Tuesday, September 9, 2014

Lên án Bắc Kinh: Dân tranh đấu Hồng Kông cạo trọc


Các nhà tranh đấu Hồng Kông cạo trọc đầu, kêu gọi dân chúng tham gia phong trào phản đối Bắc Kinh quyết định "giới hạn quyền bầu cử" tại đặc khu, Hồng Kông, 09/09/2014.Reuters

RFI-Trọng Thành

Sau khi chính quyền Trung Quốc thông qua quyết định hạn chế quyền bầu cử trực tiếp lãnh đạo Hồng Kông hồi cuối tháng 8/2014, phong trào đòi dân chủ tại khu tự trị tiếp tục diễn ra với nhiều hình thức khác nhau. Hôm nay 09/09/2014, người tranh đấu cho dân chủ tại Hồng Kông đã sử dụng thêm một biện pháp mới để phản đối chính quyền Trung Quốc : cạo trọc đầu. 

Tại một nhà thờ Hồng Kông, hàng chục nhà tranh đấu đã tập hợp cạo đầu trước sự chứng kiến của báo giới. Những người tham gia hành động mang tính tượng trưng này giải thích việc họ chấp nhận cạo trọc đầu là thể hiện những hy sinh họ sẵn sàng chịu đựng trong cuộc chiến đấu lâu dài nhằm bảo vệ tương lai chính trị của vùng lãnh thổ này.

Trong số những người cạo đầu, có ba người sáng lập « Occupy Central », phong trào dân chủ chủ yếu tại Hồng Kông. Ông Benny Tai (Tai Yiu-ting/Đới Diệu Đình), một lãnh đạo Occupy Central, cho biết « đối với người Trung Quốc, tóc là một món quà mà cha mẹ ban cho. Đây là một thứ quý giá. Chúng tôi cũng sẽ hiến dâng quyền tự do của mình, một lúc nào đó, cho cuộc đấu tranh vì dân chủ ».

Ngày 31/08/2014, Quốc hội Trung Quốc thông qua quyết định người đứng đầu đặc khu hành chính Hồng Kông tương lai chỉ được cử tri Hồng Kông bầu chọn trong số hai hoặc ba ứng cử viên được Bắc Kinh chấp thuận. Việc chính quyền Trung Quốc chính thức có đòi hỏi giới hạn quyền bầu cử nói trên của Hồng Kông bị những người ủng hộ dân chủ Hồng Kông tiếp tục phản đối mãnh liệt.

Theo Reuters, trong buổi cạo đầu phản đối Bắc Kinh hôm nay, một nhóm thân chính quyền đụng độ đã tấn công vào các thành viên phong trào Occupy Central, khiến một người phải vào bệnh viện. Đụng độ trên, dù nhỏ, là một dấu hiệu cho thấy cho thấy bầu không khí căng thẳng xã hội giữa phe ủng hộ dân chủ và phe phản đối tại Hồng Kông.

Giới dân chủ Hồng Kông đứng giữa đôi dòng

Bài « Hồng Kông cân nhắc các biện pháp sau quyết định của Bắc Kinh về bầu cử » trên Asian Correspondent, trang báo mạng về Châu Á Thái Bình Dương và Nam Á, hôm nay 09/09, cho hay đòi hỏi nói trên của chính quyền Bắc Kinh khiến hàng ngũ dân chủ phân tâm trong việc tìm kiếm giải pháp đối phó.

Một số người cho rằng giới dân chủ có thể sử dụng con đường Nghị viện để ngăn chặn yêu cầu của Bắc Kinh, bởi luật bầu cử mới phải được ít nhất 2 phần 3 dân biểu thông qua. Như vậy, nếu 27 nghị sĩ dân chủ bỏ phiếu chống, thay đổi sẽ không diễn ra. Tuy nhiên, lãnh đạo Trung Quốc đã tuyên bố nếu đề nghị này không được thông qua, hệ thống bầu cử Hồng Kông sẽ được giữ nguyên trạng.

Ngược lại, một số người khác, như ông Chan Kin-man (Trần Kiện Dân), nhà xã hội học, một trong các nhà sáng lập phong trào Occupy Central, thì hy vọng một phong trào phản kháng mạnh mẽ tiếp nối, sẽ khiến Bắc Kinh phải dè chừng và được quốc tế chú ý. Hy vọng được đặt nhiều vào sự tham gia của giới trẻ. Giới sinh viên Hồng Kông (như Liên hội sinh viên Hồng Kông) dự định sẽ biểu tình bãi khóa một tuần lễ kể từ 22/09/2014. Đây được coi là một đợt hoạt động khởi đầu và then chốt trong phong trào bất tuân dân sự nhằm thu hút ảnh hưởng. Nhiều người cho rằng cuộc chiến đấu vì dân chủ cho Hồng Kông, cần hàng thập kỷ nữa mới có thể giành thắng lợi, chứ không thể ngày một ngày hai.

Hôm qua, theo Asianews, ông Wong Kwan-yu (Hoàng Quân Du), thành viên của Liên minh vì Hòa bình và Dân chủ  và Chủ tịch Liên đoàn những người Lao động trong ngành Giáo dục Hồng Kông, một tổ chức được coi là thân Bắc Kinh, đã so sánh phong trào sinh viên biểu tình bãi khóa sắp tới với các "băng nhóm tội phạm".

Triển lãm Cải cách ruộng đất tại Việt Nam: Biện minh hơn là nhận sai


Cuộc triển lãm về Cải cách ruộng đất tại Viện Bảo tàng Lịch sử quốc gia tại Tràng Tiền, Hà Nội - DR

RFI-Thanh Phương

Hôm qua, 08/09/2014, lần đầu tiên một cuộc triển lãm về Cải cách ruộng đất đã khai mạc tại Hà Nội và đã thu hút rất nhiều người đến xem. Nhưng cuộc triển lãm đầu tiên này bị đánh giá là phiến diện, tức là chỉ phản ánh một mặt của Cải cách ruộng đất, hay đúng hơn là nhằm biện minh cho chính sách này, chứ không tái hiện những sai lầm, những bi kịch của cái gọi là cuộc “Cách mạng long trời lở đất” cách đây hơn 60 năm.

Vừa đến xem triển lãm sáng nay, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện từ Hà Nội chia sẽ những suy nghĩ của ông với RFI Việt ngữ.


TS Nguyễn Xuân Diện, Hà Nội
(11:55)

'Ðối thoại công khai' chỉ để mị dân

BÌNH PHƯỚC (NV) - Một cuộc “đối thoại công khai” giữa chủ tịch tỉnh Bình Phước và dân chúng nhưng hàng ngàn người không được tham gia, và cả báo đài cũng bị công an ngăn cản vào đưa tin.

Hôm 9 tháng 9, ông Nguyễn Văn Trăm, chủ tịch tỉnh Bình Phước đã có buổi đối thoại trực tiếp với hàng trăm người dân đại diện cho hàng ngàn hộ dân tại 6 xã bị thu hồi đất để làm dự án khu đô thị-dịch vụ-công nghiệp Ðồng Phú.


Hàng ngàn người dân tập trung trước trụ sở huyện Ðồng Phú để phản đối. (Hình: báo Người Lao Ðộng)

Theo báo Người Lao Ðộng, 6 xã đó là: Tân Lập, Tân Hòa, Tân Lợi, Tân Hưng, Tân Phước và Ðồng Tiến thuộc huyện Ðồng Phú, tỉnh Bình Phước.

Dự án này có tổng diện tích bị thu hồi là 14,169 hec ta, do công ty cao su Bình Phước làm chủ đầu tư. Sau khi được đưa ra, dự án Ðồng Phú ảnh hưởng đến hàng ngàn hộ dân thuộc 6 xã nêu trên, nên người dân đã gửi đơn phúc trình đến tỉnh, thậm chí còn tổ chức họp phản đối chính sách bồi thường do lãnh đạo địa phương ban hành.

Buổi đối thoại công khai được tổ chức tại hội trường huyện Ðồng Phú. Hàng ngàn hộ dân đã tới dự nhưng chỉ có hơn 100 người được tham gia với tư cách đại diện.

Do vậy hơn 2,000 người dân không được vào hội trường, đã tụ tập ngoài các con đường xung quanh trụ sở huyện Ðồng Phú để nghe ngóng nội dung đối thoại, khiến cả khu vực trở nên căng thẳng.

Ðiều đáng nói đây là cuộc đối thoại công khai, nhưng khi nhà báo của các báo, đài xin vào dự để đưa tin thì bị công an ngăn cản.

Tại buổi đối thoại, lãnh đạo tỉnh Bình Phước cho rằng nguồn gốc đất của dự án thuộc đất lâm phần nên người dân có đất đang canh tác, sinh sống không đủ điều kiện để được bồi thường về đất. Chính quyền địa phương dự kiến chỉ hỗ trợ đất, tài sản trên đất...

Ðại diện người dân khẳng định, không phản đối chính sách thành lập dự án của nhà nước, nhưng không đồng tình với dự thảo bồi thường, hỗ trợ và tái định cư trong dự án này mà nhà chức trách tỉnh gửi đến người dân.

Theo hàng ngàn hộ dân có đất bị thu hồi trong dự án, dự thảo cho rằng phần đất nằm trong dự án là đất lâm phần, chỉ hỗ trợ 30% diện tích đất sản xuất đất nông nghiệp là không thỏa đáng, vì như vậy sẽ đẩy người dân vào cảnh màn trời chiếu đất, không có đất sản xuất.

Hầu hết diện tích đất nằm trong dự án đều được người dân chuyển nhượng và canh tác ổn định lâu năm, có nhiều hộ sinh sống và canh tác từ những năm 1982 của thế kỷ trước. Hàng trăm hộ đã được cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu đất.

Sau khi nghe ý kiến của hàng trăm đại diện người dân 6 xã, ông Trăm cho biết đây mới chỉ là dự thảo, còn phải trình cấp cao hơn.

Tình trạng chiếm đoạt đất đai của người dân ở khắp nơi từ nông thôn đến thành thị để “quy hoạch, lập dự án” là “chuyện thường ngày ở huyện” tại Việt Nam. Bởi đây chính là cách tham nhũng hợp lệ, với khoản tiền lót tay từ nhà đầu tư được tính bằng triệu đô la. (N.T)
09-09-2014 5:01:31 PM
Theo Người Việt

Nông dân Việt bị thu thuế 'hơn thời thực dân Pháp'

THANH HÓA (NV) - Chỉ một vụ lúa nhưng người dân huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa, phải đóng đến hàng chục khoản thu cho xã, thôn... mặc cho nguồn thu từ trồng lúa của dân nghèo nơi đây không đủ để đóng.

Theo báo Dân Trí, nhiều hộ dân xã Thiệu Công, Thiệu Hóa phản ánh, trong vụ 5 vừa qua, người dân ở nhiều thôn trong xã phải đóng rất nhiều khoản thu cho xã, hợp tác xã và thôn. Trong đó, có nhiều khoản thu dân thấy rất vô lý nhưng vẫn phải đóng cho các tổ chức từ xã xuống thôn.


Nhiều khoản thu mà người dân phải đóng đến 2 lần. (Hình: Dân Trí)

“Việc thu phí vụ 5 năm 2014, xã Thiệu Công tiến hành thu 4 khoản phí: phí kích cầu xây dựng nông thôn mới: 20kg lúa/sào/năm; quỹ người cao tuổi 5,000đ/khẩu/năm; quỹ đền ơn đáp nghĩa; quỹ an ninh-quốc phòng.”

Bên cạnh đó, hợp tác xã nông nghiệp Thiệu Công thu phí quản lý và các khoản thu dịch vụ nông nghiệp khác.

Ngoài các loại thuế trên thì tại 9 thôn trên địa bàn xã Thiệu Công cũng tiến hành thu nhiều khoản thu khác nhau như: phí xây dựng nông thôn, quỹ khuyến học, quỹ xây dựng bãi rác, thu quỹ tu sửa sân nhà văn hóa, thu quỹ làng văn hóa, quỹ vệ sinh môi trường, quỹ thiết chế nhà văn hóa...

Ðặc biệt, với khoản thu phí xây dựng nông thôn xã đã tiến hành thu 20kg/sào/năm trên toàn xã, nhưng tại các thôn vẫn thu tiếp lần 2.

Theo người dân thống kê, trong vụ 5/2014 phải đóng 16 khoản thu với số tiền gần 2 triệu đồng, trong khi có những gia đình diện tích ruộng chỉ có 1 đến 5 sào không biết lấy tiền ở đâu ra đóng.

Trao đổi với báo Dân Trí, ông Tạ Minh Hoàn, chủ tịch xã Thiệu Công cũng không nắm rõ được việc dân trong xã mình đang phải đóng bao nhiêu khoản phí.

Ông Hoàn cho biết, năm nay xã tiến hành thu 4 khoản thu đối với các hộ dân trong xã. Những khoản thu này có quyết định từ trên huyện chỉ đạo.

Về các khoản thu phí tại các thôn trong xã, ông Hoàn không nắm rõ được tại các thôn đang thu bao nhiêu khoản. Cụ thể từng khoản ông Hoàn cũng chỉ nhớ “đại khái” một vài khoản.

Trong khi đó, kế hoạch thu chi tại xã này chính ông Hoàn là người phê duyệt, đồng thời giao cho kế toán xã cấp phiếu thu cho các thôn.

Về các khoản thu mà các thôn đưa ra, ông Hoàn cho rằng đây là do các thôn thu chứ xã không biết và không có liên quan.

Vậy, việc ủy ban xã Thiệu Công phê duyệt thu chi và đưa phiếu thu cho các thôn tiến hành thu phí rồi ông chủ tịch xã này lý giải “xã không biết việc các thôn thu phí của người dân” liệu có mâu thuẫn?

Ngoài xã Thiệu Cống, các xã Nga Thanh, Nga Sơn... cũng bị tận thu đến “ngộp thở.” Nhiều người dân chịu hết siết buộc phải lên tiếng, “Nhà nước bây giờ thu thuế dân hơn thời thực dân Pháp!” (N.T)
09-09-2014 5:17:49 PM  
Theo Người Việt.

Khi đảng đứng trụ bốn chân


Lê Hải Lăng (Danlambao) Đảng có cái thói quen bước đều hai chân, mang bị đi Tây, đi Mỹ. Đảng cũng có một “định hướng” bất di bất dịch là đi sứ người láng giềng anh em phải trụ bốn chân cho khỏi té. Người dân nào vô phúc đụng chạm tới dung nhan thiên triều, đảng ta nhận lệnh trả đòn gom sạch cho vô nhà đá đếm lịch bằng cách chế biến bao cao su, kiểm kê thuế má, ngụy tạo đi hai xe đi hàng ba cản trở giao thông... rồi thì tội chống phá cách mạng nhà hố xí, tay sai thế lực thù địch mở cửa rước Hạm Dòi 981 vào... Viết 69 tờ sớ dâng Đại Hán cũng không đủ kê khai tên tuổi người Việt chết vì cái đảng a hành ác nghiệp. Miệng đảng như con vẹt hô hào độc lập nhưng thủ lãnh của đảng nằm chềnh ềnh ở Bắc Kinh. Được cái độc tài hổn láo dùng hai chân cởi trên đầu trên cổ dân mình, còn cái mặt, đôi tay cắm vào cái ao đục ngầu đầy phân, bùn Trung cộng. Đảng càng vùng vẫy càng vướng mồi câu, càng ăn bùn không biết hôi tanh mùi bùn.

Bây giờ thử đi tìm lối bơi thoát ra cái ao địa ngục đỏ, cởi trói dân tộc ra khỏi còng nô lê mới, để bơi vào biển lớn ôm phao Mỹ?

Nhật, Úc, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba chơi với Mỹ trong tinh thần bình đẳng, hai bên đều có lợi. Họ làm được để tương thân tương trợ cho nhau khi hoạn nạn (như họa Bắc Kinh bành trướng lãnh thổ). Tại sao ta phải chịu lẻ loi khi cái thằng hàng xóm phương Bắc cứ tiếp tục hiếp dâm. Mỹ có 28 quốc gia trong khối Bắc Đại Tây Dương NATO. Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ đơn thuần là vũ khí súng đạn. Sức mạnh của Mỹ là hướng dẫn, truyền đạt tự do, dân chủ. Đồng thời chia sẻ văn minh tiến bộ khắp hoàn cầu. 

Đi với Mỹ thì phải học chuyện dưới 300 năm mà làm nên chuyện lớn. Học cái bài hòa hợp hòa giải sau chiến tranh Nam, Bắc. Kẻ thắng không đày người thua đi tù. Không lập khu kinh tế mới đưa người ta đi để cướp đất tịch thu ruộng vườn nhà cửa. Đánh bại Đức, Nhật xong đem chương trình Marshall ra giúp tái thiết. Học cái thi đua sáng tạo chứ không phải học cái giống con cháu nhà Mao chuyên đưa gián điệp đi ăn cắp kỹ thuật của thiên hạ. 

Muốn thoát ra quỹ đạo của Tàu là buông thả Tàu, có nghĩa là không ôm chân hôn hít cầu cạnh. Vấn đề tiên quyết cần phải thực hiện đó là thoát xác. Tránh xa cái vỏ bọc chất đầy ký sinh trùng tiêm nhiễm vào từng mảnh da thớ thịt không phải là chuyện khó. Chuyện khó ở đây là có còn một chút lương tri tối thiểu nào để từ đó bỏ bớt cái quyền lợi ích kỷ, cá nhân, gia đình chung quanh cái vỏ da sần sùi xấu xí mang tên đảng. Con cá sấu Ba Đình khi mất cái hồ bơi trong bàn tay nhà ông chủ để vá víu sống thì nó chỉ còn có nước cờ đi là chống sĩ, xuất tướng bơi về với cội nguồn biển lớn sống chung hòa đồng với dân tộc. Thời khắc vận hành lịch sử đã chín mùi cho một sự thay đổi thể chế. 69 năm đã đủ một quảng đường quá dài, mà hiện tại vẫn vỗ ngực khư khư ôm cái chủ nghĩa lỗi thời là một sai lầm đại sự. Không gì ngoài việc phải chấp nhận đi theo con đường khai phóng, phát triển phải chấp nhận kinh tế thị trường và chính trị tự do đi song hành. Độc tài trong chính trị đưa tới độc tài trong kinh tế, tạo ra khủng hoảng liên miên. Từ đó sai rồi sửa, sửa rồi lại sai chạy lui tới quanh co trong cái vòng tròn thắt vào cổ. Thảm họa mất nước, nạn bị diệt vong có xảy ra mau hay chậm mà thôi, nếu đảng tiếp tục ngồi trên nhà nước, chính phủ, quốc hội. Một cái nhà nước đẻ ra nhiều cơ quan, nhiều hội đoàn dưới sự điều hành và chỉ đạo của đảng độc tài tốt đẹp ra sao. Cả thế giới đều thấy phận làm kiếp trâu bò của người dân Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba. 

Phải chặt cánh tay sắt nối dài bọc nhung với mưu đồ thôn tính “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và phải triệt để bất tuân tinh thần đồng hóa bằng mũi kim tẩm thuốc độc hóa trang “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Phải thẳng thắn đưa ra lập luận tôn trọng quyền bình đẳng trong quan hệ song phương, đa phương. 

Đảng có thể tự hỏi: thả Tàu ra thì hai tay chới với, dựa vào và chụp bắt cái gì đây!? Vấn đề cốt lõi là bắt tay nhân dân. Đảng đã nhốt dân trong chiếc xe bịt bùng rồi đảng cầm tay lái. Nay sập từ hố này mai xuống hố thẳm khác dân không được thấy, dân không được kêu. Đảng đã giàu có no đủ rồi. Đừng chơi cái trò đời cha cai trị chưa xong lo cho con cháu sắp hàng đợi lên ngôi. Chống phong kiến rồi hơn cả hàng ngàn phong kiến. Chống thực dân bóc lột nhưng lột bóc bằng vạn lần thực dân. Độc tài cá nhân hay độc tài đảng trị đều chịu tội bị ghiền nát trước bánh xe quay lịch sử. Đảng tự vỗ ngực ta đây. Hãy mở cái sân chơi thi thố tài năng với các phe phái khác chính kiến. Cái tấm thân chữ S trầy da tróc vảy cần luồng sinh khí tự do dân chủ để hồi sinh. Đảng hãy hỏi lòng sinh ra và lớn lên ở sông Hồng hay Tô giang để biết sông có cội nước có nguồn. 

Ở các nước thể chế có tam quyền phân lập kiểm soát nhau, có tự do báo chí moi móc sai lầm, tự do tư tưởng góp tay mở mang phát triển đất nước... người dân chửi chính phủ, đem chuyện người đương quyền ra đùa cợt trên TV. Có ai bị bắt bớ vì tội chống phá nhà nước đâu. Đảng sợ nên đảng quy tội bắt người chỉ trích đường lối sai lầm của đảng. Đảng đi từ sai lầm này tới gây tai họa khác. Tại vì đảng không có tài. Đảng không được dân trực tiếp bầu. Đảng có cái giỏi nhất hành tinh trong thế kỷ này là độc tài. 

Trong các vụ cưỡng chế đất đai, biểu tình đòi Hoàng sa, Trường Sa là của Việt Nam, Nhà nước của đảng dùng quân đội, công an đàn áp, bắt bớ đánh đập nhân dân. Đó là một cái tội khó tha thứ. Công an ăn tiền thuế của dân, không thể “vì đảng, còn đảng, còn mình” mà trấn áp người dân. Quân đội “trung với nước, hiếu với dân” chứ không thể là “trung với đảng ác với dân”. Đảng chỉ là một tổ chức chính trị mai một theo thời gian, sẽ mất đất đứng khi nhu cầu và xu thế thời đại bắt phải biến dạng. Nhưng nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam mãi mãi tồn tại nếu bàn tay đảng không thao túng nội tình đất nước làm mồi ngon cho Tàu xâm lược bằng mọi thủ đoạn phương tiện trong đất liền, trên rừng, dưới biển, dùng những công hàm, hiệp ước làm chứng để thâu gọn Việt Nam thành tỉnh lẻ. Bài học Tây Tạng, Tân Cương rành rành ra đó. Hình ảnh nước mắt kẻ bị nô lệ in đậm hàng ngày trên các tờ báo quốc tế. 

Có người ví von đảng đi với Tây (phương Tây) thì chết, đi với Tàu cộng thì giữ được ngôi vị cai trị độc tài làm giàu cho gia đình, họ hàng, cho đảng. Đi với Tây, theo con đường tự do dân chủ, có người dân tham gia ứng cử, đảng sợ mất chân đứng. Bao lâu nay cái loa TV, cái loa đài, cái chỗi 800 cọng lá một người cầm, gom rác xã hội lại một đống tranh nhau viết lách ca tụng thành quả đảng quang vinh. Đã vỗ ngực đánh thắng đế quốc nầy đế quốc kia tại sao lại hèn nhát với cái thằng bành trướng đế quốc đỏ láng giềng. Mỗi lần bầu bán đảng cử dân bầu tới 99. 9%. Dân chúng tin tưởng tới như vậy, tại sao phải sợ tự do bầu cử, ngại chuyện đa nguyên đa đảng. Nhà nước ta dân chủ gấp vạn lần tư bản!? Tại sao bắt dân bỏ tù vì khác quan điểm!?

Hãy trả lại quyền làm người theo công ước quốc tế đảng đã cướp đoạt. Hòa giải dân tộc bước đầu bằng cách thả tất cả tù nhân chính trị vì “tội” yêu nước về với đại gia đình Việt Nam. Trả lại tay lái con thuyền nước nhà cho nhân dân định đoạt số phận. Công khai tuyên bố mọi hiệp ước, mật đàm đảng đã thông đồng ký với phương Bắc để nhân dân tìm cách đối phó vì lợi ích chung. Đáp ứng đòi hỏi thực thể “Phong trào chúng tôi muốn biết” từ mọi tầng lớp nhân dân. 

Một nước mang tiếng độc lập mà để nắm đầu, nắm cổ, bị lãnh đạo từ Bắc Kinh là một sai lầm nghiêm trọng. Những kiến nghị của đảng viên ra rìa, tướng tá về hưu, đảng có thể ngơ giả làm điếc vì đảng có cái thói quen vắt chanh bỏ vỏ. Nhưng đảng có một chút tận cùng trong đáy lòng - một giọt máu rơi rụng - là dòng dõi Việt Nam thì đảng không thể bỏ qua những kiến nghị, những bức thư ngỏ, những bản nhạc, những bài văn, bình luận viết lên bằng ngòi bút, lời nhạc Việt Nam tôi còn hay đã mất. Mỗi nốt nhạc là chấm máu từ người dân. Có thể đảng coi như tiếng kêu của con lạc đà trong sa mạc hoang vu, như dòng suối chảy róc rách không đáng quan tâm, nhưng con lạc đà chuyên chở người ra khỏi bão táp tới bến đích, để thở cái sinh khí mới không còn cát bụi. Dòng suối nhỏ tạo nên đại hồng thủy cuốn trôi là điều người đời đã chứng kiến. Độc tài cá nhân hay độc tài đảng trị đều chịu tội bị ghiền nát trước bánh xe quay lịch sử. Tấm gương Nicolae Ceausescu, Romania, Gaddafi, Lybia là một ví dụ nho nhỏ. 

Ông Lê Duẫn đã có lần nói “Ta đánh cho Nga, cho Trung quốc”.

Tứ trụ triều đình ông trưởng đảng Trọng, ông Chủ tịt Sang, ông Thủ cẳng Dũng, ông Cóc hội Hùng. Các ông có phải đồng thanh la lớn: “Ta đánh nhân dân là đánh cho Bắc Kinh”

Đảng cộng sản tự lột vỏ thay đổi hay không, khi ý thức được rằng họ sinh ra không phải là bầy động vật trụ bốn chân.

Việt Nam biến 1.75 triệu 'nô lệ trẻ em' thành 'trẻ em làm việc'

HÀ NỘI (NV) - Ðó là dự định mà Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội Việt Nam trình bày tại hội thảo về dự án “Hỗ trợ năng lực phòng ngừa và giảm thiểu lao động trẻ em tại Việt Nam.”

Trong khi nhiều tổ chức quốc tế xác định trẻ em Việt Nam bị buộc làm việc như nô lệ thì Việt Nam chỉ xác nhận thực trạng rằng tại quốc gia nay có nhiều “lao động trẻ em.”


Một vài nguồn ước đoán có hàng chục ngàn trẻ em bị biến thành hàng hóa để mua bán ngay tại Việt Nam. (Hình: BBC)

Một báo cáo về “thực trạng lao động trẻ em” do Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội Việt Nam thực hiện từ năm 2012 cho biết, đa số “lao động trẻ em” tại Việt Nam phải làm việc kiếm sống từ khi mới 12 tuổi. Số “lao động trẻ em” tại Việt Nam chiếm 9.6% tổng số trẻ em tại Việt Nam. Trong số này, có 55% không được đi học. 32% “lao động trẻ em” phải làm việc trung bình là 42 giờ/tuần và 96% trong 32% không được đến trường.

Tuy nhiên một viên thứ trưởng của Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội Việt Nam tên là Doãn Mậu Diệp, biện bạch rằng, tỷ lệ “lao động trẻ em” ở Việt Nam vẫn thấp hơn mức trung bình của khu vực.

Viên thứ trưởng này giải thích lý do Việt Nam quan tâm đến “lao động trẻ em” là vì, cộng đồng quốc tế quan niệm, nếu trẻ em phải lao động sớm thì các quyền được phát triển, học hành, quyền được bảo vệ không bị xâm hại, bóc lột không được bảo đảm. Thành ra “nhiều mặt hàng do Việt Nam sản xuất mà có sử dụng ‘lao động trẻ em’ bị đưa vào danh mục các mặt hàng sử dụng lao động trẻ em và lao động cưỡng bức gây ra nhiều bất lợi.”

Cũng vì vậy, viên Thứ trưởng của Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội Việt Nam, khuyến cáo, “chúng ta phải tìm giải pháp để chuyển ‘lao động trẻ em’ sang trạng thái trẻ em làm việc.”

Cộng đồng quốc tế chấp nhận không xem là “lao động trẻ em” nếu trẻ em từ 5 đến 11 tuổi làm việc khoảng 1 giờ/ngày, trẻ em từ 12 đến 14 tuổi làm việc dưới 4 giờ/ngày và trẻ em từ 15 đến 17 tuổi làm việc không quá 7 giờ/ngày.

Các trình bày sự quan tâm và ý định giải quyết vấn nạn “lao động trẻ em” mà cộng đồng quốc tế gọi là “nô lệ trẻ em” của viên thứ trưởng Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội Việt Nam, cho thấy, nguyên nhân chính là vì bị cộng đồng quốc tế công kích và “việc đàm phán các hiệp định tự do thương mại (FTA) luôn có điều kiện về tự do hiệp hội và lao động trẻ em.”

Viên thứ trưởng Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội Việt Nam thú nhận, từ năm 2012, mặt hàng may mặc và gạch của Việt Nam bị đưa vào danh mục các mặt hàng có sử dụng lao động trẻ em hoặc lao động cưỡng bức của chính phủ Hoa Kỳ và những mặt hàng này bị người tiêu dùng tẩy chay, thị phần giảm xuống, mất đơn hàng.

Viên thứ trưởng tên Doãn Mậu Diệp cho biết, “Chính phủ đã chỉ đạo cho Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội phối hợp với các bộ ngành khác xây dựng kế hoạch tổng thể nhằm đưa mặt hàng may mặc và mặt hang gạch ra khỏi danh sách sử dụng lao động trẻ em nhằm chiếm lĩnh lại thị trường, tăng mức tiêu thụ cũng như đơn hàng đồng thời không để các mặt hàng khác bị đưa vào danh sách.”

Hồi tháng 8 năm ngoái, hãng BBC vừa đăng một phóng sự điều tra của Marianne Brown về “nô lệ trẻ em” ở Việt Nam. Giới quan sát thời sự tin rằng, những phóng sự điều tra kiểu này sẽ khiến con đường gia nhập TPP của Việt Nam thêm gập ghềnh.

TPP là ba ký tự viết tắt, thay thế cho “Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement” (Hiệp định Hợp tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương). Ðây là một hiệp định thương mại tự do đa phương nhằm thiết lập một mặt bằng thương mại tự do cho các nước khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

Một nghiên cứu về TPP cho biết, Việt Nam sẽ là quốc gia hưởng lợi nhiều nhất trong các quốc gia tham gia TPP. Nhờ TPP, xuất khẩu của Việt Nam sẽ tăng khoảng 28%, GDP sẽ tăng khoảng 11%.

Tuy nhiên, nhiều tổ chức quốc tế đã và đang vận động để các bên tham gia TPP xem xét lại tư cách ứng viên của Việt Nam vì xâm hại nhân quyền, xâm hại các chuẩn mực về lao động và môi trường.

Cuối tháng 7 năm ngoái, ba tổ chức: Công Ðoàn Huynh Ðệ Quốc Tế (International Brotherhood of Teamster), Hiệp Hội Quyền Công Nhân (Worker Rights Consortium) và Quan Sát Nhân Quyền (Human Rights Watch), đã từng lên tiếng kêu gọi Hoa Kỳ ngưng thảo luận về TPP với Việt Nam vì đang có sự lạm dụng lao động tại Việt Nam và phóng sự điều tra của Marianne Brown về “nô lệ trẻ em” ở Việt Nam, khắc họa thêm cho những nhận định như thế của nhiều tổ chức quốc tế.

Thông qua Quỹ Trẻ Em Blue Dragon, bà Brown đã tiếp xúc với nhiều đứa trẻ được Blue Dragon giải cứu. Từ 2005, Blue Dragon đã giải cứu 205 đứa trẻ, đa số là con em người thiểu số sống tại miền Bắc và miền Trung Việt Nam, bị dụ dỗ vào Sài Gòn rồi bị cầm giữ, bị buộc phải làm việc trong các xưởng may, bị ép ăn xin, thậm chí bán dâm.

Một luật sư là thành viên sáng lập Blue Dragon kể với bà Brown rằng, 25% số trẻ em mà Blue Dragon giải cứu hồi năm ngoái là những đứa trẻ bị ép phải làm việc trong các xưởng may ở Sài Gòn. Những “xưởng may” này thường rất chật hẹp và vừa là nơi làm việc, vừa là nơi ăn ở của hàng chục đứa trẻ. Chủ xưởng chỉ cho các em vào nhà tắm 8 phút một ngày. Tám phút đó dành cho cả việc đánh răng, tắm rửa và đi vệ sinh.

Việt Nam vốn đã nổi tiếng vì là một trong những cái nôi của tệ buôn người. Phụ nữ và trẻ em Việt Nam đã bị biến thành hàng hóa để bán đi Trung Quốc, Ðông Nam Á, Châu Âu.

Tuy nhiên người Việt còn bị biến thành hàng hóa để mua bán ngay tại Việt Nam. Ông Florian Forster, trưởng Văn Phòng Di Trú Quốc Tế (IOM) tại Việt Nam, nói với bà Brown: “Buôn người xuyên biên giới đã được công nhận từ lâu nhưng buôn người trong nước mới chỉ được chính thức công nhận kể từ năm 2011.”

Bà Vũ Thị Thu Phương, một thành viên trong dự án liên kết các tổ chức Liên Hiệp Quốc để phòng chống buôn người (UNIAP) xác nhận: “Hầu hết các vụ buôn lao động trong nước không bị coi là tội phạm mà chỉ bị phạt hành chính.”

Ông Michael Brosowski, cũng là một thành viên sáng lập Blue Dragon nói với bà Brown rằng, Blue Dragon đã gặp những em phải làm việc 18 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần song chỉ được trả từ 50 đô la đến 100 đô la một... năm. (G.Ð)
09-09- 2014 3:48:26 PM
Theo Người Việt .

Triển lãm ‘Cải Cách Ruộng Ðất’ gây bất bình dư luận



HÀ NỘI (NV) - Lần đầu tiên, nhà cầm quyền Việt Nam tổ chức một cuộc triển lãm về “Cải Cách Ruộng Ðất 1946-1957.” Cuộc triển lãm này do Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia ở Hà Nội thực hiện đã gây nhiều bất bình và tò mò trong dư luận.


 Một ngôi nhà mái tranh vách đất được trưng bày tại cuộc triển lãm về “Cải Cách Ruộng Ðất 1946-1957” để “tố cáo tội ác địa chủ, cường hào.” Sáu mươi năm sau, Việt Nam vẫn còn rất nhiều ngôi nhà tương tự. (Hình: Người Ðưa Tin)

Trong thực tế, cuộc “Cải Cách Ruộng Ðất” được thực hiện tại miền Bắc Việt Nam từ 1953-1956, nhằm tiêu diệt các thành phần bị xem là “bóc lột,” “phản quốc,” “phản động” như địa chủ, cường hào,thành viên các đảng đối lập... Người ta ước đoán có khoảng 5,000 người bị xử tử oan (trong đó không ít người là ân nhân của Ðảng Lao Ðộng Việt Nam - tiền thân của Ðảng CSVN và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa - tiền thân của chính quyền CSVN).

Cuộc “Cải Cách Ruộng Ðất” vừa kể khiến miền Bắc Việt Nam tan hoang, nhân tâm ly tán. Những sai lầm này nghiêm trọng tới mức, tháng 9 năm 1956, ông Trường Chinh phải từ chức tổng bí thư, Ban Chấp Hành Trung Ương của Ðảng Lao Ðộng Việt Nam đưa ông Hoàng Quốc Việt ra khỏi Bộ Chính Trị, đưa ông Hồ Viết Thắng ra khỏi Ban Chấp Hành Trung Ương. Ðến tháng 10 năm 1956, ông Võ Nguyên Giáp, thay mặt ông Hồ Chí Minh, chủ tịch nước thừa nhận sai lầm và phát động chiến dịch sửa sai.

Chưa rõ vì sao, cuộc triển lãm đầu tiên về “Cải Cách Ruộng Ðất,” khai mạc hôm 8 tháng 9 và sẽ kéo dài cho đến cuối năm nay lại mở rộng thời gian “cải cách ruộng đất” bắt đầu từ 1946 đến 1957.

Cuộc triển lãm đầu tiên về “Cải Cách Ruộng Ðất” tại Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia chia làm bốn mảng. Một đề cập đến chủ trương về cải cách ruộng đất. Một đề cập đến việc thực hiện. Một đề cập đến kết quả “người cày có ruộng.” Mảng cuối cùng đề cập đến “sai lầm và sửa chữa sai lầm” được xem là sơ sài nhất vì chỉ có nghị quyết, thông tư, chỉ thị, công văn sửa sai và báo cáo kết quả sửa sai từ một số địa phương.

Trả lời báo điện tử VietNamNet, ông Nguyễn Văn Cường, giám đốc Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia cho biết, mục tiêu chính của cuộc triển lãm nhằm “nhấn mạnh về những thành quả của cải cách ruộng đất,” còn “sai lầm và sửa sai” không phải là mục đích chính. Ông Cương nhấn mạnh: “Không nhất thiết phải phơi bày sai lầm của lịch sử như vậy.”

Những hình ảnh đấu tố địa chủ thế này đã không xuất hiện trong cuộc triển lãm. (Hình: Internet)

Cũng vì vậy mà cuộc triển lãm bị công chúng chỉ trích kịch liệt. Trên các diễn đàn điện tử, các blog, hệ thống facebook, người ta gọi cuộc triển lãm là “bỉ ổi,” là “một bằng chứng khác về sự dối trá rẻ tiền, ngu dốt, đáng khinh.” Theo nhiều người, triển lãm này sẽ gợi ý cho những người chưa biết tường tận về “cải cách ruộng đất” tự tìm thông tin để hiểu đúng, hiểu đủ về nó.

Trả lời BBC, ông Dương Trung Quốc, chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, người hiện đang là đại biểu Quốc Hội Việt Nam, bảo rằng, việc nhìn nhận lại cuộc “cải cách ruộng đất” ở miền Bắc Việt Nam là hết sức cần thiết, nếu nhìn được cả hai mặt, nhất là “nhìn cả vào những sai lầm” bởi “những bài học sai lầm, những tổn thất to lớn” rất cần thiết vì chúng “giúp con người trưởng thành.”

Ông Quốc cho rằng, sau 60 năm, nếu vẫn tiếp tục cho rằng, địa chủ là gian ác và bóc lột còn nông dân thì tốt bụng và nông dân giành được ruộng đất là một thắng lợi to lớn thì “tác động vào đời sống xã hội sẽ không như mong muốn khi nhìn lại một vấn đề của quá khứ,” thậm chí “có thể sẽ tạo sự phản cảm ở giới trẻ.”

Ông Quốc lấy vị dụ về ngôi nhà tranh, vách đất được trưng bày tại triển lãm để mô tả sự nghèo khổ của nông dân trước “cải cách ruộng đất” và nhấn mạnh “bây giờ cũng không hiếm những ngôi nhà như thế ở vùng sâu, vùng xa.”

Tuy nhiên ông Quốc tỏ ra thông cảm với Ban Tổ Chức, bởi “triển lãm được thực hiện trong bối cảnh chưa có tổng kết nào chính thức.”

Ðến giờ, nhiều hậu quả của “Cải Cách Ruộng Ðất” vẫn chưa được giải quyết. Chẳng hạn trường hợp bà Nguyễn Thị Năm. Bà Năm là “một phụ nữ giàu có, có đất đai và sản nghiệp ở đô thị, triệt để ủng hộ cách mạng nhưng cuối cùng lại trở thành người phụ nữ đầu tiên bị mang ra đấu tố và bị giết.”

Ông Quốc cho biết, ông đã được đọc nhiều đề nghị của nhiều lãnh đạo cao cấp về sửa sai nhưng đến nay mới chỉ có sửa đổi duy nhất: Không gọi những người bị giết oan là “địa chủ, cường hào” như trước, mà gọi họ là “địa chủ kháng chiến.” Ngoài ra “không hề có chính sách nào thể hiện rõ là sai thì phải sửa đến nơi đến chốn, nhất là liên quan đến tính mạng con người, liên quan đến niềm tin của một thế hệ.”

Với tư cách là một người nghiên cứu lịch sử, ông Quốc bảo rằng, ông không chấp nhận cách giải quyết vấn đề theo kiểu: “Thôi, chuyện lịch sử nó phức tạp quá, không bới ra làm gì nữa.”

Ông Quốc nói thêm, cần phải bàn về việc: “Có cần thiết phải làm một cuộc phát động long trời lở đất như thế, dẫn đến những việc làm cực đoan như thế và để lại những hậu quả nặng nề như thế hay không?” Sự bàn bạc đó, theo ông Quốc là cho tương lai. Ðó là “tinh thần tự chủ, giải quyết vấn đề của nước mình trên cơ sở của nước mình, chứ không phải áp đặt việc học hỏi các nước khác một cách cực đoan.”

Ông Quốc xác nhận: “Quá nhiều tài liệu cho chúng ta biết Việt Nam phải tiến hành ‘cải cách ruộng đất’ để nhận được sự ủng hộ của các nước xã hội chủ nghĩa trong cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp, không phải chỉ riêng Trung Quốc mà cả Liên Xô nữa.” (G.Ð)

09-09-2014 3:40:53 PM
Theo Người Việt

VIDEO:Ông Lê Hùng nói về bí mật thỏa ước Thành Đô




Anh Trương Văn Dũng phỏng vấn trưởng ban điều hành hội Bầu Bí Tương Thân, ông Lê Hùng về những bí mật trong thỏa ước Thành Đô do đảng cộng sản Việt Nam ký kết với Trung Cộng.


PICS:Những cuộc thanh trừng đẫm máu trong các đảng cộng sản

Trúc Giang MN (Danlambao) - Mục đích của thanh trừng là loại đối thủ để củng cố và bảo vệ quyền lực. Hình thức “hợp pháp” là dùng cơ quan truyền thông trong tay, bịa chuyện, chụp mũ, bôi nhọ. Ở mức độ nặng hơn là bắt người tra tấn, mớm cung hoặc dùng cơ quan mật vụ trong tay ngụy tạo hồ sơ và cuối cùng loại đối thủ ở những kỳ Đại Hội Đảng trong mục sắp xếp lại nhân sự của Bộ Chính Trị. Đồng thời với việc hạ uy tín đối phương là việc suy tôn mình trong chính sách sùng bái cá nhân. Stalin đã đẻ ra chính sách nầy và nó được áp dụng rập khuôn trong đảng Cộng Sản Trung Quốc và đảng CSVN...

*

I. Tổng quát

Mục đích tối hậu của người làm chính trị là nắm lấy quyền lực. Ở những nước dân chủ thì quyền lực được nhân dân trao cho một cách hợp pháp, có giới hạn bằng những nhiệm kỳ, qua những cuộc bầu cử công bằng. Đó là sinh hoạt của xã hội văn minh.

Trái lại, bọn lưu manh thì dùng thủ đoạn và bạo lực để cướp chính quyền. Khi đã nắm được chính quyền rồi, thì dùng những thủ đoạn gian manh, lừa bịp để bảo vệ và duy trì quyền lực.

Mao Trạch Đông đã nói: “Súng đẻ ra chính quyền”.

Lịch sử của các đảng Cộng sản là lịch sử của những cuộc thanh trừng dã man, tàn bạo, điển hình là đảng CS Liên Xô, Trung Cộng và cả đảng CSVN nữa.

Tại sao các đồng chí lại phải thanh trừng lẫn nhau?

Lý do giản dị là, các đảng Cộng Sản (CS) là những tổ chức độc tài, không những độc tài với quần chúng nhân dân, mà còn độc tài trong nội bộ đảng nữa. Không có dân chủ thì sinh ra tranh chấp. Tranh chấp sinh ra bè phái, phe nhóm. Sức mạnh là yếu tố chiến thắng trong mọi tranh chấp.

Vì nạn bè phái, phe nhóm, cho nên những cuộc thanh trừng thường kéo theo rất nhiều người từ trung ương đến địa phương và cuộc thanh trừng được tổ chức bằng những chiến dịch hoặc được gọi là cuộc cách mạng.

Triệt hạ đối thủ chính trị bằng nhiều hình thức như đấu tố, bắt bớ giam cầm, ám sát, thủ tiêu, cô lập, quản chế…

II. Chi tiết

1. Cuộc thanh trừng trong đảng Cộng Sản Liên Xô

Stalin và trùm mật vụ KGB Beria

1.1. Diễn tiến Đại Thanh Trừng

Đại Thanh Trừng là một chiến dịch thanh trừng đẫm máu diễn ra ở Liên Xô dưới sự chỉ đạo của Joseph Stalin vào thập niên 1930. Đó là một cuộc thanh trừng vĩ đại, tàn sát những người chống đối tư tưởng và chế độ Stalin. Nạn nhân là những đảng viên cao cấp trong đảng Bolshevik. Nổi tiếng nhất là Trotsky, bị tống ra khỏi đảng năm 1927, bị đày tới Kazakhstan năm 1928 và sau đó bị trục xuất ra khỏi Liên Xô năm 1929. Sau cùng, Stalin cho người ám sát Trotsky tại Mexico City năm 1940.

Stalin đã hủy hoại về mặt tinh thần và thể xác những đối thủ chính trị, ngay cả những người từng là thân cận. Có đến hàng triệu người bị giam giữ trong các trại lao động cưỡng bách (Gulag), bị giết, như con trai của Trotsky là Lev Sedov.

Hai năm 1936, 1937 là thời gian kinh hoàng nhất đã bao trùm trên Liên Xô, gọi là“Nỗi khiếp sợ vĩ đại”.

Chính tay Stalin đã ký 40,000 giấy cho phép xử bắn những người tình nghi là đối thủ chính trị của ông ta. Ngoài ra, hàng loạt người bị bắt giữ, tra tấn và hành quyết mà không cần tòa án.

Theo tài liêu được giải mật, chỉ riêng 2 năm 1937, 1938 đã có 681,692 người bị xử bắn. Các nhà sử học cho rằng con số nầy đã bị nhà nước Liên Xô giảm xuống. Thật ra, con số thật sự khoảng 1,548,367 người bị xử bắn. Tính ra, trung bình có hơn 1,000 người bị giết mỗi ngày.

Hàng triệu người được chuyển tới những trại lao động cưỡng bách.

Trong các cuộc điều tra của Bộ An Ninh thì có:

- 1,710,000 người bị bắt giữ.

- Có ít nhất là 2,000,000 người bị kết vào những tội dân sự.

1.2. Joseph Stalin

Tới lượt Stalin bị thanh trừng

Tên Nga là Iosif Vissarionovich Stalin, sinh ngày 18-12-1878. Quân hàm Đại nguyên soái, Tổng tư lịnh Quân Đội Liên Xô.

Ngày 1-3-1953, sau khi ăn tối với Bộ trưởng Nội vụ là Beria (Giám đốc KGB) và 3 thủ tướng tương lai là Georgi M. Malenkov, Nikolai A. Bulganin và Nikita S. Khrushchev ở Moskva, thì Stalin bị ngã quỵ trong phòng rồi nằm liệt giường. Đám cận vệ lấy làm lạ là không thấy ông thức dậy vào buổi sáng hôm sau, nhưng họ có lịnh của Beria là không được quấy rầy Stalin, cho nên đến tối hôm đó, mới phát hiện Stalin đã chết.

Có nguồn tin cho rằng Beria đã đầu độc Stalin để chiếm đoạt chức vụ. Và Beria là người thay thế Stalin liền ngay sau đó. Beria bị Khrushchev xử tử ngày 23-12-1953.

Stalin được tuyên bố là đã qua đời vào ngày 5-3-1953 (74 tuổi). Thi hài được giữ trong Lăng Lênin cho mãi tới ngày 31-10-1961 thì mới bị mang ra khỏi Lăng và chôn bên cạnh tường của Điện Kremlin.

1.3. Beria, tên đao phủ của Stalin


Lavrentiy Pavlovich Beria (29.3.1899 - 23.12.1953) là là đại tướng 4 sao, trùm mật vụ KGB, tên đồ tể thi hành những vụ bắt bớ giam cầm, ám sát và thủ tiêu những đối thủ chính trị của Stalin.

15 thành viên của chính quyền Bolshevik đầu tiên, ngoại trừ Stalin, thì 14 người còn lại đã bị Beria xử bắn 10 người và thủ tiêu 4 người. Beria cũng ra lịnh cho Ramon Mercader ám sát Trotsky tại Mexico City ngày 20-8-1940.

Beria tiến hành thanh trừng trong quân đội.

- 3 trong 5 Nguyên soái bị tử hình.
- 3 trong 5 Tổng tư lịnh QĐ bị tử hình.
- 10 Phó tổng tư lịnh QĐ bị tử hình.
- 57 trong 85 Tư lịnh Quân đoàn bị tử hình.
- 110 trong 195 tư lịnh sư đoàn bị tử hình.

Beria, Giám đốc KGB, có thể bắt giữ và giết chết bất cứ ai, thường bắt gái đẹp ngoài phố đưa về văn phòng hãm hiếp. Sau khi Stalin chết, Beria lên thay thế nhưng liền sau đó bị nhóm của Nikita Khrushchev, gồm Molotov và Malenkov bắt giam cùng với bè đảng hàng chục người.

Nikita Khrushchev, Malenkov Molotov

Một tòa án đặc biệt do nguyên soái Ivan Konev lãnh đạo, đã bí mật xét xử từ ngày 16 đến 23-12-1953. Khi quyết định của tòa án đưa ra thì Beria đã bị xử bắn tại phòng giam của cơ quan Phòng không. Có nghĩa là, Beria đã bị giết chết trước khi tòa án được thành lập.

Stalin đã tạo ra chính sách Tôn sùng cá nhân để tự tôn sùng mình. Nhiều nhà báo cho rằng Stalin tàn bạo hơn Hitler, ở chỗ Stalin tàn sát đồng bào của mình bằng chính sách khủng bố nhà nước.

1.4. Đảng Cộng Sản Việt Nam nâng bi Stalin


Stalin là tên đồ tể của đảng CS Liên Xô (Bolshevik). Các khuôn mẫu về tàn sát đồng bào của mình đã được thi hành rập khuôn bởi những tên đồ tễ như Mao Trạch Đông, Pol Pot và cả Hồ Chí Minh nữa.

Sự thật còn chứng cớ ràng ràng không thể chối cãi được.

Tại Đại Hội II ở Việt Bắc vào tháng 2 năm 1951, Hồ Chí Minh chỉ lên hình Mao Trạch Đông và Stalin treo trên hội trường, bác nói:

“Hai vị lãnh tụ nầy của chúng ta không bao giờ phạm sai lầm, bác có thể bảo đảm chắc chắn như thế”.

Tố Hữu ca ngợi Stalin như sau:

Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng lúa tốt thuế mau xong
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít Ta Lin bất diệt...

**

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Xít ta lin bên cạnh nhi đồng
Áo ông “thấm đỏ máu hồng” (Áo ông trắng giữa mây hồng)
Mắt ông hiền hậu, miệng ông mỉm cười.

** Ông Xit ta lin! ông Xít ta lin!

Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười!” (Tố Hữu)

Thật là nâng bi trâng tráo quá cỡ thợ mộc. Nâng bi tập thể, nâng bi có kế hoạch. Nâng bi tội ác! Vậy ai là tay sai đế quốc đây?

“Nước tôi có Đặng Xuân Khu
Đâm chết thằng chú, bỏ tù thằng cha.”

Kẻ nào ở miền Bắc XHCN hỗn hào hết chỗ nói. chẳng những chửi Đặng Xuân Khu Trường Chinh, mà còn chửi leo tới thằng cha, thằng chú!

Ngày 30-10-2009, Tổng thống Nga Dmitry Atolyevich Medvedev đã viết trên trang Blog của ông như sau:

“Hàng triệu người đã chết vì khủng bố do những cáo buộc dối trá. Không có sự phát triển nào gọi là thành công, bằng cái giá của hàng triệu sinh mạng của đồng bào mình. Không gì có thể đặt trên sự sống của con người cả. Hành động giết hàng loạt nhân dân mình của Stalin, không có lời giải thích nào thỏa đáng cả”.

Trong một bài diễn văn có tên là “Bài diễn văn bí mật” được đọc vào lúc nửa đêm ngày 5-3-1956, Khrushchev đã tố cáo tội ác của Stalin: Tôn sùng cá nhân, vi phạm nội quy đảng về lãnh đạo tập thể, là một kẻ sát nhân và tra tấn (Murderer, Torture), chụp mũ giết hại đảng viên lão thành Bolshevik.

Kết quả, hạ bệ Stalin. Mang xác Stalin ra khỏi Lăng Lênin.

2. Thanh trừng trong đảng Cộng sản Trung Quốc

Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu, Bành Đức Hoài, Đặng Tiểu Bình

2.1. Lý do thanh trừng nội bộ là thất bại của kế hoạch Đại Nhảy Vọt

Mao Trạch Đông muốn nhảy từ nông nghiệp lạc hậu thẳng lên công nghiệp để trở thành một siêu cường quốc giàu nhất, mạnh nhất thế giới trong vòng 10 năm.

Sáng kiến xây dựng lò cao luyện thép ở sân nhà của nông dân. Thế là đã có trên một triệu lò cao được xây dựng.

Phát động chiến dịch thi đua đi tìm “quặng”. Già trẻ bé lớn đều phải tham gia. Đinh vít, dao búa, bản lề, cuốc xẻng và ngay cả kẹp tóc, kim khâu cũng được thu nhặt đưa vào lò.

Khẩu hiệu “một cục sắt là một tên đế quốc bị tiêu diệt”. Nông dân bỏ mùa màng, hoa màu không ai gặt, vào thi đua luyện thép.

Thiếu than đốt lò. Cột nhà, mái rạ, bàn ghế, cây cối trong vườn, ngoài rừng ra tro hết.

Thu được một triệu tấn nhưng phân nửa là vô dụng.

Thất bại là do cái tối tâm dốt nát của một nông dân thất học Mao Trạch Đông mà ra.


Bành Đức Hoài lớn tiếng chỉ trích. Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình thì làm ngược lại những nguyên tắc của Mao. Thế là mâu thuẫn phát sinh, đưa đến thanh trừng.

Lưu Thiếu Kỳ thì bị loại trừ ra khỏi đảng, bỏ tù và hành hạ cho đến chết. Vợ của Lưu là Vương Quang Mỹ bị Giang Thanh sai Hồng Vệ Binh đem ra đấu tố ngoài đường phố.

2.2. Mao Trạch Đông giết Lưu Thiếu Kỳ

Mao Trạch Đông và Lưu Thiếu Kỳ

Lưu Thiếu Kỳ (24.11.1898 - 12.11.1969)

Là Chủ tịch nước, từng là nhân vật số hai đã bị chết thảm. Vợ của Lưu là Vương Quang Mỹ bị Giang Thanh sai Hồng Vệ Binh đem ra đấu tố ngoài đường phố. Buộc Vương phải mặc váy dơ bẩn, cổ mang vòng hạt ngọc giả, làm bằng nhựa to bằng quả bóng bàn. Bọn sinh viên Hồng Vệ Binh đánh đập, đá, bắt phải quỳ cúi đầu xuống, nhưng bà Vương vẫn ngẩng đầu lên và đứng dậy.

Mao Trạch Đông giở trò độc ác, tách riêng vợ chồng Lưu Thiếu Kỳ ra mỗi người một nơi để đấu tố, tránh trường hợp họ Lưu phát biểu tố cáo tội ác của Mao trước công chúng.

Hàng trăm người liên hệ xa gần với vợ chồng Lưu Thiếu Kỳ đều bị bắt giữ, tra tấn, đe dọa, mớm cung, bịa chuyện để bắt tội hắn.

Vương Quang Mỹ, vợ của LTK, bị giam 12 năm và sau đó bà chết lặng lẽ ngày 13-10-2006.

Vào sinh nhật thứ 70, Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai cho mang quà sinh nhật đến là cái Radio để nghe tường thuật buổi họp của Đại Hội Đảng là "Vĩnh viễn khai trừ tên phản bội, gián điệp và nổi loạn Lưu Thiếu Kỳ ra khỏi đảng và tiếp tục truy tìm các tòng phạm của hắn".

Lưu Thiếu Kỳ nằm liệt giường, không cử động được cho nên cổ, lưng, mông và gót chân bị lỡ loét chảy mủ. Sau đó toàn thân bị thúi rữa. Đảng ra lệnh lột hết quần áo, quấn người trong cái mền, dùng máy bay chở từ Bắc Kinh đến nhà tù Khai Phong nhốt trong một cái lô cốt kiên cố. Không cho y tá chăm sóc sức khỏe.

Lưu Thiếu Kỳ chết trong toàn thân bị hủy hoại, tóc bạc dài 6 tấc. Thật ra tên nầy chết cũng đáng đời, bởi vì những thành viên của đảng Cộng Sản ít nhiều tay cũng đã nhuộm máu của nhân dân.

Bành Đức Hoài cũng vậy, bị giam cho đến chết trong tù năm 1976. Số của Bành Đức Hoài (BĐH) rất bi đát. Bị quản chế ở vùng núi Tứ Xuyên năm 1957. Năm 1961 được cho về thăm quê nhà ở Hồ Nam. Năm 1966, Mao sai một viên tướng đi giải BĐH về Bắc Kinh. Viên tướng cảm phục và xin tha tội cho Bành, thì bị Mao bỏ tù luôn.

Mao cho tay chân hành hạ BĐH một cách tàn nhẫn. Đánh đập bằng gậy, mang giày da đá và đạp làm cho Bành bị gãy 2 xương sườn, chết đi sống lại. Bị hỏi cung 260 lần để tìm người cùng phe nhóm. BĐH ở tù 15 năm, chết được chôn dưới một bí danh. Sau khi Mao chết, ngày chết của BĐH mới được các cháu chắt biết ngày làm giỗ. Bành Đức Hoài chết chỉ vì dám phê bình Mao Trạch Đông.

2.3. Mao Trạch Đông giết Lâm Bưu

Mao Trạch Đông và Lâm Bưu

Lâm Bưu là thuộc cấp của Bành Đức Hoài, lừa thầy phản bạn, được Mao cho Lâm Bưu thay thế BĐH ở chức vụ Bộ trưởng Quốc Phòng, rồi làm Phó chủ tịch đảng, là nhân vật số hai và được chọn làm người kế vị Mao. Lâm Bưu là “Kiến trúc sư” của cuộc Cách mạng Văn hóa.

Mao còn cho vợ của Lâm Bưu (LB) vào Bộ Chính Trị. Bà nầy không có tài mà còn nổi tiếng là đa dâm. Ở Nga, là bồ bịch với sĩ quan Nga, về nước thì quan hệ tình dục buông thả vì Lâm Bưu yếu về mặt tình dục, tạng yếu, sợ nước, sợ gió và tiếng động. Mật vụ của Mao còn ghi âm những buổi trao đổi tình tứ mùi mẫn trên điện thoại với viên Tổng tham mưu trưởng họ Hoàng.

Lòng tham quyền lực của Lâm Bưu (LB) không có giới hạn. LB muốn nắm lấy ghế Chủ tịch nước, thay thế Lưu Thiếu Kỳ. Trái lại, Mao Trạch Đông thì muốn bãi bỏ chức vụ đó, vì muốn trong nước chỉ có một chủ tịch, là chủ tịch đảng của Mao mà thôi.

Bất đồng ý kiến nảy sinh. Mao là người nham hiểm, ra tay triệt hạ những thủ hạ thân cận của LB. LB biết không chống lại nổi Mao, cho nên có ý định đưa vợ con chạy trốn.

Kế hoạch đã vạch nhưng chưa biết sẽ chạy trốn ở đâu, Hồng Kông, Nga hay Đài Loan. Lâm Bưu, vợ là Diệp Quần và con trai là Lâm Lập Quả, có bí danh là Hổ.

Hổ rất ghét Mao. Thường gọi Mao là bạo chúa, là B-52 bụng bự chứa đầy những tư tưởng xấu xa để giết người tập thể.

Hổ âm mưu ám sát Mao nhưng không thực hiện được.

Một sai lầm lớn của Hổ là viết thơ cho chị là Lâm Lập Hành bảo về nhà gấp để sáng sớm hôm sau cả nhà lên đường chạy trốn.

Nhưng người chị ruột nầy là người mê muội, bị nhồi sọ và là một người rất tích cực trong Cách mạng Văn Hóa, cho rằng chạy ra nước ngoài là một hành vi phản bội tổ quốc, cho nên đã mật báo với lực lượng an ninh. Tin tức nầy được thông báo ngay cho Chu Ân Lai, và Chu ra lịnh kiểm soát vị trí của tất cả những phi cơ, nhất là chiếc Trident mà LB thường dùng.

Hổ được bạn bè báo tin về lịnh kiểm soát của Chu Ân Lai, cho nên phải chạy trốn ngay.

23 giờ 50 xe chở gia đình Lâm Bưu vào sân bay, nhưng xe không dừng ở trạm kiểm soát mà chạy vượt qua cổng, làm cho viên quản lý thường đưa LB ra phi trường, biết rằng có việc chạy trốn, nên hô hoán lên và nhảy ra khỏi xe. Có vài tiếng súng nổ.

Chiếc Trident đang đổ xăng mới có 12 tấn rưởi nhưng phải cất cánh ngay. Phi hành đoàn 9 người nhưng chỉ còn có 4. Lại thêm một người bạn của Hổ trên chuyến bay.

2 giờ sau, phi cơ đến Ngoại Mông trên đường qua Liên Xô thì kim báo nhiên liệu sắp hết và bị nổ tung lúc 2 giờ 30 ngày 13-9-1971. Không ai sống sót. Nguồn tin cho rằng phi cơ bị hỏa tiển bắn hạ.

2.3. Mao Trạch Đông hạ bệ Đặng Tiểu Bình

Từ Hitler tới Đặng Tiểu Bình (Nổi tiếng vụ Thiên An Môn)

Năm 1966.

Đặng Tiểu Bình (ĐTB) theo phe Lưu Thiếu Kỳ. Trong Cách mạng Văn Hóa, ĐTB bị cách hết các chức vụ. Từ năm 1969 đến 1972, vợ chồng ĐTB bị đưa về quản chế ở Giang Tây. Con cái tất cả đều bị đưa đi trại cải tạo.

Năm 1973.

Ngày 20-3-1973, ĐTB được phục hồi công tác, trở về Trung Nam Hải (Bắc Kinh). Giữ chức Phó chủ tịch đảng, phó thủ tướng cho Chu Ân Lai vì Chu Ân Lai làm ăn bết bát quá.

Năm 1976.

Sau khi Chu Ân Lai mất, Mao Trạch Đông lại cách chức ĐTB, chỉ còn danh hiệu đảng viên và còn hộ khẩu ở Bắc Kinh. Bị quản chế 3 tháng.

Tháng 6 năm 1976.

Sau khi “Bè Lũ Bốn Tên” bị lật đổ, ĐTB lại được phục hồi chức vụ.

Cách Mạng Văn Hóa Vô Sản đã tàn sát gần 10 triệu người chỉ là để thanh trừng phe nhóm Lưu Thiếu Kỳ, sau khi Mao Trạch Đông bị mất uy tín do thất bại của Bước Đại Nhảy Vọt.

Lưu Thiếu Kỳ đã yêu cầu Mao hãy chấm dứt cuộc CMVH, đừng trừng phạt ai nữa, nếu cần, thì hãy trừng phạt Lưu nầy mà thôi.

Qua cuộc Cách Mạng Văn Hóa, Mao Trạch Đông đã đạt được mục đích là củng cố và duy trì quyền lực.

Nhìn lại sự kiện bi thảm nầy, không có một tí gì gọi là cách mạng cả, mà cực kỳ phản văn hóa, vô nhân đạo và còn đày đọa đến tận cùng giai cấp nghèo khổ, vô sản.

Đối với người Việt Nam, thì hầu như nhà nào ở miền Bắc cũng phải treo hình của Mao Trạch Đông và Mác, Lenin cả. Biết bao nhiêu bài thơ ca ngợi Mao của Tố Hữu, Hoàng Trung Thông, Xuân Diệu, Huy Cận, Tế Hanh, Lưu Trọng Lư... nào là: Mao Trạch Đông là mặt trời, là cứu tinh, là ngôi sao sáng nhất, là cây đại thọ, là ngọn hải đăng, là Ông hiền từ, là Bác Nhân ái, là vị lãnh tụ anh minh...

Bọn a dua nịnh bợ xem những lời của Mao là chân lý vĩnh cửu.

3. Những vụ thanh trừng trong đảng Cộng Sản Việt Nam

3.1. Những vụ hạ bệ

Bất đồng ý kiến về việc thiết lập chính sách và kế hoạch quốc gia là việc bình thường. Cùng là “đồng chí” với nhau, nếu cùng một mục đích phục vụ quốc gia dân tộc thì mọi bất đồng ý kiến có thể bàn bạc với nhau để đi đến nhất trí và thống nhất hành động. Cần gì phải kéo bè, kéo đảng để hạ độc thủ cho nhau.

Đó chẳng qua là những đám tay sai ngoại bang, Nga và Tàu. Hai quan thầy không thể sống chung hòa bình với nhau, thì bảo sao các đám đàn em làm như thế cho được?

Hồ Chí Minh gọi tình trạng đó là “Sự chia rẽ trong đảng”, và trước khi nhắm mắt, viết di chúc kêu gọi đoàn kết.

Hoàng Văn Hoan sợ bị Lê Duẩn-Lê Đức Thọ thanh trừng cho nên phải chạy trốn sang Trung Cộng năm 1988.

Võ Nguyên Giáp bị Lê Duẩn-Lê Đức Thọ đì từng bước, từ đại tướng cầm quân, đến đại tướng cầm quần chị em, rồi chả còn cái gì để cầm nữa, thì hoàn toàn bị hạ bệ và bị cô lập khỏi quyền lực. Nói không ai nghe. Viết chẳng ai trả lời.

Sinh hoạt của đảng CSVN giống như những câu chuyện trong “thâm cung bí sử” cho nên mới có những “cụm từ” cung vua, phủ chúa, thái thượng hoàng... Chỉ có những người trong cuộc tiết lộ ra ngoài thì bàng dân thiên hạ mới biết được.

Nhờ nhật ký của Đoàn Duy Thành phanh phui thì đồng bào mới biết được sự đấu đá nhau để tranh giành quyền lực giữa Đỗ Mười và Lê Khả Phiêu.

Đến như Hồ Chí Minh khi về già cũng bị Duẩn-Thọ hạ bệ, loại ra khỏi quyền lực.

Trong nhật ký, Nguyễn Văn Trấn viết:

“Mà trời ơi, dưới triều đại Hồ Chí Minh, ai mà được Lê Đức Thọ để ý và có cảm tình, thì má thằng đó, đẻ nó đêm rằm tháng bảy” (tươi sáng, huy hoàng) “Tao nói cho mầy nghe, Bùi Công Trừng nói tiếp, về chuyện lão Hồ Chí Minh, tao nghe thằng Thọ âm mưu lật đổ ông già, và lấy Nguyễn Chí Thanh vô thay. Ông lão chỉ còn làm người chuyên viên nghiên cứu lý luận Mác-Lênin, chuyện nước giao cho Nguyễn Chí Thanh. Việc đảng Statu-quo Lê Duẩn. Cái thằng tự nhiên nó muốn làm Khổng Tử nầy, khó lật nó lắm. Vì nó có công trạng ở Nam Bộ và mấy bà má ôm nó chum chủm trong lòng.

Mầy coi, coi có tội nghiệp không, đồng chí Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu của chúng ta, bận đồ lụa gụ, chủ trì Hội nghị mà quay mặt ra sân. Có lỗ tai, tự nhiên nó phải hứng những lời công kích mạt sát Liên Xô. Khi nghe chướng tai quá, lão quay vô, đưa tay xin nói, thì thằng Thọ “lễ phép Bắc Hà”: “Bác hãy để cho anh em người ta nói đã nào”.

Tao đếm lão Hồ đã đưa tay mấy lần mà lần nào thằng Thọ cũng kịp ngăn” (Hồi ký “Viết cho mẹ và Quốc hội, Nguyễn Văn Trấn, trang 328)

Vụ tranh chấp bộ ba “Mười-Anh-Kiệt” đã xì ra những sự việc như sau:

Lê Đức Anh là phu cạo mủ, làm việc cho Tây ở đồn điền, đã khai gian lý lịch về ngày được kết nạp vào đảng, đồng thời đã đánh đập hà hiếp công nhân cạo mủ...

Bộ ba đã cố bám lấy quyền lực, đã hết nhiệm kỳ mà vẫn cố lì ở lại làm “Thái Thượng Hoàng”, tức là cố vấn cho Bộ Chính Trị TW Đảng. Bám quyền lực như Lê Đức Anh, bị tai biến mạch máu não, liệt nhẹ bán thân, mà không chịu nghỉ hưu.

3.2. Một loạt những cái chết bí ẩn

Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng không thoát khỏi đặc điểm chung của các đảng Cộng Sản: đó là thanh trừng.

Nhiều tác giả nêu lên những cái chết đầy bí ẩn được cho là thanh trừng nội bộ. Cụ thể như những cái chết của: Lâm Đức Thụ, Dương Bạch Mai, của các đại tướng: Nguyễn Chí Thanh, Chu Văn Tấn, Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, thượng tướng Đinh Đức Thiện…

III. Kết luận

“Stalin đã sát hại 2/3 Ủy Viên Chính Trị Bộ, khoảng 3/4 Ủy Viên Trung Ương thời Lênin và khoảng 20 triệu dân Nga. Mao Trạch Đông cũng đã hãm hại nhân vật thứ 2 như Lâm Bưu, rồi Chủ Tịch Lưu Thiếu Kỳ, Bành Chân, Bành Đức Hoài..., chính Đặng Tiểu Bình cũng 3 lần bị hạ bệ và khoảng 60 triệu dân TQ. CSVN cũng không thoát khỏi những hành vi man rợ thuộc loại này”. (Đỗ Thông Minh) 

Mục đích của thanh trừng là loại đối thủ để củng cố và bảo vệ quyền lực. Hình thức “hợp pháp” là dùng cơ quan truyền thông trong tay, bịa chuyện, chụp mũ, bôi nhọ. Ở mức độ nặng hơn là bắt người tra tấn, mớm cung hoặc dùng cơ quan mật vụ trong tay ngụy tạo hồ sơ và cuối cùng loại đối thủ ở những kỳ Đại Hội Đảng trong mục sắp xếp lại nhân sự của Bộ Chính Trị. 

Đồng thời với việc hạ uy tín đối phương là việc suy tôn mình trong chính sách sùng bái cá nhân. Stalin đã đẻ ra chính sách nầy và nó được áp dụng rập khuôn trong đảng Cộng Sản Trung Quốc và đảng CSVN.

Mao Trạch Đông in hàng triệu quyển sách nhỏ “Mao Tuyển”, “Hồng Bảo Thư”phát cho sinh viên, nghỉ học để đi làm công tác thanh trừng. Mao lội trên sông Dương Tử rồi phổ biến rầm rộ.

Chính sách sùng bái cá nhân tạo ra một lớp người xu nịnh, lừa thầy phản bạn như Lâm Bưu.

Bịa chuyện thần thánh hóa, tạo ra nhiều huyền thoại chung quanh mình.

Mao kể lại cho nhà báo Edgar Snow về cuộc chiến đấu rực lửa của Hồng quân khi qua cầu Đại Đô rằng “sáu hàng xích sắt lớn nối hai đầu cầu được nung đỏ, phía trước là những ụ súng máy nhả đạn không ngừng, thế mà Hồng quân vẫn bò qua...” Nghe đến đây, dù người dễ tin cách mấy cũng thấy có điều không ổn, không hợp lý, không có thật. Đúng là Mao đã thần thánh hóa quân đội của mình.

Ở Việt Nam, Hồ Chí Minh đã lấy tên một người là Trần Dân Tiên, viết chuyện tự đề cao mình.