Tuesday, November 4, 2014

Hé lộ vụ trả hoa hồng ngành y tế VN

BBC-2 giờ trước
Một công ty y khoa Mỹ đồng ý nộp phạt cho chính phủ Mỹ khoảng 55 triệu USD để giải quyết cáo buộc hối lộ quan chức tại ba nước trong đó có Việt Nam.
Công ty Bio-Rad Laboratories Inc. bị cáo buộc giả mạo chứng từ để che giấu các khoản thanh toán và đã trả 7,5 triệu USD tiền hối lộ cho các quan chức tại ba quốc gia là Nga (4.6 triệu USD), Thái Lan (hơn 700 ngàn USD) và Việt Nam (2.2 triệu USD) trong giai đoạn 2005-2010 để giành hợp đồng.
Vào hôm thứ hai Ủy ban Chứng khoán và Sàn giao dịch (SEC) và Bộ Tư pháp Hoa Kỳ công bố rằng Bio-Rad, công ty có trụ sở tại Hercules, California đồng ‎ý trả tiền phạt hình sự 14.35 triệu USD cho Bộ Tư pháp và 40.70 triệu USD cho SEC để tránh bị truy tố.
'Hối lộ là chuyện thường'
Tài liệu điều tra trong phần nói về Việt Nam cho biết “Bio-Rad có một văn phòng đại diện bán hàng ở Việt Nam từ ít nhất năm 2005 cho tới cuối 2009 và Giám đốc văn phòng Việt Nam giám sát và phê duyệt các hợp đồng có trị giá tới 100 ngàn USD và được thưởng tới 20 ngàn USD.
“Giám đốc Văn phòng Việt Nam đã duyệt các khoản hối lộ cho quan chức chính phủ để duy trì hoạt động kinh doanh theo đó các đại diện bán hàng, theo chỉ đạo của Giám đốc Văn phòng Việt Nam trả tiền mặt cho quan chức tại các bệnh viện của nhà nước và các phòng thí nghiệm để đổi lại việc họ mua sản phẩm của Bio-Rad.”
“Vào năm 2006, giám đốc văn phòng khu vực (Bio-Rad Singapore) biết về hoạt động bôi trơn này từ một nhân viên tài chính. Nhân viên này đã nêu các quan ngại với Giám đốc Văn phòng Việt Nam, người thông báo lại rằng trả tiền hối lộ là việc chuyện thường tại Việt Nam."
Tuy nhiên vào ngày hoặc khoảng ngày 18/05/2006, Giám đốc Văn phòng Việt Nam viết email lại cho văn phòng Singapore nói trả phí cho bên thứ ba 'bị cấm trong Chính sách Đạo đức Kinh doanh của Bio-Rad' nhưng cũng nói rằng Bio-Rad sẽ mất 80% tiền bán hàng ở Việt Nam nếu không tiếp tục hối lộ."
Để “lách luật”, Giám đốc Văn phòng Việt Nam cũng trong email này đề xuất “Bio-Rad Singapore sẽ bán sản phẩm của hãng này cho một nhà phân phối của Việt Nam với giá được giảm để rồi nhà phân phối này sẽ bán lại cho các khách hàng của chính phủ (bệnh viện và các phòng thí nghiệm) đúng giá và sẽ lại quả một phần tiền như tiền hối lộ.
“Trong khoảng từ 2005 tới cuối 2009, văn phòng Việt Nam của Bio-Rad đã thanh toán sai trái 2.2 triệu USD cho các đại l‎ý và các nhà phân phối và họ đã chuyển tiếp tiền hoa hồng này cho quan chức chính phủ Việt Nam.
“Những khoản tiền hối lộ này, được ghi trong sổ sách là 'tiền thưởng bán hàng', 'phí quảng cáo', và 'phí đào tạo' đã mang lại cho Bi-Rad Singapore doanh thu trước thuế là 23 triệu USD,” tài liệu điều tra nói.
Tài liệu này không nói rõ Giám đốc Văn phòng Việt Nam là người Việt hay người nước ngoài. Danh bạ công ty tại Việt Nam niêm yết Bio-Rad Laboratories (Singapore) có văn phòng đại diện ở Tp HCM.
'Báo cáo định kỳ'
Hãng thông tấn AP dẫn lời trợ lý Bộ trưởng Bộ Tư pháp Mỹ Leslie Caldwell trong một tuyên bố rằng “Các công ty niêm yết trên sàn giao dịch xào nấu sổ sách của họ và che giấu các khoản thanh toán không đúng đắn để tiếp tay cho tham nhũng”.
Theo thỏa thuận với Bộ Tư pháp, Bio-Rad sẽ được phép tránh bị truy tố hình sự để đổi lại việc công ty này phải báo cáo định kỳ về khâu tuân thủ luật lệ trong thời gian hai năm một lần.
Công ty này cũng cần phải tiếp tục có tiến bộ trong một chương trình tuân thủ được sửa đổi và kiểm soát nội bộ vốn để để ngăn chặn hành vi vi phạm Đạo luật Chống tham Nhũng ở Nước Ngoài (FCPA).
FCPA nghiêm cấm các công ty Mỹ hối lộ giới quan chức chính phủ nước ngoài hoặc giám đốc các công ty nước ngoài để giành hợp đồng hoặc có được hoạt động kinh doanh.
Tư pháp cho biết họ không truy tố Bio-Rad chủ yếu là do công ty đã tự nguyện tiết lộ các hành vi sai trái cho chính phủ và đã hợp tác đầy đủ trong cuộc điều tra.

Dân không bầu đại biểu Quốc hội để... cãi lộn!

Đăng Bởi  - 

Ông Đương và ông Phước không tạo ấn tượng ở mặt chuyên môn mà "tạo ấn tượng" bằng những phát ngôn gây sốc
Ông Đương và ông Phước không tạo ấn tượng ở mặt chuyên môn mà "tạo ấn tượng" bằng những phát ngôn gây sốc
Đại biểu Đỗ Văn Đương nói giới luật sư chỉ bào chữa cho người có tiền. Liên đoàn Luật sư khiếu nại lên Quốc Hội. Đại biểu Hoàng Hữu Phước viết blog “đả kích” đồng nghiệp. Đại biểu Quốc Hội Trương Trọng Nghĩa gửi báo cáo đến Chủ tịch nước và lãnh đạo Đoàn đại biểu Quốc Hội TP.HCM. 
Đó là những sự việc ầm ĩ đã và trở thành tâm điểm của kỳ họp Quốc hội. Sự kiện này tương tự như sự kiện “tứ đại ngu” do đích thân ông Phước tạo nên khi đả kích ông Dương Trung Quốc trong kỳ họp trước.

Có một thực trạng đáng buồn, sức nóng từ nghị trường dường như không đến từ các cuộc thảo luận chính sách. Những bức xúc dân sinh đến các vấn đề bức thiết của kinh tế xã hội chưa được đại biểu phản ánh đúng mực. Trong khi bản thân nhiều đại biểu lại gây sóng gió bằng những phát biểu chẳng liên quan gì đến chuyện đại sự.

Bằng cách đó, đại biểu không chỉ làm lãng phí thời gian của mình mà còn làm lãng phí thời gian của Quốc hội. Trong khi Quốc hội vốn dĩ có rất ít thời gian cho hàng loạt những vấn đề dàn trải từ vi mô đến vĩ mô, lại phải bỏ thêm thời gian giải quyết những vấn đề nội bộ giữa các đại biểu. Lãng phí thời gian là một sự lãng phí rất lớn.

Sẽ không có gì đáng nói nếu những phát ngôn gây sóng gió của đại biểu liên quan đến những vấn đề Quốc hội đang bàn thảo. Vì với thời lượng khống chế, những bài phát biểu khó có thể diễn tả hết tâm huyết của người tham luận. Khi đó, báo chí là một kênh hữu dụng. 

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa thông qua báo chí phản ánh thực trạng chất lượng đại biểu Quốc hội. Cũng có thể cho là ông có tâm huyết, có trăn trở với chức trách của mình. Có thể hiểu là vì sự tiến bộ chung. 

Đúng như một vị đại biểu Quốc hội nhận xét, việc đại biểu Trương Trọng Nghĩa thu thập và phản ảnh trung thực ý kiến, kiến nghị của cử tri với Quốc hội và cơ quan nhà nước hữu quan là hoàn toàn phù hợp với trách nhiệm của mình.

Còn ông Hoàng Hữu Phước viết Blog đả kích đồng nghiệp hoàn toàn là vì động cơ cá nhân. Nếu vì cái chung, ông đã sử dụng diễn đàn Quốc hội, phương tiện truyền thông đại chúng... để phản biện. Rõ ràng các đại biểu Quốc hội đều có quyền tranh luận, phản biện lại người khác. 

Nhưng, việc ông nghị Phước sử dụng những từ xúc phạm, thiếu văn hóa, quy chụp người khác là không thể chấp nhận được, nhất là với tư cách một đại biểu Quốc hội. Nó không phù hợp với chuẩn mực văn hóa trong tranh luận, làm ảnh hưởng đến uy tín đại biểu Quốc hội. 
“Nếu không đồng tình với quan điểm của tôi, ông Phước hoàn toàn có thể góp ý với tư cách cá nhân, góp ý ở đoàn, tranh luận ở Quốc hội, thậm chí là viết blog. Nhưng tôi không thể chấp nhận cách viết blog mà dùng câu chữ thiếu văn hóa để thóa mạ, hạ nhục người khác như vậy”.
Ông Trương Trọng Nghĩa
Điều đáng nói hơn, trước đây, khi ông nghị Phước viết bài “tứ đại ngu” để nói về đại biểu Dương Trung Quốc, Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM đã mời ông Phước làm việc trực tiếp, chấn chỉnh ông Phước. 
Bây giờ ông Phước lại viết tiếp tục xúc phạm ông Nghĩa nữa thì cần đặt ra vấn đề liệu ông Phước có còn xứng đáng với tư cách là đại biểu Quốc hội nữa hay không, có xứng đáng là người đại diện cho cử tri nữa hay không?
Ở đây, có ý kiến cho rằng ngoài việc lãnh đạo Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM yêu cầu Hoàng Hữu Phước trả lời các câu hỏi, cung cấp bằng chứng về những lời công kích, bôi nhọ và có biện pháp bảo vệ danh dự, nhân phẩm của ông Nghĩa... thì điều quan trọng hơn là không thể để Hoàng Hữu Phước tiếp tục có những việc làm sai trái, làm mất uy tín của Quốc hội, đại biểu Quốc hội TP.HCM.

Có ý kiến đề nghị không thể để Hoàng Hữu Phước tiếp tục có những việc làm sai trái, làm mất uy tín của Quốc hội, đại biểu Quốc hội TP.HCM. Ảnh TL

Tương tự như việc đại biểu Đỗ Văn Đương đả kích giới luật sư dường như hoàn toàn là vì quan điểm, thái độ cá nhân mà không gợi mở được gì cho sự phát triển chung. Nói cách khác, ông Phước và ông Đương chỉ đơn thuần... cãi lộn.

Nguy hiểm hơn: Khi những cuộc cãi vã "vô thưởng vô phạt" trở thành tâm điểm của kỳ họp Quốc hội, nó cho thấy những vấn đề quốc thái dân an đang chưa được quan tâm đúng mực. Khi đại biểu chú tâm vào những chuyện bên ngoài chuyên môn, nó cho thấy một tâm thế sao nhãng với vấn đề quốc sự. 

Đại biểu Dương Trung Quốc than phiền: Đến 70% ý kiến đại biểu thảo luận về kinh tế xã hội là phát biểu chung chung. Bắt đầu bằng thành tựu, rồi đến “tuy nhiên”, “bên cạnh đó”… và rồi một số đại biểu sẽ nói về ngành mình, địa phương mình như một nhu cầu tất yếu. Thậm chí có đại biểu còn rất mất thì giờ để nhắc lại mười mấy chỉ tiêu kinh tế xã hội.

Chất lượng đại biểu Quốc hội thấp từ trước đến nay còn hoài nghi thì đã có những bằng chứng để chứng minh sự thật. Số đại biểu phát biểu có trọng tâm, có vấn đề, đại biểu có thái độ bức xúc, gai góc với các vấn đề xã hội có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay. 

Số ít đó trở thành những “gương mặt thân quen” ở các kỳ họp Quốc hội. Dễ hiểu vì sao những chuyện bên lề nghị trường trở thành tâm điểm dư luận ở mỗi kỳ họp.

Cải thiện chất lượng đại biểu Quốc hội, có thể coi là một nhu cầu bức thiết. Và có lẽ nên bắt đầu với những đại biểu chuyên phát ngôn “gây sốc” ngoài chuyên môn, làm sao nhãng trọng tâm nghị trường, lãng phí thời gian. 

Bởi chiếc ghế đại biểu được xây dựng từ lá phiếu của dân, phải đề đạt, hiện thực được tâm tư, nguyện vọng của dân. Không người dân nào bầu đại biểu để đi... cãi lộn!

Kiến Giang

Ông Dũng “lò vôi” thông báo chính thức đóng cửa Đại Nam

Đăng Bởi  - 

Thông báo đăng chính thức trên website của Khu du lịch Đại Nam.
Thông báo đăng chính thức trên website của Khu du lịch Đại Nam.
Website chính thức của Khu du lịch Đại Nam vừa đăng tải thông báo cho biết, từ ngày 10/11-31/12, khu du lịch sẽ tạm ngừng hoạt động, riêng khu Kim Điện sẽ mở cửa phục vụ bình thường.
Theo thông báo mới nhất của Công ty Đại Nam, khu du lịch Đại Nam sẽ được đóng cửa từ ngày 10/11 cho tới hết năm nay.
Website chính thức của Khu du lịch Đại Nam vừa đăng tải thông báo cho biết, từ ngày 10/11-31/12, khu du lịch sẽ tạm ngừng hoạt động, riêng khu Kim Điện sẽ mở cửa phục vụ bình thường.
Trước đó, trả lời báo chí, ông Huỳnh Uy Dũng (còn gọi là Dũng "lò vôi") - Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đại Nam cũng từng tuyên bố sẽ đóng cửa khu du lịch Đại Nam với lý do bị chính quyền và cơ quan chức năng tỉnh Bình Dương o ép, đẩy doanh nghiệp tới bước "khó khăn tột cùng".
Ông Huỳnh Uy Dũng cũng từng tuyên bố sẽ mang toàn bộ lợi nhuận của công ty Đại Nam trong 16 năm(2014-2030) cùng phối hợp với Bệnh viện Đại học Y dược TPHCM mổ tim miễn phí cho trẻ em nghèo cả nước.
Trao đổi với báo chí ông Dũng cho biết, sau khi Thanh tra Chính phủ có kết luận về vụ ông tố cáo chủ tịch tỉnh Bình Dương thì công ty ông phải chịu đựng cách xử sự "không giống ai' của chính quyền địa phương.
Trong vòng 51 ngày (từ 8/9-28/10/2014), Công ty Đại Nam đã nhận được 12 văn bản (trung bình 4 ngày ra 1 văn bản) từ tỉnh Bình Dương liên quan tới việc thu hồi quyền sử dụng 61,4 ha đất ở của Công ty Đại Nam. Phó Tổng Giám đốc Công ty Đại Nam Phạm Đình Khương cũng cho biết, thời gian gần đây công ty bị thanh, kiểm tra thuế với mật độ dày đặc. 
Trước đó, UBND tỉnh Bình Dương đã công bố thu hồi quyết định (được ban hành tháng 7/2008) về việc cho phép thay đổi thời hạn sử dụng “đất ở” trong Khu công nghiệp Sóng Thần 3 từ 50 năm sang lâu dài đối với Công ty cổ phần Đại Nam.
Việc thu hồi được thực hiện theo chỉ đạo của Thủ tướng và Thường trực Tỉnh ủy Bình Dương, sau khi Thanh tra Chính phủ có kết luận xác minh về tố cáo ông Lê Thanh Cung, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương, trong đó có một số nội dung liên quan đến diện tích đất này.
Trước quyết định này, ông Huỳnh Uy Dũng, Tổng giám đốc Công ty CP Đại Nam cho rằng UBND tỉnh Bình Dương muốn thu hồi đất khu ở thì phải trả tiền đền bù cho ông theo thời giá tại thời điểm thu hồi do Nhà nước quy định, tương đương khoảng hơn 1.800 tỷ đồng.
Khu du lịch Đại Nam đóng cửa 2 tháng: ‘Không ảnh hưởng đến thu ngân sách của Bình Dương’.Chiều 4.11, Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Dương đã tổ chức cuộc họp thông tin cho báo chí nhiều nội dung, trong đó có nội dung về việc ông Huỳnh Uy Dũng, Tổng giám đốc Công ty CP Đại Nam đóng cửa Khu du lịch Đại Nam trong 2 tháng. Theo ông Nguyễn Minh Giao, Trưởng ban tuyên giáo Tỉnh ủy, không có việc chính quyền tỉnh o ép doanh nghiệp. “Đây là sự việc lấy làm tiếc. Việc đóng cửa hay không là quyền của chủ doanh nghiệp. Nếu luật không cấm thì cứ làm”, ông Giao nói.

Theo ông Giao, hiện nay UBND tỉnh đang thực hiện thanh kiểm tra, kể cả việc thực hiện nghĩa vụ thuế của Công ty CP Đại Nam trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản và Khu công nghiệp Sóng Thần 3, hoàn toàn không liên quan đến hoạt động của Khu du lịch Đại Nam.

“Việc đóng cửa Khu du lịch Đại Nam ít nhiều có ảnh hưởng đến đời sống tinh thần, vui chơi giải trí của người dân trong và ngoài tỉnh. Lãnh đạo tỉnh Bình Dương không mong muốn việc này xảy ra”, ông Giao cho biết.

Tại cuộc họp, ông Trần Văn Nam, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh và ông Lê Văn Trang, Cục trưởng Cục thuế Bình Dương cũng đã trả lời câu hỏi của PV liên quan đến việc ông Dũng đóng cửa Khu du lịch Đại Nam ảnh hưởng gì đến Bình Dương.

Ông Trang nói: “Việc Khu du lịch Đại Nam đóng cửa trong khoảng 2 tháng và có thể lâu hơn nữa cũng không ảnh hưởng gì đến việc thu ngân sách của tỉnh Bình Dương. Một khu du lịch hay một doanh nghiệp không thể so sánh với trên 15.000 doanh nghiệp đang sản xuất kinh doanh ổn định ở Bình Dương”.

Còn theo ông Trang, việc kinh doanh của Khu du lịch Đại Nam là kinh doanh theo mùa. Ông Trang cho biết: “Hiện nay đang là mùa vắng khách nên cơ quan thuế chỉ thu được thuế giá trị gia tăng còn thuế thu nhập doanh nghiệp thì không thu được”.

Ông Trần Văn Nam cho biết thêm, theo báo cáo của Sở Xây dựng, hiện nay cơ quan này chưa nhận được yêu cầu trùng tu, sửa chữa của Khu du lịch Đại Nam. “Nếu trùng tu, sửa chữa mà không xin phép là không đúng so với quy định”, ông Nam nói.

Chiều cùng ngày, PV tiếp tục liên lạc với nhiều lãnh đạo của Công ty CP Đại Nam và Khu du lịch Đại Nam nhưng không có kết quả. - Theo TNO

Ông Dũng "lò vôi" chính thức đóng cửa khu du lịch Đại Nam


(Dân trí) - Theo thông báo mới nhất của Công ty Đại Nam, khu du lịch Đại Nam sẽ được đóng cửa từ ngày 10/11 cho tới hết năm nay.
 >> Ông Huỳnh Uy Dũng tuyên bố sẽ đóng cửa Khu du lịch Đại Nam

Website chính thức của Khu du lịch Đại Nam vừa đăng tải thông báo cho biết, từ ngày 10/11-31/12, khu du lịch sẽ tạm ngừng hoạt động, riêng khu Kim Điện sẽ mở cửa phục vụ bình thường.

Thông báo đăng chính thức trên website của Khu du lịch Đại Nam.
Thông báo đăng chính thức trên website của Khu du lịch Đại Nam.

Đọc những thông tin kinh tế - tài chính mới nhất trên FICA:
* Thứ trưởng GTVT: “Không tăng phí đường bộ với xe máy”
Trước đó, trả lời báo chí, ông Huỳnh Uy Dũng (còn gọi là Dũng "lò vôi") - Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đại Nam cũng từng tuyên bố sẽ đóng cửa khu du lịch Đại Nam với lý do bị chính quyền và cơ quan chức năng tỉnh Bình Dương o ép, đẩy doanh nghiệp tới bước "khó khăn tột cùng".

Ông Huỳnh Uy Dũng cũng từng tuyên bố sẽ mang toàn bộ lợi nhuận của công ty Đại Nam trong 16 năm(2014-2030) cùng phối hợp với Bệnh viện Đại học Y dược TPHCM mổ tim miễn phí cho trẻ em nghèo cả nước.

Trao đổi với báo chí ông Dũng cho biết, sau khi Thanh tra Chính phủ có kết luận về vụ ông tố cáo chủ tịch tỉnh Bình Dương thì công ty ông phải chịu đựng cách xử sự "không giống ai' của chính quyền địa phương.

Trong vòng 51 ngày (từ 8/9-28/10/2014), Công ty Đại Nam đã nhận được 12 văn bản (trung bình 4 ngày ra 1 văn bản) từ tỉnh Bình Dương liên quan tới việc thu hồi quyền sử dụng 61,4 ha đất ở của Công ty Đại Nam. Phó Tổng Giám đốc Công ty Đại Nam Phạm Đình Khương cũng cho biết, thời gian gần đây công ty bị thanh, kiểm tra thuế với mật độ dày đặc. 

Trước đó, UBND tỉnh Bình Dương đã công bố thu hồi quyết định (được ban hành tháng 7/2008) về việc cho phép thay đổi thời hạn sử dụng “đất ở” trong Khu công nghiệp Sóng Thần 3 từ 50 năm sang lâu dài đối với Công ty cổ phần Đại Nam.

Việc thu hồi được thực hiện theo chỉ đạo của Thủ tướng và Thường trực Tỉnh ủy Bình Dương, sau khi Thanh tra Chính phủ có kết luận xác minh về tố cáo ông Lê Thanh Cung, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương, trong đó có một số nội dung liên quan đến diện tích đất này.

Trước quyết định này, ông Huỳnh Uy Dũng, Tổng giám đốc Công ty CP Đại Nam cho rằng UBND tỉnh Bình Dương muốn thu hồi đất khu ở thì phải trả tiền đền bù cho ông theo thời giá tại thời điểm thu hồi do Nhà nước quy định, tương đương khoảng hơn 1.800 tỷ đồng.

Phương Dung

Xem xét nước Tàu tại sao gọi rằng “Trung quốc”

Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Nếu vô tình, chúng ta gọi nước Tàu là “Trung Quốc” là mặc nhiên công nhận nước Tàu là cái rốn của vũ trụ. Chữ “Trung Quốc” mà CSVN thường gọi là vì họ có thể mê muội rằng “lá rụng về cội” vì họ đã được ủy viên quốc vụ viện Tàu Cộng là Dương Khiết Trì, trong cuộc hội đàm tại Hà Nội ngày 18-6-2014, đã bảo: “đứa con hoang đàng trở về nhà”. Còn người Việt ai có tinh thần dân tộc thì tôi thiết nghĩ nên gọi: Tàu, Tàu cộng, giặc Tàu, Tàu phù, Tàu khựa... hoặc gọi Tàu như người Tây phương đã gọi: China, Sino, Chinois...


*

Xưa nay, mỗi khi thành lập một triều đại hay một chính thể, đều phải nghĩ đến Quốc hiệu. Quốc hiệu là tên chính thức của một quốc gia. Quốc hiệu chẳng những có ý nghĩa biểu thị chủ quyền lãnh thổ, mà còn có thể biểu thị thể chế và mục tiêu chính trị của quốc gia mình; nên Quốc hiệu đối với mỗi công dân nước ấy, có tính thiêng liêng và lòng tự hào dân tộc.

Thời xa xưa, tương truyền rằng Hoàng Đế tên là Công Tôn Hiên Viên là lãnh tụ Hoa tộc đã đánh bại Si Vưu là lãnh tụ của Viêm tộc (Việt tộc sau này), độc chiếm sáu tỉnh lưu vực sông Hoàng Hà rồi lập ra nước Tàu. Hiên Viên đã phỏng theo sinh hoạt của Viêm tộc để tổ chức xã hội Hoa tộc là một bộ lạc bán khai, du mục, gốc Turk lai Mông Cổ ở phương Bắc đến xâm chiếm đất Trung Nguyên, với văn hoá truyền khẩu (chưa có chữ viết). Kẻ chiến thắng đương nhiên chiếm đoạt tài sản của kẻ chiến bại, như bắt dân Viêm tộc làm nô lệ, chiếm đất nước và luôn cả văn hoá trong đấy có chữ “Khoa Đẩu” (chữ Việt cổ) rồi biến cải chữ Khoa Đẩu thành ra chữ Hán (người viết sẽ trình bày chữ Khoa Đẩu biến thành chữ Hán ở một bài khác).

Tần Thủy Hoàng (259-210 TCN), sau khi tiêu diệt các nước chư hầu khác, thống nhất Trung Nguyên lập ra nhà Tần (Tàu). Sau đấy, một Đình trưởng ở Giang Tô là Lưu Bang khởi binh bên dòng sông Hán Thuỷ, diệt được lực lượng của Hạng Võ, lập ra nhà Hán, xưng là Hán Cao tổ (năm 202 TCN) và lấy quốc hiệu là Đại Hán. Nhà Hán cai trị thời gian rất dài khoảng 400 năm, nên từ Hán đã ăn sâu vào đầu của dân chúng khắp nơi, vì vậy giống dân này quen gọi là người Hán. Các triều đại của Tàu kế tiếp cũng tự kiêu, tự xưng: Đại Đường, Đại Tống, Đại Thanh... các vua Tàu tự xưng là thiên tử (con trời) có hàm ý cai trị cả thiên hạ và tất cả thiên hạ đều là của họ. Các vị tiên đế của Việt Nam, thấy Tàu tự kiêu như vậy, thì cũng lấy quốc hiệu ngang ngửa với Tàu, như: Lý Thánh Tông lấy quốc hiệu là Đại Việt (1054). Năm 1820, vua Minh Mạng đổi quốc hiệu Việt Nam thành Đại Nam.

Vào thời xưa, vùng đồng bằng rộng lớn ở phía bắc sông Hoàng Hà và ở phía nam sông Dương Tử, vùng đất ở giữa hai dòng sông này gọi là Trung Nguyên, có nghĩa là vùng đồng bằng rộng lớn ở chính giữa. Sau khi bộ tộc này thành lập quốc gia thì họ tự lấy quốc hiệu là “Trung Hoa” có nghĩa là quốc gia trung tâm của văn hóa. Và sau này gọi là “Trung Quốc” là quốc gia của trung tâm thế giới, là cái rốn của vũ trụ. Từ đấy, họ xem những dân tộc các nước láng giềng là thứ man rợ, như: Nam Man, Bắc Địch, Đông Di, Tây Nhung...

Trước năm 1975, người Việt tại miền Nam thường gọi là Trung cộng để chỉ Lục Địa Tàu và Trung Hoa Quốc Gia để chỉ Đài Loan. Còn người Tàu thì gọi là: Tàu Đại Lục, Tàu Đài Loan, Tàu Chợ Lớn, Tàu Hồng Kông, Tàu Phúc Kiến, Tàu Quảng Đông...Vào thời Đệ nhất Việt Nam Cộng hòa (1955-1963), tổng thống Ngô Đình Diệm ký Đạo luật số 53 ban hành vào tháng 9-1956, cấm ngoại kiều (nhắm vào Hoa kiều) tham gia 11 nghề, bao gồm: Thóc gạo, điền địa, buôn bán thịt cá, than đá, dầu lửa, thu mua sắt vụn v.v... để bảo vệ kinh tế cho Việt Nam. Ngoài ra còn có lệnh trục xuất người Hoa nếu họ không chịu nhập quốc tịch Việt Nam.

Ngày nay, khi ghe thuyền của ngư dân Việt Nam, nếu bị giặc Tàu tấn công, nhà cầm quyền CSVN chỉ dám dùng hai chữ tàu lạ, không dám nói giặc Tàu hay giặc cướp biển, xin hỏi lý do nào phải gọi như vậy?! Đảng CSVN đang xem người Tàu như chủ nhân, nên người Tàu tại Việt Nam chẳng những hung hãn và xem thường người Việt Nam trong nước, mà người Tàu ở đấy còn coi Công an Việt Nam như tôi tớ của họ, sự nhục nhã này do ai gây ra vậy?!!!

Nếu vô tình, chúng ta gọi nước Tàu là “Trung Quốc” là mặc nhiên công nhận nước Tàu là cái rốn của vũ trụ. Chữ “Trung Quốc” mà CSVN thường gọi là vì họ có thể mê muội rằng “lá rụng về cội” vì họ đã được ủy viên quốc vụ viện Tàu Cộng là Dương Khiết Trì, trong cuộc hội đàm tại Hà Nội ngày 18-6-2014, đã bảo:“đứa con hoang đàng trở về nhà”. Còn người Việt ai có tinh thần dân tộc thì tôi thiết nghĩ nên gọi: Tàu, Tàu cộng, giặc Tàu, Tàu phù, Tàu khựa... hoặc gọi Tàu như người Tây phương đã gọi: China, Sino, Chinois...

Tiền nhân chúng ta đã thẳng thắn gọi là Tàu hay giặc Tàu, vì sao ta gọi là “Trung Quốc”. Sử Việt đã chứng minh điều này:

1- Bình Ngô Đại Cáo của văn hào Nguyễn Trãi, khi nói đến người Tàu hay nước Tàu, ông viết thẳng thắn gọi chúng là giặc. Xin trích hai đoạn trong Bình Ngô Đại Cáo để thấy rõ ràng hơn:

“Phần thì giận hung đồ ngang dọc,
Phần thì lo quốc bộ khó khăn.
Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần,
Khi Khôi huyện quân không một đội,
Có lẽ trời trao cho gánh nặng, bắt phải qua bách chiết thiên ma(*).
Cho nên cố gắng gan bền, chấp hết cả nhất sinh thập tử.
Thế giặc mạnh ta yếu mà ta địch nổi,
Quân giặc nhiều ta ít mà ta được luôn.
.......
Đến nỗi đứa trẻ con như Tuyên Đức, nhàm võ không thôi,(**)
Lại sai đồ nhút nhát như Thạnh, Thăng, đem dầu chữa cháy.
Năm Đinh mùi tháng chín, Liễu Thăng từ Khâu Ôn tiến sang.
Lại năm nay tháng mười, Mộc Thạnh từ Vân Nam kéo đến.
Ta đã điều quân thủ hiểm, để ngăn lối Bắc quân,
Ta lại sai tướng chận ngang, để tuyệt đường lương đạo.
Mười tám Liễu Thăng thua ở Chi Lăng,
Hai mươi Liễu Thăng chết ở Mã Yên,
Hai mươi lăm Lương Minh trận vong,
Hai mươi tám Lý Khánh tự vẫn.
Lưỡi dao ta đang sắc, ngọn giáo giặc phải lùi”.

Văn hào Nguyễn Trãi đã dùng các từ: Giặc, Bắc quân, hung đồ, Thế giặc, Quân giặc, vua nước Tàu thì ông gọi là đứa trẻ con Tuyên Đức, có ai dám bảo văn chương của ông thiếu sâu sắc hay thiếu trong sáng không?.

2- Khoảng giờ Thân (4 giờ chiều) mồng 5 Tết tháng Giêng Kỷ dậu (1789), vua Quang Trung, mặc chiếc áo bào đỏ, đã qua nhiều trận huyết chiến, nên đổi ra màu đen cháy vì hơi khói của thuốc súng. Ngài cùng đại quân và 80 thớt voi tiến vào kinh đô Thăng Long, đúng như lời của vua đã tuyên bố tại núi Tam Điệp. Vua Quang Trung đã tính đến việc giảng hòa với nhà Thanh sau khi thắng trận để tránh chiến chinh tiếp tục khổ sở muôn dân. Vì vậy, ông đã ra lệnh cấm giết bại binh khi quân Thanh (Tàu) đầu hàng. Quân Thanh thấy khoan hồng, nên đã ra hàng hơn 800 người, đều được cấp thực phẩm và quần áo. Trước khi trả về Tàu, vua phủ dụ chúng lời lẽ hào hùng, chính nghĩa, đanh thép, nhưng chí tình chí lý: 

“Việc quân là cái độc của thiên hạ. Gặp giặc như các ngươi thì giết, lẽ đó là thường. Bắt được mà tha, xưa nay chưa từng có. Trẫm theo lẽ trời và thuận lòng người, lấy việc binh nhung mà định thiên hạ. Việc Tổng đốc Tôn Sĩ Nghị của các ngươi sức hèn tài mọn, không biết tự lượng đem hai mươi chín vạn quân sang cửa quan, vượt suối trèo non, vô cớ xông vào chỗ hiểm để gây binh hấn, khiến cho các ngươi một lũ dân đen vô tội phải nằm sương gối tuyết và chết bởi đầu tên mũi đạn. Đó là tội của Tổng đốc nhà các ngươi. Trẫm trỏ cờ lệnh, chỉ trong một trận quét sạch các ngươi như kiến cỏ; kẻ đã chết trận xương chất thành núi. Những kẻ bị bắt nơi trận, hoặc thế bách xin hàng, đáng lẽ theo quân luật mà chém ở pháp trường. Song vì thể tấm lòng hiếu sinh của trời đất và lấy tấm lòng bao dung, trẫm tha tính mạng các ngươi và cho các ngươi được sung vào các hàng quân hoặc cấp lương hướng cho, để các ngươi khỏi bị khổ kẹp cùm, đánh đập. Đấng vương giả coi bốn bể như một nhà, các ngươi nên thể lòng trẫm mà bỏ sự ngờ sợ để báo ơn trẫm.”

Sau đấy, những tù binh này đều trả về Tàu. Vua Quang Trung đã gọi quân Thanh (Tàu) là giặc, Tổng đốc Tàu là Tôn Sĩ Nghị sức hèn tài mọn và quân Tàu làkiến cỏ. Khí khái thế đấy, mắng giặc thế đấy, mà vua Càn Long của nhà Thanh (Tàu) luôn nể sợ vua Quang Trung, vì vua Quang Trung hào hùng không ngại giặc Tàu; chứ không phải gọi tàu lạ hay “Trung Quốc”?!.

Vào thời cận đại và hiện đại, những người Việt có ít nhiều tinh thần với đất nước và dân tộc, chưa từng thấy gọi Tàu là “Trung Quốc”:

3- Nhà Thái dịch Lý Đông A (1920-1946?) là người nhìn xa thấy rộng, trong “Chu Tri Lục 3, Cương lĩnh cách mạng Việt” của ông, ông đã nhìn tận tim cật quân xâm lăng Tàu, thời nào chúng cũng muốn xâm chiếm nước ta. Ông nêu rõ: 

“Còn nhớ Tôn Văn nói với cụ Phan (Bội Châu): Các ông bất tất phải làm, Việt Nam chỉ là một tỉnh của Tàu, chúng tôi làm xong thì xong”. Cũng như Tưởng Giới Thạch lúc bấy giờ nuôi mấy tên Việt gian và nói: “Việt Nam là Tàu, Việt Nam để người Tàu làm giúp cho”. 

Nhà Thái dịch đã thẳng thắng gọi là Tàu. Mưu mô thâm độc của Tàu là thế đấy, vì sao người Việt còn tôn sùng họ?!

4- Việt Nam Sử lược của sử gia Trần Trọng Kim (1883-1953) là cuốn sách rất giá trị, ngay đầu đề chương 3 (tr. 34) đã viết: “Xã hội nước Tàu về đời tam đại và đời nhà Tần”. Và cả cuốn sách này tôi chưa từng thấy một chữ nào gọi là “Trung Quốc”?!

5- Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết nhạc phẩm “Gia tài của mẹ” xin trích một đoạn:

“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
  Một trăm năm đô hộ giặc Tây
  Hai mươi năm nội chiến từng ngày
  Gia tài của mẹ để lại cho con
  Gia tài của mẹ là nước Việt buồn”

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn viết một số ca khúc phản chiến. Khoảng năm 1966, Trịnh Công Sơn bắt đầu tung ra những nhạc phẩm phản chiến qua tiếng hát Khánh Ly, gây nên tâm lý chán ghét chiến tranh, làm chán nản một phần nào trong hào khí chiến đấu của người quân nhân miền Nam. Sau trận Tết Mậu Thân (1968), họ Trịnh tung ra tập nhạc “Kinh Việt Nam”. Sau đấy, họ Trịnh cho ra tập nhạc ru ngủ “Ca khúc da vàng”. Độc địa hơn nữa là nhạc khúc “Nối vòng tay lớn”... Họ Trịnh đã gọi giặc Tàu có sao đâu; họ Trịnh viết nhạc phản chiến, nhưng được sống dưới chế độ tự do của VNCH, nên không bị tù đày như chế độ CSVN ngày nay?!.

6- Nhạc sĩ Việt Khang đã viết hai nhạc phẩm:

- Nhạc phẩm“Việt Nam tôi đâu?”, xin trích một đoạn:

“Giờ đây
Việt nam còn hay đã mất
Mà giặc Tàu, ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội
Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu

- Nhạc phẩm “Anh là Ai”, xin trích một đoạn:

“Xin hỏi anh ở đâu?
Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu?
Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?”

Với hai bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu?” và “Anh là Ai” của Nhạc sĩ Việt Khang đều có chữ giặc Tàu; Việt Khang đã bị nhà cầm quyền CSVN bắt bỏ tù vào tháng 9 năm 2011. CSVN đã bỏ tù cả Nhạc sĩ và hai bản nhạc này. Hai bài hát yêu nước nồng nàn, mạnh mẽ chống giặc Tàu xâm lược lại trở thành một thứ “quốc cấm”. Trong nước: không ai được hát, không ai nghe và không ai được lưu truyền cả hai bài hát yêu nước nồng nàn là cớ gì?!.

7- Cuối cùng, xin hoan hô cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã phản đối giặc Tàu xâm lược, nên đã can đảm dùng máu viết trên tấm vải trắng: “Đi chết đi ĐCSVN bán nước” và “Tàu khựa cút khỏi biển Đông”. Với hai câu này, Phương Uyên bị chế độ CSVN buộc tội phỉ báng đảng CSVN và nói Tàu khựa  nhục mạ “Trung Quốc” là có tội. Vì thế, cô Nguyễn Phương Uyên bị CSVN bắt vào tù. Do đâu gọi Tàu khựa lại bị tù đày vậy?!.

Nếu có ai nghĩ rằng gọi là Tàu hay “Trung Quốc” cũng thế thôi, không có gì khác biệt. Xin thưa khác biệt xa lắm. Ví dụ bản nhạc của Việt Khang, đem câu: “Màgiặc Tàu, ngang tàng trên quê hương ta”. Đổi lại là: “Mà ‘Trung Quốc, ngang tàng trên quê hương ta” thì hào khí biến mấtVà Nguyễn Phương Uyên viếtTàu khựa cút khỏi biển Đông”. Đổi lại là: “Trung Quốc” cút khỏi biển Đông”thì câu sau yếu ớt thấy rõ?!

Từ những dẫn chứng trên, người viết thiết tha mong mỏi, người Việt có tinh thần quốc gia dân tộc, không nên có tư tưởng tự ti như CSVN gọi Tàu cộng là “Trung Quốc”, mà gọi: Tàu, giặc Tàu, Tàu cộng, Tàu phù, Tàu khựa...

Mong thay.

Ngày 4 tháng 11 năm 2014



___________________________________

(*) Bách chiết thiên ma: Càng trải qua nhiều gian truân, trắc trở, thì càng rèn luyện tinh thần.
(**) Tuyên Đức: Vua Tuyên Tông nhà Minh hiệu Tuyên Đức.

Khi nhà nước cũng chính là “côn đồ”!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ngày 2/11/2014 lúc 20:30 nhà báo tự do Trương Minh Đức đã bị một nhóm công an “chìm” mặc thường phục vô cớ chặn đường truy sát đánh đập hết sức tàn nhẫn tại khu vực Ngã 3 Suối Giữa (quốc lộ 13, tỉnh Bình Dương).

8 tên công an đã tham gia vào cuộc hành hung tập thể này. Một bọn dùng mũ bảo hiểm làm công cụ liên tục đập vào mặt và đầu nhà báo Trương Minh Đức cùng lúc những tên khác đấm đá vào ngực vào sườn, khiến nhà báo Minh Đức bị thương khá nặng, nguy cơ gãy xương sườn. (Danlambao) 

8 CA thường phục vây đánh 1 công dân vô cớ không tất sắt trong tay thì ngoài chỉ danh là nhân viên nhà nước “côn đồ” thì có nên xem đó là một bầy đàn súc vật lang sói hèn mọn?.


Đây không phải là lần đầu nhà báo Trương Minh Đức bị hành hung, 2 tháng trước nhà báo tự do này cũng phải vào cấp cứu ở bệnh viện Việt Pháp Hà Nội vì vô cớ bị nhân viên an ninh (CA) lôi xuống từ trên xe taxi đánh “hội đồng” thập tử nhất sinh trên đường phố giữa thủ đô.

Nhà báo tự do Trương Minh Đức

Anh Trương Minh Đức từng làm việc cho báo Tiền Phong được biết đến như là người viết nhiều bài báo chống tham nhũng, lên án tình trạng lạm quyền tại Việt Nam. Anh bị tòa án chế độ kết án tù 5 năm theo điều 258 (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước) sau khi ra tù, Trương Minh Đức là thành viên Hội nhà báo độc lập Việt Nam và Hội cựu tù nhân lương tâm tiếp tục các hoạt động báo chí độc lập.

Ngày 08/09/2014, nhà báo tự do Trương Minh Đức cùng với nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh, cô Trần Thị Nga và ông Trương Văn Dũng đi taxi trên đường tới trụ sở Bộ Công an số 7, Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội, để hỏi về văn bản chính quyền từ chối cho cô Đỗ Thị Minh Hạnh xuất cảnh thăm mẹ. Tại phố Khâm Thiên, một đường phố trung tâm Hà Nội, chiếc taxi đã bị một nhóm người ngăn lại, kéo anh Trương Minh Đức ra khỏi xe và đánh đập anh ngay cả khi anh đã bất tỉnh, chỉ đến khi có sự can thiệp của hai du khách nước ngoài, anh Trương Minh Đức mới được đưa đi cấp cứu.


Trước đó ngày 25/5/2014, chị Trần Thị Nga thành viên của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền đã bị 5 tên côn an giả dạng côn đồ truy sát, dùng tuýp sắt đánh đập gãy chân tại bến xe Giáp Bát (Hà Nội).

Những người đánh đập ông Trương Minh Đức và chị Trần Thị Nga là ai? Sau đây xác nhận của cô Trần Thị Nga, người có mặt trong chuyến xe này:

"Chúng tôi dám khẳng định những người đánh anh Trương Minh Đức- cũng giống như ngày 25/05/2014 họ đã từng đánh tôi– là lực lượng trong ngành công an. Bởi vì chúng tôi là những người đấu tranh cho nhân quyền, chúng tôi thường bị công an, an ninh, mật vụ theo dõi. Và những an ninh, mật vụ theo dõi tôi, mà tôi đã từng chụp được ảnh họ, thì rất nhiều trong số đó, khi kiểm tra ra thì thấy họ đều làm việc trong khối CA/an ninh. Người thì trong khối an ninh của tỉnh Hà Nam, người thì của Hà Nội, của Bộ Công an nữa. Số người hôm qua đánh đập anh Trương Minh Đức, trước đó đã canh gác nhà nghỉ nơi chúng tôi ở. Khi chúng tôi đi taxi, thì họ đi theo. Đến khi xe đi qua trụ sở công an quận Đống Đa, thì có một cô mặc sắc phục thiếu tá công an vẫy xe taxi chận lại. (*)

Tập thể tổ chức hành hung công khai công dân giữa đường phố ngay trên đường nạn nhân đang đi đến Bộ Công An!? – Chắc không cần phải bình luận gì thêm trong trường hợp này! vì mọi người đều “sống và làm việc theo hiến pháp và Pháp Luật” (khẩu hiệu tiêu điểm của nhà nước) nhưng hình như trừ… nhân viên CA/An ninh của “đảng ta”.

Như mọi người (nhất là cộng đồng cư dân mạng) chúng ta đều đã biết, vụ việc này không là trường hợp cá biệt. Gần đây giới bảo vệ nhân quyền trong nước và quốc tế rất lo ngại về nhiều vụ hành hung nhắm vào những người bất đồng chính kiến. Gần đây nhất, ngày 28/08, ông Nguyễn Bắc Truyển, thành viên Hội ái hữu tù nhân chính trị và tôn giáo, cựu tù nhân lương tâm, bị tông xe gây chấn thương nặng. Trước đó là một loạt vụ hành hung những người đến tham dự phiên tòa xét xử bà Bùi Hằng, ông Nguyễn Văn Minh và cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh tại Đồng Tháp ngày 26/08, và vô số những trường hợp tương tự mà trong một bài viết ngắn không thể liệt kê cho hết, mà điển hình là một số nạn nhân bị CA/chìm đánh gây thương tích nghiêm trọng…. 

Nguyễn Bắc Truyển

Huỳnh Ngọc Tuấn

Nguyễn Hoàng Vi

Lê Quốc Quân
(Những nạn nhân cất tiếng nói vì dân chủ nhân quyền) 

Kiểm tra lại thì tất cả các nạn nhân của côn đồ chế độ CSVN đều là những người thường có tiếng nói liên quan đến nhân quyền và dân chủ, mà dân chủ thì “Bác của đảng ta” đã dạy: "Dân chủ là làm sao cho dân mở miệng, đừng để cho dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là chúng ta như thế nào mà khiến dân không thiết mở miệng và nếu chúng ta xa rời dân thì chúng ta không còn lí do gì để tồn tại…” (Hồ Chí Minh).

Trước 1975. Ai đã từng là công dân sinh sống tại miền Nam thì khắc biết dưới sự lãnh đạo của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa từ thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm qua đến Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu dù CS Bắc Việt tổ chức cho người xâm nhập len lỏi phá hoại chính quyền xã hội nặng nề nhưng tuyệt nhiên không thấy những hình ảnh “côn đồ” phi đạo đức đàn áp đồng bào mình một cách khốc liệt như nói trên trong bối cảnh thời bình của chế độ CSVN hiện nay. 

Các Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa dù “giấy có rách vẫn giữ lấy lề” một thứ lề “nhân cách” quang minh chính đại của cấu trúc thượng tầng lãnh đạo quốc gia, dù là dân chính hay quân đội, điển hình như nhận xét từ trong trái tim của 2 đảng viên CSVN có “số má” từng là công dân của VNCH sau đây:

PV Báo Sài Gòn Tiếp Thị phỏng vấn phi công Nguyễn Thành Trung về quá khứ sau khi lái phi cơ F5 bỏ bom dinh Độc Lập.

Cựu phi công F5 Nguyễn Thành Trung 

PV: Thời khắc đó ông có nghĩ đến sự an toàn của vợ và hai con còn quá nhỏ đang sống ở thành phố Biên Hòa? Có khi nào ông cảm thấy khổ tâm hay hối hận về hành động của mình mang lại nỗi vất vả cho vợ con?

Nguyễn Thành Trung: Thời gian sống trong đội ngũ không lực Sài Gòn cho tôi một niềm tin rằng vợ tôi, một người phụ nữ không liên quan gì đến công việc của tôi, con tôi còn quá nhỏ (đứa lớn mới 5 tuổi, đứa nhỏ chưa tròn năm) sẽ không bị đối xử một cách tàn nhẫn.

Thực tế diễn ra đúng như tôi dự đoán. Cánh an ninh không quân đưa xe đến nhà bắt vợ con tôi. Vợ tôi phản đối vì mình không biết gì về công việc của chồng. Họ từ tốn: “Thưa bà, chúng tôi không bắt bà nếu bắt chúng tôi đã dùng còng số 8, trói bà chẳng hạn, chúng tôi tới đây mời bà vào phòng an ninh sư đoàn, với trách nhiệm bảo vệ sự an toàn tính mạng của bà và các con bà. Nếu bà có tài sản quý giá nào thì bà cứ mang theo”. Một tuần sau vợ và con tôi bị đưa từ Biên Hòa về số 4 Nguyễn Bỉnh Khiêm – Sài Gòn cho đến ngày 30.4.1975. Đương nhiên, họ vẫn điều tra vợ tôi về những gì liên quan đến tôi, nhưng vợ con tôi không bị đối xử vô nhân đạo. Có thể đó là những người có học và biết cách ứng xử một cách văn hóa với người thân của kẻ thù. Trong thời gian vợ tôi bị giam ở số 4 Nguyễn Bỉnh Khiêm, trung tướng Trần Văn Minh tư lệnh không quân VNCH đến thăm với tư cách người chỉ huy có một người lính phản bội. Ông ấy hỏi vợ tôi có cần bạn bè, người thân đến chuyện trò gì không hay cần mua sắm gì thì ông sẽ giúp đỡ.

Sau 30/4 Ngày 2.5.1975, tôi lái máy bay từ Phan Rang về sân bay Biên Hòa. Vợ con tôi mạng khỏe an toàn rời khỏi số 4 Nguyễn Bỉnh Khiêm, chúng tôi đoàn tụ gặp lại nhau.(**)

Cố Luật Gia Lê Hiếu Đằng Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương MTTQ/VN Nguyên Tổng thư kí Uỷ Ban nhân dân Cách mạng khu Sài Gòn Gia Định, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ở TP HCM.

Ông Lê Hiếu Đằng kể lại: "Ba tôi nóng lòng vì đã đến kỳ thi Tú tài II nhưng tôi vẫn bị nhốt trong tù. Vì vậy ông bà làm đơn hú họa cầu may xin cho tôi được ra đi thi. Thế mà chính quyền VNCH (Thừa Thiên-Huế) lúc đó lại giải quyết cho tôi ra tham dự kỳ thi. Tôi dự thi và đậu tú tài hạng thứ dễ dàng (đó là bằng cấp cần phải có để sau này tôi bước vào đại học Luật khoa). Tôi không biết với chế độ gọi là CS/XHCN/VN “ưu việt” hiện nay đã có người tù chính trị nào được cho ra khỏi nhà tù để đi thi như chính tôi hay không?”(***)

Cũng không muốn bình luận gì thêm. Bởi như nói trên, lời của Hồ Chí Minh mà ông ĐB/QH Dương Trung Quốc nhắc lại: "Dân chủ là làm sao cho dân mở miệng, đừng để cho dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là chúng ta như thế nào mà khiến dân không thiết mở miệng và nếu chúng ta xa rời dân thì chúng ta không còn lí do gì để tồn tại…” (Hồ Chí Minh).

Đúng không? Họ- các chóp bu CSVN- chủ trương bịt miệng đồng bào mình bằng những hành vi “côn đồ” phi đạo lý và pháp luật củng có nghĩa họ đang kỳ thị xa lánh nhân dân và vì vậy như HCM nói: "Họ không còn có lý do gì để tồn tại".


danlambaovn.blogspot.com 

____________________________________

Chú thích: