- Trung Quốc có sẽ áp dụng lại đối sách năm 1979 với Việt Nam?

Quá khứ là vậy, còn hiện tại và tương lai thì sao?

Câu trả lời tổng quát có thể là: Trung Quốc ngày nay sẽ không dám sử dụng lại đối sách trên đây đối với Việt Nam, một khi Hà Nội thật sự chọn Hoa Kỳ làm đồng minh. Vì sao?

Là vì vị thế và tình hình Việt Nam trong tương quan với cộng đồng các quốc gia trên thế giới ngày nay so với 36 năm trước đây (1979-2015) đã khác xa. Chiến lược toàn cầu hay là nền trật tự quôc tế mới hay là một hệ thống kinh tế quốc tế mới đã được các cường quốc xác lập từ lâu, trong đó có sự tham gia của cả Trung Quốc và Việt Nam. Hơn ai hết, ngày nay Trung Quốc phải hiểu là mình không còn có thể muốn làm gì thì làm mà không gánh chịu hậu quả nghiêm trọng về chính trị, kinh tế và ngoại giao.

Vì vậy có thể nhận định rằng, Trung Quốc sẽ không thể áp dụng lại đối sách năm 1979.

1. Thực tế Trung cộng sẽ không thúc đẩy cuộc chiến tranh giữa hai nước Việt Nam - Campuchia để có cớ trừng phạt Việt Nam, mặc dầu có những dấu hiệu khơi mào tương tự như đã đẩy Việt Nam vào cuộc chiến tranh chinh phạt Campuchia vào năm 1979.

Dấu hiệu khơi mào đầu tiên trước chuyến đi Hoa Kỳ của Tổng Bí thư đảng CSVN là việc Campuchia đã chủ động khơi lại vấn đề tranh chấp biên giới với Việt Nam xảy ra vào ngày 28-6-2015 và những hành động tiếp theo vào những ngày sau đó trên vùng biên giới giáp ranh tỉnh Svay Rieng của Campuchia và tỉnh Long An của Việt Nam.

Dấu hiệu tiếp theo xảy ra một ngày sau chuyến đi Hoa Kỳ của Ông Nguyễn Phú Trọng là việc một phái đoàn quân sự và an ninh cấp cao do Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia Tea Banh dẫn đầu khởi sự chuyến đi thăm Bắc Kinh hôm 8 tháng 7. Ông Tea Banh nói rằng chuyến đi này nằm trong khuôn khổ một cuộc “trao đổi thường niên”. Nhưng tham gia chuyến đi có các Tư lệnh của cả 3 quân chủng thuộc Quân đội Hoàng gia Campuchia và Tư lệnh Quân cảnh Quốc gia – điều này nói lên tầm quan trọng của chuyến đi, bất chấp lời phát biểu của ông Tea Banh.

Thế nhưng trên thực tế, cũng có những dấu hiệu cho thấy các cuộc xung đột lẻ tẻ ở biên giới Việt Nam - Campuchia sẽ không dẫn đến chiến tranh giữa hai nước như năm 1979. Nhà chức trách hai nước đã tức thời gặp nhau và khẳng định tiếp tục giải quyết vấn đề biên giới thông qua thương lượng, căn cứ trên bản đồ lịch sử và luật pháp quốc tế. Chính Thủ tướng Hunsen cũng đã cho hay là Ông đã yêu cầu các chính phủ Pháp, Anh, Hoa Kỳ cung cấp cho các bản đồ ổn cố từ thời Đông Dương thuộc Pháp làm căn cứ để xác định biên giới hai nước, mà ông tin văn khố các nước này hiện còn lưu trữ.

2. Mặc dầu có nhưng sự đồn đoán về sự chuyển quân về phía biên giới Việt - Trung, song Trung Quốc sẽ không dám ngang nhiên tấn công quân sự gọi là để “dạy cho Việt Nam một bài học” như năm 1979, nếu Việt Nam ngả theo Hoa Kỳ. Vì Hoa Kỳ hiện nay khác Liên Xô trong quá khứ. Hoa Kỳ sẽ không đứng nhìn Trung Quốc tự tung tự tác như Liên Xô trước đây. Vì Hoa Kỳ không phải là “Con cọp giấy” như Trung Quốc thường rêu rao trước đây, mà là “Con cọp thật” đã và đang thể hiện sức mạnh thực sự của một mãnh hổ, vượt trội Trung Quốc về quân sự cũng như nhiều mặt khác, để nếu xẩy ra bất cứ xung đột quân sự nào, ưu thế vẫn nghiêng về phía Hoa Kỳ.

Vì vậy, Hoa Kỳ đã không ngần ngại công khai lên án mạnh mẽ hành động của Trung Quốc xâm lấn Biển Đông, lấn áp các nước nhỏ yếu trong vùng trong đó có Việt Nam và khẳng định nhiều lần rằng Hoa Kỳ có quyền lợi quốc gia trong vùng Biển Đông phải bảo vệ.

Dường như Trung Quốc cũng hiểu được quyết tâm và hành động thực sự của Hoa Kỳ lần này không thể coi thường. Vì vậy đã có dấu hiệu của một sự xoa dịu tình hình. Một điển hình là ngay sau chuyến đi Hoa Kỳ của Tổng Bí thư đảng CSVN, Phó Thủ tướng Trung Quốc Trương Cao Lệ đã tới thăm Việt Nam trong ba ngày (từ 6 đến 19-7-2015). Theo Tân Hoa Xã, Ông Trương đã hội kiến với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trong cưộc gặp Ông Sang, Phó Thủ tướng Trung Quốc nói rằng mối quan hệ truyền thống do hai lãnh đạo của hai nước là Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh vun đắp là “một tài sản quý giá của hai đảng và nhân dân hai nước”. Phó Thủ tướng Trung Quốc cũng được trích lời nói thêm rằng vì “quyền lợi cơ bản của hai nước, cần phải thắt chặt mối quan hệ truyền thống này”. Bản tin của Tân Hoa Xã không đề cập tới vấn đề tranh chấp biển Đông. Tuy nhiên, báo chí Việt Nam cho hay, trong cuộc gặp với ông Trương, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị hai bên “tuân thủ các thỏa thuận và nhận thức chung quan trọng của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước về những bất đồng trên biển và sớm cùng các nước ASEAN hoàn tất xây dựng Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC)”.
 
3. Ngoài hai mũi nhọn trên của đối sách năm 1979 không dám áp dụng lại, Trung Quốc có thể tung mũi nhọn tấn công trên lãnh vực kinh tế và chính trị của Việt Nam hay không?

Vì kinh tế Việt Nam hiện nay lệ thuộc kinh tế Trung quốc trên khá nhiều mặt, nhưng nếu Bắc Kinh đã chọn đối sách hòa dịu, thì họ sẽ không sử dụng mũi nhọn này tấn công Việt Nam. Nếu có sử dụng đi nữa cũng không gây khó khăn nhiều cho Việt Nam như năm 1979. Vì nền kinh tế Việt Nam nay đã khác xưa, không còn bị bế quan tỏa cảng (do chế độ kinh tế kế hoạch hóa tập trung, bị cấm vận), mà đã vững mạnh nhờ mở rộng làm ăn theo kinh tế thị trường. Nếu Trung Quốc gây khó khăn về kinh tế, Việt Nam sẽ vượt qua, nhờ sự trợ giúp của Hoa Kỳ và các nước tư bản có đầu tư tại Việt Nam.

Về chính trị, Trung Quốc cũng khó tạo biến cố gây bất ổn chính trị cho Việt Nam. Vì một khi chọn Mỹ và các cường quốc tư bản làm đồng minh, thoát khỏi sự kềm kẹp của Trung Quốc, chế độ sẽ tạo được sức hậu thuẫn mạnh mẽ của toàn dân, tình hình chính trị sẽ ổn định và ngày càng được củng cố, sẽ vô hiệu hóa mọi thủ đoạn của Bắc Kinh nhằm phân hóa nội bộ, gây bất ổn chính trị và xáo trộn xã hội Việt Nam.

III/- Kết luận

Tóm lại, nếu Việt Nam chọn Hoa Kỳ làm đồng minh, Trung Quốc sẽ không thể thực hiện đối sách năm 1979 với Việt Nam, sau khi Việt Nam ngả theo Liên Xô. Vì tình hình Việt Nam và cục diện thế giới đã thay đổi. Tư thế và nội lực Hoa Kỳ ngày nay khác tư thế và nội lực Liên Xô ngày xưa. Trung Quốc chắc cũng đã hiểu rõ điều đó và có đủ khôn ngoan để có một đối sách khác hơn năm 1979 đối với Việt Nam vì quyền lợi thiết thân của mình.

Nếu các nhà lãnh đạo đảng và nước Việt Nam hiện nay không chọn Hoa Kỳ làm đồng minh, thì họ sẽ bị mất cơ hội ngàn năm một thuở để thoát khỏi sự kềm kẹp bao lâu nay của Trung Quốc và họa mất nước chỉ còn là vấn đề thời gian. Đảng CSVN sẽ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước quốc dân và lịch sử Việt Nam.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.